Twilight Series Tập 2: Trăng Non

Chương 6: Những người bạn



Hai chiếc xe máy ấy chẳng cần phải giấu kỹ hơn nữa làm gì, chỉ cần để nó trong xưởng làm việc của Jacob là đủ. Chiếc xe lăn của Billy không thể lăn bánh trên mặt phẳng mấp mô được, thế nên ông ấy sẽ chỉ ru rú trong nhà mà thôi.

Jacob bắt đầu mó đến chiếc xe đầu tiên -chiếc xe màu đỏ, dành riêng cho tôi -cậu ta tháo rời nó ra thành nhiều mảnh một cách hết sức chuyên nghiệp. Chợt dừng tay, cậu mở cửa chiếc xe Rabbit để tôi ngồi vào, đỡ khỏi phải ngồi trên đất. Trong lúc làm việc, Jacob nói cười luôn miệng, ra chiều rất vui vẻ, còn tôi chỉ cần thi thoảng lại “vỗ nhẹ”một câu để cuộc chuyện luôn diễn ra rôm rả. Jacob kể cho tôi nghe về việc học của cậu ở trường- với “cấp bậc”là một học sinh năm thứ hai của trường trung học, về việc chạy tới chạy lui giữa các lớp học và về hai người bạn chí thân.

- Quil và Embry?- Tôi cắt ngang lời của Jacob -hai cái tên này nghe lạ quá, không phổ biến chút nào.

Jacob bật cười khúc khích.

- Quil nghĩa là”hàng rẻ tiền”đấy, còn cái tên Embry, em nghĩ là bắt chước tên của một kép hát nào đó. Mà thôi, em cũng chẳng cần dài dòng làm gì. Chỉ cần chị kêu tên hai đứa bạn của em, bảo đảm là hai đứa sẽ lăn xả vào giúp chị hết mình... đồng cam cộng khổ cùng chị cho mà coi.

- tốt quá- tôi nhướng một bên mày lên.

- Vâng, nhưng cũng còn tùy. CHị chỉ cần đừng chòng ghẹo tên của hai đứa nó là được.

Jacob vừa dứt lời, trong không gian bỗng văng vẳng tiếng gọi

- Jacob ơi?

- Bác Billy gọi em hả?- tôi hỏi

- Không phải đâu- Jacob cúi đầu xuống, nét mặt ửng hồng bực bội ẩn hiện trên làn da màu nâu đỏ- địa ngục đã cất tiếng... cậu lẩm bẩm- Lũ quỷ ấy sắp xuất hiện.

- Jake?Cậu có ở đó không?- Tiếng nói mỗi lúc một gần hơn.

- Ờ!- Jacob cũng hét to lên đáp lời, rồi thở dài.

Chúng tôi chờ đợi trong giây lát, rồi từ một góc khuất, hai thiếu niên rất cao, nước da ngăm đen, xuất hiện, bước vào trong xưởng làm việc.

Một trong hai người vừa đến có vóc dáng xương xương, chiều cao cũng xấp xỉ Jacob. Mái tóc đen nhánh của cậu để dài đến cằm, chẻ ngôi giữa, một bên tóc được vén ra sau tai, một bên tóc được để xõa tự nhiên. Cậu con trai thấp hơn lại có vóc người vạm vỡ. Đằng sau làn vải thun trắng của chiếc áo cậu ta đang mặc, nổi rõ mồn một vồng ngực vạm vỡ, mà trông cậu ta dường như cũng có vẻ tự hào về điều đó lắm. Mái tóc của cậu được cắt rất ngắn, có lẽ chỉ cần tỉa tót lại một chút xíu nữa thôi là trở thành đầu đinh chính hiệu ngay.

Nhác trông thấy tôi, cả hai chàng thiếu niên đều đứng khựng lại. Cậu con trai ốm nhom ốm nhách hết liếc nhìn Jacob lại liếc nhanh sang nhìn tôi, trong khi cậu con trai cơ bắp kia thì cứ chú mục vào tôi đôi môi khẽ nở một nụ cười.

- Xin chào- Jacob chào đón hai người bạn của mình không được nhiệt tình cho lắm.

- Chào Jake- Chàng trai có vóc người thấp hơn trả lời, mắt vẫn chẳng rời tôi lấy một milimet. Buộc lòng tôi phải mỉm cười đáp lại- cái cười toe toét của cậu ta rất tinh quái. Thấy tôi cười, cậu chàng này nháy mắt- Xin chào.

- Quil, Embry... đây là bạn tôi, Bella.

Quil, Embry, tôi chẳng biết ai là ai cả, nên cứ nhìn qua nhìn lại hai người.

- Chị là con gái chú Charlie, đúng không?- Người con trai vạm vỡ hỏi, chìa một tay ra mời bắt.

- Ừ, - tôi xác nhận, bắt lấy tay cậu ta, Cái bắt tay của cậu chàng này rất chặt và cứng, tôi có cảm tưởng như cậu ta vừa mới gồng mình lên.

- Em là Quil Ateara- Cậu ta tự giới thiệu trước khi buông tay tôi ra.

- Rất vui khi được gặp em, Quil.

- Chị Bella, còn em tên là Embry, Embry Call... mà chắc chị cũng đã đoán ra được rồi- Embry mỉm cười, một nụ cười có vẻ ngượng ngập;cậu ta đưa tay lên vẫy vẫy, rồi đút tay vào túi quần.

Tôi gật đầu.

- Chị cũng rất vui khi được gặp em.

- Hai người đang làm gì vậy?- Quil hỏi, ánh mắt vẫn dán dính vào tôi

- Bella và tôi sẽ sửa lại hai chiếc xe máy này- Jacob giải thích không được chính xác lắm. Nhưng xe máy dường như là một cái từ rất thần bí. Vì Jacob vừa mới dứt lời, cả hai chàng thiếu niên mới đến lập tức bước sát tới xem, và liên tục đặt ra nhiều câu hỏi với người bạn nhỏ của tôi. Trong đó, có những từ ngữ mà tôi không sao hiểu nổi, nhưng chí ít thì tôi cũng hiểu được một điều tối thiểu là nếu tôi có nhiễm sắc thể Y thì khả dĩ sẽ lý giải được cái sự sôi nổi ấy.

Ba cậu bạn người da đỏ cứ thế chụm đầu vào nhau bàn tán xôn xao về những máy này máy nọ, động cơ này động cơ nọ, liên hồi kỳ trận, không lúc nào ngớt... để cuối cùng tôi nhận ra là mình phải trở về trước khi ngài cảnh sát trưởng có mặt ở nhà. Thở dài, tôi chui ra khỏi chiếc Rabbit.

Chỉ cho đến lúc đó, Jacob mới ngước mắt lên, bối rối vì cảm thấy có lỗi.

- Tụi em làm chị chán lắm, phải không?

- Không đâu- Và quả thực, đó không phải là lời nói dối. Tôi đang rất vui- lạ lùng làm sao- Chị phải về lo bữa tối cho bố.

- Ồ, vâng. tối nay em sẽ tháo tất tần tật hai chiếc xe máy này ra, rồi xem chúng ta cần phải sửa chữa gì. Chị muốn khi nào thì bắt tay vào làm. ?

- Ngày mai chị quay lại nhé, được không?- CHủ nhật vốn là thời điểm lên ngôi của sự suy sụp trong tôi. Vậy mà bài tập về nhà thì chẳng bao giờ đủ để tôi tập trung cho quên đi những nỗi muộn phiền.

Quil huých vào tay Embry, rồi cả hai cùng ngoác miệng ra cười với nhau.

Jacob thì mỉm cười vui sướng.

- Tuyệt cú mèo!

- Nếu kịp, em cứ liệt kê ra những thứ cần phải thay nhé, chúng ta sẽ cùng đi mua- Tôi đề nghị.

Gương mặt của Jacob xịu xuống một chút:

- Em không chắc sẽ để cho chị chi trả hết mọi thứ đâu.

Tôi lắc đầu:

- Không được. Chị là người cấp vốn, còn em chịu trách nhiệm về mặt nhân lực và kỹ thuật!

Embry đảo mắt nhìn sang Quil.

- Xem ra, chẳng hợp lý chút nào- Đến lượt Jacob lắc đầu.

- Jake à, nếu chị đem hai chiếc xe này ra cho thợ máy thì người ta sẽ tính giá bao nhiêu, em có biết không?- tôi chỉ ra vấn đề.

Jacob mỉm cười:

- thôi được rồi, chúng ta thỏa thuận như vậy nhé.

- ấy là còn chưa kể đến vụ tập lái đấy- Tôi nói thêm.

Quil lại ngoác miệng ra đến tận mang tai cười với Embry rồi thì thầm một câu gì đó, tôi không nghe được. Chỉ thấy Jacob vung tay đánh bốp vào đầu cậu bạn.

- đi ra ngay- Người bạn nhỏ của tôi làu bàu.

- Không, không sao, đã đến lúc chị phải đi rồi- Tôi phản đối, và xăm xăm bước ra cửa- Hẹn mai gặp lại em nhé, Jacob.

Chân tôi vừa mới bước ra ngoài thì đã nghe thấy tiếng Quil và Embry đồng thanh cất lên:

- Úuuuu!

Và tiếp ngay sau đó là loáng thoáng những âm thanh nghe như ẩu đả.

- Huỵch!

- Ui da!

- Ê, này!

Rồi thì...

- Ngày mai, chỉ cần hai thằng mi đặt một ngón chân vào đất của nhà ta thôi, thì... - Tôi nghe thấy tiếng Jacob dọa nạt. Sau đó, tiếng nói ngừng bặt khi tôi bước qua những lùm cây.

Tôi cười khúc khích một mình. Tiếng cười bất chợt ấy khiến tôi cũng phải ngạc nhiên, tròn mắt. Tôi đang cười, quả là tôi đang cười thật, nhưng không một ai nhìn thấy cả. Cảm giác thật thanh thản, nhẹ hàng lại làm tôi bật cười, cười để có thể lưu giữ cái cảm xúc ấy lâu hơn.

Tôi có mặt ở nhà trước khi ngài cảnh sát trưởng. Khi “ngài”bước vào nhà, tôi đang lấy miếng gà chiên ra khỏi chảo, đặt nó lên mấy tờ giấy thấm dầu.

- A, bố- Tôi đón chào bố bằng một nụ cười rất tươi.

Một thoáng sững sờ hiện ra trên gương mặt của bố tôi nhưng ngay sau đó, bố cũng lấy lại được ngay sự điềm nhiên như thường nhật.

- À, con gái- Bố lên tiếng, giọng nói vẫn còn tỏ ra ngờ vực

- Hôm nay, đến chỗ Jacob có vui không con?

Tôi bắt đầu dọn thức ăn ra bàn:

- Dạ, vui lắm ạ

- Ờ, thế thì tốt- Bố vẫn cảnh giác -THế các con đã làm gì. LẦn này thì đến lượt tôi... cảnh giác.

- Con vào gara của Jacob, xem cậu ấy làm việc. Bố có biết Jacob đang lắp ráp một chiếc Volkswagen không?

- Ờ, có, bố nhớ mang máng là ông Billy đã kể cho bố nghe chuyện đó rồi.

Cuộc “thẩm vấn”buộc phải gác lại khi ngài cảnh sát trưởng bắt đầu nhai, tuy nhiên, ”ngài”vẫncòn để tâm theo dõi sắc mặt của tôi kỹ lắm.

Sau bữa ăn tối, tôi cứ cảm thấy thấp tha thấp thỏm trong lòng, nên quyết định lau chùi gian bếp... những hai lần;xong, tôi lôi bài tập về nhà ra ngoài đằng trước làm, thật chuyên chú, thật cẩn thận để tránh sai sót, còn bố tôi thì dán mắt vào chiếc tivitheo dõi trận khúc côn cầu. Cứ thế,... thời gian chầm chậm trôi qua... , tôi ngồi trong yên lặng, tự muốn thử thách lòng kiên nhẫn của mìnhđến cùng, nhưng rồi tới lúc bố cũng phải lên tiếng nhắc rằng đã khuya lắm rồi. Thấy tôi không nói không rằng, bố đứng dậy, vươn vai một đỗi rồi bỏ đi, không quên tắt đèn. Một cách miễn cưỡng, tôi cũng đứng lên theo.

Đặt chân lên cầu thang, bao cảm giác khỏe khoắn khác lạ hồi chiều chợt tiêu tán đi đằng nào mất, thế vào chỗ trống đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ, về nỗi tôi phải tiếp tục hành trình chịu đựng cuộc sống...

Không còn cái cảm giác tê liệt mọi cảm xúc nữa, tôi hiểu một cách chắc chắn rằng đêm nay rồi cũng sẽ đáng sợ như đêm qua. Vừa đặt lưng xuống giường, tôi đã thu tròn người lại, chuẩn bị sẵn tư thế cho những đợt công kích mới. Nhắm nghiền mắt lại, điều duy nhất tôi còn nghĩ đến được lúc này chính là... buổi sáng ngày mai.

Tôi mở bừng mắt, chú mục vào thứ ánh sáng mờ nhạt rọi qua khung cửa sổ, đầu óc bất chợt trở nên váng vất.

Lần đầu tiên kể từ hơn bốn tháng qua, tôi đã có được một giấc ngủ không mộng mị- Cả không có mộng mị lẫn không có chuyện khóc thét. Hiện thời, tôi cũng không biết là cảm xúc nào chiếm ưu thế hơn- là sự thanh thản hay nỗi sững sờ?

Tôi vẫn nằm ườn ra trên giường dễ có đến vài phút, để chờ đợi... Bởi vì chắc chắn có một thứ sẽ phải quay trở lại với tôi. Nếu không là niềm đau khổ thì cũng sẽ là nỗi tê buốt. Tôi cứ đợi, cứ đợi, nhưng rồi đã chẳng có gì xảy ra;mà ngượclại tôi cảm thấy vô cùng thanh thản, thanh thản hơn bao giờ hết...

Nhưng tôi vẫn không tin trạng thái này sẽ tồn tại được lâu. Nó đơn thuần chỉ là một sợi dây mỏng manh, trơn tru mà tôi đành tạm thời giữ được thăng bằng, rồi nó cũng sẽ hất tôi rơi xuống đất thôi, cũng chẳng cần mất nhiều thời gian lắm đâu. Đôi mắt của tôi đột nhiên trở nên tinh anh hẳn lên, tôi đảo mắt nhìn khắp một lượt căn phòng- bất thần nhận ra chốn riêng tư của mình đột nhiên trở nên xa lạ:sao lại có thể ngăn nắp đến như thế, như thể tôi chưa từng ở đây vậy- kỳ lạ, kỳ lạ thật.

Cố xua đuổi cái suy nghĩ không hay ấy ra khỏi đầu và định thần lại, tôi ngồi dậy thay quần áo, hôm nay, tôi có hẹn với Jacob. Cái ý nghĩ ấy khiến tôi... tràn trề hy vọng. Có lẽ nó cũng giống như ngày hôm qua, Có lẽ tôi sẽ không phải luôn tâm niệm rằng mình lúc nào cũng phải trông tươi vuiphair gật đầu và mỉm cười đúng lúc- như cái cách vẫn ứng xử với mọi người hằng ngày. Có lẽ... nhưng thôi, tôi không tin tâm trạng này sẽ tồn tại mãi được. Không nên tin nó cũng sẽ giống như ngày hôm qua, làm gì lại có chuyện dễ dàng như thế được. Đừng nên hi vọng, để rồi thất vọng... Tôi có cảm tưởng như mình đọc nhật ký thường ngày của mẹ chứ không phải là một bức thư đúng nghĩa. Một nỗi xót xa, ân hận bất giác dâng lên, ngập tràn cả hồn tôi, cuốn trôi cả mớ bòng bong phiền muộn về phía sau. Tôi là đứa con gái như thế nào đây...

Rất chóng vánh, tôi viết thư trả lời mẹ, trước tiên là chú mấy lời vào mỗi đoạn thư của mẹ, rồi kể về mình - kể về buối ăn spaghetti ở nhà ông Billy, và kể cho mẹ biết rằng tôi đã cảm thấy thế nào khi trông thấy Jacob lắp ghép một cách thành thạo những chi tiết máy bé nhỏ vào với nhau - đó là long kính nể co xen chút đố kỵ. Tôi không dám so sánh bức thư này với những bức thư đã gửi cho mẹ trong vài tháng qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ được trong đầu nội dung cái bức thư đã gửi cho mẹ trong vài tháng qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ được trong đầu nội dung cái bức thư gần đây nhất đã gửi cho mẹ, ấy là vào tuần trước, nó không hề có lấy một chút nhiệt tâm nào, nếu không muốn nói là rất hời hợt. Càng nghĩ nhiều về điều đó, tôi lại càng cảm thấy bứt rứt, có lỗi; tôi cần phải quan tâm, lo lắng nhiều hơn đến mẹ mới phải.

Gửi thư cho mẹ xong, tôi thức thêm một chút nữa để làm thêm mấy bài tập về nhà - những bài không bắt buộc. Nhưng rồi cả việc thức khuya đến mụ mị cả đầu óc lẫn một ngày thật vui bên Jacob cũng chẳng xua đuổi được những cơn ác mộng, chúng chỉ muốn tạm buông tha cho tôi có hai ngày mà thôi.

Tôi giật mình thức giấc, tiếng thét của tôi nhờ có cái gối mà được chặn lại ở lưng chừng.

Bên ngoài cửa sổ, khi thứ ánh sáng mờ nhạt đã bắt đầu xuyên thủng lớp sương mù dày đặc, tôi vẫn đang nằm bẹp trên gường mà cố thoát hẳn ra khỏi cơn mơ. Giấc mơ lần này hơi khác so với những lần trước, khác ở chỗ nào nhỉ? Tôi đang lục lại trí nhớ của mình đây.

Ừm, ấy là tôi không còn đơn thương độc mã trong từng nữa, Sam Uley - người thanh niên đã đưa tôi ra khỏi khu rừng trong cái đem mà thần trí của tôi bị suy sụp hoàn toàn, không còn tỉnh táo để mà suy nghĩ được điều gì cho nên hồn - cũng có mặt ở đó. Thật là một sự thay đổi kỳ quặc, chẳng ai ngờ được. đôi mắt đen huyền của người thanh niên ấy đầy ắp sự thù địch, và ẩn chứa trong đó là một bí mật mà có vẻ như anh ta không hề muốn chia sẻ cùng ai. Tôi nhìn chằm chằm vao Sam Uley - một cái nhìn man dại nhất có thể có. Tôi cảm thấy khó chịu, khó chịu hơn cả những lúc phải mang tâm trạng hoang mang, thắc thỏm. Có lẽ là bởi vì khi tôi không nhìn trực diện vào anh ta, trong nhỡn giới của tôi, dường như cái bong của anh ta đang run rẩy và động đậy liên hồi. Trong khi đó, bản than anh ta thì lại không hề có bất kỳ một hoạt động nào, anh ta chỉ đứng đó và trừng trộ nhìn tôi. Anh ta không hề có ý định giúp đỡ tôi, hoàn toàn khác với lúc chúng tôi gặp nhau ngoài đời thực.

Trong suốt bữa ăn sang, bố cứ chú mục vào tôi, còn tôi thì cố gắng phớt lờ đi. Dẫu sao, tôi cũng đáng bị như thế lắm. Tôi không thể mong bố dừng lo lắng cho tôi được. Có khi phải vài tuần nữa bố mới thôi nhìn tôi theo cái kiểu hiếu kỳ, canh chừng xem khi nào thì tôi quay về nguyên dạng là một cái xác biết đi; còn tôi sẽ phải cố gắng không để điều đó ảnh hưởng đến mình. Mà suy cho cùng thì tôi cũng đang chờ xem khi nào mình lại sẽ trờ thanh thây ma hồi sinh đây. Hai ngày là một khoảng thời gian khó có thể coi là đủ để bảo rằng tôi đã hồi phục hoàn toàn được tinh thần.

Ở trường thì mọi chuyện diễn biến ngược lại. Bây giờ tôi đã nhận ra, đó là chẳng ai thèm để ý đến tôi cả.

Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày đầu tiên khi tôi mới chân ướt chân ráo bước vào Trường trung học forks - lúc ấy, tôi đã dám ước “độc rằng toàn bộ con người mình sẽ biến thành một màu xám xịt, cho đồng máu với cái vỉa hè tráng betong đang sũng sĩnh nước, giống như một con tăc kè bong ngoại cỡ vậy. Một năm trời đã trôi qua, xem ra, điều ước ấy đã trở thành sự thật.

Sự thể cứ như tôi chẳng hề hiện diện ở ngôi trường này vậy. Ngay cả các thầy giáo của tôi cũng thế, đôi mắt của các thầy vẫn lướt ngang qua chỗ ngồi của tôi, nhưng cơ hồ như trong mắt các thầy, chiếc ghế đó luôn luông bỏ trống.

Sang hôm nay, tôi chú tâm lắng nghe, để ý đến lời nói của tất cả mọi người xung quanh mình. Tôi thật lòng muốn cố gắng, muốn nắm bắt những sự việc đang diễn ra, nhưng rồi các cuộc đối thoại diễn ra rời rạc quá, thế là tôi lại thôi, chẳng để tâm vào chuyện gì nữa.

Trong giờ học “tích phân- Vi phân”, Jessica không hề ngước mắt lên khi tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

- Cháo Jess - Tôi lên tiếng, cố giữ giọng hờ hững - Mấy ngày nghỉ cuối tuần của bồ ra sao?

Lúc này, cô bạn của tôi mới chịu ngước mặt lên, đôi mắt lộ vẻ nghi hoặc, cảnh giác. Cô bạn vẫn còn giận tôi sao? Hay Jess tự nhận ra rằng cô ấy đã mất hẳn tính kiên nhẫn khi cứ phải chơi với một kẻ mất trí là tôi?

- Tuyệt với - Jessica chỉ trả lời có bấy nhiêu rồi lại dán mắt vào quyển sách.

- Thế thì tốt - Tôi cũng chỉ biết lầm bầm có vậy.

Mà xem ra, cái kiểu nói chuyện lạnh lẽo này đã bắt đầu ám vào tôi theo đúng nghĩa của từ đó. Mấy lỗ thong khí ấm dưới sàn nhà vẫn tỏa hơi đều đặn, ấy thế mà tôi bất giác lại cảm thấy lạnh run. Vừa mới quàng chiếc áo khoác lên lưng ghế xong, tôi lại kéo ra, mặc lại vào người.

Giờ học thứ tư hôm nay tan trễ, bởi thế, khi tôi bước chân vào quán ăn tự phục vụ, chiếc bàn ăn trưa mà tôi vẫn hằng ngồi đã gần như kín hết chố. Này là Mike, Jessica và Angela, Conner, Tyler, Eric và Lauren, Katie Marshall, cô học sinh lớp dưới có mái tóc hoe hoe đỏ sống cùng phố với tôi, đang ngồi với Eric và Austin Marks - anh của người đã tặng tôi hai chiếc xe gắn máy - đang ngồi bên cạnh cô. Tôi không biết mọi người đã ngồi như thế này được bao lâu rồi, cũng như không thể nhớ được rằng từ khi nào mà chiếc bàn này được sắp xếp ngồi như thế, hay phải chăng đây là ngày đầu tiên học mới bắt đầu chính thức ngồi như vậy?

Tôi bắt đầu bực bội với chính mình. Hình như tôi đã bị liệt vào danh sách những kẻ sống trên mây từ học kỳ trước rồi thì phải.

Không một ai thèm ngước mặt lên khi tôi ngồi xuống bên cạnh Mike, thậm chí cả khi tôi kéo chiếc ghế ra sau, các chân ghế miết trên lớp vải sơn lót sàn nhà vang lên những tiếng rin rít nghe khá to.

Tôi cố gắng theo dõi cuộc chuyện trò của tất cả mọi người. Xem nào, Mike và Corner đang bàn luận sôi nổi về thể thao - thôi, dẹp sang một bên, tôi đầu hang vô điều kiện về mấy cái vụ này.

- Ben đâu? - Lauren đang hỏi Angela. Tôi quay sang tức thì, cảm thấy hào hứng rõ rệt. Liệu như thế có phải là Angela và Ben vân còn chơi với nhau không nhỉ?

Và chỉ có lúc ấy tôi mới chú ý đên Lauren. Cô ấy đã cắt phăng mái tóc màu vàng bắp óng ả rồi ư - hiện tại, Lauren đang để kiểu tóc ngắn cũn cỡn, ở phía sau thì cạo nhẵn, trông như con trai. Thật tình mà nói... Lauren đã làm chuyện kỳ cục chưa từng thấy. Ước gì tôi biết được lý do của sự xuống tóc đó. Liệu có phải là do cô ấy ăn kẹo gôm bất cẩn để cho nó dính đầy tóc chăng? Hay là do người ta đã trả giá khá cao cho mái tóc của cô ấy? Hay là tất cả những người thường xuyện bị cô ấy chơi xấu đã “đoàn kết” lại, chặn đường cô ấy sau giờ thể dục mà trả đủa? Nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng mình thật là xấu khi nghĩ toàn những điều không tốt cho Lauren như vậy. Căn cứ vào những gì tôi vừa được chứng kiến lúc này, Lauren đã trở nên tử tế hơn.

- Ben bị đau bụng - Angela nhẹ nhàng trả lời, giọng vẫn điềm đạm như ngày nào - Hy vọng chỉ trong hai mươi bốn giờ thôi. Tối qua, cậu ấy đau dữ lắm.

Angela cũng đã thay đổi mái tóc của mình. Hiện thời, cô ấy đang để kiểu tóc nhiều tầng.

- Cuối tuần vừa rồi, hai bồ đã làm gì vậy? - Jessica cất tiếng hỏi, nhưng không có vẻ gì cho thấy là đang quan tâm đến câu trả lời. Tôi dám cược rằng Jessica hỏi thế chỉ là để mào đầu cho chuyện của chính cô ấy ma thôi. Nhưng liệu cô ấy có kể chuyện đi Port Angeles xem phim với tôi không? Liệu mọi người có xem tôi “có cũng như không” mà tha hồ phán xét tôi đang trong lúc tôi có mặt ở đây không?

- Thật ra, thứ Bảy rồi, tụi mình tính đi dã ngoại, nhưng rồi... tụi mình thay đổi quyết định - Angela trả lời. Giọng nói của cô bạn đột nhiên nghẹn lại khiến tôi chú ý.

Jess, xin bồ đừng kể nhiều nhé!

- Tệ quá nhỉ - Jessica nhận xét, và cũng để chuẩn bị đá sang chuyện của mình. Nhưng may thay, không chỉ có tôi lại người duy nhất nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của Angela.

- Có chuyện gì vậy bồ? - Lauren hỏi một cách sốt sắng.

- Ừm - Angela lại lên tiếng, hốt nhiên trở nên ngập ngừng, dù rằng cô vốn là người “tỉnh Ăng lê” - Tụi mình lái xe lên phía Bắc, cũng gần gần chỗ suối nước nóng ấy... nơi ấy đẹp lắm, chỉ cần đi bộ khoảng một dặm thôi. Nhưng rồi khi đi được nửa đường thì... tụi mình thấy... thấy...

- Thấy cái gì? Thấy cái gì vậy? - Đôi long mày của Lauren nhíu sát vào nhau. Ngay cả Jessica bây giờ cũng tỏ ra hiếu kỳ.

- Mình không biết nữa - Angela trả lời - Bọn mình nghĩ đó là một con gấu. Nó đen thui, nhưng mà... nó lớn lắm.

Lauren khịt khịt mũi, nói:

- Ôi trời, mà không chỉ có bồ đâu! - Đôi mắt của Lauren nheo nheo đầy vẻ chế nhạo. Đúng là tính cách của Lauren chằng chịu thay đổi như cái mái tóc của cô ta - Tyler cũng đã cố thuyết phục mình tin chuyện ấy đấy.

- Bồ không thể tìm thấy được một con gấu nào ở gần khu nhà nghỉ đâu - Jessica vào hùa với Lauren.

- Mình nói thật mà - Angela phản đối lại hai cô bạn, nhưng giọng nói yếu xìu, cô đăm chiêu nhìn xuống bàn - Bọn mình cùng nhìn thấy nó.

Lauren phá ra cười khúc khích. Mike vẫn đang mải nói chuyện với Conner nên không để ý đến chuyện con gấu. Đến lúc này thì tôi quyết định sẽ không để cho cô ta phải nghi ngờ như vậy nữa.

- Không phải đâu, bồ ấy nói đúng đấy - Tôi nói vào một cách sốt sắng - Mới thứ bảy vừa rồi nè, bọn mình cũng có một vị khách trông thấy gấu, Angela ạ. Anh ấy bảo nó đen thui và bự ơi là bự, ở ngoài thị trấn có bao xa đâu, có phải thế không, Mike?

Một thoáng im lặng. Mọi cặp mắt của những người ngồi cùng bàn đều đổ dồn về phía tôi, sững sờ. Thành viên mới Katie, thì há hốc miệng nhìn tôi cơ hồ như vừa chứng kiến xong một vụ nổ. Không một ai cử động.

- Mike? - Tôi lầm bầm, ngượng chin cả mặt - Cậu có nhớ anh thanh niên kể chuyện con gấu không?

- Ờ... ờ - Mike cà lăm sau đúng một giây bị bất ngờ.

Chẳng hiểu tại sao mà anh chàng lại nhìn tôi lạ lung như thế. Tôi chỉ hỏi Mike chuyện ở cửa hàng thôi mà, có đúng không nhỉ? Có đúng như vậy không? Tôi nghĩ là...

Cuối cùng, Mike cũng tỉnh ra.

- Ờ đúng rồi, có một anh bảo là đã trông thấy một con gấu đen, rất to, ở đầu đường mòn... Ờ, nó to... to hơn gấu xám Bắc Mỹ ấy - Mike gật đầu xác nhận.

- Hừm mm - Lauren vội quay đầu sang Jessica vì... đôi vai đã cứng đờ không cử động được, để đổi đề tài - Bồ đã nghe phản hồi gì từ Đại học phía Nam bang California chưa? - Cô ta hỏi.

Cùng lúc ấy, mọi người cũng bắt đầu “giải tán” mấy ánh mắt săm soi nhìn tôi, chỉ còn lại hai đôi mắt chứa đầy sự quan tâm là Mike và Angela. Angela mỉm cười ngập ngừng, và tôi vội vàng mỉm cười đáp lại cô bạn.

- Cuối tuần rồi, cậu làm gì thế, Bella? - Mike hỏi, tỏ ra hiếu kỳ, nhưng có vẻ như vẫn thận trọng một cách kỳ lạ.

Tất thảy mọi người lại chĩa những cặp mắt “ngáo ộp” về phía tôi, trừ Lauren, chờ đợi tôi trả lời.

- Tối thứ sáu Jessica và mình đến Port Angeles xem phim. Còn tối thứ bảy, và nguyên ngày Chủ Nhật thì mình xuống La Push.

Những cặp mắt nhất loạt chiếu vào Jessica, và rồi ngay tức khắc lại trở về với tôi. Jessica nổi cáu. Chẳng rõ là do Jessica không muốn mọi người biết chuyện cô ấy đã đi xem phim cùng tôi hay là cô ấy muốn mình được “độc quyền” kể lại.

- Các cậu xem phim gì? - Mike hỏi tới, nụ cười bắt đầu xuất hiện trên môi.

- “Đường cùng”, phim về những thây ma hồi sinh - Tôi toét miệng cười, ra vẻ đã hòa đồng trở lại. Đấ là hành động bồi thường đầu tiên của tôi dành cho các bạn sau mấy tháng... nhập vai hồn ma.

- Mình nghe nói đó là phim kinh dị. Có phải như vậy không, Bella? - Mike vẫn háo hức hỏi chuyện.

- Đến cuối phim, Bella đã phải tháo chạy ra ngoài đó, bồ ấy hoảng sợ - Jessica nói them vào với một nụ cười ma mãnh.

Tôi gật đầu xác nhận, và cố làm ra vẻ bối rối.

- Ừ, đáng sợ lắm.

Cứ thế, Mike không ngừng đặt câu hỏi cho tôi, mãi cho tới tận khi bữa ăn trưa kết thúc. Dần dần, những người khác cũng lãng đi, bắt đầu những cuộc trò chuyện của riêng mình; dù rằng thi thoảng, họ cũng liếc mắt về phía tôi, quan sát. Angela thì hầu như chỉ nói chuyện với Mike và tôi. Cuối cùng, khi tôi đúgn lên cất khay, cô bạn cũng lẽo đẽo bước theo sau.

- Cám ơn bồ nha - Angela lên tiếng khi chúng tôi đã rời xa khỏi chiếc bàn.

- Ủa, bồ cảm ơn về chuyện gì?

- Vì bồ đã nói chuyện trở lại, vì bồ đã bảo vệ mình.

- Đâu có gì đâu.

Cô bạn nhìn tôi, ra chiều lo lắng, nhưng không tỏ vẻ gì gọi là khó chịu hay bực bội cả, cô ấy vẫn tử tế với tôi như hồi nào.

- Bồ có sao không?

Đây chính là lý do vì sao tôi lại rủ Jessica đi xem phim mà không phải là Angela đấy - dù rằng tôi luôn quý Angela hơn. Angela là người rất sâu sắc và nhạy cảm.

- Mình không ổn lắm - Tôi thật thà thú nhận - Nhưng dù sao cũng đã cảm thấy khá hơn rồi.

- Mình vui lắm - Cô bạn bộc bạch - Đã lâu rồi, mình không được nói chuyện với bồ.

Vừa lúc ấy, Lauren và Jessica đi ngang qua chúng tôi, tôi nghe thấy Lauren thì thầm một câu khá lớn:

- Vui quá ha. Bella nhà ta đã trở về rồi.

Angela trố mắt nhìn họ, và mỉm cười như thể muốn chia sẻ mọi phiền muộn với tôi.

Tôi thở dài. Vậy là đã đến lúc tôi phải đối mặt trở lại với mọi chuyện rồi.

- Hôm nay là ngày mấy vậy bồ? - Thình lình tôi hỏi.

- À, mười chin tháng Một.

- Ừm mm.

- Sao vậy? - Angela hỏi lại.

- Hôm qua là kỷ nhiệm một năm ngày mình định cư ở thì trấn Forks - Tôi trầm ngâm suy tưởng.

- Vậy mà chẳng có gì thay đổi - Angela thì thầm, mắt nhìn dõi theo Lauren và Jessica.

- Ừ, mình biết - Tôi gật đầu đồng ý - Mình đang nghĩ đến những điều không thay đổi ấy đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.