Twilight Series Tập 4: Hừng Đông

Chương 12: Một số người không hiểu được khái niệm của từ “không hoan nghênh”



Tôi đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Mặt trời đã giấu mình sau những cụm mây một giờ trước - khu rừng giờ thành màu xám xịt thay vì tối tăm như lúc trước. Seth nằm co tròn lại và rồi ngủ mất vào khoảng một giờ sáng, và tôi đánh thức cậu ta dậy lúc bình mình để đổi ca. Ngay cả sau khi đi tuần suốt đêm, tôi cũng rất khó khăn để bắt đầu óc mình im lặng đủ để ngủ vô, cuối cùng cũng nhỏ tới sự giúp đỡ của những bước chân theo nhịp điệu đều đặn như ru ngủ của Seth. Một, hai - ba, bốn, một, hai - ba, bốn - dum dum-dum dum - những bước chân cứ dẫm đều trên mặt đất ẩm ướt, cứ lặp đi lặp lại trong lúc cậu ta đi vòng quanh vùng đất của nhà Cullens. Chúng tôi đã tạo ra một đường mòn trên bước đường đi của mình rồi. Suy nghĩ của Seth hoàn hoàn trống rỗng, chỉ là một vết mập mờ của màu xanh và mà u xám của cây cối khi cậu ta chạy qua. Nó thật yên tĩnh. Điều đó giúp đỡ lấp đầy đầu tôi với những gì mà cậu ta thấy thay vì để những ý niệm của bản thân tôi chiếm giữ.

Và rồi tiếng tru nhức óc của Seth quá vỡ buổi sáng sớm yên tĩnh ấy.

Tôi lảo đảo đứng dậy từ mặt đất, hai chân trước của tôi phóng đi nhanh chóng trước khi hai chân sau đã hoàn toàn đứng dậy. Tôi chạy đua hướng về nơi mà Seth đang bị đông cứng ở đó, lắng nghe bước đi của những bàn chân chạy về hướng chúng tôi.

- Chào buổi sáng, hai cậu bé.

Một tiếng rên rỉ đầy sửng sốt phát ra từ kẽ răng của Seth. Và rồi cả hai chúng tôi cùng gầm gừ khi mà chúng tôi đọc được sâu hơn vào những ý nghĩ mới kia.

- Ôi, má ơi! Đi chỗ khác đi, Leah! Seth rên lên.

Tôi dừng lại khi tôi tới được chỗ Seth,cậu ta đang ngửa đầu ra sau, chuẩn bị để tru lên lần nữa - lần này là để oán trách.

- Im đi, Seth.

- Được thôi. Ugh! Ugh! Ugh! Cậu ta thút thít và cào vào mặt đất, tạo ra những vết cào sâu trên nền đất mềm kia.

Leah chạy lon ton vào tầm mắt của chúng tôi, thân thể nhỏ màu xám của chị ta đi len lời xuyên qua những bụi cây thấp.

- Thôi rên rỉ đi Seth. Em thật trẻ con quá.

Tôi gầm gừ với cô ta, hai tai tôi nằm bẹp xuống đầu mình. Chị ta tự động nhảy lùi lại một bước.

- Chị nghĩ chị đang làm gì ở đây vậy, Leah?

Chị ấy thở ra một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.” Điều đó đã khá rõ rồi, không phải sao? Tôi gia nhập vào cái bầy nhỏ nhắn, nổi loạn của cậu. Những con chó canh cửa cho ma cà rồng.” Chị ấy sủa ra một tràng cười nhỏ đầy châm biếm.

- Không, chị không có gia nhập đâu. Quay lại đi trước khi tôi xé toạc một trong những cái gân chân của chị.

- Làm như cậu có thể bắt được tôi ấy. Chị ta mỉm cười và hạ mình xuống trong tư thế chuẩn bị phóng đi. “Muốn đua không hử người chỉ huy can đảm?”

Tôi hít một hơi sâu, làm đầy phổi của mình cho tới khi bụng mình căng phồng ra. Sau đó, khi tôi chắc chắn rằng mình sẽ không hét lên, tôi thở ra nhanh chóng.

- Seth, đi cho người nhà Cullens biết đó chỉ là người chị ngớ ngẩn của em thôi - tôi nghĩ những từ này một cách gay gắt nhất có thể. Anh sẽ giải quyết chuyện ở đây.

- Đi liền đây! Seth quá mừng khi có thể rời khỏi đây. Cậu ta biến mất hướng về căn nhà.

Leah nhăn mặt, và chị ấy ngả người về hướng cậu ấy, lông trên cổ chị ta dựng đứng lên. Cậu để nó chạy tới chỗ mấy con ma cà rồng một mình ah?

- Tôi chắc rằng cậu ta thà để họ giết cậu ấy còn hơn là ở với chị thêm một phút nào nữa.

- Im đi, Jacob. Oops, tôi xin lỗi - ý tôi là, im đi, người Alpha cao quý nhất.

- Chị làm cái quái gì ở đây?

- Cậu nghĩ là tôi sẽ ngồi nhà trong khi đứa em trai của mình tình nguyện làm đồ chơi cho bọn ma cà rồng gặm khi ngứa răng ah?

- Seth không muốn hay cần sự bảo vệ của chị. Thực tế là không ai muốn chị ở đây.

- Oooh, ouch, cái này sẽ để lại vết thương sâu đấy. Ha, chị ta sủa. Nói cho tôi biết ai muốn tôi ở đây, rồi tôi sẽ biến mất ngay.

- Vậy chuyện này không phải dính gì tới Seth phải không?

- Đương nhiên là có rồi. Tôi chỉ là chỉ ra cho cậu thấy đây không phải là lần đầu tiên tôi trở thành người không được hoan nghênh. Đó không phải là điều cản trở gì, nếu cậu hiểu ý tôi.

Tôi nghiến răng lại và cố gắng giữ cho đầu mình bình tĩnh.

- Có phải Sam kêu chị tới không?

- Nếu tôi ở đây vì mục đích của Sam, thì cậu đã không thể nghe thấy tôi. Lòng trung thành của tôi đã không còn thuộc về anh ta nữa.

Tôi lắng nghe thật cẩn thận những ý nghĩ trộn lẫn với những từ ngữ đó. Nếu đây là một thủ đoạn hay một sự đánh lạc hướng, thì tôi phải thật tỉnh táo đủ để nhìn rõ nó. Nhưng trong đầu chị ta không có gì cả. Lời tuyên bố của chị ta hoàn toàn là sự thật. Gần như là một sự thật đầy tuyệt vọng, không vừa ý.

- Bây giờ thì chị trung thành với tôi sao? Tôi hỏi đầy mỉa mai. Uh-huh. Đúng rồi.

- Lựa chọn của tôi hoàn toàn có hạn. Tôi cố gắng chọn cái tốt nhất trong những lựa chọn mà tôi có. Tin tôi đi, tôi không thích thú gì với điều này hơn cậu bao nhiêu đâu.

Điều đó không phải là sự thật. Có một chút gì đó gần giống như là sự sôi nổi trong đầu óc của chị ta. Chị ấy không vui vẻ gì về điều này, nhưng chị ấy cũng có một ít thích thú rất kì quặc. Tôi thăm dò trí óc chị ấy, cố gắng để hiểu được nguyên do.

Chị ấy nổi giận, phật ý về sự xâm nhập đó của tôi. Tôi thường thường cố gắng để làm lơ Leah - tôi chưa bao giờ cố thử để hiểu chị ấy trước đây cả.

Chúng tôi bị gián đoạn bởi Seth, người đang nghĩ về lời giải thích của cậu ta với Edward. Leah rên rỉ một cách lo âu. Gương mặt của Edward, đứng ở khung cửa sổ giống tối qua, không bày tỏ một sự phản ứng nào trước tin mới đó. Đó là một khuôn mặt trống rỗng, tê liệt.

Wow, anh ta nhìn thật tệ, Seth lẩm bẩm một mình. Con ma cà rồng cũng không phản ứng gì với ý nghĩ đó. Anh ta biến mất vào căn nhà. Seth xoay quanh và trở về với chúng tôi. Leah bớt căng thẳng một chút.

- Chuyện gì đang xảy ra vậy? Leah hỏi. Tường thuật lại mọi chuyện cho tôi biết với.

- Không cần thiết phải thế. Chị không ở lại đây đâu.

- Thật ra, thưa ngài Alpha, tôi sẽ ở lại. Bởi vì rõ ràng là tôi phải thuộc về một người nào đó - và đừng nghĩ là tôi chưa thử tự lập môn hộ, chính bản thân cậu phải biết rõ là điều đó là không thể nào - tôi đã chọn cậu.

- Leah, chị không ưa tôi. Tôi cũng không thích chị.

- Cảm ơn, người chỉ huy lúc nào cũng phát biểu những điều hiển nhiên ạ. Điều đó không quan trọng. Tôi ở lại với Seth.

- Chị không thích ma cà rồng. Chị không cảm thấy là có một chút xung đột về lợi ích ngay đó sao?

- Cậu cũng đâu có thích ma cà rồng.

- Nhưng tôi có cùng một mục tiêu để bảo vệ với họ. Chị thì không.

- Tôi sẽ giữ khoảng cách với họ. Tôi có thể chạy tuần tra ngoài này, giống như Seth.

- Và tôi có thể tin tưởng vào chị với chuyện đó ah?

Chị ấy duỗi cổ mình ra, nhún người lên đầu ngón chân, cố gắng đứng cao bằng tôi để có thể nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi sẽ không bao giờ phản bội bầy đàn của mình.

Tôi muốn ngửa cổ ra sau và tru lên, giống như Seth làm vừa nãy. Đây không phải là bầy đàn của chị! Đây còn không phải là một bầy đàn gì nữa. Chuyện này chỉ có tôi, tự mình hành động! Có chuyện gì với người nhà Clearwaters vậy? Tại sao các người không để tôi được yên?

Seth, mới đi tới sau lưng chúng tôi, nhăn mặt; tôi đã làm tổn thương cậu ấy. Tuyệt thật.

- Em đã rất có ích mà, phải không, Jake?

- Em đã không làm nhiều điều phiền phức lắm, nhóc ah, nhưng nếu em và Leah là một hợp thể không thể tách rời - nếu điều duy nhất để đuổi chị ấy đi là em phải về nhà thì.... -Chậc, em có thể trách anh khi anh muốn em về nhà không?

- Ugh, Leah, chị phá hoại mọi thứ rồi!

- Ừ, chị biết, chị ấy nói với cậu ta, và ý nghĩ đó chất đầy sức nặng từ nỗi tuyệt vọng của chị ấy.

Tôi cảm nhận được nỗi đau trong ba chữ bé nhỏ đó, và nó còn nhiều hơn những gì mà tôi có thể đoán nữa. Tôi không muốn cảm thấy nỗi đau đó. Tôi không muốn cảm thấy tội nghiệp chị ấy. Chắc rồi, bầy đàn đã rất cộc cằn với chị ấy, nhưng chị ấy tự chuốc lấy điều đó với sự cay đắng nhuộm đầy những suy nghĩ của chị ấy và khiến cho việc đọc được suy nghĩ của chị ta trở thành một cơn ác mộng.

Seth cũng đang cảm thẩy có lỗi. Jake... Anh không thật sự sẽ đuổi em đi chứ? Leah không tệ lắm đâu. Thật đấy. Ý em là, với chị ấy ở đây, chúng ta có thể đẩy phạm vi đi tuần của chúng ta rộng ra. Và điều này khiến Sam chỉ còn có bảy người. Chắc chắn là anh ấy không thể nào sắp đặt một cuộc chiến mà anh ấy biết mình ít người hơn. Điều đó có thể là chuyện tốt mà....

- Em biết là anh không muốn lãnh đạo một bầy đàn mà Seth.

- Vậy thì đừng lãnh đạo chúng tôi, Leah đề nghị.

Tôi khịt mũi. àhay đấy. Bây giờ hai người đi về nhà đi.

- Jake, Seth nghĩ. Em thuộc về nơi này. Em thích ma cà rồng thật mà. Chỉ thích gia đình Cullens thôi. Đối với em, bọn họ là con người, và em sẽ bảo vệ họ, bởi vì đó là chuyện mà chúng ta phải làm.

- Có lẽ em thuộc về nơi đây, nhóc, nhưng chị em thì không. Và chị ấy sẽ đi bất cứ chỗ nào có em -

- Tôi dừng ngay lại, vì tôi thấy một thứ gì đấy khi tôi nói câu đó. Một thứ gì mà Leah đã cố gắng không nghĩ tới.

Leah không định bỏ đi đâu hết.

- Tôi tưởng chuyện này là vì Seth chứ, tôi nghĩ chua chát.

Chị ấy do dự. Đương nhiên tôi ở đây là vì Seth rồi.

Và để trốn khỏi Sam.

Quai hàm chị ấy nghiến chặt lại. Tôi không cần phải giải thích điều đó với cậu. Tôi chỉ cần phải làm những gì mà tôi được bảo. Tôi thuộc về bầy đàn của cậu, Jacob. Thế thôi.

Tôi bước từng bước rời xa chị ấy, gầm gừ.

Chết tiệt thật. Tôi sẽ không bao giờ có thể giải thoát khỏi chị ta. Cho dù chị ấy ghét tôi cách mấy, mặc kệ chị ấy thù ghét nhà Cullens tới cỡ nào, cho dù chị ấy sẽ rất hạnh phúc nếu chị ấy có thể giết hết bọn ma cà rồng bây giờ, mặc kệ chị ấy bực mình tới đâu khi mà chị ấy phải bảo vệ chúng - những điều này đều không là gì cả so với cái mà chị ấy cảm thấy khi thoát khỏi Sam.

Leah không thích tôi, nhưng chuyện tôi ước gì chị ta biến mất đi chỉ là việc vặt.

Chị ấy yêu Sam. Vẫn còn. Và chuyện anh ấy ước gì chị ấy có thể biến mất còn đau đớn hơn những gì chị ấy có thể chịu đựng, khi mà bây giờ chị ấy có một sự lựa chọn khác. Chị ấy có thể chọn bất cứ cái gì chỉ để rời xa Sam. Ngay cả việc dọn vào ở với gia đình Cullens như một con chó nhỏ của họ.

- Tôi không biết tôi có thể làm điều quá đáng như vậy không, chị ấy nghĩ. Chị ấy cố gắng nói một cách cứng cời, hung hăng, nhưng có một vết nứt lớn trong sự giả bộ của chị ấy. Tôi chắc là tôi sẽ thử tự giết bản thân mình vài lần trước khi làm điều đó.

- Nghe này, Leah...

- Không, cậu nghe này, Jacob. Đừng tranh cãi với tôi nữa, bởi vì không có hiệu quả gì đâu. Tôi sẽ không làm phiền cậu, được chứ? Tôi sẽ làm mọi thứ mà cậu muốn. Ngoại trừ việc trở về bầy đàn của Sam và trở thành một người bạn gái cũ đáng thương mà anh ấy không thể thoát khỏi. Nếu cậu muốn tôi bỏ đi - chị ấy ngồi lại trên hai chân sau và nhìn thẳng vào mắt tôi - cậu sẽ phải khiến tôi bỏ đi.

Tôi gầm gừ trong một phút dài giận dữ. Tôi bắt đầu cảm thấy một chút thương hại cho Sam, bất chấp những gì anh ấy đã làm với tôi, với Seth. Không có gì lạ khi mà anh ấy lúc nào cũng ra lệnh cho bầy đàn làm cái này cái kia. Còn cách nào khác có thể khiến mọi thứ được giải quyết ngoại trừ như vậy?

- Seth, em có giận anh không nếu anh giết chết chị em?

- Cậu ta giả bộ suy nghĩ trong vài phút. Í-m... Chắc là có.

Tôi thở dài.

- Được rồi, thưa bà Chỉ-làm-theo-ý-mình. Sao chị không khiến bản thân mình trở nên hữu dụng bằng cách nói cho chúng tôi biết những điều mà chị biết? Chuyện gì đã xảy ra sau khi chúng tôi bỏ đi tối qua?

Rất nhiều tiếng tru. Nhưng có lẽ cậu đã nghe điều đó rồi. Tru to tới mức phải mất một lúc sau chúng tôi mới nhận ra là chúng tôi không nghe được từ hai đứa nữa. Sam thì... Chị ấy không nghĩ ra được từ nào để diễn tả, nhưng chúng tôi có thể thấy được chuyện tối qua trong đầu mình. Cả tôi và Seth đều rùng mình. Sau đó thì, mọi người đều nhận ra khá nhanh là chúng tôi phải suy nghĩ lại mọi chuyện. Sam dự tính sẽ nói chuyện với những vị trưởng lão khác sáng hôm nay. Đáng lý ra chúng tôi phải họp mặt và lên kế hoạch cho cuộc đấu này. Mặc dù tôi có thể nói là anh ấy không có ý định tổ chức một cuộc tấn công khác ngay lập tức. Tấn công vào lúc này chỉ là hành động tự sát, với chuyện cậu và Seth rời bầy không xin phép và đám hút máu người kia đã được báo trước. Tôi không chắc họ sẽ làm gì, nhưng tôi sẽ không đi dạo trong rừng một mình nếu tôi là kẻ hút máu người. Đang có cuộc đi săn ma cà rồng đấy.

- Chị quyết định bỏ cuộc họp mặt sáng nay ah? Tôi hỏi.

- Khi chúng tôi tản ra để đi tuần tối qua, tôi xin phép để về nhà, để nói với mẹ tôi chuyện gì đã xảy ra”“

- Chết tiệt thật! Chị đã nói với mẹ hả? Seth rú lên.

- Seth, hoãn lại những chuyện gia đình trong một giây xem nào. Tiếp tục đi Leah.

- Khi mà tôi đã trở lại thành người, tôi dành một phút để suy nghĩ mọi chuyện. Thật ra thì tôi suy nghĩ suốt đêm. Tôi cá là những người khác nghĩ là tôi đã ngủ rồi. Nhưng chuyện hai-bầy-đàn-riêng-biệt, hai-cách-suy-nghĩ-của-hai-bầy-đàn-riêng-biệt khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, tôi cân nhắc sự an toàn của Seth và những, er, lợi ích khác với việc trở thành một kẻ phản bội và phải ngửi mùi hôi của bọn ma cà rồng trong bao lâu ai mà biết được. Cậu biết tôi đã quyết định thế nào. Tôi để lại một bức thư ngắn cho mẹ tôi. Tôi đoán là chúng ta sẽ nghe được cái gì đó khi mà Sam phát hiện ra....

Leah nghiêng tai về hướng tây.

- Ừ, tôi đoán là chúng ta sẽ nghe được, tôi đồng ý.

- Đó là tất cả những gì xảy ra đó. Bây giờ thì chúng ta làm gì? Chị ấy hỏi.

Chị ấy và Seth đều nhìn tôi chờ đợi.

- Đây chính xác là điều mà tôi không muốn phải làm.

- Tôi đoán là bây giờ chúng ta phải cẩn thận coi chừng động tĩnh của họ. Đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm. Có lẽ chị nên đi ngủ một chút đi, Leah.

- Cậu cũng chỉ ngủ nhiều như tôi đã ngủ thôi.

- Tôi nghĩ rằng chị đã nói chị sẽ làm như chị được bảo?

- Đúng. Cái đó đã cũ rích rồi mà, chị ấy càu nhàu, và rồi chị ấy ngáp dài. Được rồi, sao cũng được. Tôi không quan tâm.

- Em sẽ đi tuần nhé Jake. Em không mệt chút nào. Seth quá mừng khi tôi không bắt họ về nhà, cậu ta nhảy dựng lên vì phấn khích.

- Chắc rồi, chắc rồi. Anh sẽ đi coi xem gia đình Cullens ra sao rồi.

Seth chạy đi tiến về một con đường mới được tạo ra trên mặt đất ẩm ướt. Leah nhìn theo cậu ta một cách quan tâm.

- Có lẽ là nên chạy một vòng hoặc hai trước khi tôi gục.... Nè Seth, muốn coi chị có thể chạy trước em bao nhiêu vòng không?

- KHÔNG!

Phát ra một tiếng cười nhỏ, Leah phóng vào rừng cây sau cậu ta.

Tôi gầm gừ một cách vô ích. Còn đâu sự yên bình và tĩnh lặng.

Leah đang cố thử - theo cách của Leah. Chị ấy giữ giọng điệu chế nhạo của mình ở mức thấp nhất khi chị ấy chạy xung quanh khu vực căn nhà, nhưng không có cách nào có thể không nhận thức được tâm trạng tự mãn của chị ấy. Tôi nghĩ tới chuyện có “hai người” đi cùng mình. Điều đó không đúng với tôi lắm, bởi vì một người đã là rất nhiều đối với tôi rồi. Nhưng nếu cần phải có ba người, thì rất khó để mà nghĩ ra một người tôi không muốn đổi chị ấy với người đó.

- Paul? Chị ấy gợi ý.

- Có lẽ, tôi thừa nhận.

Chị ấy cười một mình, quá bồn chồn lo sợ và phấn khởi để mà cảm thấy bị xúc phạm. Tôi tự hỏi sự vui mừng vì đã lẩn tránh được sự thương hại của Sam sẽ còn tồn tại trong bao lâu.

- Đó sẽ là mục tiêu của tôi vậy - cố gắng trở nên ít làm phiền hơn là Paul.

- Ừ, cố gắng đi.

Tôi biến đổi vào hình dạng khác của mình khi tôi chỉ cách căn nhà vài thước. Tôi không định sẽ tiêu pha nhiều thời gian làm người ở đây. Nhưng tôi cũng không có ý định có Leah trong đầu mình. Tôi mặc chiếc quần short rách tả tơi của mình vào và bắt đầu đi vào trong nhà.

Cánh cửa mở ra trước khi tôi bước tới bậc thang, và tôi ngạc nhiên trông thấy Carlisle thay vì Edward bước ra mở cửa cho tôi - gương mặt ông ấy nhìn mệt mỏi và thảm bại. Trong một khoảng khắc, tim tôi ngừng đập. Tôi đi loạng choạng tới chỗ đó, không có khả năng để nói chuyện.

“Cháu có sao không, Jacob?”. Carlisle hỏi.

“Bella thế nào?”. Tôi bật hỏi.

“Con bé... Vẫn giống như đêm qua. Tôi đã làm cháu sợ ah? Tôi xin lỗi. Edward nói cháu đang tới trong hình dạng người của mình, và tôi đi ra để đón cháu, vì nó không muốn rời khỏi con bé. Con bé đang thức đó.”

Và Edward không muốn mất một thời gian nào để được ở bên cạnh cô ấy, vì anh ta không còn nhiều thời gian nữa. Carlisle không nói thẳng ra, nhưng ông ấy cũng đã biểu lộ rất rõ điều đó.

Đã có một khoảng thời gian dài kể từ lần trước tôi ngủ - từ trước cuộc đi tuần cuối cùng của tôi. Tôi đang cảm thấy điều đó bây giờ. Tôi bước một bước tới trước, ngồi xuống bậc thềm trước cửa, và dựa vào tay vịn bậc thang.

Di chuyển một cách nhẹ nhàng nhất mà chỉ có một con ma cà rồng có thể, Carlisle ngồi xuống bên cạnh tôi, dựa vào tay vịn bên kia.

“Tôi đã không có cơ hội để cảm ơn cháu tối qua, Jacob. Cháu không biết được tôi cảm kích... Lòng trắc ẩn của cháu bao nhiêu đâu. Tôi biết mục đích của cháu là bảo vệ Bella, nhưng tôi cũng nợ cháu sự an toàn của cả gia đình tôi nữa. Edward nói cho tôi biết cháu đã phải làm gì....”

“Đừng nhắc tới nó”, tôi lẩm bẩm.

“Nếu cháu muốn.”

Chúng tôi ngồi trong im lặng. Tôi có thể nghe tiếng những người khác trong nhà. Emmett, Alice và Jasper, nói chuyện với nhau bằng một giọng điệu nhỏ và nghiêm túc trên lầu. Esme ngân nga một giai điệu trong một căn phòng khác. Rosalie và Edward hít thở gần bên - tôi không thể nói ai với ai, nhưng tôi có thể nghe được sự khác biệt trong hơi thở hổn hển nặng nhỏc của Bella. Tôi cũng có thể nghe được tiếng tim đập của cô ấy. Có vẻ như nó... Không đều.

Giống như là định mệnh bắt buộc tôi phải làm tất cả những gì mà tôi đã từng thề mình sẽ không bao giờ làm trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ qua. Tôi đang ở đây, quanh quẩn xung quanh, đợi cô ấy trút hơi thở cuối cùng.

Tôi không muốn lắng nghe nữa. Nói chuyện có vẻ khá hơn là lắng nghe.

“Ông coi cô ấy là người nhà của mình ah?”. Tôi hỏi Carlisle. Điều này đã khiến tôi chú ý lúc nãy, khi ông ta nói tôi đã giúp đỡ cả nhà ông ta.

“Phải. Tôi coi Bella như con gái của tôi. Một đứa con gái yêu quý.”

“Nhưng ông bỏ mặc cô ấy chết dần.”

Ông ta im lặng đủ lâu để khiến tôi phải nhìn lên. Gương mặt ông ta rất, rất mệt mỏi. Tôi biết ông ấy cảm thấy thế nào.

“Tôi có thể tưởng tượng cháu nghĩ gì về tôi vì điều đó”, cuối cùng ông ta cũng nói. “Nhưng tôi không thể lờ đi ý muốn của con bé. Hoàn toàn không đúng khi chọn lựa thay cho con bé, khi ép buộc con bé làm trái ý muốn của nó.”

Tôi muốn nổi giận với ông ta, nhưng ông ta khiến điều đó thật khó làm. Giống như ông ta dùng từ ngữ của tôi lại với tôi, chỉ là xáo trộn nó. Những từ đó nghe rất đúng trước đây, nhưng nó đã không còn đúng bây giờ nữa. Không còn khi mà Bella đang hấp hối. Tuy nhiên... Tôi nhớ cái cảm giác khi phải phủ phục dưới đất trước Sam - không có sự lựa chọn nhưng bắt buộc phải góp một tay vào cuộc mưu sát một người mà tôi yêu. Mặc dù nó không giống nhau. Sam đã sai. Còn Bella thì yêu những thứ mà cô ấy không nên yêu.

“Ông có nghĩ là có một cơ hội nào đó cô ấy sẽ vượt qua được không? àtôi là, như một con mà cà rồng ấy. Cô ấy nói với tôi về... Về Esme.”

“Tôi có thể nói là có một cơ hội vào lúc này”, ông ấy trả lời nhỏ. “Tôi đã từng thấy nọc độc của ma cà rồng tạo ra kì tích, nhưng có những trường hợp mà ngay cả nọc đọc cũng không chiến thắng được. Trái tim của con bé đang đập quá mạnh; nếu nó ngừng đập... Thì sẽ không còn gì để tôi làm cả.”

Nhịp tim của Bella đập mạnh và liên hồi, đưa ra một sự nhấn mạnh khổ sở cho câu nói của ông ta.

Có lẽ hành tinh này đã bắt đầu quay ngược lại. Có lẽ điều đó có thể giải thích làm sao mà tất cả mọi chuyện đều ngược lại với những gì đã xảy ra hôm qua - làm sao mà tôi có thể hy vọng cho cái mà đã từng là điều tệ hại nhất trên thế giới này.

“Cái thứ đó đang làm gì cô ấy vậy?”. Tôi hỏi khẽ. “Cô ấy đã rất tệ đêm qua rồi. Tôi thấy... Mấy ống dẫn và những cái kia. Qua cửa sổ.”

“Bào thai không thích hợp với cơ thể của con bé. Một là nó quá mạnh, nhưng con bé vẫn có thể chịu đựng được điều đó trong một thời gian nữa. Vấn đề lớn nhất là nó không cho phép con bé nhận những chất dinh dưỡng mà con bé cần. Thân thể của con bé kháng cự lại tất cả thức ăn. Tôi đang thử nuôi nó bằng cách truyền chất dinh dưỡng vào người qua những tĩnh mạch, nhưng nó không hấp thụ được. Trạng thái của con bé càng lúc càng tăng nhanh hơn. Tôi quan sát con bé - và không phải chỉ có con bé, mà còn cái bào thai nữa - chết dần vì đói. Tôi không thể dừng nó lại và tôi không thể làm nó chậm lại. Tôi không thể nghĩ ra nó muốn cái gì”. Giọng nói mệt mỏi của ông ấy vỡ ra.

Tôi cảm thấy giống y như hôm qua, khi tôi thấy những vết bầm trên bụng cô ấy - giận dữ, và một chút điên loạn.

Tôi nắm hai tay mình lại thành nắm đấm để kiềm chế sự run rẩy. Tôi ghét cái thứ đang làm tổn thương cô ấy. Nó vẫn thấy chưa đủ khi nó đánh cô ấy từ bên trong cơ thể. Không, nó còn phải bỏ đói cô ấy nữa. Có lẽ là đang tìm kiếm cái gì đó để cắm răng của nó vào - một cổ họng để hút máu cạn khô đi. Bởi vì nó vẫn chưa đủ lớn để giết ai hết, nó quyết định hút đi mạng sống của Bella.

Tôi có thể nói cho họ biết chính xác nó muốn gì: cái chết và máu, máu và cái chết.

Da tôi nóng rực lên và đau nhói. Tôi hít vào và thở ra một cách chậm rãi, tập trung vào đó để trấn tĩnh mình.

“Tôi ước gì tôi có thể có được một khái niệm khá hơn về nó là cái gì”, Carlisle lẩm bẩm. “Bào thai được bảo vệ kỹ quá. Tôi không thể siêu âm nó. Tôi đoán là sẽ có cách nào đó để khiến một cây kim xuyên qua cái màng ối chắc chắn đó, nhưng Rosalie không đồng ý để tôi thử.”

“Một cây kim á?”. Tôi lầm bầm. “Nó thì có thể làm gì?”

“Tôi càng biết về cái bào thai càng nhiều thì tôi càng có thể dự đoán tốt hơn nó có thể làm gì. Tôi có thể đánh đổi tất cả cho một ít dung dịch trong màng ối. Nếu tôi biết được dù chỉ là một ít nhiễm sắc thể...”

“Tôi theo không kịp đây này, Bác sĩ. Ông có thể nói dễ hiểu hơn không?”

Ông ấy cười khẽ một cái - ngay cả giọng cười của ông ấy cũng có vẻ mệt mỏi. “Được rồi. Cháu đã học bao nhiêu lớp sinh vật? Cháu đã học tới cặp nhiễm sắc thể chưa?”

“Tôi nghĩ là rồi. Chúng ta có hai mươi ba cặp, đúng không?”

“Đúng với con người.”

Tôi chớp mắt. “Ông có bao nhiêu cặp?”

“Hai mươi lăm cặp.”

Tôi nhăn mặt nhìn vào nắm tay mình trong vài giây. “Điều đó là ý gì?”

“Tôi nghĩ ý của nó là loại như chúng tôi đã gần như là hoàn toàn khác biệt với con người. Ít liên quan hơn là sư tử và mộ»-t con mèo nhà. Nhưng cái mạng sống mới này thì - chậc, nó đưa ra giả thuyết là chúng tôi hoàn toàn có khả năng để di truyền hơn là tôi đã nghĩ”. Ông ta thở dài buồn bã. “Tôi đã không biết để cảnh báo hai đứa nó.”

Tôi cũng thở dài. Thật là dễ dàng để ghét Edward hơn vì điểm thiển cận như vầy. Tôi vẫn còn ghét anh ta vì điều đó. Nhưng thật khó khăn để cảm thấy giống vậy về Carlisle. Có lẽ là vì tôi không bị tối mắt vì ghen ghét với Carlisle.

“Nó có thể giúp được nếu biết có bao nhiêu cặp nhiễm sắc thể - không biết là cái bào thai giống chúng tôi hơn hay giống con bé hơn. Để biết cái gì cần phải mong đợi”. Rồi ông ấy nhún vai. “Và có thể là điều đó không giúp ích gì được. Tôi đoán là tôi chỉ ước có một cái gì đó để nghiên cứu, một việc gì đó để làm.”

“Không biết là cặp nhiễm sắc thể của tôi như thế nào”, tôi lẩm bẩm bừa. Tôi lại nghĩ về mấy cái bài kiểm tra thuốc kích thích của cuộc thi Olympic lần nữa. Họ có thử nghiệm DNA không nhỉ?

Carlisle ho một cách ngượng ngập. “Cháu có hai mươi bốn cặp nhiễm sắc thể, Jacob.”

Tôi từ từ quay lại để nhìn chằm chằm vào ông ta, nhướng mày lên.

Ông ta nhìn có vẻ xấu hổ. “Tôi đã... hiếu kỳ. Tôi đã mạn phép khi tôi chữa trị cho cháu vào tháng sáu trước.”

Tôi nghĩ về điều trong một giây. “Tôi đoán là tôi nên nổi giận. Nhưng tôi không thật sự quan tâm lắm.”

“Tôi xin lỗi. Đáng lý ra tôi nên hỏi ý cháu.”

“Không sao đâu, Bác sĩ. Ông không có ý gì xấu.”

“Không, tôi thề với cháu là tôi không có ý gì xấu. Chỉ là... Tôi thấy loại như cháu rất thú vị. Tôi đoán là nguyên tố của bản chất ma cà rồng đã trở nên quá quen thuộc với tôi qua mấy thế kỉ rồi. Sự biến hóa của gia đình cháu từ con người thì lại thú vị hơn rất nhiều. Gần như là có phép thần thông nào đó vậy.”

“Bibbidi-Bobbidi-Boo”, tôi lẩm bẩm. Ông ta thật giống y chang Bella với đống rác rưới về ma thuật đó.

Carlisle cười một nụ cười mệt mỏi khác.

Sau đó chúng tôi nghe được giọng của Edward trong nhà, và cả hai chúng tôi dừng lại để lắng nghe.

“Anh sẽ quay lại ngay thôi, Bella. Anh muốn nói chuyện với Carlisle một chút. Hay là, Roaslie, chị cũng đi với em một chút?”. Edward nghe có vẻ rất lạ. Có một chút sinh khí trong giọng nói chết rồi của hắn. Một tia sáng của một thứ gì đó. Không hẳn là hi vọng, nhưng có lẽ là sự ao ước để hi vọng.

“Chuyện gì vậy, Edward?”. Bella hỏi khàn khàn.

“Không có gì đáng để lo lắng đâu, em yêu. Chỉ một giây thôi. Làm ơn đi, Rose?”

“Esme?”. Rosalie gọi. “Mẹ có thể coi chừng Bella dùm con không?”

Tôi nghe một luồng gió nhẹ khi Esme di chuyển xuống cầu thang.

“Đương nhiên rồi”, bà ta nói.

Carlisle đổi chỗ, quay lại để nhìn cánh cửa một cách chờ đợi. Edward bước ra cánh cửa trước, với Rosalie ngay phía sau gót anh ta. Gương mặt hắn ta, giống như giọng nói của hắn, không còn như người chết nữa. Hắn ta có vẻ như tập trung đầy mãnh liệt. Rosalie nhìn nghi ngờ.

Edward đóng cánh cửa lại sau lưng cô ta.

“Carlisle”, anh ta nói khẽ.

“Chuyện gì vậy, Edward?”

“Có thể là chúng ta đã đi sai hướng rồi. Vừa nãy con đã lắng nghe câu chuyện giữa bố với Jacob, và khi bố nói tới chuyện... Cái bào thai muốn cái gì, Jacob có một ý nghĩ rất thú vị.”

Tôi? Tôi đã nghĩ cái gì? Bên cạnh sự căm thù rõ rệt của tôi cho cái thứ đó? Ít ra là không chỉ có mình tôi thấy vậy. Tôi có thể thấy là Edward cũng có khó khăn khi dùng từ nhẹ nhàng như bào thai để gọi nó.

“Chúng ta đã chưa thực sự bàn tới góc độ đó”, Edward tiếp tục. “Chúng ta đã cố gẳng thử đưa cho Bella những gì mà cô ấy cần. Và cơ thể cô ấy tiếp nhận nó giống như cơ thể của một trong chúng ta vậy. Có lẽ là chúng ta nên thử những cần thiết của... Cái bào thai trước. Có thể nếu chúng ta đáp ứng nó, chúng ta sẽ có thể giúp cô ta hiệu quả hơn.”

“Bố không hiểu lắm, Edward”, Carlisle nói.

“Nghĩ về điều đó đi, Carlisle. Nếu con quái vật đó giống ma cà rồng hơn con người, bố không thể đoán ra nó đang khát cái gì sao - cái mà nó chưa nhận được? Jacob đã nghĩ ra.”

Tôi đã nghĩ ra ư? Tôi nghĩ lại cuộc trò chuyện lúc này, cố gắng để nhớ lại tôi đã giữ lại ý nghĩ gì cho riêng mình. Tôi nhớ ra cùng một lúc khi Carlisle hiểu ra.

“Oh”, ông ấy nói với giọng điệu ngạc nhiên. “Con nghĩ là nó đang... Khát ah?”

Rosalie rít lên trong hơi thở. Cô ta đã không còn nghi ngờ nữa. Gương mặt hoàn hảo như tượng của cô ta sáng bừng lên, đôi mắt mở to với kích động. “Phải rồi”, cô ta thì thầm. “Carlisle, chúng ta phải để tất cả mấy bịch máu O qua một bên dành cho Bella. Đó là một ý kiến hay”, cô ta thêm vào, không nhìn tôi.

“Hmm”. Carlisle để tay của ông ta lên cằm, tập trung suy nghĩ. “Bố tự hỏi... Cách nào là cách tốt nhất để làm chuyện đó....”

Rosalie lắc đầu. “Chúng ta không có thời gian để phát minh đâu. Con nói là chúng ta cứ bắt đầu với cách truyền thống nhất.”

“Đợi một chút”, tôi khẽ nói. “Khoan đã. Có phải - có phải các người đang nói về chuyện bắt Bella uống máu không?”

“Đó là ý kiến của ngươi, chó sói ah”, Rosalie nói, nhăn mặt với tôi trong khi không hẳn là nhìn tới tôi.

Tôi mặc kệ cô ta và nhìn Carlisle. Một bóng ma hi vọng đã ở trên mặt Edward bây giờ đã chuyển wa đôi mắt của bác sĩ. Ông ta mím môi lại, suy tư.

“Điều đó thật.. “. Tôi không thể nghĩ ra một từ thích hợp.

“Thú tính?”. Edward gợi ý. “Ghê tởm?”

“Gần như thế.”

“Nhưng nếu nó giúp ích được cô ấy thì sao?”. Anh ta nói nhỏ.

Tôi lắc đầu một cách giận dữ. “Các người tính làm gì, nhét một cái ống vào miệng cô ấy?”

“Tôi dự tính là hỏi cô ấy nghĩ thế nào. Tôi chỉ muốn bàn qua với Carlisle trước.”

Rosalie gật đầu. “Nếu em nói điều đó có thể giúp em bé, cô ta sẽ chịu làm tất cả. Cho dù chúng ta phải đút họ ăn bằng ống.”

Tôi nhận ra rằng - khi tôi nghe giọng cô ta trở nên ngọt ngào khi cô ta nói tiếng em bé - cô ả tóc vàng này có thể làm tất cả chỉ để giúp con quái vật nhỏ hút máu người đó. Có phải điều này là điều đang xảy ra ở đây không, nhân tố bí ẩn đã kết nối hai người bọn họ với nhau? Có phải Rosalie khao khát đứa trẻ không?

Từ trong hốc mắt của tôi, tôi thấy Edward gật đầu một cách lơ đãng, không nhìn về hướng tôi. Nhưng tôi biết anh ta đang trả lời những câu hỏi của tôi.

Huh. Tôi không hề nghĩ là con búp bê lạnh lùng Barbiecó tình mẫu tử. Cái gì mà bảo vệ Bella chứ - Rosalie có thể tự mình tống một cái ống máu vào miệng Bella ấy chứ.

Miệng của Edward mím lại thành một đường thẳng dài, và tôi biết tôi lại đúng lần nữa.

“Chậc, chúng ta không có thời gian để ngồi bàn bạc chuyện này”. Rosalie nói một cách nôn nóng. “Bố nghĩ thế nào, Carlisle? Chúng ta có thể thử không?”

Carlisle hít một hơi sâu, và rồi ông ta đứng dậy. “Chúng ta sẽ hỏi ý của Bella.”

Cô ả tóc vàng cười đầy tự mãn - đương nhiên, nếu dựa vào quyết định của Bella thì cô ta sẽ được như ý mình.

Tôi kéo thân mình đứng dậy trên cầu thang và đi theo họ khi họ biến mất vào căn nhà. Tôi không chắc là tại sao. Chỉ là tò mò một cách không lành mạnh, có thể là vậy. Nó giống như một bộ phim kinh dị. Quái vật và máu me khắp mọi nơi.

Có lẽ tôi chỉ là không thể kháng cự lại mong ước gặp được nguồn nghiên liệu chất gây nghiện của tôi trong đó.

Bellay nằm dài trên chiếc giường bệnh viện, bụng cô ấy to như quả núi dưới lớp mền. Cô ấy nhìn như sáp - vô sắc và gần như là có thể nhìn xuyên qua. Người ta có thể nghĩ là cô ấy đã chết, ngoại trừ một cử động nhỏ của ngực cô ấy, hơi thở hời hợt của cô ấy. Và rồi cặp mắt của cô ấy, nhìn theo bốn người chúng tôi đầy nghi ngờ mệt mỏi.

Những người kia đi tới bên cạnh cô ấy ngay lập tức, bất ngờ di chuyển ngang qua căn phòng nhanh như tên bắn. Thật là làm người ta rùng mình. Tôi đi nước kiểu bên cạnh.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”. Bella hỏi gặng bằng một giọng thì thầm. Bàn tay vàng nhợt nhạt của cô ấy co mạnh lên - như thể cô ấy cố gắng bảo vệ cái bụng phồng lên như bong bóng của mình.

“Jacob có một ý nghĩ có thể giúp được con”, Carlisle nói. Tôi ước gì ông ta có thể bỏ tôi ra khỏi chuyện này. Tôi không có gợi ý bất cứ điều gì. Đưa công trạng đó cho người chồng hút máu của cô ấy, nó thuộc về anh ta. “Nó sẽ không... Dễ chịu, nhưng”““

“Nhưng nó sẽ giúp được đứa bé”, Rosalie cắt ngang một cách nóng lòng. “Chúng ta đã nghĩ ra một cách tốt hơn để cho nó ăn. Có thể thôi.”

Mi mắt của Bella run run. Sau đó cô ấy ho ra một tiếng cười yếu ớt. “Không dễ chịu?”. Cô ấy thì thầm. “Chúa ơi, đó sẽ là một sự thay đổi lớn đấy”. Cô ấy nhìn cái ống cắm ở tay mình và ho lần nữa.

Cô ả tóc vàng cười với cô ấy.

Cô ấy nhìn có vẻ như cô ấy chỉ còn một giờ đồng hồ để sống thôi, và cô ấy đang rất đau đớn, nhưng cô ấy lại còn đùa được. Thật là quá Bella. Cố gắng để làm giảm đi sự căng thẳng, khiến nó dễ chịu hơn cho mọi người.

Edward đi vòng qua Rosalie, không có gì vui vẻ trong nét mặt đầy căng thẳng của anh ta. Tôi mừng cho điều đó. Nó có ích, chỉ một ít thôi, là hắn đang chịu nhiều đau khổ hơn tôi. Hắn cầm tay cô ấy, không phải cánh tay vẫn còn đang bảo vệ cái bụng sưng phồng của cô ấy.

“Bella, em yêu, mọi người đang đề nghị em làm một việc rất thú tính”, anh ta nói, sử dụng cùng một từ anh ta đã gợi ý với tôi. “Ghê tởm.”

Chậc, ít ra là hắn cũng chịu nói thẳng điều đó với cô ấy.

Cô ấy hít một hơi thở ngắn và run rẩy. “Tệ đến cỡ nào?”

Carlisle trả lời. “Mọi người nghĩ là bào thai có thể có khẩu vị giống mọi người hơn là giống con. Mọi người nghĩ là nó khát.”

Cô ấy chớp mắt. “Oh. Oh.”

“Tình trạng của con - tình trạng của cả hai đứa con - đang trở nên xấu hơn một cách nhanh chóng. Chúng ta không có thời gian để lãng phí, để nghĩ ra một cách nào đó dễ chịu hơn cho điều này. Cách nhanh nhất để thử nghiệm giả thuyết này là -”

“Con phải uống nó”, cô ấy thì thầm. Cô ấy gật nhẹ đầu - hầu như không còn đủ sức cho cái đầu gật xuống nữa. “Con có thể làm điều đó mà. Tập luyện cho tương lai, đúng không?”. Đôi môi tái nhợt của cô ấy giãn ra thành một nụ cười yếu ớt khi cô ấy nhìn qua Edward. Anh ta không mỉm cười lại.

Rosalie bắt đầu nhịp chân một cách thiếu kiên nhẫn. Tiếng động đó thật khiến người ta phát bực. Tôi tự hỏi cô ta sẽ làm gì nếu tôi ném cô ta vào tường lúc này.

“Vậy ai sẽ đi bắt cho em một con gấu xám đây?”. Bella thì thầm.

Carlisle và Edward trao đổi một cái nhìn nhanh chóng. Rosalie dừng nhịp chân lại.

“Sao nào?”. Bella hỏi.

“Kiểm tra sẽ hiệu nghiệm hơn nếu chúng ta không đi đường tắt, Bella”, Carlisle nói.

“Nếu cái bào thai đang khao khát máu”, Edward giải thích, “nó sẽ không thèm muốn máu động vật đâu.”

“Điều đó không khác biệt gì với em đâu, Bella. Đừng nghĩ tới nó”, Rosalie động viên.

Mắt của Bella mở lớn. “Ai?”. Cô ấy thở ra, và ánh mắt cô ấy nhìn sang tôi.

“Mình không phải ở đây như một người hiến máu đâu, Bella”, tôi lầm bầm. “Với lại, đó là máu người mà cái thứ đó thèm muốn, và mình không nghĩ là máu mình phù hợp”

“Chúng ta có máu sẵn rồi”, Rosalie nói với cô ấy, nhảy vảo họng tôi trước khi tôi nói xong, giống như tôi không có ở đó vậy. “Cho em - phòng khi cần thiết. Đừng lo lắng về bất cứ điều gì cả. Mời chuyện sẽ ổn thôi. Chị có cảm giác tốt về điều này, Bella. Chị nghĩ em bé sẽ khá hơn rất nhiều.”

Tay của Bella xoa bụng cô ấy.

“Uhm”, cô ấy khò khè, hầu như không ra tiếng. “Em đang đói, cho nên em cá là thằng bé cũng vậy”. Lại thử nói đùa một lần nữa. “Chúng ta thử nó đi. Hành động ma cà rồng đầu tiên của em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.