Twilight Series Tập 2: Trăng Non

Chương 8: Adrenaline



- Được rồi, côn xe đâu?

Tôi chỉ vào cái cần ở tay bên trái. Không giữ lấy tay lái quả là không xong. Chiếc xe máy đồ sộ này cứ chao chao ở bên dưới như muốn hất tôi văng ra khỏi cái yên, nó mới vừa lòng. Tôi lại nắm lấy tay lái một lần nữa, cố giữ cho thật thẳng.

- Jacob à, nó cứ nghẻo nghẻo thế nào ấy, chẳng chịu thẳng gì cả.

- Khi chị chạy rồi thì sẽ ổn thôi - Người bạn nhỏ hứa hẹn - Thế thắng nằm ở đâu nào?

- Phía sau chân phải ấy.

- Sai bét.

Trả lời xong, Jacob nắm lấy tay tôi, bắt tôi phải giữ lấy cái cần nằm bên trên van tiết lưu.

- Nhưng ban nãy em nói là...

- Hiện thời, chị chỉ cần cái thắng này thôi. Đừng có đụng đến cái thắng sau, chỉ khi nào chị lái rành rẽ rồi thì mới dùng tới nó.

- Nghe vô lý quá chừng - Tôi nghi ngờ, cãi lại - Chẳng phải cả hai cái thắng đều quan trọng hay sao?

- Quên cái thắng sau đi, được chưa? Đây... - Nói rồi, Jacob điều khiển cho tay tôi bóp vào cái thắng trước - Đây mới là cái thắng của chị. Không được quên đấy - Người bạn nhỏ lại bắt tôi bóp thắng thêm một lần nữa.

- Được rồi - Tôi gật đầu đồng ý.

- Thế tay ga ở chỗ nào?

Tôi vặn vặn tay lái bên phải.

- Còn cần sang số?

Tôi chỉ ngay xuống chỗ để chân trái.

- Rất tốt. Em nghĩ là chị đã nắm được hết các bộ phận, chức năng của xe máy rồi đấy. Bây giờ thì chỉ còn... chạy thử nữa thôi.

- Ừm- Ừ - Tôi lầm bầm, sợ phải nói thêm nữa. Bụng tôi đang sô lên sùng sục một cách quái lạ, và thể nào giọng nói của tôi cũng sẽ vỡ oà ra. Hồn vía tôi đang lên mây. Tôi đành tự nhủ với mình rằng chẳng có gì phải sợ cả. Điều tệ hại nhất, tôi cũng đã từng trải qua rồi còn gì. Đấy, thế thì tại sao tôi còn phải sợ kia chứ? Tôi hoàn toàn có thể cười ngạo nghễ trước cái chết được cơ mà.

Nhưng cái bụng của tôi vẫn không chịu nghe theo.

Tôi nhìn chằm chặp xuống con đường dài tít tắp, hai bên đường dày đặc những cây là cây. Con đường đầy cát và ẩm ướt, nhưng chưa tới độ thành bùn.

- Bây giờ, đến điều quan trọng này, chị Bella - Jacob nhấn mạnh - Chị đừng thả côn xe ra nhé, được không? Hãy coi như em đang đưa chị cầm một trái lựu đạn. Chốt an toàn đã tháo rồi, và chị đang phải bóp cái mỏ vịt.

Nghe thấy thế, tôi siết chặt ngay lấy cái côn xe.

- Tốt lắm. Bây giờ, chị có thể đạp máy được không?

- Bây giờ mà chị nhúc nhích cái chân là sẽ bị té đấy - Tôi nghiến răng trả lời Jacob, những ngón tay vẫn siết chặt lấy... trái lựu đạn sống.

- Được rồi, để em làm cho. Đừng có thả cái côn xe ra đấy nhé.

Người bạn nhỏ lùi lại một bước rồi đạp thật mạnh lên cần đạp... Chỉ có mỗi một tiếng “bạch” ngắn ngủi, và cú đạp chân ấy của Jacob đã khiến cho chiếc xe tức thì ngả sang một bên. Tất nhiên là tôi cũng đổ người theo, nhưng nhanh như cắt, người bạn đồng hành của tôi đã kịp thời giữ chiếc xe lại, trước khi nó kịp cho tôi nằm đo đường.

- Mạnh mẽ lên nào - Jacob cổ vũ - Chị vẫn nắm lấy cái côn xe đó chứ?

- Ừ - Tôi bắt đầu thở dốc.

- Chị chống chân đi... Em sẽ thử lại lần nữa - Tuy nói vậy nhưng Jacob vẫn giữ lấy yên sau cho chắc chắn.

Nhưng rồi Jacob đã phải đạp thêm tới bốn lần nữa, động cơ xe mới chịu hoạt động. Chiếc xe nổ ì ầm hệt như một con thú dữ. Vẫn kiến gan, tôi bóp chặt lấy cái côn xe, đến mức các ngón tay bắt đầu đau ê ẩm.

- Chị thử lên ga đi - Người bạn nhỏ đề nghị - Nhẹ thật nhẹ thôi. Nhưng đừng có bỏ cái côn xe ra đấy.

Một cách ngập ngừng, tôi vặn cái nắm tay lái bên phải. Chỉ là một cử động nhẹ, ấy vậy mà chiếc xe máy đã bắt đầu gào rú lên. Con thú bắt đầu đói và nổi giận rồi. Jacob mỉm cười hài lòng.

- Chị có nhớ cách vào số không? - Người bạn nhỏ của tôi hỏi.

- Có.

- Ừ, thế thì làm đi.

- Được rồi.

Vài giây sau.

- Chân trái, chân trái - Jacob nhắc nhở.

- Biết rồi - Tôi trả lời, hít vào một hơi thật sâu.

- Chị có chắc là chị muốn chạy xe không đấy? - Người bạn đồng hành của tôi lại hỏi - Trông mặt chị tái mét kìa.

- Chị chẳng sợ gì cả - Tôi đáp lại một cách cáu kỉnh, rồi vào số một.

- Tốt lắm - Jacob khích lệ tôi - Nào, từ tốn thôi nhé, chị thả côn xe ra đi.

Nói xong, người bạn nhỏ lùi lại một bước.

- Em muốn chị thả trái lựu đạn ra hả? - Ngờ vực, tôi hỏi lại. Đúng vậy rồi, cậu ta đang lùi lại thêm nữa kia kìa.

- Thì như vậy mới chạy được chứ chị. Từ từ, từ từ thôi nhé.

Một cách nhẹ nhàng, tôi lơi tay dần, và sửng sốt... Một giọng nói không phải từ miệng người con trai đang đứng ở bên cạnh tôi bỗng cất lên.

- Thật khinh suất, trẻ con và ngớ ngẩn quá, Bella ạ - Giọng nói êm ái đang đanh lại vì tức giận.

- Ôi trời ơi - Tôi thở hổn hển như sắp chết ngạt đến nơi, tay tôi buông hẳn cái côn xe ra.

Ngay tức khắc, chiếc xe nhảy chồm lên, giật phắt tôi về phía trước rồi đổ ập xuống đất, đè dí lên người tôi, động cơ tắt ngúm.

- Bella? - Jacob vội vàng xốc chiếc xe dậy - Chị có bị thương ở đâu không?

Có nghe, nhưng tôi không để tâm lắm.

- Thấy chưa, anh đã nói với em rồi - Giọng nói ngọt ngào trong vắt kia lầm bầm.

- Bella? - Jacob lay lay vai tôi.

- Chị vẫn ổn - Tôi khẽ đáp, hồn vía lại được dịp lên mây.

Hơn cả ổn nữa. Giọng nói trong đầu tôi đã trở lại. Nó đang vang vọng bên tai tôi những âm thanh êm dịu, mượt mà.

Ngay lập tức, thần trí của tôi bắt đầu hoạt động, nó liên tưởng đến những giả thuyết khả dĩ dẫn đến hiện tượng này. Nơi đây hoàn toàn chẳng có gì thân thuộc - tôi chưa từng nhìn thấy con đường này bao giờ, cũng như chưa bao giờ tôi ngồi lên xe máy - chắc chắn một trăm phần trăm là như thế. Vậy là ảo giác này đến từ một tác động khác... Tôi cảm nhận rõ mồn một chất adrenaline đang luân chuyển ào ạt trong các tĩnh mạch, có lẽ đó chính là câu trả lời. Ảo giác ấy chỉ là kết quả của sự gặp gỡ giữa chất adrenaline và mối nguy hiểm cận kề, nếu không thì cũng là do tôi bị hồn siêu phách lạc mà thôi.

Jacob đỡ tôi dậy.

- Chị có thấy đau ở đầu không? - Người bạn nhỏ hỏi.

- Không, chị nghĩ là không - Vừa nói, toio vừa gục gặc cái đầu để kiểm tra - Cái xe không bị làm sao chứ? - Tôi chỉ lo cho cái xe thôi. Tôi muốn thử lại một lần nữa. Bất cẩn, khinh suất, hành động tôi đang thực hiện đây chính là vì mục tiêu đó mà, nó diễn ra rất tốt, tốt hơn những gì tôi đã nghĩ nữa. Ấy vậy mà trong phút chốc, tôi lại quên đi mất cái lý do chính đứng đằng sau chuyện này, đó là phải phá bỏ giao ước với anh. Mọi suy nghĩ của tôi lúc này đều chỉ dồn cả vào những ảo giác, hình như tôi biết cách khôi phục lại chúng rồi - điều đó mới thực sự quan trọng hơn đối với tôi.

- Không sao, chị chỉ làm xe chết máy thôi - Jacob trả lời, cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi - Chị buông côn xe ra nhanh quá.

Tôi gật đầu, đề nghị:

- Chúng ta thử lại một lần nữa đi.

- Chị chắc chứ? - Jacob hỏi.

- Hoàn toàn chắc chắn.

Lần này, tôi muốn tự mình đạp máy. Cũng phức tạp thật, tôi hầu như phải nhảy xuống cái cần đạp mới đủ lực, và mỗi lần làm như vậy, cái xe lại như muốn hất tôi văng ra khỏi nó. Nhưng không sao, Jacob đang ở bên cạnh... trực sẵn, bàn tay của cậu bạn nhỏ cứ lượn lờ ở chỗ tay lái, áng chừng sẽ đỡ xe cho tôi bất cứ khi nào.

Sau vài lần hăm hở đạp máy, lần những lần đạp máy một cách ủ ê, cuối cùng, chiếc xe cũng hoạt động, động cơ bắt đầu gầm lên. Nhớ lại lời dặn dò của Jacob, tôi siết chặt lấy cái “mỏ vịt”, rồi lên ga một cách thành thục. Con thú dữ chỉ dám gầm rú ở âm lượng nhỏ nhất. Tôi quay sang Jacob, nụ cười của tôi đồng điệu cùng nụ cười của người bạn nhỏ.

- Nhẹ nhàng thả cái côn xe ra thôi nhé - Cậu ta nhắc nhở.

- Bộ em tính tự sát hả? Toàn bộ chuyện này là gì vậy? - Giọng nói kia lại cất lên, âm điệu vẫn khe khắt như lúc đầu.

Tôi mỉm cười khiêu khích - sẽ không có chuyện bỏ cuộc đâu - và lờ phắt đi những câu hỏi bực dọc. Nhất định Jacob sẽ không để cho bất cứ chuyện gì xảy đến với tôi.

- Về nhà đi - Giọng nói kia lại ra lệnh, thang âm gay gắt, nhưng cái tố chất êm dịu vẫn không hề mất đi, thật kỳ lạ. Tôi sẽ không cho phép trí nhớ của mình bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nào về nó, dù có phải trả bằng bất cứ giá nào.

- Thả ra từ từ thôi, chị nhé - Jacob vẫn ở bên cạnh cổ vũ tôi.

- Ừ - Tôi trả lời, và nhất thời bực bội đôi chút khi nhận ra mình vừa trả lời cho cả hai tên con trai cùng một lúc.

Giọng nói của anh vẫn rền rĩ, như muốn át cả tiếng động cơ xe.

Tôi đã quyết tâm rồi, lần này, tôi sẽ toàn tâm toàn ý lái xe, không để cho dư âm của anh chi phối tinh thần nữa. Từng chút, từng chút một, tôi lơi tay dần. Và rồi một cách bất ngờ, chiếc xe bỗng lăn bánh, đưa tôi lao về phía trước.

Tôi đang bay.

Chưa bao giờ tôi lại được hứng gió nhiều và mạnh như thế, gió dồn dập ùa vào mặt tôi, làm căng lớp da đầu và thổi tung tóc về phía sau, mạnh đến nỗi tôi có cảm tưởng như ai đó đang kéo tóc của mình. Gìơ thì tôi đang gan cùng mình rồi, chất adrenaline tuôn chảy ào ạt trong cơ thể tôi, bên dưới lớp da, các tĩnh mạch bỗng nóng ran, nhưng nhức như bị kim châm. Những thân cây cứ thế thi nhau lao vùn vụt ngược lại phía tôi, rồi nhanh chóng trở thành một bức tường xanh lục mờ ảo.

Nhưng mà... mới chỉ là số một thôi!?! Tôi ấn chân xuống, vào số mới, đồng thời tăng thêm ga.

- Không được, Bella - Giọng nói ngọt ngào nhưng lại vang lên một cách giận dữ bên tai tôi - Trời ơi, coi em đang làm gì kìa!

Tiếng kêu bất ngờ của anh cuối cùng cũng kéo tôi thoát khỏi cơn mê tốc độ... để mà nhận ra một khúc cua hẹp ở phía bên trái đường... nhưng bị kịch là ở chỗ tôi vẫn đang hăm hở lao vùn vụt về phía trước. Trời ạ, Jacob chưa kề chỉ cho tôi cách bẻ cua.

- Thắng lại, thắng lại - Tôi lầm bầm với chính mình, và rồi như một phản xạ tự nhiên, tôi đạp mạnh chân, đo là kiểu đạp thăng mà tôi vẫn hay làm khi rong ruổi trên chiếc xe tải.

“Kítttt”, chiếc xe máy đột ngột thay đổi nhịp chuyển động, nó rùng mình không ngớt, hết nghiêng sang trái lại nghiêng sang phải. Và cái tình trạng đó cứ giữ nguyên như vậy, nó trượt đi, mang theo tôi, nhắm thẳng vào những thân cây bên đường mà xông bừa vào, với một tốc độ... không thể không chóng mặt. Hết sức cố gắng, tôi bẻ quặt tay lái sang hướng khác, lại thay đổi chuyển động (!), lần này, cả người lẫn xe cùng đổ vật xuống đất, nhưng theo đà, vẫn còn lao tiếp tới phía những thân cây...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.