Twilight Series Tập 3: Nhật Thực

Chương 5: Dấu vết



“Em có sao không Jake? Bố Charlie nói em đã có một khoảng thời gian thật khó khăn... Mọi thứ đã tốt hơn chưa?”

Đôi bàn tay ấm áp của cậu nắm lấy tay tôi. “Cũng không đến nỗi tệ,”cậu nói, nhưng đôi mắt không nhìn về hướng tôi.

Cậu đi bộ chậm rãi trở về băng ghế gỗ,ngắm nhìn những viên sỏi đủ màu sắc, và kéo tôi đến gần cậu. Tôi ngồi xuống trên khúc cây, nhưng cậu thà rồi trên nền đất ẩm ướt và đầy đá cuội hơn là ngồi cạnh tôi. Tôi tự hỏi làm thế cậu có thể giấu vẻ mặt của mình dễ dàng hơn không. Cậu giữ tay tôi.

Tôi lập bập nói để phá tan sự im lặng. “Đã một thời gian rồi chị mới về đây. Chị nhớ nhiều thứ lắm. Sam và Emily thế nào? Embry và Quil nữa?”

Tôi bỏ dở câu nói, nhớ rằng cậu bạn của Jacob, Quil là một đề tài nhạy cảm.

“À, Quil,” Jacob thở dài. “Chuyện gì đến sẽ đến - Quil phải tham gia vào đội.”

“Chị xin lỗi,” tôi áy náy nói

“Ý chị là gì?”

“Quil không muốn bị thương hại đâu. Chỉ là ngược lại, anh ấy không thích đùa, tất cả chỉ là một sự hồi hợp chờ đợi nào đó.”

Nghe điều đó tôi không có cảm giác gì. tất cả những người sói khác đều rất phiền muộn với ý tưởng bạn bè họ chia sẻ số mệnh của học. “Hử?”

Jacob nghiêng đầu nhìn tôi. cậu cười và đảo mắt một vòng.

“Quil nghĩ đó là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với cậu ấy. một phần của nó là cuối cùng biết được cái gì đang diễn ra. Và cậu ấy mong những người bạn quay lại - trở thành một phần của nhóm.” Jacob khịt mũi lần nữa. “Không có gì ngạc nhiên, Quil mà”

“Cậu ấy thích à?”

“Thật lòng mà nói... hầu hết họ đều thích,” Jacob thú nhận. “Chuyện đó cũng có vài khía cạnh tốt - tốc độ, sự tự do, sức mạnh... cảm giác gia đình... Sam và tôi là những người duy nhất cảm thấy thật sự đau đớn hơn. Và Sam đã cảm thấy nó một thời gian xa, rất xaVì thế em là kẻ dở khóc bây giờ đây.” Jacob tự cười mình.

Có quá nhiều chuyện tôi muốn biết. “Tại sao cậu và Sam khác nhau? Cái gì đã xảy ra cho Sam? Anh ấy gặp rắc rối gì?” những câu hỏi ào ạt tuôn ra, không để cậu kịp trả lời, và Jacob mỉm cười lần nữa.

“Đó là một câu chuyện dà chị ại”

“Chị có thể ngồi đây và lắng nghe câu truyện ấy, hôm nay chị không cần phải về sớm” tôi nói, và sau đó tôi nhăn mặt khi tôi nghĩ đến rắc rối mà tôi sẽ gặp.

Vừa nghe xong câu nói đầy ẩn ý của tôi, câu đột nhiên ngước lên nhanh như cắt. “Anh ta không nổi điên lên với chị đấy chứ?”

“Ừ,” tôi thú nhận. “Anh ấy thật sự ghét điều đó khi chị làm những việc mà anh ấy xem là đầy rủi ro.”

“Giống như ra ngoài với người sói?”

“Ừ”

Jacob nhún vai. “Vì vậy đừng trở về. Em sẽ ngủ trên ghế dài.”

“Ý kiến hay đấy,” tôi lầm bầm. “Bởi vì sau đó anh ấy sẽ đến tìm chị.”

Jacob cứng người lại, và sau đó mỉm cười thất vọng. “Anh ta sẽ tới chứ?”

“Nếu anh ấy sự chị bị thương hoặc bị gì đó - chắc thế.”

“Ý kiến của em lúc nào cũng đúng nhỉ.”

“Làm ơn đi Jake. Điều đó thật sự làm chị khó chịu.”

“Điều gì?”

“Việc mà hai người luôn sẵn sàng giết nhau!” tôi nói giọng đầy than phiền. “Nó làm chị như muốn phát điên lên. Hai người không thể cư xử lịch sự với nhau được sao?”

“Anh ta sẵn sàng giết em à?” Jacob hỏi với một nụ cười nham hiểm và chẳng hề quan tâm tới sự tức giận của tôi.

“Em cũng thế!” tôi nhận ra rằng tôi đang hét lên. “Ít nhất anh ấy có thể cư xử như một người trưởng thành. Anh ấy biết rằng làm hại em có thể tổn thương chị. Chính vì đó mà anh ấy không bao giờ làm. Em dường như không bao giờ quan tâm tới điều đó!”

“Ừ, đúng đấy,” Jacob làu bàu. “Em chắc rằng anh ta là người theo chủ nghĩa hoà bình.”

“Ừ!” tôi rút tay mình khỏi bàn tay và đẩy đầu cậu ra. Sau đó tôi co gối lên trước ngực và vòng tay ôm hai chân. Tôi nhìn về phía đường chân trời, đầy cáu kỉnh.

Jacob im lặng trong vài phút. Cuối cùng cậu ta đứng dậy dậy và đến ngồi bên cạnh tôi, vòng tay ôm vai tôi. Tôi xô cậu ra.

“Xin lỗi,” cậu khẽ nói. “Em sẽ cố gắng cư xử đàng hoàng”

Tôi không trả lời.

“Chị có muốn nghe tiếp về Sam không?” cậu đề nghị

Tôi nhún vai.

“Như em đã nói, đó là một câu chuyện dài. Và rất... lạ lùng. Có rất nhiều điều lạ lùng về cuộc đời mới này. Em không có thời gian kể chị nghe một nửa những điều ấy nữa. và những việc xảy ra với Sam - à, em không biết em có thể giải thích đúng điều đó không nữa.”

Sự tò mó của tôi đã được cậu đánh thức dú cơn giận vẫn chưa nguôi.

“Chị đang nghe đây,” tôi nói một cách khó nhọc.

Qua khoé mắt, tôi thấy một phần gương mặt cậu ấy giãn ra thành một nụ cười.

“Sam biến đổi khó khăn hơn đám tụi em. Bởi vì anh ấy là người đầu tiên, và anh ấy ẳng có ai bên cạnh, và anh ấy không có bất kì ai nói cho anh ấy biết rằng điều gì đang xảy ra. Ông nội của Sam mất trước khi anh ra đời, và cha anh chưa bao giờ trải qua chuyện đó. Không có ai ở đó để nhận ra những dấu hiệu. Lần đầu tiên nó xảy ra - lần biến đổi đầu tiên - anh ấy nghĩ rằng mình đã bị mất trí. Mất đến 2 tuần anh ấy mới bình tĩnh lại đủ để biến hình trở lại thành người.”

“Chuyện đó trước khi chị đến Forks, vì thế chị không nhớ. Mẹ của Sam và Leah Clearwater gọi nhân viên kiểm lâm và cảnh sát đi tìm anh ấy. Mọi người nghĩ anh ấy bị tai nạn hay gì đó...”

“Leah?” tôi ngạc nhiên hỏi. Leah là con gái của chú Harry. Khi nghe tên cô ấy, lòng tôi trào lên một nỗi thương xót... Harry Clearwater, người bạn lâu năm của bố đã chết do một cơn đau tim vào mùa xuân năm trước.

Giọng nói của cậu thay đổi, trở nên nặng nề hơn. “Vâng. Leah và Sam là một đôi ở trường trung học. họ bắt đầu hẹn hò khi chị ấy mới vào học. chị ấy như phát điên khi anh ấy mất tích.”

“Nhưng anh ấy và Emily ...”

“Em sẽ nói đến chuyện đó sau - nó là một phần của câu chuyện,” cậu nói. cậu hít một hơi và sau đó thở phì một cái.

Tôi nhận ra mình thật là ngốc khi tưởng rằng Sam chưa từng yêu ai trước Emily. Hầu hết mọi người đều yêu và chia tay nhiều lần trong cuộc đời của họ. chỉ là khi tôi thấy Sam bên cạnh Emily, và tôi không thể tưởng tượng anh ấy với một ai khác. Cái cách mà anh ấy nhìn Emily... chà, điều đó gợi cho tôi nhớ về một cái nhìn mà tôi đã thấy vài lần trong đôi mắt Edward - khi anh ấy nhìn tôi.

“Sam trở về,” Jacob nói, “nhưng anh ấy không nói với bất kỳ ai anh ấy đã ở đâu. Tin đồn bắt đầu lan truyền - rằng anh ấy trở thành kẻ xấu. và sau đó Sam chạy đến chỗ ông nội của Quil vào một buổi chiều khi cụ Quil Ateara đến thăm bà Uley. Sam bắt tay ông ấy. Già Quil giật mình. Jacob dừng lại và mỉm cười.

“Tại sao?”

Jacob đặt tay lên má tôi và kéo khuôn mặt tôi nhìn thẳng vào cậu - cậu nghiêng người về phía tôi, khuôn mặt cậu chỉ cách tôi vài inch. Lòng bàn tay cậu nóng như lửa, nó nóng như đang bị sốt vậy.

“Ồ, đúng rồi,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng thật tự nhiên nhưng không được. Khuôn mặt tôi ở quá gần khuôn mặt cậu và đôi bàn tay nóng rát của cậu trên da tôi. “Sam bắt đầu sốt.”

Jacob lại cười. “Bàn tay Sam giống như anh ấy vừa lấy chúng ra khỏi một cái lò nóng vậy.”

Cậu ấy ở quá gần, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của cậu. Tôi tự nhiên nhích ra một chút, kéo tay cậu ra khỏi khuôn mặt tôi, nhưng vẫn đan những ngón tay vào tay cậu để không làm tổn thương tình cảm của cậu. Cậu cười và nhích ra, không bị đánh lừa bởi nỗ lực của tôi về sự thờ ơ.

“Vì thế ông Ateara đi thẳng đến chỗ những già làng khác,” Jacob tiếp tục nói. “Họ là những người duy nhất còn lại biết được chuyện đó. Ông Ateara, Billy, và Harry đã từng thấy ông của họ biến đổi. Khi già Quil kể với họ, họ bí mật đến gặp Sam và giải thích.”

“Điều đó trở nên dễ dàng hơn khi anh ấy hiểu được - khi anh ấy không còn cô độc một mình. họ biết anh ất không phải là người duy nhất chịu ảnh hưởng bởi sự trở lại của nhà Cullen” - cậu thốt ra cái tên đó với một sự gay gắt vô ý thức - “nhưng không ai đủ lớn. vì thế Sam chờ bọn em gia nhập cùng anh ấy...”

“Gia đình Cullen không biết gì sao,” tôi nhỏ giọng. “Họ không nghĩ rằng những người sói vẫn tồn tại ở đây. Họ không biết rằng việc họ đến đây sẽ làm thay đổi bọn em.”

“Điều đó cũng không thay đổi được sự thật rằng nó đã xảy ra.”

“Nhắc nhở chị không đứng về phe xấu.”

“Chị nghĩ em sẽ tha thứ như chị à? Tụi em không phải là những vị thánh hay những kẻ tử vì đạo.”

“Trưởng thành nào, Jacob.”

“Em ước gì em có thể,” cậu khẽ làu bàu.

Tôi nhìn sững cậu, cố gắng hiểu những gì cậu nói. “Cái gì?”

Jacob cười lặng lẽ. “Đó là một trong những điều khác biệt mà em đề cập tới.”

“Em không thể lớn lên sao?” tôi hỏi thẳng thừng. “Em là sao? Không già đi? Em đang đùa à?”

“Không.” cậu bặm môi.

Tôi cảm thấy máu dồn lên mặt. Những giọt nước mắt - nước mắt của sự giận dữ - lưng tròng. Hai hàm răng tôi nghiến lại phát ra âm thanh ken két.

“Bella? Em vừa nói gì thế?”

Tôi đứng bật dậy, hai bàn tay nắm chặt, toàn thân run lên.

“Em không già đi,” tôi gầm gừ qua kẽ răng.

Jacob kéo tay tôi một cách thận trọng, cố gắng kéo tôi ngồi xuống. “Không ai trong chúng em như thế cả. Chị bị gì vậy?’

“Chị là người duy nhất phải già đi ư? Cứ một ngày trôi qua, một giờ trôi qua, một phút trôi qua và tới cả khi chỉ một giây trôi qua thì chị cũng già đi ư?”

Tôi nói gần như hét lên, vung tay vào không khí. Và trong cái khỏanh khắc ngắn ngủi đó, mọi vật gần như có thể ghi nhận được rằng tôi qưăng một cái gì đó vào Charlie, nhưng cái vị trí ấy lại bị che mờ bởi sự vô lý. “Khốn khiếp thật! Thế giới này là cái quỉ gì vậy? Công bằng ở đâu?”

“Nghĩ thoáng chút nào Bella”

“Im đi, Jacob. Im đi! Điều này không công bằng!”

“Chị thật sự giậm chân đấy à? Em nghĩ con gái chỉ làm thế trên TV thôi.”

Tôi càu nhàu.

“Nó không tệ như chị nghĩ đâu. Ngồi xuống và nghe em giải thích.”

“Chị sẽ đứng đây.”

Cậu đảo mắt. “Được rồi. Theo ý chị đi. Nhưng nghe này, em sẽ già đi ...vào một ngày nào đó.”

“Giải thích đi.”

Cậu vỗ vỗ cái cây. Tôi trừng mắt nhìn nhưng cũng ngồi xuống, cơn giận dữ của tôi xẹp xuống nhanh như khi nó bùng lên và tôi bình tĩnh lại đủ để nhận ra rằng tôi đang làm một việc thật ngốc nghếch.

“Khi tụi em kiểm soát tốt để thoát được...,” Jacob nói. “Khi thời kỳ biến đổi ngừng lại trong một khoảng thời gian dài, tụi em sẽ lại lớn lên. Điều đó không dễ dàng gì.” cậu lắc đầu, đầy nghi ngờ. “Điều đó thật sự mất một thời gian dài để học cách kềm chế, em nghĩ thế. Thậm chí Sam cũng chưa tốt lắm. Đương nhiên nó cũng không giúp được gì khi có một nhóm ma-cà-rồng lớn ở ngay trên đường chứ. Tụi em thậm chí không thể nghĩ đến chuyện bỏ đi khi bộ tộc cần người bảo vệ. nhưng chị đừng chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài, dù thế nào đi nữa, bởi vì em lớn tuổi hơn chị đấy, ít nhất về mặt thể chất.”

“Em đang nói về cái gì vậy?”

“Nhìn em nè Bells. Trông em giống như 16 tuổi không?”

Tôi nhìn khắp thân hình to đùng của cậu, cố gắng không thiên vị. “Thật sự là không, chị đoán thế.”

“Không phải đúng không. Bởi tụi em phát triển bên trong vài tháng khi gen người sói khởi phát. Nó là một địa ngục khi phải lớn lên như thổi.” cậu nhăn mặt. “về thể chất, thật ra em cỡ 25 tuổi. Vì thế chị không cần phải bực tức về việc già hơn em trong ít nhất 7 năm.”

Cỡ 25 tuổi, tôi cảm thấy bối rối về điều đó, thấy cậu lớn vọt lên ngay trước mắt tôi. Tôi nhớ cậu trông khác như thế nào chỉ trong một ngày... tôi lắc đầu, cảm thấy chóng mặt, thế giới đang chao đảo trước mắt tôi.

“Vì thế, chị có muốn nghe chuyện về Sam không, hay chị muốn hét ầm lên về những chuyện ngoài tầm kiểm soát của em?”

Tôi hít một hơi thật sâu. “Xin lỗi em những nhưng tuổi tác, nó gợi lên trong chị một nỗi buồn u uất...”

Mắt Jacob nhắm nghiền, và trông như thể cậu đang cố gắng lựa lời.

Vì tôi không muốn nói về vấn đề nhạy cảm thật sự của mình - những kế hoạch tương lai của tôi, hay những thỏa thuận có thể bị phá vỡ bởi kế hoạch đã được vạch sẵn. Tôi giục cậu. “Vì thế một khi Sam hiểu được điều gì đang xảy ra, một khi anh ấy có Billy, Harry và ông Ateara bên cạnh thì như em nói mọi thứ không còn khó khăn nữa. Và, giống như em đã nói, đó là một điều tuyệt vời...” tôi hơi do dự. “Tại sao Sam ghét họ quá vậy? Tại sao anh ta mong rằng chị cũng ghét họ?’

Jacob thở dài. “Điều này thật là lạ đó.”

“Chị là một kẻ siêu kì quặc mà.”

“Vâng, em biết.” cậu toét miệng cười trước khi nói tiếp. “Vì thế, chị nói đúng. Sam biết rằng cái gì đang diễn ra, và mọi thứ đều ổn. Nói cách khác, cuộc sống của anh ấy trở nên không bình thường nữa, nhưng tốt hơn.” Sau đó khuôn mặt của Jacob căng ra, giống như đang chịu một nỗi đau đớn. “Sam không thể kể với Leah. Tụi em không được kể cho bất cứ ai - nhưng anh ấy phản bội lời thề, giống như việc em đã kể với chị. Leah rất giận dữ vì anh ấy không nói cho chị ấy biết chuyện gì đã xảy ra - anh đã ở đâu, anh đã đến nơi nào vào ban đêm, tại sao anh ấy luôn kiệt sức - nhưng họ đã bỏ qua chuyện đó, họ đã cố. họ thật sự yêu nhau.”

“Cô ấy có tìm ra sự thật không? Chuyện gì đã xảy ra?”

Cậu lắc đầu. “Không, điều đó không phải là vấn đề. Em họ của chị ấy, Emily Young, từ khu bảo tồn Makah đến thăm chị ấy một tuần.”

Tôi há hốc miệng kinh ngạc. “Emily là em họ của Leah?”

“Chị em chú bác. Vì vậy họ rất thân nhau. Họ giống như hai chị em khi họ còn nhỏ.”

“Điều đó thật kinh khủng. Sao Sam lại có thể...” tôi nhăn mặc, lắc đầu.

“Đừng xét đoán anh ấy như thế. Có ai từng kể với chị... chị có bao giờ nghe về sự hòa đồng với đồng loại chưa?”

“Sự hòa đồng với đồng loại?” tôi lặp lại cái từ lạ lẫm này. “Chưa. Nó nghĩa là gì?”

“Đó là một trong những thứ lạ lùng mà tụi em phải trải qua. Không phải ai cũng bị. Thực tế thì nó là một ngoại lệ hiếm có, Không phải như thông thường. Sam đã nghe mọi chuyện bằng cách đó, những câu chuyện tụi em đã từng nghĩ chỉ là huyền thoại. Anh ấy nghe về sự hòa đồng, nhưng anh ấy không bao giờ ngờ rằng...”

“Cái gì vậy?” tôi thúc khuỷu tay Jacob.

Đôi mắt Jacob nhìn xa xăm về phía đại dương. “Sam thật sự yêu Leah. Nhưng khi anh ấy gặp Emily, điều đó không còn quan trọng. Thỉnh thoảng... chúng ta thật sự không hiểu tại sao lại như thế... chúng ta tìm thấy một nửa của mình bằng cách đó.” Đôi mắt cậu sáng rực khi nhìn tôi, mặt cậu ửng hồng. “Ý em là... một nửa của tâm hồn chúng ta.”

“Cách nào? Tình yêu sét đánh à?” tôi cười khúc khích.

Jacob không cười. đôi mắt đen của cậu ánh lên vẻ phản đối thái độ của tôi. “Nó cần phải nhiều hơn vậy, hòan hảo hơn”

“Xin lỗi,” tôi nói nhỏ. “Em đang nói nghiêm túc chứ?”

“Vâng, đúng thế.”

‘Tình yêu sét đánh? Nhưng phải mạnh hơn?” Giọng nói của tôi vẫn còn vẻ hoài nghi, và cậu có thể cảm nhận được sự hoài nghi đó.

“Khó mà giải thích được. Dù sao cũng không quan trọng.” Cậu nhún vai một cách hờ hững. “Chị muốn biết điều gì xảy ra với Sam khiến cho anh ấy ghét bọn ma-cà-rồng, những kẻ đã khiến anh ấy bị biến đổi, làm anh ấy ghét chính bản thân mình. Và đó là những gì đã xảy ra. Anh ấy làm tổn thương trái tim Leah. Anh ấy phản bội lại mọi lời anh đã từng hứa với chị ấy. mỗi ngày, anh ấy phải trông thấy sự kết tội trong đôi mắt chị ấy và biết rằng chị ấy đúng.”

Cậu đột ngột dừng lại, như thể đã nói một điều gì đó mà chính cậu cũng không hiểu.

“Emily đã xử sự ra sao? Cô ấy thân với Leah mà...?” Sam và Emily cực kỳ hợp nhau, như hai mảnh ghép của trò chơi ghép hình, họ sinh ra là để dành cho nhau. Dù... Emily làm sao mà bỏ qua được sự thật rằng anh ấy đã thuộc về một người khác? Mà người đó lại là chị của cô ấy.”

“Lúc đầu, chị ấy thật sự tức giận. Nhưng khó mà chống lại sự yêu thích và lời cam kết.” Jacob thở dài. “Và sau đó, Sam có thể kể cho chị ấy nghe mọi thứ. Không có luật lệ nào có thể trói buộc chị khi chị tìm ra một nửa khác của mình. Chị biết chị ấy bị thương thế nào không?”

“Ừ.” Chuyện cô ấy bị tấn công bởi một con gấu ở Forks, đó là một bí mật, những người sói không ổn định, Edward đã từng nói thế. Những người ở gần họ sẽ bị thương.

“Đó là là số phận, dù cho có cố gắnhg đến đâu. Sam rất khiếp sợ, phát bệnh với chính mình, căm ghét những gì anh ấy đã làm... anh ấy muốn lao đầu vào một chiếc xe buýt nếu điều đó làm anh cảm thấy tốt hơn. Anh ấy có thể làm điều đó bằng bất cứ cách nào, chỉ thoát khỏi nhữg gì anh ấy đã làm. Anh bị kiệt sức... sau đó, vì một lý do nào đó, chị ấy là người an ủi anh ấy, và sau đó...”

Jacob không nói hết ý cậu, và tôi cảm thấy câu chuyện này quá riêng tư để có thể chia sẻ với người ngoài.

“Emily tội nghiệp,” tôi thì thầm. “Sam tội nghiệp. Và cả Leah tội nghiệp...”

“Vâng, Leah đáng thương nhất,” cậu đồng ý với tôi. “Chi ấy tỏ ra can đảm. chị ấy trở thành phù dâu cho họ.”

Tôi nhìn ra chỗ khác, về phía những tảng đá lởm chởm trên bãi biển giống như những ngón tay múm míp bị gãy ở phía nam bến cảng, trong khi tôi cố gắng hiểu những gì cậu vừa nói. Tôi có thể cảm nhận được cậu đang nhìn tôi, chờ đợi tôi nói gì đó.

“Nó có xảy ra với em không?” cuối cùng tôi cũng hỏi, vẫn nhìn ra xa. “Tình yêu sét đánh ấy?”

“Không,” cậu trả lời một cách mạnh mẽ. “Sam và Jared là những người duy nhất.”

“Ừm,” tôi nói, cố gắng ra vẻ chú ý một cách lịch sự. Tôi cảm thấy thanh thản, và tôi cố gắng tự lý giải phản ứng của mình. Tôi quyết định rằng tôi chỉ vui vẻ khi cậu không khẳng định điều đó là một sự bí ẩn, sự liên kết... giữa hai chúng tôi. Mối quan hệ của chúng tôi đủ căng thẳng rồi. Tôi không cần thêm một lực lượng siêu nhiên nhiên nào nữa.

Cậu cũng im lặng, và sự im lặng có vẻ khá ngượng ngập. Trực giác của tôi mách bảo tôi không muốn biết những gì cậu đang nghĩ đâu.

“Chuyện gì đã xảy ra với Jared?” tôi hỏi, phá vỡ sự im lặng.

“Không có chuyện kịch tính nào hết. đó là một cô gái mà cậu ấy ngồi bên cạnh mỗi ngày trong suốt một năm và chưa từng nhìn cô ấy tới 2 lần. Và sau đó, sau khi cậu ấy biến đổi, cậu gặp lại cô ấy và không bao giờ rời mắt khỏi cô nữa. Kim bị thu hút. Cô ấy phải lòng cậu ta. Cô ấy lấy họ của cậu ta thêm vào sau họ của cô ấy trong cả quyển nhật ký.” cậu cười nhạo báng.

Tôi cau mày. “Jared kể với em à? cậu ấy không nên làm thế.”

Jacob mím môi. “Em đoán, em không nên cười. Dù điều đó thật buồn cười.”

“Tâm hồn mà.”

Cậu thở dài. “Jared không cố tình kể cho tụi em nghe điều gì. Em đã nói với chị rồi, nhớ không?”

“Ừ, có. Em có thể nghe thấy suy nghĩ của mỗi thành viên trong đội, nhưng chỉ khi em là người sói, đúng không?”

“Đúng. giống như con quỷ hút máu của chị vậy.” cậu quắc mắt lên.

“Edward.” Tôi chỉnh lại.

“Đúng, đúng. Đó là lý do em biết nhiều điều mà Sam cảm nhận. Anh ấy sẽ không kể cho tụi em tất cả nếu anh ấy có thể chọn. Thật ra đó là điều mà tụi em đều ghét.” giọng cậu đột nhiên nghe thật cay đắng. “Nó thật kinh khủng. Không có sự riêng tư, không có bí mật nào. Mọi điều làm chị xấu hổ, che giấu mọi người.” cậu rùng mình

“Nghe thật kinh khủng,” tôi thì thầm.

“Thỉnh thoảng nó cũng có ích khi tụi em cần liên kết với nhau,” cậu bất đắc dĩ nói. “hiếm khi lắm, khi có tên quỷ hút máu nào xâm phạm lãnh địa của tụi em. Laurent là một trò vui. Và nếu nhà Cullen không cản đường tụi em tối thứ bảy trước...” cậu rên rỉ. “Tụi em đã có thể bắt được cô ta rồi!” bàn tay cậu siết thành nắm đấm.

Tôi do dự. Cũng như tôi lo lắng về Jasper hay Emmett bị thương, không giống như nỗi hoang mang tôi cảm thấy với ý tưởng Jacob đấu với Victoria. Emmett và Jasper là những điều gần gũi nhất để không thể huỷ diệt được tôi có thể tưởng tượng được. Jacob vẫn nhiệt tình, vẫn tương đối giống con người. Tôi nghĩ đến cảnh Jacob đối mặt với Victoria, mái tóc bóng mượt tung tung bay bao lấy khuôn mặt nham hiểm và rùng mình.

Jacob nhìn tôi với một vẻ tò mò. “nhưng điều đó có giống như trường hợp của chị không? bị anh ta đọc suy nghĩ?”

“Ồ, không. Edward chưa bao giờ đọc được suy nghĩ của chị. Anh ấy chỉ ước được thế.”

vẻ mặt của Jacob trở nên bối rối.

“Lạ thật,” Jacob nói.

“Ừ.” Nụ cười ấy héo đi. “Nghĩa là đầu óc chị không hoạt động bình thường,” tôi thêm vào.

“Em đã biết là đầu óc chị không bình thường mà,” Jacob lầm bầm.

“Cám ơn.”

Mặt trời đột nhiên ló ra khỏi những đám mây, một điều ngạc nhiên mà tôi chưa từng ngờ tới và tôi phải nheo mắt lại tránh ánh sáng chói lọi của mặt nước. mọi thứ thay đổi màu sắc - những con sóng chuyển từ màu xám sang xanh biếc, những cái cây chuyển từ màu xanh ôliu ảm đạm sang màu xanh ngọc lấp lánh, và những viên đá cuội đủ màu lấp lánh như những viên đá quý.

Chúng tôi hơi nheo mắt, để đôi mắt điều tiết. Không có âm thanh nào ngoài tiếng ầm ào của những con sóng dội lại từ mọi hướng của bến cảng, Tiếng ken két nho nhỏ của những hòn đá cọ vào nhau dưới sự di chuyển của sóng nước, và tiếng kêu la của những con mòng biển trên cao. Cảnh vật thật yên bình.

Jacob nhích lại gần tôi hơn, cậu nghiêng người dựa vào cánh tay tôi. Người cậu thật ấm áp. Sau một phút, tôi nhún vai làm rơi chiếc áo mưa. Jacob phát ra một âm thanh mãn nguyện nho nhỏ trong cổ họng, và đặt má lên đỉnh đầu tôi. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của mặt trời trên làn da mình - mặc dù nó không quá ấm như Jacob - và tôi tự hỏi vu vơ bao lâu nữa thì tôi bị cháy nhỉ.

Tôi đưa tay phải về phía mặt trời một cách lơ đãng, và quan sát ánh sáng lấp lánh phảng phất trên vết sẹo James để lại.

“Chị đang nghĩ gì vậy?” cậu hỏi nhỏ

“Mặt trời.”

“Ừm, nó thật đẹp.”

“Còn em đang nghĩ gì?” tôi hỏi

Cậu cười lặng lẽ. “Em đang nhớ đến bộ phim ngớ ngẩn mà chúng ta đã đi xem. Và Mike Newton nôn sạch mọi thứ.”

Tôi cũng cười, ngạc nhiên khi thời gian có thể làm thay đổi trí nhớ như thế nào. Nó đã từng là thời gian mà tôi bị stress, hoảng loạn. Nhiều điều đã thay đổi vào buổi tối đó... và bây giờ tôi lại có thể mỉm cười. Đó là buổi tối cuối cùng mà Jacob và tôi từng có trước khi cậu biết sự thật về sự kế thừa của mình. Kí ức cuối cùng của kiếp người. Một ký ức đẹp.

“Em nhớ nó,” Jacob nói. “Cái cách mà nó đã từng dễ dàng... không phức tạp. Em rất vui vì đã từng có một ký ức đẹp như thế.” cậu thở dài.

Cậu cảm nhận được cơ thể tôi đột ngột căng thẳng vì những lời cậu nói đã khơi lại ký ức của tôi.

“Gì vậy chị?” cậu hỏi

“Về ký ức đẹp của em...” tôi nhích ra xa cậu để có thể nhìn rõ mặt cậu. Trong một thoáng, nó trở nên bối rối. “Em có thể kể cho chị nghe em đã làm gì vào tối thứ hai không, nếu em không phiền? Em đang suy nghĩ một điều gì đó mà suy nghĩ đó làm phiền Edward.”

Làm phiền không phải là từ chính xác, nhưng tôi muốn nghe câu trả lời, vì thế tôi nghĩ đây là từ tốt nhất mà không quá khắt khe.

Jacob hiểu ra, khuôn mặt cậu sáng bừng lên, và cậu bật cười. “Em chỉ nghĩ về chị thôi. Anh ta không thích điều đó đúng không?”

“Chị? Em nghĩ gì về chị?”

Jacob cười gằn, với một nỗ lực khó khăn. “Em đang nhớ cảnh chị trông ra sao vào đêm Sam tìm thấy chị - em có thể thấy nó trong tâm trí anh ấy, và nó cũng giống như em đã ở đó; chị có biết ký ức đó luôn ám ảnh Sam không. Và sau đó, em nhớ lại chị trông ra sao vào lần đầu tiền chị đến chỗ em. Em cá là chị thậm chí không nhận ra lúc đó chị ở trong tình trạng hỗn loạn thế nào Bella ạ. nhiều tuần trước khi chị bắt đầu gặp gỡ mọi người lại. và em nhớ cách chị luôn vòng tay ôm chặt lấy thân mình, cố gắng chống đỡ...” Jacob nhăn mặt, và sau đó lắc lắc đầu. “Thật tệ khi nghĩ lại chị đã buồn như thế nào, và điều đó không phải là lỗi của em. Vì thế em nghĩ nó cũng sẽ khó khăn với anh ta. Và em nghĩ anh ta phải biết anh ta đã gây ra chuyện gì.”

Tôi đánh vào vai cậu, cú đánh đó làm đau tay tôi. “Jacob Black, đừng bao giờ làm điều đó một lần nữa! Hứa với chị đi.”

“Không. Em không có niềm vui nào trong nhiều tháng rồi.”

“Vì vậy em giúp chị đi Jake”

“Ồ, nghĩ kĩ đi Bella. Em sẽ gặp lại anh ta lúc nào đây? Đừng lo lắng về điều đó nữa.”

Tôi đứng lên, và cậu nắm lấy tay tôi khi tôi dợm bước. Tôi cố giật mạnh tay lại.

“Chị phải đi, Jacob.”

“Không, chị đừng đi,” cậu phản đối, bàn tay cậu nắm chặt tay tôi. “Em xin lỗi. Và... được rồi, em sẽ không làm thế nữa. Em hứa đó.”

Tôi thở dài. “Cám ơn, Jake.”

“Thôi nào, chúng ta về nhà em đi.” tôi tha thiết nói. “Chị nghĩ chị cần phải đi. Angela Weber đang đợi chị, và chị biết Alice đang lo lắng. chị không muốn làm cô ấy thất vọng.”

“Nhưng chị vừa mới tới đây thôi mà!”

Đôi lông mày cậu nhíu lại. “Em không biết khi nào em mới gặp lại chị được,” cậu buồn bã nói.

“Chị sẽ quay lại lần sau khi anh ấy đi xa,” tôi vội vàng hứa.

“Đi xa?” Jacob đảo mắt. “Một cách hay để giải thích cho việc anh ta sẽ làm. Bọn ký sinh đáng ghê tởm.”

“Nếu em cứ thế thì chị sẽ không quay lại đây nữa đâu!” tôi đe dọa, cố gắng rút tay ra. Cậu không để cho tôi đi.

“Đừng giận mà,” cậu nói, cười rạng rỡ. “Phản ứng tự nhiên thôi.”

“Nếu chị có cố gắng quay lại đêy một lần nữas thì chị hy vọng cái lý do để chi làm thế chỉnh là sự thay đổi của em?”

Cậu chờ đợi.

“Thấy chưa,” tôi giải thích. “ chị không quan tâm ai là ma-cà-rồng và ai là người sói. Điều đó không liên quan gì nhau hết. Em là Jacob, và anh ấy là Edward, còn chị là Bella. Không có vấn đề gì cả.”

đôi mắt cậu nheo lại. “Nhưng em là một người sói,” cậu nói một cách miễn cưỡng. “Và anh ta là ma-cà-rồng,” cậu thêm vào với một nỗi khiếp sợ rõ ràng.

“Và chị là người thuộc cung Xử nữ!” Tôi điên tiết hét lên.

Cậu nhướng mày, dò xét thái độ của tôi với một vẻ tò mò.Cuối cùng, cậu nhún vai.

“Nếu thật sự chị có thể nghĩ như vậy...”

“Chị có thể.”

“Được rồi. Chỉ là Bella và Jacob. Không có người thuộc cung Xử nữ nào ở đây hết.” cậu mỉm cười, nụ cười ấm áp quen thuộc mà tôi vẫn nhớ. Tôi mỉm cười đáp lại.

“Chị thật sự nhớ em đấy Jake,” tôi hấp tấp nói thêm.

“Em cũng vậy,” cậu cười rạng rỡ. đôi mắt trong veo của cậu ngập tràn hạnh phúc, không còn vẻ giận dữ. “Nhiều hơn chịnghĩ đó. chị sẽ quay lại sớm chứ?”

“Sớm nhất có thể,” tôi hứa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.