Twilight Series Tập 3: Nhật Thực

Chương 18: Lời chỉ dẫn



“Bữa tiệc dài nhất trong lịch sử của thế giới,” tôi phàn nàn trên đường về nhà.

Edward dường như cũng đồng tình.” Bây giờ hết rồi,” anh ấy nói, chạm vào cánh tay tôi một cách nhẹ nhàng. BởI vì tôi là người duy nhất cần được vuốt ve (Because I was the only one who needed soothing. Edward was vẫn ổn- mọi người nhà Cullen đều ổn).

Họ đảm bảo với tôi một lần nữa; Alice an ủI tôi một lần nữa khi tôi rời đi, cái nhìn của Jasper đã trấn an dược tinh thần tôi, Esme hốn trán tôi và hứa là mọi chuyện sẽ ổn thôi, Emmett cười ầm ỹ và hỏi tại sao tôi lại là người duy nhất chống lại ma sói...cách giải quyết của Jacob đem lại dễ chịu, thoải mái sau những tuần dài căng thẳng. Tin tưởng đã thay thế cho hoài nghi. Bữa tiệc kết thúc đúng như một bữa tiệc thật sự.

Không phải cho tôi.

Vì tôi mà gia đình nhà Cullens đã chịu đựng. Thật sự quá nhiều để tôi phải chấp nhận điều đó. Cảm giác thích nhiều hơn là tôi có thể sợ hãi.

Không phải Jacob, cũng không phải sự liều lĩnh của cậu ta, những người anh em của Jacob họ đếu trẻ hơn tôi. Chỉ là hơi quá cao lớn, sức trẻ, và họ trông chờ điều này như thể chúng trông chờ buổi dã ngoại trên biển vậy. Không thể để họ trong nguy hiểm. Nỗi lo lắng ấy cứ âm ỉ và trỗi dậy. Khổng hiểu tôi có thể kìm nén nó trong bao lâu để không hét lớn lên.

Tôi thì thầm, giữ cho giọng nói trong mực đủ để nghe.” “TốI nay em đã nói với anh rồi.”

“Bella, Em không làm gì sai cả.”

“Anh nghĩ em có thể ngủ?”

Anh ấy cau mày.”Đây là một kinh ngiệm, anh không chắc nếu có khả năng cho chúng ta đi đến ...hợp tác. Anh không muốn em là người ở giữa.”

Điều này càng làm cho anh thêm lo lắng.” Nếu em không nghe me, anh sẽ gọi Jacob.”

His eyes tightened. That was a low blow, and I knew it. But there was no way I was being left behind.

Anh không trả lời, chúng tôi đã về đến nhà của Charlie. Đèn trước đã bật.

“Gặp lại anh trên gác,” tôi thì thầm.

Tôi đến của trước. Charlie đã ngủ ở phòng khách, trên cái ghế sofe quá nhỏ so với ông ấy, và ngáy thật to.

snoring so loudly I could have ripped a chainsaw to life and it wouldn’t have wakened him.

Tôi lay mạnh ông ấy.

“Bố! Charlie!”

Bố càu nhàu, nhưng vẫn không chịu mở mắt ra.

“Bố về nhà rồi, con sẽ phá vỡ giấc ngủ của bố đấy, thôi nào.”

Thêm cái lắc mạnh nữa, bố vẫn không chịu mở mắt, nhưng tôi phải bắt ông ra khỏi cái sofa. Tôi dìu ông vào giường ngủ, cái giường đầy quần áo, ông vẫn mặc thế để ngủ, và tiếp tục ngáy.

Bố sẽ không tìm tôi sớm đâu.

Edward đã đợi trong phòng tôi trong khi tôi rửa mặt và thay quần jean và chiếc áo sơ mi loại vải flannel. Anh ấy nhìn tôi từ cái ghế anh vẫn hay ngồi, khi tôi treo bộ váy Alice đã đưa. Anh có vẻ không vui

“Anh đến đây”, tôi nói, nắm tay anh và kéo về phía giường.

Tôi để anh ngồi xuống và thu mình ngồi đối diện với anh. Có thể anh đã đúng, cơn buồn ngủ kéo đến tôi đã quá mệt. Tôi sẽ không để anh rời khỏi tôi.

Anh quấn mền xung quanh tôi, và ôm tôi.

“Ngủ đi em”

“MọI chuyện đang được giảiquyết, Bella. Anh có thể nhận thấy nó.”

Tôi im lặng.

Anh ấy vẫn còn chút lo lắng. Tôi lo lắng cho Jacob và bạn bè câu ấy đã bị thương. Thật không công bằng cho họ. Đặc biệt là họ.

Anh có thể nói cho em về tổn thất

“Nghe này Bella. Sẽ tốt thôi mà. Những ma cà rồng mới sinh sẽ hoàn toàn bị ngạc nhiên. Chúng sẽ không có thêm ý kiến về ma sói vẫn tồn tại. Anh đã thấy họ làm việc trong một nhóm như thế nào, cách mà Jasper nhớ. Anh hoàn toàn tin là phương pháp săn của sói sẽ cùng chống chúng. Và với việc tách ra và gây bối rối của chúng, chúng ta không đủ lấy lại sức để tiếp tục. Một vài người sẽ không tham gia,” anh ta trêu họ.

“Miếng bánh”, tôi lẩm bẩm một cách yếu đuối dựa vào ngực anh.

“shh” anh vuốt ve má tôi.” Em sẽ ổn mà. Đừng lo lắng nữa”.

Anh bắt đầu ngân nga bài hát ru, nhưng lần này, điều đó không giúp tôi bình tĩnh được nữa.

Những ma cà rồng và người sói thật sự ổn. Nhưng mong là họ không bị thương. Vì tôi. Một lần nữa. Tôi ước rằng những vận rủi của mình sẽ tập trung ít nhiều cẩn thận hơn. Tôi muốn hét lên trên bầu trời trống rỗng rằng: Tôi là chính người các ngươi muốn! Ở đây này! Chỉ mình tôi thôi

Tôi đã cố nghĩ một cách chính xác điều mình phải làm. Chống lại những việc không may đang ập đến. Không dễ dàng chút nào. Tôi sẽ phải đợi, đợi thời cơ...

Tôi không thể ngủ. Một vài phút đã trôi qua rất nhanh. Thật ngạc nhiên, tôi vẫn tỉnh táo và căng thẳng khi Edward kéo cả hai chúng tôi vào đúng vị trí của 2 đứa

“Em chắc là em không muốn ngủ chứ?”

Tôi nhìn anh với vẻ khó chịu.

Anh thở dài, và bế sốc tôi lên tay trước khi nhảy qua cửa sổ.

Anh chạy xuyên qua bóng đêm, khu rừng âm u với tôi ở trên lưng, trong lúc này tôi cảm thấy thật phấn chấn. Cách anh chạy khi chỉ có hai chúng tôi, theo cảm xúc, cảm giác gió thổi qua tóc anh. Một thứ gì đó, trong suốt thời gian lo lắng, đã khiến tôi thấy bình yên.

Khi chúng tôi bắt đầu vào rừng, gia đình anh ấy đã ở đây, nói chuyện cởi mở, thư giãn. Giọng cười của Emmett vang dội khắp một không gian rộng. Edward để tối xuống và chúng tôi nắm tay nhau tiến về phía họ.

Phải mất một thời gian, vì trời quá tối những đám mây đã che phủ ánh trăng, nhưng tôi đã nhận ra chính xác nơi chúng tôi đã từng chơi bóng chày. Đây là nơi cách đây một năm, buổi chiều với gia đình nhà Cullens đã bị James và bè lũ của hắn phá ngang. Cảm giác thật lạ khi chở lại đây- như thể nó đã không thay đổi gì cho đến khi James, Laurent và Victoria tham gia cùng chúng tôi. Nhưng James và Laurent đã không bao giờ trở lại. Phần náo đó đã biến mất. Có thể mọi thứ đã không còn.

Phải, ai đó đã làm chúng biến mất. Có thể là nhà Volturi were the flexible ones in this equation?

Tôi vẫn còn ngờ vực về điều này.

Victoria dường như luôn thích thú với bản năng tự vệ của tôi- như là cơn bão di chuyển dọc theo bờ biển - không thể tránh dược, cũng không làm nó yếu đi, nhưng có thể tiên đoán được. Có thể cách làm của cô ta sai. Cô ta phải có khả năng thích nghi.

“Anh hiểu em nghĩ gì không?” tôi hỏi Edward.

Anh ấy cười to.” Không.”

Tôi cũng mỉm cười.

“Anh nghĩ gì vậy?”

“I think it’sall connected. Không chỉ hai, mà tất cả có ba.”

“Anh lại thua em.”

“Ba điều tồi tệ đã xảy ra kể từ khi anh quay lại” tôi đếm chúng trên đầu ngón tay mình.” Được sinh ra ở Seattle. Một kẻ lạ mặt ở trong phòng. Và - trên hết đó là- cuộc rượt đuổi của Victoria dành cho tôi.”

Trông anh có vẻ lo lắng khi nghĩ đến điều đó.” Tại sao em nghĩ vậy?”

“Bởi vì em đồng ý với Jasper - nhà Volturi tôn trọng luật lệ của họ. Họ rất có khả năng làm công việc tốt nhất bằng nhiều cách.” Và tôi đáng ra đã chết nếu họ muốn điều đó, tôi thầm nghĩ như thế.” Nhớ rằng chúng ta đã tìm Victoria từ cuối năm rồi?”

“Phải.” anh ấy nhăn mặt. “ Anh đã làm không tốt điều đó”

“Alice nói anh đã ở Texas. Anh đã theo cô ta đến đấy?”

Anh chau mày lại.”Phải. hum...”

“Ả ta chắc đã có ý định gì đó ở đó. Nhưng ả không biết ả đang làm gì, vì vậy những ma cà rồng mới sinh là nguồn lực chính của ả.”

Anh ấy lắc đầu. “ Chỉ duy nhất Aro biết được chính xác về khả năng tiên đoán của Alice.”

“Aro là người biết rõ nhất, nhưng Tanya, Iria và tất cả những người bạn của họ không biết sao? Laurent đã sống với họ một thời gian dài. Và nếu anh ta vẫn làm bạn với Victoria thì tại sao anh ta không nói cho ả ta tất cả những điều hắn biết?”

Edward nhăn mặt. “ Victoria đã không ở trong phòng của em.”

“Cô nàng không thể kết bạn mới được? Edward nghĩ về điều này. Nếu Victoria có ý định thực hiện điều đó ở Seattle, cô ả sẽ tạo nên rất nhiều ma cà rồng mới. Ả đã tạo ra chúng.”

Anh ấy đang suy nghĩ về những giả thiết anh đã đưa ra, cái đầu anh ấy đang tập trung suy nghĩ.

“hum,” cuối cùng anh cũng nói. “ Có khả năng. Anh nghĩ nhà Voulturi có thể... Nhưng giả thiết của em - có chuyện gì đó đã xảy ra ở đó. Tính cách của Victoria. Giả thiết của em phù hợp với tính cách của cô ta. Cô ta đã cho thấy món quà đáng lưu ý cho việc bản năng sống từ lúc bắt đầu.Có thể đó là khả năng của cô ta. Trong bất cứ tình huống nào, khu vực này chúng ta không gây nguy hiểm cho cô ta, nếu cô ta để sự an toàn lại phía sau và để cho những ma cà rồng mới sinh tiến hành việc săn mồi ở đây. Và có sự đe dọa từ phía Voulturi. Có lẽ cô ta trông chờ vào việc chúng ta chiến thắng, tóm lại, mặc dầu không chắc là tai họa khôn lường sẽ không xảy ra với chúng ta. Nhưng không có kẻ sống sót nào từ cuộc chiến của cô ta e sợ cho việc làm chứng chống lại cô ta. Đó là sự thật,” Anh tiếp tục suy nghĩ về điều đó, “ nếu chúng vẫn sống sót, anh đánh cuộc là cô ta sẽ bị chính kế hoạch của mình tiêu diệt...hmm. Cô ta phài còn ít nhất một người có chút ít kinh nghiệm. Không có tên ma cà rồng mới sinh nào để mắt đến bố em ...”

Anh cau mày rất lâu, sau đó đột nhiên mỉm cười với tôi, quay lại với vẻ mơ màng. “ Chắc chắn có thể. Bất chấp, chúng ta chuẩn bị bất cứ thứ gì chúng ta chắc chắn. Em là người rất mẫn cảm hôm nay,” anh nói thêm. “ Thật ấn tượng.”

Tôi thở dài. “ Có thể em chỉ tác động đến nơi này. Nó khiến em cảm thấy thích cô ta, che đậy bởi... như là cô ta thấy em bây giờ.”

Quai hàm anh nghiến chặt với cái ý nghĩ đó.” Cô ta sẽ không bao giờ chạm vào em được, Bella,” anh nói.

Mặc dù nói vậy, đôi mắt anh lướt nhanh xuyên qua những cái cây rậm rạp một cách cẩn thận. Trong khi anh kiểm tra những cái bóng của chúng, nét lạnh lùng thoáng hiện trên gương mặt anh. Đôi môi anh mím chặt và mắt anh sáng lên vẻ hoang dại và hy vọng mãnh liệt.

“Em sẽ không phải trốn cô ta,” anh thì thầm. “ Victoria hay bất cứ ai từng có ý nghĩ làm hại em. Để kết thúc điều này. Anh sẽ kết liễu chúng bằng chính đôi tay của mình.”

Tôi rùng mình với giọng nói dữ tợn của anh, và tôi nhận thấy lần đầu tiên Alice không nhìn thấy điều lạc quan hay điều gì khác. Cô ấy đã nhìn thấy một mặt nào đó, Jasper đang duỗi đôi tay như thể anh ta đang hâm nóng người lên, cô ấy đang bĩu môi.

“Có điều gì đó không ổn hả Alice?” tôi thì thầm.

Edward cười khúc khích. “ Bọn người sói làm theo cách của họ, nên cô ấy không thể thấy bất cứ điều gì đang xảy ra. Nó khiến cô ấy không thoải mái vì mù tịt thông tin.”

Alice, đang nghĩ đến chúng tôi, lắng nghe điều anh vừa nói nhỏ. Cô ấy nhìn lên và hất hàm về phía anh. Điều này khiến anh cười to lần nữa.

“Chào Edward.” Emmett nói với anh ấy. “ Chào, Bella. Anh ta sẽ để cô tham gia chứ?”

Edward rít lên với Emmett. “ Đừng, Emmett, đừng gợi ý cho cô ta bất cứ điều gì.”

“Khoảng chừng nào chúng ta sẽ có mặt?” Carlisle hỏi Edward.

Edward trầm ngâm một lát, và thở dài sau đó. “ một phút rưỡi. Nhưng con sẽ phải giải thích.Họ không tin chúng ta như những con người đâu.”

Carlisle gặt đầu. “ Thật khó cho họ. Bố vui vì họ biến đổi hình dạng.”

Tôi nhìn chằm chằm vào Edward, đôi mắt tôi giãn ra. “ Họ sẽ biến thành sói.”

Anh gật đầu, phản ứng cẩn thận của tôi. Tôi swallowed once một lần, nhớ là lần thứ hai thì Jacob đã trong hình dạng sói- lần đầu tiên trên bãi cỏ với Laurent, lần thứ hai trong rừng nơi mà Paul tức giận với tôi... Cả hai lần đều rất khủng khiếp.

Sự lạnh lùng chợt lóe lên trong con mắt của Edward, như thể có điều gì đó vừa xảy ra với anh, điều gì đó không dễ chịu chút nào. Anh trở về trạng thái bình thường ngay sau đó, trước khi tôi kịp hiểu là chuyện gì, quay lại với Carlisle và mọi người.

“Chuẩn bị tư tưởng nào - they’ve been holding out on us.”

“Ý anh là sao?” Alice gặng hỏi.

“shh,” Edward cảnh báo, cô ấy không thấy gì trong quá khứ.

Vòng tròn không chính thức của nhà Cullen bỗng nhiên mở rộng ra một cách lỏng lẻo với Jasper và Emmett ở the spear point. Anh nghiêng người ra phía sau, tôi có thế nói là anh ấy ước anh đang dứng bên cạnh họ. Tôi vòng tay qua ôm anh.

Tôi liếc mắt về phía bìa rừng, không thấy gì cả.

“Khỉ thật,” Emmett gầm gừ trong hơi thởi. “ Có ai từng thấy gì như thế chưa?”

Esme và Rosalie liếc mắt qua.

“Nó là cái gì?” tôi nói thều thào. “ Em không thể thấy.”

Bầy chó đã trưởng thành,” Edward thì thầm vào tai tôi.

Tôi chưa nói với anh về việc Quil có tham gia vào đàn sói? Tôi nhìn thấy sáu con sói trong sự ảm đạm. Cuối cùng, có ánh sáng trong bóng đêm - trong mắt họ, lớn hơn là họ có thể. Tôi đã quên mất việc sói trông cao lớn như thế nào. Như những con ngựa, cơ bắp và bộ da dày - và hàm răng sắc như dao, trông hơi quá.

Tôi có thể chỉ thấy những đôi mắt. Nhìn chăm chú, nhựng gì có thể thấy, nó xuất hiện trong tôi như thể có đến hơn sáu khuôn mặt. Một, hai, ba ... tôi đã đếm chúng trong đầu. Lần thứ hai.

Họ có mười người.

“Thật thú vị,” Edward thì thầm.

Carlisle bình tĩnh, thận trọng lùi từng bước một. Đi chuyển một cách cẩn thận, chắc chắn một lần nữa.

“Chào mừng,” ông ấy hoan nghênh những con sói.

“Cám ơn,” Edward diễn ta bằng cái gật đầu,, và tôi nhận ra Sam là một trong số họ. Tôi nhìn thấy cặp mắt lóe sáng đứng ở chính giữa, cao nhất trong số họ. Đây là điểm nhận biết của người sói nhìn thấy từ trong bóng đêm.

Edward nói lại một lần nữa với giọng điều ban đầu, Sam nói. “ Chúng tôi đã theo dõi và truy tìm nhưng không thu được gì. Đó là điều quan trọng để bảo vệ chúng tôi.”

“Điều đó là quá đủ,” Carlisle trả lời. “ con trai tôi Jasper” - nó tỏ ra thiện chí, hưng phấn và sẵn sàng- “ trong khu vực này đã được kiểm soát. Nó sẽ dạy cho chúng ta chiến đấu với chúng thế nào, làm thế nào để chiến thắng chúng. Tôi chắc là các ban có thể thực hành điều này cho kiểu săn của các bạn.”

“Chúng khác biệt với chúng tôi?” Edward cảnh báo với Sam.

Carlisle gật đầu xác nhận. “ Tất cả đều mới dược sinh ra - đối với cuộc đời này chúng là những đứa trẻ trong vòng vài tháng. Chúng không có kỷ năng hay chiến lược nào, mà chỉ có sức mạnh bản năng thôi. Chúng có hai mươi người. Mười tên của chúng tôi và còn lại là phần các bạn - không khó khăn chút nào. Lực lượng của chúng có thể ít đi. Một cuộc chiến đang chờ chúng.”

Có tiếng gầm gừ không rõ lắm từ chỗ bọn sói, tiếng gấm nhỏ như như thể đã sẵn sàng cho trận chiến.

“Chúng ta sẵn sáng chia sẻ, nếu cần thiết,” Edward chuyển lời, giọng anh giờ đã khác một chút.

Carlisle mỉm cười. “ Chúng tôi sẽ xử lý chúng.”

“Anh có biết khi nào chúng đến và như thế nào không?”

“Chúng sẽ đi qua rừng trong bốn ngày, gần trưa. Lúc chúng gần đến nơi, Alice sẽ giúp chúng ta chặn đường chúng.”

“Cám ơn về thông tin. Chúng tôi sẽ chờ.”

Với một tiếng thở dài, đôi mắt nhìn xuống phía dưới.

Không một tiếng động, sau đó Jasper bước vào khoảng trống giữa những ma cà rồng và ma sói. Không quá khó để nhìn thấy anh ta - làn da trắng toát đối nghịch với những đôi mắt đen của người sói. Jasper ném cái nhìn thận trọng cho Edward, anh gật đầu, và sau đó quay lưng đến người sói. Anh thở dài, không được tự nhiên.

“Carlisle đã đúng.” Jasper đã nói cho chúng tôi; anh ta dường như cố tình phớt lờ lời nói của những người tham gia. “ Chúng chiến đấu theo bản năng. Hai điều rất quan trọng cần phải nhớ là, thứ nhất, không được để chúng ôm lấy bạn, thứ hai, không đối đầu trực diện. Đó là tất cả những gì chúng sẽ làm. Như thể là chúng ta luôn đi chuyển theo nhiều hướng, chúng sẽ thấy bối rối vì đều này. Đúng không Emmett?”

Emmett bước ra khỏi vị trí với nụ cười tươi.

Jasper quay lại hướng bắc kết thúc cuộc chiến của hai bên. Anh ta vẫy Emmett lại “ Được thôi, Emmett đầu tiên. Anh ấy là ví dụ điển hình cho tấn công ma cà rồng mới sinh.”

Emmett hơi lo lắng. “ Anh sẽ cố không phá vỡ mọi thứ,” anh ta nói nhỏ.

Jasper cười nhăn nhở. “ Ý tôi là Emmett dựa vào sức mạnh của anh ấy. Anh ta sẽ rất thoải mái cho việc công kích. Bọn ma cà rồng mới sinh sẽ không nhanh nhẹn, hoặc việc di chuyển cũng đủ để giết Emmett.”

Jasper tiến lên vài bước, cô thể anh căng cứng.

“Chuẩn bị, Emmett, - cố gắng tấn công em.”

Và tôi không thể thấy gì nữa Jasper di chuyển quá nhanh còn Emmett như một chú gấu, gầm gừ trong khi Jasper gầm như một chú chó. Emmett chậm chạp, không giống với Jasper. Jasper trông như một cái bóng - đôi bàn tay của Emmett như chụp vào trong không khí. Bên cạnh tôi, Edward ngã người về phía trước, his eyes locked on the brawl. Emmett bất động.

Jasper ở phía sau anh ấy, răng anh ta cắm vào cổ Emmett.

Emmett chửi rủa.

Có tiếng thảo luận từ phía người sói.

“Làm lại nhé,” Emmett nói, anh ta lại mỉm cười.

“Đến lượt tôi,” Edward bổ sung. Những ngón tay tôi tê cứng quanh anh.

“Chờ một chút.” Jasper rít lên, bước lại phía sau. “ Tôi muốn cho Bella xem đầu tiên.”

Tôi nhìn thấy sự lo lắng khi anh vẫy tay gọi Alice.

“Anh biết em lo lắng cho cô ấy,” anh giải thích cho tôi as she danced blithely into the ring. “ Điều đó không cần thiết đâu.”

Mặc dầu vậy tôi biết Jasper không để cho Alice cảm thấy bất an, it was still hard to watch as he sank back into a crouch facing her. Alice stood motionlessly, looking tiny as a doll after Emmett, smiling to herself. Jasper shifted forward, then slinked to her left.

Alice nhắm mắt lại.

Tim tôi đâp mạnh dù Jasper đang đi chậm rãi về phía Alice.

Jasper nhảy lên, biến mất. Đột nhiên xuất hiện ở một vị trí khác. Cô ấy không biểu lộ gì là đã di chuyển.

Jasper cuộn người và lao vào cô ấy một lần nữa, vẫn không có gì thay đổi so với lần đầu tiên; Alice vẫn nhắm mắt đứng yên.

Bây giờ tôi đã quan sát Alice rõ hơn.

Cô ấy đã di chuyển - tôi đã không thấy được điều đó, do tập trung vào sự tấn công của Jasper. Alice đã lùi lại một bước nhỏ ở lần thứ hai lúc Jasper tấn công lần thứ hai. Cô ấy lại di chuyển, trong khi Jasper đang dùng tay để vòng qua eo cô.

Jaspr tiến tới gần, và Alice bắt đầu di chuyển nhanh hơn. Cô ấy đang khiêu vũ - xoắn và quay và xoay. Jasper là bạn nhảy với cô ấy., anh xoay quanh quanh tôi chân tuyệt vời của cô và không bao giờ chạm vào cô như thế mọi sự di chuyển đều là những điệu múa balê. Cuối cùng, Alice cười to.

Alice mất dạng ở phía sau lưng của Jasper, môi chị ở sát cổ họng của anh ấy.

“Gotcha,” cô ta nói, và hôn vào cổ họng anh.

Jasper cười khúc khích, lắc lư cái đầu. “Em đúng là một con quái vật nhỏ.”

Lũ sói lại thảo luận lại. Lần này thì thận trọng hơn.

“Sẽ tốt cho họ nếu họ chịu học cách lễ phép 1 tí” Edward lẩm bẩm. Sau đó anh nói lớn. “ Đến lượt tôi”

Anh siết chặt tay trước khi bắt đầu.

Alice đến bên cạch tôi ngay chỗ của anh. “ Bình tĩnh chứ?” cô ấy hỏi tôi.

“Tốt,” tôi đống ý, tôi chăm chú vào Edward vì anh tiến đến phía Jasper không một tiếng động, anh di chuyển một cách uyển chuyển và thận trọng như một con mèo hoang.

“Tôi chỉ nhìn bạn, Bella,” cô ấy đột nhiên thì thầm, giọng nói nhỏ đến nỗi tôi khó nghe được mặc dù cô thì thầm vào tai tôi.

Cái nhìn của tôi lướt qua cô và chuyển qua Edward. Anh đang chăm chú vào Jasper, cả hai đang rút ngắn khoảng cách.

Nét mặt Alice đầy trách mắng.

“Mình sẽ cảnh báo anh ta nếu kế hoạch của anh có chút sơ hở,” cô ấy lẩm bẩm đe dọa. “ Điều này không giúp được gì mà còn đẩy bạn vào nguy hiểm. Bạn có hiểu là họ sẽ từ bỏ nếu bạn chết?” Họ vẫn chiến đấu, tất cả chúng tôi sẽ. Bạn không thay đổi được điều gì, để nó tốt hơn, được không?”

Tôi nhăn nhó, cố gắng phớt lờ cô.

“Mình đang quan sát,” cô ấy lặp lại.

Bây giờ Edward tiến xa khỏi Jasper, cuộc chiến này không giống với những cuộc đối đầu nào khác, Jasper đã có kinh nghiệm trong một trăm năm qua cho anh ấy, và anh ta đang cố làm theo bản năng tự nhiên đến khi còn có thể, nhưng anh ta luôn phân tích chúng khi anh ta làm lần thứ hai. Edward nhanh hơn một chút, nhưng Jasper đã không từng sống trong gia đình của anh. Họ làm đi làm lại việc dụ đối phương đến khi họ có cơ hội, gầm gừ từ cổ họng theo thói quen. Thật khó để theo dõi nhưng không thể quay mặt đi. Họ di chuyển quá nhanh thật sự là tôi không hiểu họ đang làm gì. Lúc này những cặp mắt của người sói bắt gặp điều tôi quan sát. Tôi cảm nhận được là họ có những quan sát như tôi hoặc có thể nhiều hơn nữa.

Cuối cùng, Carlisle cũng hắng giọng.

Jasper cười to, anh ta lùi lại. Edward tiến lên và nhe răng cười với anh ta.

“Trở lại với công việc nào” Jasper đống ý. “ Chúng ta sẽ gọi nó là sự cố gắng.”

Mọi người lần lượt tiếp tục, Carlisle, sau đó là Rosalie, Esme, và Emmett lần nữa. Tôi liếc nhìn qua hàng lông mi, co rúm lại vì Jasper tấn công Esme. Thật khó để quan sát. Sau đó anh ta chậm lại, điều này vẫn chưa làm tôi hiểu ra ý định của anh ta, và đưa thêm lời chỉ dẫn.

“Cô đã hiểu tôi đang làm gì ở đây chưa?” anh ta hỏi. “ Đúng, giống như thế,” anh ta khích lệ. “ Tập trung bên này. Đừng quên mục tiêu của họ ở đâu. Luôn di chuyển.”

Edward luôn tập trung, quan sát và lắng nghe những gì anh không thể thấy được.

Tôi không kịp thấy bất cứ điều gì đang xảy ra. Tôi vẫn không thể chợp mắt được, dù sao đi nữa, tôi đã không ngủ hai mươi bốn tiếng rồi. tôi dựa vào một bên của Edward, và để cho mi mắt sụp xuống.

“Chúng ta đã làm xong,” anh ấy thì thầm.

Jasper xác nhận điều đó, quay về phía của người sói, anh ta lặp lại không được thoải mai. “ Chúng ta sẽ làm điều này vào sáng mai. Hãy quan sát thêm lần nữa.”

“Có chứ,” Edward trả lời trong khi Sam nói với giọng hồ hởi của anh ta. “ Chúng tôi sẽ ở đây.”

Edward thở dài, anh vỗ nhẹ vào tay tôi, bước sang một bên. Anh hướng về phía gia đình.

“Bầy sói nghĩ nó giúp ích cho việc quen mùi của chúng tôi - vì để họ không phạm sai lầm sau đó. Nếu chúng ta quen được mùi của nhau, sẽ dễ dàng cho họ.”

“Chắc chắn rồi,” Carlisle nói với Sam. “ Bất cứ cái gì các bạn cần.

Có cái cái gì đó u ám, tiếng càu nhàu rầm rì phát ra từ lũ sói như thể chúng đứng lên chân chúng vậy.

Đôi mắt tôi mở to với vẻ khiệt sức.

Bóng tối của màn đêm mờ dần - ánh mặt trời ló rạng sau những đám mây, mặc dù phía chân trời vẫn chứa sáng rõ, xa xa là những bề mặt của dãy núi. Như thể chúng đang đến gần, đột nhiên làm rõ hình dạng ...những màu sắc.

Sam ở vị trí đầu đàn, dĩ nhiên rồi. Không cao lớn, đen như màn đêm, một con qiáu vật trong giấc mơ kinh hoàng của tôi - theo đúng nghĩa đó; sau cái lần đầu tiên tôi nhìn thấy Sam và lần khác ở bãi cỏ, chúng đã xuất hiện trong ác mộng của tôi thêm một lần nữa.

Bây giờ tôi có thể thấy chúng, trong con mắt của mình trông chúng tăng lên gấp mười lần. Bầy sói đã quá mạnh.

Qua khóe mắt, tôi thấy Edward đang nhìn mình, một cách cẩn thận xem phản ừng của tôi.

Sam đến gần Carlisle nơi ông đứng phía trước, đàn sói ở phía sau. Jasper không cử động, nhưng Emmett, đứng bên cạnh ông, đang gầm gừ và thư giãn.

Sam ngửi Carlisle, anh ta hơi co rúm người lại. Sau đó anh ta tiến về phía Jasper.

Mắt tôi nhìn xuống đôi chân chắc chắn của người sói. Tôi chắc chắc tôi có thể thu lượm được những chi tiết mới. Người sói có màu xám nhạt nhỏ hơn những người khác, những cái lông phía sau trông thật gớm ghiếc. Có cái gì đó khác lạ, màu như màu cát của sa mạc, trông như loại khác và không cùng đàn khi nghỉ. một tiếng rên nhỏ của người sói màu cát khi Sam đẫy anh ta đứng giữa Carlisle và Jasper.

Tôi dừng quan sát vào người ở phía sau của Sam. Bộ lông của ông ta màu đỏ nâu và dài hơn những người khác, dầy hơn. Ông ta cao cao gần bằng Sam, người cao thứ hai trong nhóm. Tác phong của ông ta bình thường, vẻ lạnh đạm hiện rõ ra việc ông ta đang cân nhắc lại sự thử thách.

Người sói to lớn có màu nâu đỏ dường như phát giác được cái nhìn chăm chú của tôi, ông ta ngước lên nhìn tôi với đôi mắt đen di chuyền của gia đình.

Tôi nhìn lại anh ta, cố ra vẻ tin rằng tôi thực sự biết điều gì đó. Tôi có thể nhận thấy vẻ khinh ngạc và nét quyến rũ trên gương mặt mình.

Mõm hắn ta mở ra, chìa ra hàm răng. Thật là một biểu lộ hoảng sợ, lưỡi hắn ta thè ra cười toe toét.

Tôi cười khúc khích.

Nụ cười toe toét của Jacob để lộ ra hàm răng sắc nhọn. Jacob rời vị trí đứng, cậu ta phớt lờ những cái nhìn theo của đàn. Cậu ta chạy qua Edward và Alice không đầy hai bước chân để đến chỗ tôi. Cậu ấy dừng lại, nhìn chằm chằm vào Edward

Edward đứng bất động, như tượng, đôi mắt anh vẫn đang theo dõi phản ứng của tôi.

Jacob cúi mình ra phía trước để tránh đòn và dừng lại để khuôn mặt cậu ta không cao hơn tôi, nhìn chằm chằm vào tôi, xem xét thái độ của tôi như Edward làm.

“Jacob?” tôi thì thào.

The answering rumble deep in his chest sounded like a chuckle

Tôi đưa tay ra, những ngón tay hơi run, và chạm vào một phần bộ lông trên mặt của sói nâu đỏ.

Đôi mắt đen nhắm lại, và Jacob nghiêng đầu để tay tôi chạm vào. Một tiếng ừ trong cổ họng phát ra.

Bộ lông vừa mịn vừa ráp, và ấm áp trong tay tôi. Tôi đưa ngón tay mình một cách hiếu kỳ, vuốt ve chỗ có màu sắc đậm nhất trên cổ của cậu ta. Tôi đã không nhận ra là mình đã xem xét kỹ như thế nào; không có bất kỳ lời cảch báo nào, Jacob đột nhiên liếm từ cằm tôi trở lên.

“Ê, trắng trợn quá, Jake!” tôi trách, lùi lại sau và ngửi thấy mùi cậu ta, vì cậu ta từng là con người. cậu ta tránh ra ho ầm lên như thể là cậu ta cười to.

Tôi lấy tay áo lau mặt, không thể cười vơi cậu ta.

Tôi nhận ra một điều là mọi người đang nhìn chúng tôi, nhà Cullens và bộ tộc sói - nhà Cullens thấy bối rối và một chút bực bội. Còn bộ tộc sói thì khó mà thấy được vẻ mặt của họ. Tôi nghĩ Sam không thích điều này.

Và sau đó đến lượt Edward, anh thật sự thất vọng. Tôi nhận ra là anh đã hi vọng tôi phản ứng lại theo cách khác. Như là kêu lên và chạy đi với vẻ khiếp sợ.

Jacob cười to một lần nữa.

Bây giờ những người sói quay đi, không nhìn nhà Cullens để cáo từ. Jacob đứng bên tôi, nhìn họ đi. Họ nhanh chóng mất hút vào khu rừng tối tăm. Chỉ có hai vết bóng cây, dáng đi của họ toát lên sự lo lắng.

Edward thở dài, phớt lờ Jacob, đến cầm tay tôi.

“Đi chứ?” anh hỏi tôi.

Trước khi tôi kịp trả lời, anh chuyển qua nhìn chằm chằm vào Jacob.

“Tôi đã không miêu tả chi tiết này,” anh nói, trả lời cái câu hỏi trong đầu Jacob.

Cậu ta đột nhiên gầm gừ.

“Vấn đề phức tạp hơn rồi,” Edward nói. “ Đừng lo lắng về bản thân; tôi chắc là sẽ an toàn.”

“Cậu ấy đang nghĩ gì vậy?” tôi hỏi.

Chỉ thảo luận chiến lược thôi,” Edward nói.

Dấu của Jacob xoay về phía trước, nhìn vào mặt chúng tôi. Sau đó đột nhiên cậu ta phóng vào rừng. Lần đầu tiên tôi chú ý đến mảng lông đặc biệt phía sau chân câu ta.

“Đợi chút,” tôi nói, một tay đưa ra. Nhưng cậu ấy đã mất hút khi đến dãy cây thứ hai, hai người sói khác theo sau.

“Tại sao họ lại đi?” tôi hỏi, như bị tổn thương.

“Cậu ta sẽ quay trở lại,” Edward nói. Anh thở dài. “ Cậu ta muốn kiểm chứng lại bản thân.”

Tôi nhìn phía bìa rừng nơi Jacob biến mất, tựa vào Edward. Tôi suy sụp, nhưng tôi đang chiến đấu với điều này.

Jacob quay về con suối, trên đôi chân. Cậu ta không mặc áo, tóc cậu ta rối và tua tủa. Cậu ta chỉ mặc mỗi chiếc quần jean đen cũ, bàn chân lớn của cậu ta in trên đất lạnh. Cậu ta ngồi một mình, nhưng tôi nghi ngờ là những người bạn của cậu ấy núp sau những cái cây, không nhìn thấy được.

Đi dọc theo khu đất, mặc dù vậy cậu ta đã đưa một cái giường đến nhà Cullens, người đang ngồi im lặng.

“Được thôi, kẻ hút máu,” Jacob nói khi cậu ta cón cách họ vài bước chân nữa, tôi đã bỏ lỡ mất cuộc nói chuyện,” “ Có cái gì đó quá phức tạp sao?”

“Cậu phải cân nhắc mọi khả năng,” Edward nói, với giọng không bình tĩnh. “Sẽ như thế nào nếu một ai đó bị thương vì cậu?” Jacob khịt mũi vì ý kiến đó. “ Được thôi, vậy để cô ta không dính đến. Chúng ta sẽ để ra Collin và Brady bên cạnh dù thế nào đi nữa. Cô ta sẽ được an toàn ở đó.”

Tôi giận dữ. “ đang nói về tôi hả?”

Tôi chỉ muốn biết kế hoạch của anh ta trong suốt trận chiến này,” Jacob giải thích.

“Làm cho chị?”

“Anh không thể ở lại Forks, Bella.” Giọng của Edward đã nguôi giận. “ Chúng biết tìm kiếm em ở đâu. Nếu bọn anh để chúng xổng mất?”

Cái dạ dày lại sôi lên và mặt tôi không còn giọt máu. “ Charlie?” tôi há hốc.

“Ông ấy sẽ ở với Billy,” Jacob cam đoan với tôi. “ Nếu cha tôi phải tống giam một tên quái vật ở đây, ông ta sẽ làm điều đó. Có thể không lâu đâu. Thứ bẩy này, đúng không? Đó là một trò chơi.”

“Thứ bảy này đúng không?” tôi hỏi, đầu tôi đang rối. Tôi quá nông nổi để kiềm chế suy nghĩ không đâu vào đâu. Tôi nhăn mặt với Edward. “ Tốt! Có món quà cho lễ tôt nghiệp của em.”

Edward cười lớn. “Sự lo lắng đó sẽ được giải quyết,” anh nhắc tôi. “ Em có thể mua vé cho vài người.”

Ý nghĩ lướt nhanh qua. “Angela và Ben,” tôi đã quyết định dứt khoát. “ tốt nếu họ sẽ rời khỏi thị trấn”

Anh chạm vào má tôi. “ Em không thể đi với mọi người,” anh nói với giọng nhẹ nhàng. “ Sự ẩn náu của em là việc phòng ngừa. Anh đã nói với em - bây giờ chúng ta sẽ được an tòan. Không có điều gì nghi ngờ nữa.

“Nhưng điếu gì sẽ giữ chân cô ta ở La Push?” Jacob xen vào, với vẻ không bình tĩnh.

“Cô ta sẽ quay trở lại và lộ diện,” Edward nói. “ Cô ta sẽ để lại dấu vết ở mọi nơi. Alice chỉ thấy được bọn ma cà rống mới sinh trong chuyến đi săn, nhưng rõ ràng là cả người đã tạo ra chúng. Có vài người có kinh nghiệm trong chuyện này. Kể cả cậu ta” - Edward dừng lại nhìn tôi- “ hoặc là cô ta, có thể là đãng trí. Alice sẽ thấy nếu bản thân hắn quyết định, nhưng chúng ta sẽ bận rộn trong thời gian này để ra quyết định. Có thể một vài người đang trông chờ vào điều đó. Anh không thể rới xa em dù bất cứ đâu. Cô ta sẽ gặ khó khăn để tìm ra em. Lâu đấy nhưng anh không chắc điều này.”

Tôi chăm chú nghe anh giải thích, trán nhăn lại. Anh vỗ nhẹ tay tôi.

Chỉ là cận thận thôi,” anh hứa.

Jacob chỉ tay về hướng đông sâu trong khu rừng, hướng về dải đất rộng của ngọn núi Olympic.?

“Vậy chị nên ở đây,” cậu ta đề nghị. “ Có một triệu khả năng - chúng ta có thể ở đó chỉ vài phút nếu cần thiết.”

Edward lắc đầu. “ Mùi thơm của cô ấy rất nồng, xen lẫn với tôi, dễ dàng nhận biết. Ngay cả khi tôi mang cô ấy đi, nó sẽ để lại vết. Dấu vết của chúng ở mọi nơi, nhưng nó xen lẫn với mùi của Bella, Chúng dễ chú ý đến điều này. Chúng ta không xác đinh được sẽ đi theo đường nào, bởi vì chúng vẫn chưa biết, nếu chúng đánh hơi dược mùi cô ấy, trước khi tìm thấy chúng ta...”

Cùng lúc cả hai đếu nhăn mặt, đôi lông mày căng ra.

“Anh thấy nhiều khó khăn quá.”

“Có cách nào đó làm được việc này,” Jacob lẩm bẩm. Cậu ta nhìn về phía khu rừng, đôi môi mím lại.

Tôi lắc lư chân. Edward vòng tay qua eo tôi, kéo tôi lại và đỡ lấy tôi.

“Anh cần đến nhà em- em kiệt sức rồi. Và Charlie sẽ dậy sớm...”

“Đợi lát,” Jacob nói, quay lại phía chúng tôi, mắt cậu ta sáng lên. “ Chị không thích mùi của em đúng không?”

“Uhm, không tệ.” Edward tiến lên hai bước. “ Có khả năng.” “ Anh quay về phía gia đình. “ Jasper?” anh gọi.

Jasper trông rất tò mò. Anh ta lùi ra sau Alice nửa bước. Mặt cô ấy lại thất vọng.

“Tốt, Jacob.” Edward ra hiệuvới anh ta.

Jacob tiến về phía tôi với cảm xúc lẫn lộn trên gương mặt cậu ta. Cậu ta thật sự thích kế hoạch mới của cậu ấy, nhưng cậu ta vẫn không thấy dễ chịu với kẻ thù giờ là bạn chiến đấu của cậu ta. Một cách đề phòng, cậu ta khoanh tay về phía tôi.

Edward thở sâu.

“Chúng ta sẽ thấy nêu tôi có thể làm mùi của chị loãng đi để xóa dấu vết,” Jacob giải thích.

Tôi nhìn chăm chú vào hai cánh tay rộng mở cuả cậu ta.

“Em sẽ phải để cậu ta mang em đi, Bella,” Edward nói với tôi. Giọng anh bình tĩnh, nhưng tôi nghe không thuyết phục.

Tôi cau có.

Jacob chớp mắt, vẻ không kiên nhẫn, và đến cúi xuống bế xốc tôi lên tay cậu ta.

“Đừng cư xử như trẻ con,” cậu ta lẩm bẩm.

Nhưng mắt cậu ta thoáng nhìn Edward. Mặt của Edward trầm tĩnh và bình thản. Anh nói chuyện với Jasper.

“Mùi hương của Bella quá mạnh đới với tôi - tôi nghĩ sẽ công bằng hơn nếu ai đó làm chuyện này.”

Jacob đánh lạc hướng chúng và bước chân anh ta lướt đi nhanh trong rừng. tôi không thể nói thêm gì như thể bóng tối đã bao trùm xung quanh chúng tôi. Tôi khó chịu, không thoải mái trên tay của Jacob. Cảm giác quá gần gũi - chắc chắn là cậu ta không cần ôm tôi quá chặt - và tôi không thể giúp nhưng tôi tự hỏi cậu ta cảm thấy gì. Điều này gợi tôi nhớ đến buổi chiều tại La Push, và tôi không muốn nghĩ về điều đó. Tôi khoanh tay lại, bực mình với ý nghĩ trong tiềm thức. Chúng tôi không đi xa; theo hình vòng cung và chở về theo lối khác, có lẽ trong thời gian nửa trận bóng. Edward ở đó một mình và Jacob hướng về phía anh ấy.

“Bây giờ thì cậu có thể đặt tôi xuống được rồi.”

“Tôi không muốn tạo nên cơ hội làm xáo trộn này.” Cậu ta bước đi chậm và đôi bàn tay siết chặt.

“Cậu đang chọc tức tôi đấy.” tôi lầm bầm.

“Cám ơn.”

Không thấy Jasper và Alice đứng bên cạnh Edward. Jacob bước thêm một bước nữa, sau đó để tôi xuống cách đôi chận lạnh giá của Edward. Không thèm nhìn lại Jacob, tôi đi thẳng đến bên anh và nắm tay anh.

“Được không?” tôi hỏi.

“Cô không động vào bất cứ thứ gì, Bella, tôi không thể nghĩ ai đó đã bịt mũi chúng lại không ngửi thấy mùi hương của cô,” Jasper nói,đang nhăn nhó. “ hoàn toàn hoàn hào.”

“Một sự thành công,” Alice tán thành, nhăn mũi.

“Và điều này đã đưa cho tôi một ý tưởng.”

“Sẽ làm điều này,” Alice đoan chắc.

“Khôn ngoan,” Edward đồng ý.

“Anh ta chịu đựng điều đó như thế nào?” Jacob lẩm bẩm nói với tôi.

Edward phớt lờ Jacob và nhìn tôi trong khi anh ấy giải thích. “ Chúng ta thật giỏi, em sẽ rời đây với dấu vết giả để đánh lừa, Bella. Những ma cà rồng mới sinh sẽ đi săn, mùi hương của em sẽ kích thích chúng, và chính xác là chúng sẽ đến theo cách mà chúng ta muốn. Alice đã thấy được điều đó. Khi chúng ngửi thấy mùi của chúng ta, chúng sẽ tách ra và chia làm hai nhóm. Một nửa sẽ đi vào rừng nơi mà chúng không thấy em nữa...”

“Đúng! Jacob rít lên.

Edward cười với cậu ta, nụ cười của tình bạn trân thành.

Tôi cảm thấy không khỏe. họ háo hức về điều nhày như thế nào? Tôi đạt cả hai vào nguy hiểm như thế nào? Tôi không thể.

Tôi sẽ không.

“Không có cơ họi đâu,” Edward đột nhiên nói, giọng anh tức bực tức. Nó khiến tôi giật mình, lo lắng làm sao anh biết được suy nghĩ của tôi, nhưng anh lại nhìn Jasper.

“Tôi hiểu, tôi hiểu,” Jasper nói một cách nhanh chóng. “ tôi không cân nhắc điều đó, chưa sẵn sàng.”

Alice bước đến bên anh ta.

“Nếu Bella thật sự ở đó, “ Jasper giải thích với cô ấy, “ điều này sẽ làm chúng phát điên. Chúng sẽ không thể tập trung vào bất cứ thứ gì ngoại trừ cô ấy. Sẽ thật dẽ dáng để tóm chúng...”

Edward nhìn chừng chừng vào Jasoer đang quay về.

“Dĩ nhiên điều này quá nguy hiểm đối với cô ấy. Đó chỉ là một suy nghĩ sai lầm,” anh nói nhanh. Nhưng anh liếc nhìn tôi, trông có vẻ đăm chiêu.

“Không,” Edward nói. Cuối cùng anh cũng lên tiếng.

“Em nói đúng,” Jasper nói. Anh ta nhìn tay của Alice và nói một điều khác. “ Cách tốt thứ hai trong ba cách?” tôi nghe anh ta hỏi cô ấy như thể họ đang làm lại lần nữa.

Jacob nhìn chằm chằm vào anh ta đầy căm phẫn.

“Jasper nhìn theo viễn cảnh trong quân đội,” Edward biện hộ cho anh trai anh ấy. “ Anh ta nhìn tất cả mọi sự lựa chọn - thật cẩn thận, không ác ý.”

Jacob khịt mũi.

Lưỡi cậu ta thè ra một cách vô thức, cậu ta bị cuốn hút vào trong kế hoạch. Cậu ta chỉ cách Edward ba bước chân, và đứng lại giữa họ. Tôi có thể cảm nhận được không khí căng thẳng, nó như là một áp lực, không thoải mái tí nào.

Edward quay lại tính toán. “ Tôi sẽ mang cô ấy đến đây vào chiều thứ sáu để làm dấu vết giả. Mọi người có thể gắp chúng tôi sau đó, và mang cô ấy đến một nơi mà tôi biết. Hoàn toàn xa nơi này, an toàn, chúng không đến được. Tôi sẽ đi theo đường khác.

“Và sau đó gì? Để cho cô ta một cái điện thoại?” Jacob nói cái giọng chỉ trích.

“Anh có ý nào tốt hơn chăng?”

Jacob ra vẻ tự mãn. “ Đúng vậy.”

“Oh ... lại lần nữa, này chó, không tệ chút nào.”

Jacob đến chỗ tôi nhanh chóng, như thể xác định một gã tốt bụng khi để tôi trong cuộc nói chuyện. “ Chúng ta đã nói với Seth để hai người trẻ ở phía sau. Anh ta quá trẻ, nhưng anh ta cứng đầu và không mắc sai lầm. Vì thế tôi nghĩ đến công việc mới cho anh ta - điện thoại.”

Tôi cố gắng hiểu để không giống như một kẻ ngu đần.

“Trong lúc Seth Clearwater trong hình dạng sói, anh ta sẽ gọi đến bầy đàn,” Edward nói. “ Khỏang cách không phải là vấn đề?” anh ấy thêm vào, hướng đến Jacob.

“Không.”

“Ba trăm dặm?” Edward hỏi. “ không ấn tượng chút nào.”

Jacob làm người tốt lần nữa. “ Chúng ta có thể dùng kinh nghiệm để đến với khoảng cách xa đó,” cậu ta nói với tôi.

Tôi gật đầu lơ đãng; tôi bị cuốn vào cái ý nghĩ Seth Clearwater thật sự là một ma sói, thật khó để tập trung. Tôi có thể thấy tia hi vọng trong mắt anh ta, trẻ như Jacob, trong đầu tôi; cậu ta không thể quá mười lắm tuổi, nếu cậu ta như thế. Sự hăng hái của anh ta trong cuộc họp hội đồng đột nhiên nảy ra ý mới...

“Đó là ý kiến hay.” Edward miễn cường thừa nhận điều này. “ tôi sẽ cảm thấy tốt hơn với sự có mặt của Seth, ngay cả khi đàn không ở đây. Tôi không chắc có thể để Bella một mình được không. T9ể nghĩ đến điều này! Tin tưởng đàn sói!”

“Chiến đấu với ma ca rồng thay vì chống lại họ! Jacob phản ứng lại sự phẫn nộ của Edward.

“Tốt, anh vẫn chiến đấu chống lại họ,” Edward nói.

Jacob mỉm cười. “Đó là lý do chúng ta ở đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.