Twilight Series Tập 3: Nhật Thực

Chương 20: Thỏa hiệp



Mọi thứ đã sẵn sàng

Tôi đã gói ghém đủ đồ đạc cho chuyến đi 2 ngày cùng Alice và cái túi của tôi đã chờ sẵn cho tôi trên chiếc dành cho hành khách trên chiếc xe tải của tôi. Tôi đã đưa vé xem ca nhạc cho Angela,Ben, Mike. Mike sẽ đi đón Jessica, điều tôi hàng mong chờ. Billy đã mượn thuyền của bộ tộc mình và mời Charlie xúông để bắt đầu chuyến câu cá trước khi trò chơi buổi chiều bắt đầu. Collin và Brady,hai ngừơi sói trẻ, đang ở lai phía sau để bảo vệ La Push - mặc dù họ chỉ là trẻ con,hai ngừơi họ chỉ mới 13..do vậy Charlie sẽ an toàn hơn ai hết khi ông rời khỏi Forks

Tôi đã làm xong những việc có thể làm. Tôi đã cố chấp nhận và đặt mọi thứ ra khỏi tầm kiểm soát của bộ não, ít nhất là vào tối nay.Cách này hay cách khác,chuyện này có thể vượt quá 48 tiếng. Nó an ủI tôi phần nào.

Edward đề nghị tôi nên nghỉ ngơi, và tôi đang cố làm theo.

”Chỉ tối nay,chúng ta có thể quên đi mọi thứ, hơn nữa chỉ có anh và em.” Anh bào chữa,buông lỏng toàn bộ sức lực của đôi mắt lên tôi. Trông có vẻ như anh không bao giờ có đủ thời gian để làm như vậy. “Anh cần bên cạnh em,chỉ một mình em thôi”. Đó không phải là một đề nghị khó khăn để đồng ý. Mặc dù tôi biết rằng quên đi nỗi sợ hãi dễ nói hơn dễ làm. Vấn đề khác đang ở trong đầu tôi bây giờ,biết rằng đêm nay,chúng tôi ở một mình và nó sẽ có ích.

Có nhiều chuyện đã thay đổi

Ví dụ như, tôi đang rắt sẵn sàng.

Tôi sẵn sàng gia nhập vào gia đình anh,thế giới của anh.Nỗi sợ hãi cùng cảm giác có tội, nỗi đau tôi đang chịu bậy giờ đã dạy cho tôi rất nhiều. tôi có cơ hội tập trung vào và nó- khi tôi nhìn đăm đăm vào mặt trăng qua những đám mây, cho phép tôi nghỉ về người sói - và tôi biết rằng không còn đâu khổ nữa. Lần tới,có điều gí đến với chúng tôi,tôi cũng sẽ săn sàng. Có ích, không còn là nghĩa vụ. Anh sẽ không bao giờ lựa chọn giữa tôi và gia đình anh lần nữa. Chúng tôi sẽ là một cặp, như Jasper và Alice. Lần tới,tôi sẽ làm phần của mình.

Tôi sẽ đợi đến khi thanh gươm chuyển ra khỏi đầu tôi, vậy khi ấy, Edward sẽ rất hài lòng. nhưng nó không còn cần thiết.t ôi đã sẵn sàng

chỉ có một mảnh còn thiếu

Một mảnh,vì có một số thứ đã không thay đổi,và bao gồm cả con đừơng liều lình là tôi yêu anh ấy. Tôi đã từng cómột khoảng thời gian để suy nghĩ về việc phân chia vụ cá cược của Jasper và Emmet - tưởng tượng ra nhiều thứ mà tôi đang sẵn sàng đánh mất bản chất con người và một phần tôi không muống từ bỏ.Tôi biết ràng trải nghiệm con người nào tôi vẫn sẽ khăng khăng giữ lấy trứơc khi tôi không còn là con người nữa.

Vậy chúng tôi đã có một số việc làm tối nay. Sau mọi thứ tôi chứng kiến trong trong 2 năm vừa qua.tôi không tin vào từ “ bất khả thi” một chút nào. Lúc này đây, không gì có thể ngăn tôi lại nữa.

Được rồi, quả thật,nó có thể có nhiều rắc rối hơn như thế. Nhiưng tôi sẽ cố.

Bất kể tôi quyết định như thế nào, tôi không ngạc nhiên rằng mình vẫn còn lo sợ khi bước vào con đường đến nhà anh - Tôi không biết bằng cách nào mình làm được điều mình đang cố. Và đảm bảo tôi sẽ có một chút khó chịu bồn chồn. Anh ngồi vào cái ghế dành cho khách,cố nở một nụ cừơi trên mỗi bứơc đi chậm của tôi. Tôi ngạc nhiên anh đã không khăng khăng giành lấy cái vô lăng, nhưng tối nay,anh có vẻ bằng lòng đi với cái tốc độ của tôi.

Trời tối hẳn khi chúng tôi tới nhà anh. Mặc dù vậy,bãi cỏ vẫn sáng trong ánh sáng đèn từ mỗi cửa sổ. Anh đứng bên cửa của tôi nhanh như cắt khi tôi vừa tắt máy. Anh bế tôi ra khỏi buồng xe chỉ bằng một tay,nhấc cái túi ra khỏi cái ghế và khoác nó qua vai bằng tay còn lại. Môi anh chạm vào môi tôi khi tôi nghe tiếng cửa xe đóng lại đằng sau.

Không phá vỡ nụ hôn, anh đung đưa tôi trong vòng tay và ẵm tôi vào nhà.

Cửa trứơc có mở sẵn? Tôi không biết.Dù vậy,chúng tôi đã trong nhà và tôi vẫn đang choáng váng. Tôi tự nhắc mình phải thở

Nụ hôn này không làm tôi hoảng.Nó không giống như trước đây, mỗi khi tôi cảm thấy sợ hãi và đau đớn qua sự kiểm soát của anh. Đôi môi anh không chứa lo lắng, nó đầy khát khao - Anh trông hồi hộp giống như tôi khi chúng tôi có tối nay để chú tâm vào nhau.Anh vẫn hôn tôi trong nhiều phút, như ít đề phòng hơn ngày thường,môi anh lạnh và gấp gáp trên môi của tôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy một niềm lạc quan một cách thận trọng.Có lẽ lấy đi điều tôi muốn không mấy khó khăn như tôi từng mong nó như vậy

Không,tất nhiên chính xác là nó sẽ khó khăn

Với một tiếng cười trầm,anh đẩy tôi ra,giữ trong sức mạnh của đôi bàn tay anh.

”Chào mừng em đến nhà “ anh nói,mắt anh dịu dàng và ấm áp.

”Nghe hay thật” tôi nói trong lúc vẫn không thể thở nổi

Anh đặt tôi nhẹ nhàng trở lại đôi chân của mình.Tôi vòng hai tay quanh anh, không để cho mất cứ chỗ trống nào en giữa chúng tôi.

”Anh có một thứ cho em “ anh nói, giọng anh có vẻ vui

”Ôi”

“Một món dùng lại,nhớ không?” em nói nó được phép mà

Anh cười thầm trên sự miễn cưỡng của tôi

”Nó ở trong phòng anh,chúng ta vào chứ?”

Phòng của anh? “Tất nhiên” tôi đồng ý, cảm thấy một chút không đường hoàng khi cuộn những ngón tray trong tay anh. “Chúng ta vào nào”

Anh ấy chắc phải rất háo hức đưa món “không phảI là quà” ấy cho tôi, và vì vận tốc của con người không đủ nhanh với anh nên anh xốc tôi lên lần nữa và đi gần như bay trên cầu thang đến phòng anh.Anh đặt tôi xúông ngay ngưỡng cửa,lao vào phòng để đồ.

Anh trở lại trứơc khi tôi kịp bước đi,nhưng tôi phớt lờ anh và tiến đến chiếc giường vàng lớn, gieo mình xuống thành giừơng và sau đó trượt đến giữa.Tôi cuộn tròn như trái banh,vòng hai tay quanh gối.

”Vâng” tôi lầm bầm.Bây giờ tôi đang ở nơi mà mình muốn, một chút miễn cưỡng. “Để em xem nó nào”

Edward cười. Anh leo lên giừơng và ngồi cạnh tôi,trái tim tôi đập không đều.Hy vọng anh sẽ làm điều gì đó khi anh đưa tôi món quà.

“Một món dùng lạI” anh nhắc tôi nhớ một lần nữa. Anh kéo cổ tay của tôi ra khỏi chân,và đeo một chiếc vòng tay bạc chỉ trong tích tắc, sau đó anh đặt tay tôi về chỗ cũ.

Tôi xem xét nó một cách cẩn thận. Đối diện với chíêc vòng của người sói,giờ đang mang một hình dáng trái tim bằng thuỷ tinh sáng lấp lánh. Nó như được cắt thành triệu mặt. Vậy nên thậm chí trong ánh sáng không rõ ràng từ ngọn đèn, nó vẫn lấp lánh.Tôi hít vào một hơi thở gấp.

”Nó là của mẹ anh” anh nhún vai phản kháng “Anh thừa kế một ít đồ trang sức sặc sỡ từ mẹ anh như thế này.Anh đã đưa một ít cho Esme và Alice.Vậy nên rõ ràng rằng dù sao nó cũng không phải là một thoả thuận gì lớn”

Tôi cười,bồn trong sự cam đoan của anh ấy

”Nhưng anh nghĩ nó là tột món quà tốt để đại diện cho anh nhỉ” anh tiếp tục “Cứng và lạnh” anh cười “và tỏa những ánh cầu vồng trong ánh sáng”

”Anh quên mất một điều tương tự vậy nhưng quan trọng nhất”.tôi thì thầm “Nó rất đẹp”

”Trái tim anh chỉ có thể im lặng” anh trầm ngâm và “nó cũng là của em”

Tôi xoắn cổ tay nên hình trái tim.

”Cảm ơn anh,vì cả hai”

”Không, cảm ơn em.Nó như một sự trợ giúp để buộc em nhận món quà khác dễ dàng hơn.Một sự luyện tập tốt cho em” Anh cừơi toe toét, làm sáng cả những chiếc răng.

Tôi ngả ngừơi về phía anh.Cúi đầu luồn xúông dưới vòng tay và ôm chặt bên hông của anh. trừ việc thân người cẩm thạch hoàn hảo này vòng cánh tay quanh tôi và kéo tôi vào gần hơn

có vẻ đây là nơi tốt để bắt đầu

”Chúng ta có thể thảo luận một vài vấn đề được chứ? em rất biết ơn nếu anh có thể bắt đầu bằng việc cởI mở hơn một tí”

anh ngập ngừng trong giây lát

”Anh sẽ làm như thế vì em với một nỗ lực lớn nhất” Anh đồng ý, thận trọng

“Em sẽ không phá luật ở đây đâu” tôi hứa “việc này rất nghiêm khắc với anh và em” tôi soát lại cổ họng “nên...em đã chú tâm vào việc chúng ta có thể có sự thoả thuận tốt như thế nào vào một tối khác. Em đã nghĩ mình muốn chấp nhận những nguyên tắc cho một trừơng hợp khác” tôi tự hỏi tại sao mình lại quá trang trọng như thế, nó phải là một lòng dũng cảm rất lớn.

”Vậy em muốn thương lượng về chuyện gì?” Anh hỏi,tiếng cừơi trong giọng nói

Tôi cố gắng tìm chính xác một từ để mở đầu

”Lắng nghe tim em bay lên kìa” anh rì rầm -

“Nó đang vỗ cánh như cách chim rùôi vậy. Em có ổn không nào?”

“Em tốt mà”

“Tiếp tục đi nào”

“Tốt, em nghĩ, đầu tiên em múôn nói với anh về cái điều kiện kết hôn buồn cười ấy

“Chỉ buồn cười với em thôi! Thế nào?”

“Em đang tự hỏi... đấy có phải là mở đầu cho sự thương lượng?”

Edward càu nhàu, lo lắng. “Anh đã thực thiện một sự nhượng bộ nhiều nhất rồi -anh đã đồng ý lấy đi cuộc sống của em,chống lại sự phán xét tốt hơn của anh.Và điều đó phải cho anh quyền với một ít thoả thuận trong phần của em chứ!”

“Không” tôi lắc đầu,tập trung giữ cho mình bình tĩnh “Phần đó đã được thỏa thuận. Chúng ta không bàng về... Sự đổi mới của em nữa.Em muốn nói đến một số chi tiết khác”.

Anh nhìn tôi một cách khả nghi.

“Ý em chính xác là chi tiết nào?”

Tôi phớt lờ

“Chúng mình hãy làm cho rõ điều kiện của anh trước.”

“Em biết anh muốn gì mà”

“Hôn nhân” tôi phát âm như thể nó là một từ xấu xa lắm vậy

“Đúng” anh cười với một nụ cười rộng “Bắt đầu nào”

Sự sửng sốt làm hại đến nét bình tĩnh trên khuôn mặt tôi

“Còn gì nữa hả anh?”

”Àh” anh nói, vẻ mặt rất gian “Nếu em là vợ anh,sau đó,những những gì của anh cũng là của em..như tiền học.Thế thì sẽ cẵng có vấn đề gì ở đại học Dartmouth nữa.

“Gì nữa không? Trong khi anh đã trở nên ngốc ngếch nữa rồi?”

“Anh không bận tâm về thời gian”

“Không, không có thời gian đâu, những thoả thuận sẽ bị phá vỡ ngay đây đấy!”

Anh thở dài thườn thượt

“Chi một hoặc hai năm thôi”

Tôi lắc đầu, mím môi lại với nhau nhăn mặt bướng bình

“Chuyển sang việc tiếp theo”

“Được thôi, trừ khi em muốn nói về chiếc xe.”

Anh cười toe toét trong khi tôi cau mày,sau đó,nắm lấy tay tôi và bắt đầu mâm mê mấy ngón tay tôi

“Anh không nhận ra rằng có bất cứ thứ gì khác em muốn kể cả việc thay đổi bản chất quái vật của chính em.Anh thật sự rất tò mò”, giọng anh trầm và nhẹ. Nhẹ đến nỗi sẽ rất khó nhận nếu tôi không hiểu nó quá rõ.

Tôi dừng lại,nhìn chằm chằm và bàn tay của anh đang nằm trên tay tôi.Vẫn không biết làm sao để bắt đầu.Tôi nhận thấy mắt anh đang dõi theo tôi và tôi thật lo lắng để dò tìm. Máu bắt đầu đốt nóng mặt tôi

Những ngón tay lạnh của anh lướt trên má tôi

“Em đang ngượng ư?” Anh hỏi trong sự ngạc nhiên.Tôi giữ mắt tôi nhìn xuống -

“Làm ơn đi,Bella sự chờ đợi rất đau đớn đấy”

Tôi cắn môi tôi

“Bella” giọng anh quở trách,nhắc nhở tôi quả là khó cho anh khi tôi cứ giữ suy nghĩ của mình

“Vâng,em hơi lo lắng một chút ...về sau này” tôi thừa nhận,cuối cùng cũng nhìn anh

Tôi thấy cơ thể anh căng lên, nhưng giong nói thì vận rất nhã nhặn và êm mượt “Em lo chuyện gì?”

“Tất cả các anh có vẻ đã bị thuyết phuc rằng thứ duy nhất mà em thích thú,sau lúc đó, sẽ giết mọi mgười trong thành phố” tôi thú nhận,trong khi anh rùng mình trước sự lựa chọn từ ngữ của tôi và em lo rằng em sẽ bận tâm với tình trạng em không còn là em nữa..và em khôngcòn muốn anh theo cách như bây giờ nữa”

“Bella,chuyện không kéo dài mãi đâu.” anh cam đoan như thế

“Edward” tôi nói một cách lo lắng, chăm chú vào đốt tàn nhang trên tay mình “Có một chuyện em muốn làm trước khi em không còn là người nữa”

Anh đợi tôi tiếp tục nhưng tôi lại im lặng.mặt tôi nóng bừng lên.

“Bất cứ thứ gì em muốn” Anh động viên tôi một cách lo lắng vì hoàn toàn không có chút manh mối nào để đoán biết tôi muốn gì.

“Anh hứa chứ” tôi thì thầm, biết rằng sự cố gắng cài bẫy anh với những từ sẽ không có tác dụng nhưng vẫn không thể nhịn được

“Ừh” anh bảo

Tôi nhìn lên,thấy mắt anh nghiêm chỉnh và bối rồi. “Nói với anh em cần gì,và em sẽ có nó”

Không thể tin được làm sao tôi lại thấy lóng ngóng và ngu xuẩn thế này.Tôi quá ngốc chính vì điều đó, tất nhiên, là trọng tâm của cuộc thảo luận.Tôi không có có một ý kiến nào mờ nhạt nhất để bị cám dỗ cả. Tôi sẽ phải tự giải quyết sự xúac động và ngượng ngùng của mình

“Anh” tôi nói gần như thiếu mạch lạc

“Anh là của em” anh cười,vẫn không nhận ra,cố giữ lấy cái nhìn của tôi khi tôi quay đi chỗ khác.

Tôi lấy một hơi sâu và chuyển sang quỳ trên giường. Sau đó tôi vòng tay quanh cổ và hôn anh.

Anh hôn lại tôi một cách hoang mang nhưng cũng rất sẵn lòng. Môi anh dịu dàng trên môi tôi.Và tôi có thể nói tâm trí anh đang ở nơi khác. Anh đang cố gắng nghĩ ra cái gì đang diễn ra trong đâu tôi. Tôi quyết định anh cần một gợi ý

Tay tôi run nhẹ khi rời ra khỏi cổ anh.Ngón tay trượt nhẹ từ cổ anh đến cổ áo sơ mi. Sự run sợ không giúp gì khi tôi cố tháo nhanh những cúc áo trước khi anh dừng tôi lại

Môi anh đông cứng lai và tôi có thể hoàn toàn nghe thấy tiếng lách cách trong đầu anh khi anh cố lắp những từ của tôi và hành động của tôi lại với nhau

Anh đây tôi ra ngay,gương mặt phản đối một cách mạnh mẽ

“Hợp lý đấy,Bella”

“Anh hứa rồI mà, bất cứ thứ gì em muốn” tôi nhắc cho anh nhớ không mà không có chút hy vọng nào

“Chúng mình không nói về vấn đề này” anh nhìn tôi một cách giận dữ khi đóng nhanh 2 cúc áo mà tôi đã mở trước đó

Tôi nghiến răng lại.

”Em nói rằng chúng ta sẽ” tôi gầm gừ, đưa tay lên chiếc áo sơ mi kiểu và giật mạnh chiếc cúc trên cùng

Anh chụp lấy cổ tay tôi và ghìm chúng lại hai bên.

“Anh nói chúng ta không được” anh nói một cách dứt khoát

Chúng tôi quắc mắt nhìn nhau

“Anh đã muốn biết mà”

“Anh nghĩ chúng chỉ ít thực tế một chút thôi”

“Vậy anh có thể đòi hỏi những chuyện ngu ngốc và lố bịch, như kết hôn, còn em thậm chí không cho phép mình bàn về nó nữa là”

Trong khi tôi nói to một cách giận dữ,anh kéo 2 tay tôi lại và giữ chúng chỉ bằng 1 tay, tay kia thì thì đặt trên miệng tôi

“Không” khuôn mặt anh rất khổ sở

Tôi hít một hơi để giữ mình vững vàng.Nhưng cơn giận bắt đầu mờ nhạt dần và tôi bắt đầu cảm thấ một số điều khác

Mất vài phút tôi mới nhận ra là tại sao tôi lại nhìn chằm chằm xuống dưới, sự thẹn thùng trở lại và cái dạ dày thì khó chịu vô cùng, tại sao có quá nhiều nước trong mắt tôi và tại sao tôi lại muốn chạy ra khỏi phòng thế này

Sự từ chối làm tôi thấy kiệt sức, theo bản năng,và mạnh mẽ

Tôi thấy rằng nó thật phi lý.Anh đã quá rõ ràng trong việc xem sự an toàn của tôi là yếu tố duy nhất. Tôi chưa bao giờ để lộ mình quá nhiều nhược điểm trước đây.Tôi cau mày với cái khăn trải giường màu vàng như đôi mắt của anh và cố gằng trục xuất ra khỏi đầu cái phản ứng theo phản xạ đang nói với tôi rằng tôi không muốn và không thể

Edward thở dài.tay anh đưa xuống cằm tôi và kéo lên cho đến khi tôi chịu nhìn anh

“Thế nào hả em?”

“Không gì hết” tôi lầm bầm khó nghe

Anh xem xét kỹ lưỡng khuôn mặt tôi trong một lúc.Tôi thì vẫn cố gắngng trong vô vọng khi cố trật ra khỏi ánh nhìn đăm đăm của anh. Cặp lông mày nhăn lại và vẻ mặt anh trở nên thật khủng khiếp

“Em đang tự hành hạ mình đấy sao?”

“Không” tôi nói dối

Nhanh tới độ tôi không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tôi đã ở trong vòng tay anh.Khuôn mặt tôi thì được nâng niu giữa vai và tay anh trong khi ngón tay anh vuốt ve trên má cốt làm an lòng tôi.

“Em biết tại sao anh phải nói không rồi mà” anh lầm bầm “Em biết anh cũng rất muốn em mà”

”Anh ấy ư” tôi nói khẽ,giọng đầy nghi ngờ

”Tất nhiên rồi,em quả là một cô gái xinh đẹp,ngốc nghếch lại nhạy cảm nữa” anh cười nhưng giong lại trở nên trống vắng “Không phải mọi người? Anh thấy như có một điều gì đó đàng sau anh,đợi anh phạm một sai lầm lớn,em đáng được nhận đềiu tốt hơn thế”

”Ai ngốc bây giờ nhỉ?” tôi nghi ngờ không biết việc tự nhận thức,lúng túng và sự kém cỏi cộng lại có đáng kỳ vọng trong cuốn sách của ai đó hay không

”Anh có phải gửi một lá đơn yêu cầu mới làm em chịu tin anh.Anh có cần nói tên những người đầu tiên trong bảng danh sách không? Em biết một số người trong đó đấy, nhưng một số có thể sẽ làm em ngạc nhiên”

Tôi lắc đầuu cau có “Anh chỉ đang cố làm em xao lãng thôi,trở lại vấn đề đi”

Anh thở dài

”Nói với em nếu em làm sai điều gì” tôi cố gắng phát âm từng chữ “Yêu cầu cuả anh là kết hôn” tôi không thể nói từ đó mà không khó chịu “Trả học phí,nhiều thời gian hơn và anh sẽ không bận tâm không biết rằng xe của em có thể chạy nhanh hơn một chút” Tôi nhướng lông mày “Em sẽ có tất cả những thứ ấy? Quả là một danh sách hấp dẫn”

“Chỉ có cái đầu là đòi hỏi thôi” anh trông như đã có một lúc khó khăn để giữ mặt mình bình tĩnh “Những thứ khác chỉ là đề nghị”

“Và sự cô đơn, hiu quạnh vớI một chút yêu cầu là”

“Yêu cầu?”

“Vâng, yêu cầu”

Mắt anh hẹp lạI

“Kết hôn cần một khoảng thời gian với em.Em sẽ không chịu thua trừ phi em lấy lại được thứ gì”

Anh cúi xuống thìm thầm vào tai tôi

“Không” anh thì thầm một cách ngọt ngào “Không phảI bây giờ, mà là sau đó, khi em ít bị tổn thương hơn. Hãy kiên nhẫn, Bella àh”

Tôi giữ giọng mình thật vững chắc và cố tỏ ra hợp lý

“Nhưng ấy mới là vấn đề, điều đó sẽ không còn giống như khi em ít bị tổn thương. Em sẽ không giống như vậy nữa. Em sẽ không biết sau này mình sẽ là ngườI như thế nào”

“Em vẫn là em,bella à” Anh hứa

Tôi cau có

“Nếu em đi quá xa rằng em sẽ giết Charlie, em muốn uống máu của Jacob và Angela, nếu như em có cơ hội. Làm sao mà điều đó trở thành sự thật?”

“Điều đó sẽ nhanh chóng qua đi thôi. Và anh nghi ngờ việc em muốn uống máu của 1 con chó đấy!” Anh giả vờ run sợ trước suy nghĩ của tôi “Thậm chí là một ma cà rồng mớI thì em vẫn có những sỡ thích tốt hơn thế kia”

Tôi phớt lờ sự cố gắng của anh

“Nhưng đó vẫn luôn là điều em muốn nhất,phải không” Tôi thách thức “Máu, máu, nhiều máu hơn!”

“Việc em còn sống là bằng chứng rằng nó không xảy ra” anh chỉ ra

“Hơn 80 năm sau” tôi nhắc anh “Ý em là nó thuộc về thể chất, theo lý thuyết em biết, em sẽ có thể vẫn là em...sau một thời gian.Nhưng chỉ hoàn toàn vể thể chất,-em sẽ vẫn khát,nhiều hơn bất cứ thứ gì”

Anh không trả lời

“Nên em có thể sẽ khác” tôi lập luận mà không có sự phản đốI “Bởi vì bây giờ,về vật chất, không có gì em muốn hơn anh, hơn cả thức ăn, nước và không khí. Intellectually, I have my priorities in a slightly more sensible order. But physically..

Tôi cúi đầu xuống để hôn vào lòng bàn tay

Anh thở sâu.Tôi ngạc nhiên vì điều đó tạo nên một chút lung lay

“Bella,anh có thể giết em”

“Em nghĩ là anh sẽ không làm như vậy đâu”

Mắt Edwar nhắm chặt hơn.Anh rút tay từ mặt tôi và đưa ra sau lưng anh nhanh tớ độ tôi không thể nhìn rõ thứ gì.có một tiếng cắn bị ngẹn lại và chiếc giường rung phía dưới chúng tôi

Có một thứ gì đó màu đen trong tay anh,anh giữ nó trong lúc cái kiểm tra tò mò của tôi. Đó làmột bông hồng kim loại,một trong nhưng bông hồng đã trang trí cho cho cái cột bằng sắt và cái vòng của khung giường. Tay anh nắm lại trong một lúc,ngón tay liên kết lại một cách dịu dàng sau đó lại mở ra.

Không nói tiếng nào, anh tặng tôi một khối kim lại nhăn nhó,bị nghiền nát.Vật trong tay anh giờ giống như một phần của nắm bột bị vắt cạn nước trong tay bọn trẻ con.MỘt phần hai giây trôi qua,hình thể đã vỡ cụn trong long tay anh thành những bụi cát đan

Tôi nhìn trừng trừng.]

“Đó không phải điều em muốn nói.Em biết anh mạnh thế nào rồi.Anh không cần phải phá đồ đạc trong nhà đâu’

“Em muốn nói gì” anh hỏi tôi bằng một giọng tức giận, quẳng nắm cát sắt vào góc phòng, nó va phải tường rơi xuống nghe như mưa.

Mắt anh chăm chú trên gương mặt tôi khi tôi cố gắng giải thích

“Rõ ràng không phải anh không thể làm bị thương em, về mặt lý thuyết, nếu anh muốn...Nhưng hơn thế nữa,anh không muốn làm tổn thương em...rất nhiều vậy nên em không nghĩ rằng anh có thể...”

Anh đầu lắc đầu trước khi tôi kết thúc

“Điều đó không theo giống như vậy,Bella àh”

“Có thể” tôi chế giễu. “Anh không biết gì về chuyện anh đang nói hơn em đâu”

- chính xác.Em có bao giờ nghĩ rằng anh sẽ mang đến cho em những nguy hiểm không?”

Tôi nhìn sâu vào mắt anh hồi lâu. Không có dấu hiệu của sự thỏa thuận, không gợi ý gì sự do dự trong chúng

“Làm ơn” tôi thì thầm lần cuốI cùng, không chút hy vọng. “Đó là tất cã những gì em muốn, làm ơn đi mà” Tôi nhắm mắt lại trong thất bại, đợi chờ sự từ chối của anh.

Nhưng anh không trả lời ngay. Tôi ngập ngừng một cách không tin tưởng,ngạc nhi6n khi nghe thấy hơi thở không đều của anh.

Tôi mở mắt ra,gượng mặt anh như bị xé nhỏ

“Làm ơn” tôi thì thầm lần nữa, nhịp tim tôi bắt đầu đập nhanh.Mọi từ của tôi như đều bổ nhào đi hết khi tôi vội nắm lấy điều thuận lợi trong ánh mắt đang do dự của anh “Anh không cần phải đảm bảo ở em. Nếu điều đó là không dúng,thì cũng vẫn al2 chính nó. Chúng ta hãy thử đi...,chỉ thử thôi mà.Và em sẽ đưa làm theo những gì anh muốn.” Tôi hứa “Em sẽ kết hôn với anh.Em sẽ để anh trả phí học ở Dartmounth và em sẽ không phàn nàn gì về việc hối lộ để em được vào đó học.Anh có thể thậm chí mua cho em một chiếc xe chạy nhanh nếu nó làm anh vui!...Chỉ cần...đi mà anh”

Cánh tay lạnh băng vòng chặt lấy quanh tôi,môi anh ở ngay tai tôi, hơi thở mát lạnh của anh làm tôi run lên.

“Không thể chịu nổi. Nhiều thứ anh muốn cho em- và đây là điều em đòi hỏi.Em không có chút ý niệm gì về việc nó sẽ đau khổ như thế nào đâu thế nào, cố gắng từ chối em khi em cứ bào chữa cho mình theo cách này?”

“Thì anh đừng từ chối nữa” tôi đề nghị khi không thở nổi

Anh không đáp lại.

“Đi mà anh”! tôi thử lại

“Bella..” Anh lắc đầu chậm rãi, nhưng không giống như sự khước từ khi mặt và môi anh đưa qua lại ngang cổ họng tôi, nó giống như đầu hàng hơn.Trái tim tôi giờ như chạy đua,đập loạn nhịp lên

Một lần nữa tôi nắm được lợi thế của mình. Khi mặt anh hướng về phía tôi với một cử động chậm của sự do dự.Tôi xoắn người nhanh lại trong vòng tay anh đến khi môi tôi chạm vào môi anh.Tay anh đón lấy mặt tôi đột ngột, tôi đã nghĩ anh chuẩn bị đẩy tôi ra

Nhưng tôi đã lầm

Miệng anh không còn dịu dàng nữa.Đó là một khía cạnh hoàn toàn mới của sự mâu thuẫn và sự liều lĩnh không màng tới sống chết trong cách môi anh cử động.Tôi khóa chặt vòng tay quanh cổ anh,và, làn da của tôi nóng lên một cách đột ngột, cơ thể anh như lạnh hơn bao giờ hết. Tôi run lên nhưng không phải vì cái lạnh giá đó

Anh dừng hôn tôi,tôi là người duy nhất phải thoát ra, thở lấy thở để. Thậm chí sau đó, môi anh không rời khỏi da tôi,chúng lướt trên cổ họng tôi. Cảm giáng rộn ràng của chiến thắng thật là lạ, nó làm tôi thấy đầy sinh lực. Dũng cảm.Tay tôi giờ không còn run rẩy nữa. Tôi đã với tới những chiếc cúc trên áo anh thật dễ dàng, những ngón tay tôi tìm ra được bề mặt hoàn hảo trên bộ ngực lạnh giá của anh. Anh rất đẹp. Có thể dùng từ gì sử dụng để diễm tả nó bây giờ nhỉ?” Không thể chịu được, thật sự vậy. Vẻ đẹp của anh thật qúa mức chịu đựng được. Tôi kéo môi anh trở lại trên môi tôi. Và anh rất hào hứng giống như tôi vậy. Một bàn tay anh vẫn khùm khum trên mặt tôi, cánh tay khác của anh vẫn vòng qua eo tôi, căng ra để giữ tôi gần anh hơn, điều gây ra thêm một chút khó khăn khi tôi cố chặm tới phần trên của chiếc áo sơ mi, nhưng không phải là không thể.

Cái còng bằng sắt lạnh giá đã khóa chặt cổ tay tôi lại, kéo chúng qua đầu, đầu tôi thình lình đặt trên gối.

Môi anh đặt ở tai tôi lần nữa

“Bella” -anh thì thầm, giọng anh ấm và mượt mà “Em làm ơn thôi ngay việc cới áo ra đi,được không?”

“Anh muốn điều đó không?”

“Không phải tối nay’anh trả lời nhẹ nhàng. Môi anh giờ chậm dần trên má tôi và quai hàm, tất cả sự gấp gáp đã biến mất

“Edward, không” Tôi bắt đầu cãi lại

“Anh không nói là không” Anh an ủi “Chỉ không phải là tối nay thôi”

Tôi suy nghĩ trong khi nhịp hô hấp của mình chậm dần

“Đưa em một lý do tại sao tối nay không được?” Tôi vẫn thấy khó thở, và điều đó làm giọng tôi ít quyến rũ hơn.

“Anh đã không được chuẩn bị trước”- anh cười sau tai tôi -ngoài hai người trong chúng ta ra, điều gì khiến em không bằng lòng hơn khi đưa cho người còn lại điều người ấy muốn? Em chỉ hứa cưới anh trước khi em làm bất cứ cuộc đổi thay nào, nhưng nếu anh nhường em tối nay, anh lấy gì đảm bảo rằng em không bỏ đi tới chỗ Carlisle vào sáng mai? Anh-rõ ràng - ít miễn cưỡng nhất để đưa cho em thứ em cần. Do đó ...em cần thực hiện điều kiện của anh trước”

Tôi thốt lên một tiếng kêu phật ý

“Em phải cưới anh trước?” Tôi hỏi với sự ngờ vực

“Đó là thỏa thuận -lấy hay bỏ Sự thỏa thuận,nhớ không?”

Tay anh bao lấy tôi,và anh hôn tôi theo kiểu không mấy hợp pháp.không thuyết phục -đó là dùng sức mạnh để cưỡng ép,buộc tôi làm theo. Tôi cố giữ đầu óc minh mẫn ...và thất bạI một cách hoàn toàn nhanh chóng

“Em nghĩ đó là một ý tưởng xấu” -tôi nói không ra hơi khi anh để tôi thở

”Anh không lấy làm ngạc nhiên khi em nghĩ vậy” -anh cười mãn nguyện -em có những vấn đề trong suy nghĩ -

“Chuyện này đã xảy ra như thế nào” -tôi lầm bầm “Em nghĩ em cần giữ chặt mình tối nay -một lần -và giờ,bất ngờ thật ...”

“Em đã hứa rồi mà”-anh kết thúc

“Ew! Làm ơn đừng nói chuyện đó như vậy”

“Em đang muốn trở lại cuộc tranh luận của mình àh?” anh hỏi.Anh đẩy tôi ra để đọc nét mặt tôi.Vẻ mặt anh đã thư giãn.Anh đang vui.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh,cố gắng phớt lờ cách anh cười làm tim tôi phản ứng trở lại

”Sẽ như vậy chứ em” anh nhấn mạnh

”Hừm, không đâu” Lúc này chắc anh đang vui phảI ko?”

Nụ cười anh tắt dần

“Vui một cách khác thường”

Tôi rên lần nữa

“Em không vui chút nào sao?”

Anh lại hôn tôi trước khi tôi kịp trả lời. Thật là một nụ hôn kém thuyết phục

“Một chút thôi” tôi thừa nhận ngay khi có thể nói - “Nhưng không phải là do chuyện đám đám cưới đâu”

Anh lại hôn tôi

“Em có thấy mọi thứ dường như đang trôi về phía sau không?” anh cười vào tai tôi

“Một cách truyền thống, em không nên thảo luận vớI anh vến đề đó, và anh là của em”

“Không có nhiều truyền thống giữa em và anh đâu”

“Đúng”

Anh lại hôn tôi,và giữ cho tới khi tim tôi chạy đua và da tôi thì đỏ ửng lên

“Nhìn này”-tôi thì thầm, giọng tán tỉnh, khi anh dừng lại để hôn vào lòng bàn tay tôi “Em nói em sẽ cưới anh,và em sẽ làm, Em hứa.Em thề nếu anh muốn,em sẽ ký vào bản hợp đồng bằng chính máu của em”

“Không vui chút nào” anh rì rầm lại với cổ tay của tôi

“Không” tôi cãi lại một cách giận dữ

“Em đã nói về chuyện đó như thế nào nhỉ - Em sẽ không lừa anh đâu. Anh biếtt rõ là em tốt hơn thế mà! Vậy nên thật sự không có lí do gì để đợi cả. Chúng ta hoàn toàn đơn độc - chuyện đó sẽ xảy ra thêm bao nhiêu lần nữa? Và anh cũng đã chuẩn bị một chiếc giường thật lớn và thật thoải mái kia mà...?”

“Không phải là tối nay” anh nhắc lại

“Anh không tin em sao”

“Tất nhiên là anh tin em”

Dùng bàn tay anh đang hôn lên, tôi kéo mặt anh lại đến nơi mà tôi có thể nhìn thấy được thái độ của anh.

“Vậy vấn đề là gì nào? Nó không giống như là anh không chắc chắn rằng cuối cùng mình sẽ thắng.” Tôi cau amỳ và lẩm bẩm.

“Chỉ là né tránh những dự đoán của anh thôi mà” Anh nói một cách hào hứng.

“Còn cái gì khác nữa kia” tôi đoán và nheo mắt lại. Có một chút gì đó của sự phòng thủ hiện lên trên khuôn mặt anh ấy, lời gợi ‎ thật nhẹ nhàng để anh có thể tiết lộ những bí mật anh cố che dấu dưới cách xử sự thông thường của mình. “Có phải anh định trở lại cái í kiến của mình không?”

“Không” anh hứa một cách nghiêm nghị. “Anh thề với em rằng chúng ta sẽ thử, nhưng sau khi em kết hôn với anh đã”

Tôi lắc đầu và cười một cách ủ rũ. “Anh làm em cảm thấy như mình là một kẻ tinh quái trong vở kịch melo- đang xoắn bộ ria mép trong lúc mình đang cố gắng đánh cắp đức hạnh của một cô gái khốn khổ.”

Mắt anh thận trọng khi nhìn ngang mặt tôi, sau đó anh cuối xuống một cách nhanh chóng và đặt đôi môi lên cái xương đòn của tôi lần nữa.

“Là nó, đúng không?

“Anh đang cố bảo bảo vệ bản chất cuả em!-tôi che miệng mình laị với một bàn tay để bóp nghẹn tiếng cưới khúc khích đang thoát ra. Nhừng từ thật rất ...lỗi thời.

“Không cô gái ngốc nghếch à-anh rì rầm trên vai tôi -anh đang cố bảo vệ những gi là của em.và em đang làm nó trở nên khó khăn khủng khiếp đấy, em biết không?”

“Đều là nhưng chuyện buồn cười”

“Để anh hỏi em vài điều-anh cắt ngang -chúng ta đã thảo luận việc này trước đó rồi nhưng hãy chiều theo anh nhé, bao nhiêu người trong phòng này có linh hồn? Một chỗ ở thiên đàn hay bất cứ điều gì sau cuộc sống này?

“Hai”-tôi trả lời ngay với một giọng mạnh mẽ

“Thôi được. Có thể em đúng Bây giờ,có một thế giới đầy sự bất đồng vể chuyện này,nhưng phần lớn trông có vẻ như nghĩ rằng cần có một số luật mà phải được làm theo”

“Luật của ma cà rồng vẫn không đủ với anh ư?anh còn muốn bận tâm về cả luật của con người nữa ư?”

“Nó không làm hại” -anh nhún vai -”chỉ trong trường hợp này”

Tôi nhìn anh đăm đăm

“Bây giờ,tất nhiên, nó đã có thể quá trễ với anh,thậm chí nếu em đúng về phần linh hồn anh”

“Không đúng” Tôi phản đối một cách giận dữ.

- -’Thou shalt not kill’is commonly accepted by most major belief systems.VÀ anh đã giết rất nhiều người bella àh

- chi những kẻ xấu thôi

Anh nhún vai

“Có thế tính như thế hoặc không, Nhưng em thì chưa từng ...”

- đó là anh biết vậy -lẩm bẩm

Anh cười nhưng ngoài ra phớt lờ đi sự gián đoạn

- và anh sẽ làm hết sự mình mình để giữ em khỏi vòng cám dỗ

- vâng.Nhưng chúng ta đã không chống lại những kẻ giết người phạm luật -tôi nhắc anh nhớ

- những việc áp dụng quy tắc tương tự -điểm khác biệt duy nhất là đây là vùng mà trong đó anh hoàn toàn không vấy bẩn, giống như em.Anh không thể để một điều luật bị phá bỏ

”Một?”

- em biết rằng anh đã đánh cắp,lừa dối,thèm khát...đức tính của anh,tất cả anh đã bỏ lại” anh cười

- em dối suốt mà

Ừ,nhưng em không là kẻ nói dối xấu xa đến độ được tính vào.Không ai tin em

- em thật sự mong anh sai - bởi vì ngoài ra charlie sẽ nổ tung qua cách cưa với cây súng to

- charlie vui hơn khi ông ấy giả vờ tin ngay câu chuyện của em.ông thích lừa thân mình hơn nhìn sâu vào vấn đề - anh cười toe toét với tôi

- nhưng anh đã từng thèm muốn cái gì? -tôi hỏi nhi ngờ -anh có mọi thứ

- anh thèm muốn em-nụ cười anh anh trở tối lại -anh không có quyền có được em -nhưng anh đã vượt quyền và mang em đi.RỒi bây giờ nhìn xem, cái gì đến với em! cố gắng quyến rũ một ma cà rồng -anh lắc đầu trong nổi kinh hoàng đầy nhạo báng.

- anh có thể khao khát nhưng gì đã là của anh rồi -tôi nói với anh-tuy nhiên, em nghĩ nó lại là điểm tốt ở em mà anh lo lắng

- chính nó. Nếu quá trễ với anh ...uhm thì,anh thật đáng xuống địa ngục -không có chút do dự nào - nếu anh để em ra khỏi,thì cũng như vậy thôi

- anh không thể khiến em đi bất cứ đâu mà ở đó không có anh -tôi hứa-đó sẽ là điểm đến của địa ngục dành cho em.Dù sao đi nữa,em sẽ có lời gải đáp dễ dàng cho tất cả, chúng ta sẽ không bao giờ chết,đúng không?

- nghe đủ đơn giản đấy.sao anh laị không nghĩ như vậy chứ

Anh cười với tối cho đến khi tôi bỏ cuộc với tiếng hừm giận dữ

- vì lý do đó.em không được ngủ chung với anh cho tới khi chúng ta kết hôn

“Một cách nghiêm túc, thậm chí anh không thể ngủ cùng với em”

Tôi nắhm mắt lại

- rất chín chắn edward àh

- nhưng hơn những vấn đề đó,đúng, em đã đúng

- em nghĩ anh có lý do để không nói ra

Mắt anh mở tròn một cách ngây thơ

- Cái khác

- anh biết nó sẽ làm tăng tốc độ của mọi thứ lên -tôi trách móc

anh cố gắng không cười

- có một thứ duy nhất anh muốn tăng tốc lên,còn những thứ khác thì có thể đợi ...nhưng,sự thật là,hoc-môn thiếu kiên nhẫn của em lại là đồng mình đầy sức mạnh của anh lúc này

- Anh không thể tin em sẽ chấp nậhn chuyện này. Khi em nghĩ đến charlie và ...Reneé! em có thể tưởng tượng angela sẽ nghĩ gì không?hoặc Jessica? Ừm. em có thể nghe cả những chuyện ngồi lê đôi mách ngay giờ

Anh nhướng một bên mày lên với tôi,và tôi biết tai sao.có gì quan trong họ nói về tôi khi tôi ra đi sớm và không trở về? có phải tôi quá đa cảm và chuyện tôi không thể chịu đựng một vài tuần của những cái liếc xéo và các câu hỏi mở đầu?

Có thể nó sẽ không làm tôi bực mình nhiều nếu tôi không biết rằng tôi có thể ngồi lê đôi mắt bằng cách cỉ việc hạ mình ngang với họ,nếu có ai khác kết hôn vào mùa hè này

Chà.Cưới vào mùa hè này!tôi rùng mình

Và sau đó,có lẽ nó sẽ không làm bực tôi nếu tôi đã không rùng mình trước ý nghĩ về đám cưới

Edward cắt ngang nỗi băn khoăn của tôi

- không phải là một sản phẩm gì lớn đâu.Anh không cần phô trương.Em sẽ không phải nói cho ai biết hoặc làm bất cứ một thay đổi nào hết.Chúng ta sẽ đi vegas -em có thể mặc quần jean cũ và chúng ta sẽ đến một nhà thờ nhỏ. anh chỉ muốn nó chính thức mà thôi -rằng em thuộc về anh chứ không ai khác

- nó không thể chính thức hơn nó vốn vậy -tôi càu nhàu.Nhưng cách anh tả nghe không tệ lắm.Chỉ có alice là thất vọng

- chúng ta sẽ thấy nó như thế nào -anh cười -anh cho rằng em không muốn có nhẫn bây giờ?

Tôi phải tin ngay trước khi tôi có thể nói

- anh đoán đúng đấy

Anh cười trước biểu hiện của tôi

- tốt thôi,anh sẽ đeo vào tay em đủ sớm

Tôi trừng mắt nhìn anh

- anh nói như anh đã chuẩn bị một cái rồi ấy

- anh đã làm -anh bảo không thấy ngượng -sẵn sàng ép em khi bắt gặp dấu hiệu của sự yếu ớt

- anh không đáng tin

- em có muốn xem nó không -anh hỏi.đôi mắt màu vàng đá quý dịu ngọt của anh đột nhiên sáng lên với niềm phấn khởi

- không-tôi gần như hét lên,phản ứng phản xạ.Tôi hối hận ngay lập tức.mặt anh xìu xuống rất nhiều -trừ phi anh muốn cho em xem -tôi thay đổi -tôi nghiến răng lại không cho nỗi kinh hoàng phi lo-gic của mình thể hiện ra ngoài

- thôi được -anh nhún vai -nó có thể đợi

- cho em xem chiếc nhẫn ấy đi,edward-tôi thở dài

- không-anh lắc đầu

Tôi đọc nét mặt của anh vài phút

- đi mà?-tôi yêu cầu nhỏ nhẹ,nghiệm với một thứ vũ khí mới vửa được khám phá ra.Tôi chạm nhưng đầu ngón tay lên mặt anh mêm mại -làm ơn,em có thể xem nó được không?

Mắt anh hẹp lại

- em là kẻ nguy hiểm nhất anh từng gặp -anh lầm bầm.Nhưng anh ngồi dậy và di chuyển một cách duyên dáng mà chính anh không ý thức được,quỳ xuống bên một cái bàn nhỏ.Anh trở lại bên tôi trong chốc lát,ngồi xuống với một cánh tay quàng qua vai tôi.trong ta còn lại của anh có một chiếc hộp đen nhỏ.anh giữ thăng bằng nó trên đẩu gối trái tôi

- nhìn thẳng mà xem -anh nói sẵng giọng

Thật khó hơn việc nhặt một chiếc hộp vô hại lên nhưng tôi không muốn làm tổn thương anh lần nữa,nên tôi cố gắng giữa tay tôi khổi rung rinh.Bề mặt là vải sa-tanh đen mượt.Tôi trượt ngón tay tôi trên nó, phớt lờ đi

- anh không tốn nhiều tiền?nói dối em nếu anh có thể

- anh không tốn một đồng nào -anh an ủi tôi -nó chỉ là một vật-dùng-lại khác.Đây là nhẫn cha đã tặng mẹ anh

- ôi-giọng tôi đầy ngạc nhiên.Tôi cấu vào nắp hộp giữa ngón tay cái và trỏ nhưng không mở nó

Anh cho rằng nó có một chút lỗi thời -giọng anh mang một màu có lỗi-lỗi thời,giống như anh Anh có thể tặng em một thứ khác hiện đại hơn.MỘt lại của hiệu Tiffany?

- em thích nhưng thứ lỗi mốt -tồi thì thầm khi tôi do dự mở nó ra

Nép mìnhtrong lớp lụa đen,chiếc nhẫn của Elizabeth Masen óng ánh trong ánh sáng.mặt nhẫn là một hình ovan dài được làm với những đường kẻ nghiêng là những viên đá tròn lấp lánh. Thân nhẫn bằng vàng -tinh vi và hẹp.vàng làm thành một mạng lưới dể vỡ xung quanh kim cương.Tôi chưa bao giớ thấy bất cứ thứ gì như vậy trước đây

Không suy nghĩ,tôi vuốt ve những viên đá quý chiếu sang

- nó rất tuyệt-tôi rì rầm với bản thân,ngạc nhiên

- em thích nó chứ

- nó đẹp lắm-tôi nhún vai,giả vờ thiếu sự thích thú -chảng có cái nào giống vậy cả

- xem kìa,nó vừa khít- anh cười

Tay tôi nắm chặt thành một nằm

- bella-anh thở dài -anh sẽ không hàn nó cho vừa ngón tay của em đâu.chỉ thử nên anh muốn xem nếu nó cần size khác.Sau đó em có thể gỡ nó ra.

- tốt mà

Tôi với vào chiếc nhẫn nhưng những ngón tay dài của anh để tôi ở đó.Anh nắm lấy bàn tay tôi trong tay anh,trượt nhẹ chiếc nhẫn trên ngón giữa của tôi.Anh chần chừ trên bàn tay tôi,và chúng tôi cùng xem xét mặt hình ovan đang phát sáng trên làn da tôi.Nó không tệ như tôi đã sợ khi có nó.

- vừa vặn một cách hoàn hảo -anh nói- rất đẹp -nó cứu anh một màn tới tiệm nữ trang ấy

Tôi có thể nghe một cảm xúc mạnh đang cháy lên dưới âm điệu vô ý của giọng nói,và tôi nhìn chằm chặm vào anh.Cũng có một thứ gi trong mắt anh có thể nhậhn ra mặc cho sự thờ ơ trên khuôn mặt của anh

- anh thích điều đó,phải không nào-tôi hỏi khả nghi,rung rinh ngón tay mình trên chiếc nhẫn và nghĩ tôi đã không làm gãy tay trái thì thật tệ

Anh nhún vai

- chắc rồi -anh vẫn nói một cách bình thường- nó trông rất đẹp trên tay em mà

Tôi nhìn chằm vào mắt anh,cố gắng giải mẽ cảm xúc đang cháy lên trên mặt anh.Anh nhìn chằm lại tôi,một cách giả vờ tự nhiên đột ngột biến mất.Anh như rực sáng hẳn lên -khuôn mặt thiên thần của anh tỏa sáng với niềm vui và chiến thắng.Anh trông rất tự hào khi làm tôi không thở được

Trước khi tôi có thể bắt kịp lại nhịp thở,anh đang hôn tôi môi anh như đang hân hoan.Tôi không thể thở được khi miệng anh đến thì thầm vào tai tôi-nhưng nhịp thở của anh cuãng chỉ đứt quãng như tôi

- ừ anh thích nó, Anh không có ý kiến gì đâu

Tôi cười, cố thở từng chút một

- em tin anh

- em có bận tâm nếu anh làm việc này-anh thì thầm,ccánh tay anh thít chặt lấy người tôi

- bất cứ diều gì anh muốn

Nhưng anh buông tôi ra và cho tôi trượt đi

- bất cứ điều gì nhưng mà -tôi phàn nàn

Anh phớt lờ tôi,nắm lấy tay tôi và kéo ra khỏi giường.Anh đứng trước tôi,tay đặt lên vai tôi,mặt thì nghiêm túc

- anh muốn làm điều đó thật đúng bây giờ.LÀm lơn, làm ơn hãy giữ trong đầu suy nghĩ rằng em đã đồng ý chuyện này,và đứng đánh đổ nó với anh

- ôi không -tôi nói không ra hơi khi anh trượt nhẹ trên đầu gối

- rất tuyệt

Tôi hít một hơi sâu

- Isabella Swan?-anh nhìn lên tôi qua hàng mi mắt dài không thể tưởng tượng được, đôi mắt vàng mềm mại của anh nhưng, bằng cách nào đó,rất nóng -anh hứa yêu em mãi mãi -từng ngày của mãi mãi.Em sẽ lấy anh chứ?

Có nhiều thứ tôi muốn nói,một trong số đó không tốt đẹp một chút nào,và số khác cực kì sướt mướt và lãng mạn hơn những gì anh có thể mơ đến, tôi thì thầm:

- vâng

- cám ơn em -anh nói đơn giản. Anh nắm lấy tay trái của tôi và hôn lên những đầu ngón tay trước khi anh hôn lên chiếc nhẫn giờ nó đã là của tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.