Twilight Series Tập 4: Hừng Đông

Chương 35: Hạn chót



“Ra ngoài?” Edward hỏi, âm điệu có vẻ thờ ơ. Hình như anh ấy đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Anh ấy ôm Renesmee chặt hơn một chút vào lồng ngực.

“Vâng, có vài việc vào phút chót..”. Tôi trả lời với vẻ mặt rất bình thường.

Anh ấy mỉm cười nụ cười mà tôi thích nhất. “Về sớm với anh nhé”.

“Tất nhiên rồi”

Tôi lại lái chiếc Volvo của anh ấy, tự hỏi không biết anh ấy có đọc đồng hồ đo dặm đường sau lần đi công việc trước của tôi không. Anh ấy đã đoán được đến đâu? Rằng tôi có một bí mật, chắc chắn rồi. Anh ấy có suy luận ra lý do tại sao tôi lại không nói với anh ấy? Anh ấy có đoán được rằng Aro sẽ sớm biết tất cả mọi thứ mà anh ấy biết không? Tôi nghĩ rằng Edward có thể đã đi tới kết luận ấy, đó là lý do để giải thích tại sao anh ấy không đòi hỏi bất cứ sự giải thích nào từ tôi. Tôi đoán rằng anh ấy đang cố gắng để không suy xét quá nhiều, cố gắng gạt những hành động của tôi ra khỏi tâm trí của anh. Có phải anh ấy đã hiểu ra từ những hành động bất thường của tôi trong buổi sáng sau khi Alice bỏ đi, khi tôi đốt đi cuốn sách?Tôi không rõ là liệu anh ấy có thể suy luận ra không?

Đó là một buổi chiều tối tăm, luôn luôn tối như mực. Tôi đi xuyên qua bóng tối, mắt của tôi lướt qua những đám mây to. Liệu tối nay sẽ có tuyết không? Có đủ thành một lớp trên mặt đất và tạo thành cái viễn cảnh mà Alice đã thấy? Edward dự tính rằng chúng tôi còn khoảng hai ngày nữa. Sau đó chúng tôi sẽ xuất hiện để dụ nhà Volturi tới nơi mà chúng tôi đã chọn.

Khi ra khỏi khu rừng tối đen, tôi cân nhắc lại về chuyến tới Seattle lần cuối của tôi. Tôi nghĩ tôi đã biết mục đích của Alice trong việc đưa tôi tới cái điểm đổ nát, nơi mà J. Jenks chỉ dẫn những người khách ám muội của ông ấy. Nếu mà tôi đi đến những nơi khác của ông ấy, những văn phòng hợp pháp hơn, liệu tôi có biết cái mà tôi nên hỏi là gì không? Nếu tôi gặp ông ấy với cái tên Jason Jenks hoặc Jason Scott, một luật sư hợp pháp, liệu tôi có gặp một J. Jenks không có trên đời, chuyên cung cấp những giấy tờ bất hợp pháp không? Tôi phải đi con đường mà rõ ràng rằng nó không phải là một điều tốt đẹp gì với tôi. Nhưng đó là đầu mối của tôi.

Trời đã tối khi tôi dừng xe trong bãi đậu xe của nhà hàng sớm vài phút, chẳng buồn để ý đến người giữ xe háo hức ngay lối vào. Tôi đeo kính sát tròng và đi vào trong nhà hàng đợi J. Tuy tôi đang vội để hoàn thành cái việc đáng chán nhưng cần thiết này và quay về với gia đình tôi, thì xem ra J có vẻ rất thận trọng để giữ bản thân ông ta ko bị ô uế dưới cái vỏ bọc của tổ hợp luật sư; nhưng tôi có cảm giác nếu mà giao dịch trong bãi đậu xe tối tăm sẽ lại làm chạm tự ái của ông ấy.

Tôi nói tên Jenks ngay tại quầy tiếp tân, và người hầu bàn lễ phép đưa tôi lên lầu, tới một căn phòng riêng có lò sưởi bằng đá. Ông ta đỡ lấy cái áo choàng màu ngà mà tôi đang khoác nhằm che đậy một sự thật rằng tôi đang mặc những ý tưởng thẩm mỹ của Alice, và há hốc miệng kinh ngạc khi thấy cái áo dự tiệc bằng satin màu sò của tôi. Tôi không thể không hãnh diện một chút; tôi vẫn chưa quen với việc là mình đẹp hơn những người khác, thậm chí là cả với Edward. Người hầu bàn lắp bắp nói lời khen ngợi không thành lời khi anh ta loạng choạng lùi ra.

Tôi đứng ngay lò sưởi để đợi, giữ những ngón tay gần lửa để sưởi ấm chúng một chút trước cái bắt tay sẽ không tránh được. Không phải là J không thấy rằng có điều gì đó đặc biệt với nhà Cullens, mà nó vẫn chỉ là một thói quen tốt cần phải luyện tập.

Trong một phần nửa giây, tôi tự hỏi rằng sẽ cảm thấy như thế nào nếu tôi bỏ tay vào lửa? Tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu bị thiêu..?

J đi vào làm phân tán suy nghĩ không lành mạnh của tôi. Người hầu bàn cũng cầm cái áo choàng của ông ấy, và nó là một bằng chứng cho thấy tôi không phải là người duy nhất đã diện đẹp cho buổi gặp mặt này.

“Tôi xin lỗi vì đã tới trễ”, J nói ngay khi chúng tôi đã một mình.

“Không đâu, ông đã rất đúng giờ”

Ông ta giơ tay ra, và khi tôi bắt tay ông ấy, tôi có thể cảm thấy rằng những ngón tay ông ấy vẫn nóng một cách đáng chú ý hơn tay tôi. Nhưng xem ra nó chẳng họ làm ông ấy bận tâm.

“Trông bà thật nổi bật, thứ lỗi cho sự cả gan của tôi, bà Cullens”.

“Cám ơn, J. Làm ơn gọi tôi là Bella”.

“Tôi phải nói rằng, làm việc với bà là một kinh nghiệm rất khác biệt so với ông Jasper. Ít... Rối loạn hơn rất nhiều”. Ông ta cười một cách ngại ngùng.

“Vậy sao? Tôi luôn thấy rằng Jasper có một sự hiện diện rất nhẹ nhàng”.

Chân mày của ông ta nhíu vào với nhau. “Phải vậy ko?” ông ta lẩm bẩm một cách lịch sự trong khi rõ ràng là vẫn không đồng ý. Thật là kỳ cục. Anh Jasper đã làm gì người đàn ông này rồi?

“Ông biết anh Jasper lâu chưa?”

Ông ta thở dài, nhìn có vẻ không thoải mái. “Tôi đã làm việc với ông Jasper hơn 20 năm rồi, và người đồng sự cũ của tôi đã biết ông ấy hơn 15 năm trước đó...Ông ta chưa bao giờ thay đổi”. J khúm núm một cách tế nhị.

“Vâng, sự hài hước của Jasper là như thế”.

J lắc đầu như là ông ta xua đuổi những ý nghĩ lộn xộn. “Sao cô không ngồi xuống, Bella?”

“Thật sự tôi đang vội. Tôi còn phải đi một đoạn đường dài để về nhà”. Vừa nói, tôi vừa lấy một phong bì dày màu trắng đựng tiền thưởng thêm cho ông ta và đưa cho ông ấy.

“Ồ”, ông ta nói, pha lẫn một chút thất vọng. Ông ta nhét cái phong bì vào bên trong túi áo khoác mà không thèm đếm lại. “Tôi đã hy vọng chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút”.

“Về chuyện gì?” Tôi tò mò hỏi.

“À, để tôi đưa những thứ của cô trước. Tôi muốn chắc chắn là cô hài lòng”.

Ông ta quay lại, để cái vali nhỏ lên bàn, và bật những cái khóa. Ông ta lấy ra một cái phong bì cỡ to đựng những giấy tờ hợp pháp.

Dù không có bất cứ ý tưởng nào về cái mà tôi đang tìm kiếm, nhưng tôi vẫn mở phong bì và liếc qua nội dung bên trong. J đã đổi tấm hình của Jacob và chỉnh lại màu để nó khác biệt với bức hình trong hộ chiếu và bằng lái. Cả hai đều hoàn hảo đối với tôi, nhưng cũng chỉ vậy thôi. Tôi liếc qua tấm hình trong hộ chiếu của Vanessa Wolfe trong một tích tắc, và sau đó nhìn đi chỗ khác ngay, cổ họng như nghẹn lại.

“Cám ơn”, tôi nói với ông ấy.

Mắt của ông ta hơi nheo lại, và tôi cảm thấy ông ta đã thất vọng khi tôi đã kiểm tra sơ sài như vậy. “Tôi có thể đảm bảo với cô rằng mỗi một tờ đều hoàn hảo. Tất cả sẽ vượt qua được những cuộc kiểm tra nghiêm ngặt nhất của những chuyên gia”.

“Chắn rằng là như vậy rồi. Tôi thật lòng rất biết ơn những việc ông đã làm cho tôi, J”.

“Đó là hân hạnh của tôi, Bella. Sau này, nếu có bất cứ việc gì mà gia đình Cullens cần, cô cứ tự nhiên tới tìm tôi”. Có thể là ông ta không thật sự gợi ý, nhưng nghe có vẻ như là một lời mời tôi thay thế cho vị trí của Jasper khi cần liên lạc.

“Hình như ông cần bàn bạc điều gì?”

“ờ œ, vâng. Nó hơi tế nhị một chút..”. Ông ta điệu đà đi đến cái lò sưởi bằng đá với một vẻ mặt đầy thắc mắc. Tôi ngồi ngay góc của lò sưởi, và ông ta ngồi kế bên tôi. Mồ hôi làm ướt trán ông ấy và ông ta rút ra một cái khăn tay bằng lụa màu xanh từ trong túi để thấm mồ hôi.

“Cô là em gái của vợ ông Jasper?” Hay là lấy em trai của ông ấy?” Ông ta hỏi.

“Lấy em trai của ông ấy”, tôi xác nhận, tự hỏi việc này sẽ dẫn đến đâu.

“Vậy cô là vợ của ông Edward? “Vâng”

Ông ấy mỉm cười một cách hối lỗi. “Tôi đã thấy tất cả những cái tên đó rất nhiều lần. Xin được chúc mừng tuy hơi muộn. Thật vui khi ông Edward đã tìm được một người bạn đời tuyệt vời như vậy sau ngần ấy năm”.

“Cám ơn ông rất nhiều”.

Ông ta ngừng lại, chấm chấm mồ hôi. “Sau ngần ấy năm, cô có thể tưởng tượng rằng tôi đã tạo được một sự kính trọng đối với ông Jasper và những người còn lại trong gia đình của ông ấy”.

Tôi gật đầu một cách thận trọng.

Ông ta hít một hơi dài và sau đó thở ra mà không nói gì. “J, làm ơn cứ nói những gì mà ông cần phải nói”.

Ông ta hít thêm một hơi khác và sau đó lầm bầm một cách lẹ làng, líu nhíu những từ vào nhau.

“Nếu cô có thể đảm bảo với tôi rằng cô không có kế hoạch bắt cóc cô gái nhỏ ấy từ cha của nó, tôi sẽ ngủ ngon hơn tối nay”.

“Ồ”, tôi nói, sửng sốt. Tôi phải mất một phút để hiểu cái kết luận sai lầm mà ông ta đã rút ra.

“Ồ không. Nó không phải như vậy đâu”. Tôi cười một cách yếu đuối, cố gắng để trấn an ông ta. “Chỉ đơn giản là tôi muốn chuẩn bị sẵn một nơi an toàn cho con bé trong trường hợp có chuyện gì đó xảy ra cho vợ chồng của tôi thôi”. Mắt ông ta nheo lại. “Cô đang mong chờ chuyện gì đó xảy ra à?” Ông ta đỏ mặt, sau đó xin lỗi. “Không phải là việc của tôi”.

Tôi nhìn cái màu đỏ đang lan dần sau lớp màng mỏng của da ông ta và mừng rằng- như tôi vẫn thường nghĩ- tôi đã không phải là một con ma cà rồng mới sinh bình thường. J xem ra là một người không tệ nếu xếp những hành vi tội lỗi qua một bên, và thật đáng tiếc nếu phải giết ông ta.

“Ông không biết đâu”. Tôi thở dài.

Ông ta nhăn mặt. “Vậy thì tôi cầu chúc những điều may mắn nhất cho cô vậy. Và làm ơn đừng nổi giận với tôi,... Vì nếu ông Jasper đến gặp tôi và hỏi về những cái tên mà tôi đã để vào trong giấy tờ...”.

“Dĩ nhiên là ông nên nói với ông ta ngay lập tức. Tôi hoàn toàn hài lòng khi để ông Jasper nhận thức được đầy đủ cuộc giao dịch này của chúng ta”.

Sự thật thà của tôi xem ra đã làm vơi bớt đi một chút sự căng thẳng của ông ta.

“Tuyệt” ông ta nói. “Vậy là tôi không thể thuyết phục cô ở lại dùng bữa ăn tối được sao?” “Tôi rất tiếc, J. Hiện tại tôi không có nhiều thời gian lắm”.

“Vậy thì, một lần nữa, xin gởi những lời chúc sức khỏe và hạnh phúc tới gia đình cô. Bất cứ thứ gì mà gia đình Cullens cần, đừng ngần ngại gọi cho tôi, Bella”.

“Cám ơn J”

Khi tôi bỏ đi với xấp giấy tờ giả, tôi liếc nhìn lại vẫn thấy J đang nhìn theo tôi chăm chú, phản ứng của ông ta là một sự pha trộn giữa lo lắng và thương tiếc.

Chuyến trở về của tôi mất ít thời gian hơn. Đêm nay trời phủ một màu đen kịt, tôi tắt đèn pha đi và bước xuống xe. Khi tôi về đến nơi, hầu hết các xe, kể cả chiếc Porche của Alice và Ferrari của tôi, đều đã không còn đó. Các ma cà rồng bình thường đều đã đi thật xa để thỏa mãn cơn khát của họ. Tôi cố gắng để không nghĩ đến chuyến đi săn của họ trong đêm tối, rùng mình tưởng tượng đến những nạn nhân của họ.

Chỉ có Kate và Garrett đang ở phòng khách, đùa giỡn về giá trị dinh dưỡng của máu động vật. Tôi đoán rằng Garrett đã chứng kiến một cuộc đi săn chay và nghĩ rằng nó rất khó khăn.

Edward chắc đã đưa Renessmee về nhà ngủ. Jacob, khỏi phải nói, đang ở trong khu rừng gần ngôi nhà. Những người còn lại trong gia đình tôi cũng đi săn luôn rồi. Có lẽ họ đã đi với mấy người trong gia đình Denalis.

Thế nghĩa là trên cơ bản tôi đang ở nhà một mình, và tôi nhanh chóng chớp lấy cơ hội.

Tôi có thể nhận ra rằng tôi là người đầu tiên bước vào căn phòng của Alice và Jasper sau một khoảng thời gian dài, có lẽ là đầu tiên, từ khi họ rời bỏ chúng tôi. Tôi im lặng đào bới thật sâu tủ quần áo của họ cho đến khi tôi tìm được một cái túi thích hợp. Nó chắc chắn là của Alice, đó là một cái ba lô da nhỏ màu đen, cái loại mà thường được dùng như là túi xách tay, đủ nhỏ để nếu Renesmee phải đeo nó thì chiếc ba lô cũng không chiếm diện tích lắm. Sau đó, tôi lục tung đống tiền mặt của họ, lấy khoảng hai lần tiền lương thu nhập một năm của một gia đình người Mỹ trung bình. Tôi nghĩ sự ăn trộm của tôi ở đây sẽ gây ít chú ý hơn bất cứ nơi nào trong căn nhà này, bởi vì căn phòng này đều làm mọi người buồn bã. Tôi để cái phong bì đựng hộ chiếu và thẻ căn cước giả vào trong túi, bên trên đống tiền. Sau đó, tôi ngồi xuống góc giường của Alice và ngẩn ngơ nhìn cái túi nhỏ bé nhưng lại là tất cả mọi thứ mà tôi có thể đưa cho con gái tôi và người bạn thân nhất của tôi để giúp họ được giữ được mạng sống. Tôi sụp người xuống chân giường, cảm thấy thật vô dụng.

Nhưng tôi còn có thể làm gì đây?

Tôi ngồi gục đầu ở đó trong vài phút trước khi tôi nghĩ ra một ý niệm mơ hồ.

Nếu...

Nếu tôi giả định rằng Jacob và Renessmee đang chuẩn bị chạy trốn, như vậy phải bao gồm luôn cái giả định rằng Demetri phải chết. Như vậy sẽ cho bất cứ người nào sống sót được một khoảng không gian để thở, bao gồm cả Alice và Jasper.

Vậy thì tại sao Alice và Jasper không thể giúp Jacob và Renesmee? Nếu mà họ có thể đoàn viên, Renesmee sẽ có được sự bảo vệ tốt nhất. Không có lý do mà nó thể xảy ra, ngoại trừ sự thật rằng Jacob và Renesmee cả hai đều là một “điểm mù” đối với Alice. Cô ấy bắt đầu tìm họ như thế nào đây?

Tôi thận trọng suy nghĩ một lúc, sau đó rời khỏi phòng, băng ngang qua đại sảnh để tới dãy phòng của Carlisle và Esme. Như thường lệ, bàn của Esme có một đống chậu cây và những bản vẽ, mọi thứ được đặt ngay ngắn lên một chồng cao. Cái bàn có rất nhiều kệ hình tổ chim bổ câu bên trên mặt bàn, một ngăn trong đó là một cái hộp đựng đồ dùng văn phòng. Tôi lấy một tờ giấy mới và một cây bút.

Sau đó tôi nhìn chăm chú vào tờ giấy trắng màu ngà trong 5 phút, tập trung vào quyết định của tôi. Alice có thể không nhìn thấy được Jacob hoặc Renesmee, nhưng cô ấy có thể thấy tôi. Tôi tưởng tượng ra cô ấy sẽ thấy giây phút này, hy vọng một cách mãnh liệt rằng cô ấy không quá bận rộn để không chú ý đến.

Chậm rãi và thận trọng, tôi viết những từ RIO DE JANEIRO bằng tất cả chữ in lớn dọc theo tờ giấy. Rio xem ra là nơi tốt nhất để mà gửi họ đến: Nơi đó rất xa nơi này, tin cuối cùng chúng tôi nghe được là Alice và Jasper đã ở Nam Mỹ, dĩ nhiên là chúng tôi chưa thể quên câu chuyện buồn của Alice và Jasper, cho dù hiện giờ chúng tôi đang đối đầu với những rắc rối khác. Vẫn còn là một bí ẩn về tương lai của Renesmee, sự khủng khiếp của việc tăng trưởng qua nhanh. Chúng tôi đằng nào cũng sẽ tới khu vực phía Nam. Bây giờ là công việc Jacob, và hy vọng là Alice nữa, đi tìm lời giải cho những truyền thuyết.

Tôi cúi đầu xuống lần nữa để chống lại một sự thổn thức bất chợt, nghiến chặt răng vào nhau. Sẽ tốt hơn nếu Renesmee sống tiếp mà không có tôi. Nhưng chưa gì tôi đã nhớ con bé quá nhiều đến nỗi tôi khó mà chịu nổi.

Tôi hít một hơi thật sâu và đặt miếng giấy vào đáy của túi vải thô, nơi mà Jacob sẽ tìm thấy sớm.

Tôi làm dấu cầu nguyện - hình như trường trung học của Jake đã không có dạy tiếng Bồ đào nha - Jake it nhất đã lấy tiếng Tây Ban Nha như là một môn học ngoại ngữ tự chọn.

Bây giờ không còn gì cả ngoại trừ sự chờ đợi.

Trong hai ngày, Edward và Carlisle ở trong một khoảng không có thể thấy rõ ràng nơi mà Alice đã thấy nhà Volturi tới. Đó cũng là bãi đất trống chết chóc nơi mà những con ma cà rồng mới sinh đã tấn công mùa hè rồi. Tôi tự hỏi nó có cảm giác lặp lại với Carlisle, giống như một cảnh quen thuộc. Đối với tôi, nó đều là mới. Lần này Edward và tôi sẽ cùng chiến đấu với gia đình của tôi.

Chúng tôi chỉ có thể tưởng tượng rằng nhà Volturi sẽ tấn công Edward hoặc Carlisle. Tôi tự hỏi liệu họ có ngạc nhiên không khi biết nạn nhân của họ không hề chạy trốn? Như vậy có làm họ đề phòng? Tôi không thể tưởng tượng được nhà Volturi đã bao giờ cảm thấy cần sự thận trọng.

Tuy vậy, tôi vẫn - một cách hy vọng - không thể thấy được đối với Demetri, tôi ở lại với Edward. Đương nhiên rồi. Chúng tôi chỉ còn có vài giờ ở bên nhau.

Edward và tôi đã không có cảnh chia ly cuối cùng, mà cả tôi cũng không dự tính làm thế. Nói ra từ đó sẽ khiến nó thành định cuộc. Nó giống như là đánh máy từ Kết thúc trên trang cuối cùng của một kịch bản. Vì thế chúng tôi không nói lời chào từ biệt, và chúng tôi cứ ở gần bên nhau, luôn chạm vào nhau. Cho dù kết thúc như thế nào, nó cũng không chia cắt được chúng tôi.

Chúng tôi đã dựng một cái lều cho Renesmee khoảng vài thước sau khu rừng đã được bảo vệ, và sau đó là một cảnh quen thuộc khi chúng tôi thấy mình đang cắm trại với Jacob trong thời tiết lạnh giá một lần nữa. Thật là khó có thể tin rằng rất nhiều thứ đã thay đổi kể từ tháng 6 vừa rồi. 7 tháng trước, mối quan hệ tay ba xem ra không thể được, 3 kiểu khác nhau làm tổn thương đến trái tim mà không thể tránh được. Bây giờ mọi thứ đã được cân bằng một cách hoàn hảo. Thật mỉa mai khi mà những miếng xếp hình đã xếp khớp lại với nau vào đúng lúc mà tất cả chúng đều phải bị phá bỏ.

Tuyết bắt đầu rơi nữa trong đêm trước đêm giao thừa. Lần này, những bông tuyết nhỏ xíu đã không bị tan hòa vào mặt đất cứng như đá. Trong khi Renesmee và Jacob ngủ - Jacob ngáy lớn đến nỗi mà tôi phải ngạc nhiên là tại sao Renesmee không thức dậy - tuyết tạo nên một lớp đá mỏng đầu tiên trên mặt đất, sau đó làm cho nó dày lên một đống. Vào lúc mặt trời mọc, toàn cảnh mà Alice đã thấy trước đã hoàn toàn hiện ra. Edward và tôi nắm tay nhau khi chúng tôi cùng nhìn ngang qua khoảng đất màu trắng sáng lóa, và không ai trong chúng tôi nói gì cả.

Suốt sáng sớm đó, những người khác đã tập trung lại, đôi mắt của họ mang bằng chứng không nói về sự chuẩn bị - một vài màu vàng nhạt, một vài màu đỏ thẫm. Rất nhanh sau khi chúng tôi đã tụ họp lại, chúng tôi có thể nghe tiếng bầy sói di chuyển trong khu rừng. Jacob xuất hiện từ cái lều, để lại Renesmee vẫn còn ngủ và nhập vào đàn.

Edward và Carlisle dàn trận với những người khác rất lỏng lẻo, những nhân chứng của chúng tôi ở một phía như trong phòng trưng bày tranh.

Tôi đứng xa nhìn, đợi bên cạnh lều cho Renesmee thức dậy. Khi con bé thức, tôi giúp nó mặc thứ quần áo mà tôi đã cẩn thận lựa sẵn hai ngày trước. Loại quần áo mà nhìn có vẻ rườm rà và yểu điệu những cũng thật sự đủ dày để không bị rách - cho dù người đó có mặc chúng trong khi cưỡi một con sói khổng lồ đi xuyên qua một vài tiểu bang. Ngoài túi của con bé tôi bỏ vào cái túi da màu đen có đựng giấy tờ, tiền bạc, sự hướng dẫn, và cái thư đầy tình thương của tôi dành cho con bé và Jacob, Charlie và Renée”-. Con bé đã đủ khỏe để đó không là một gánh nặng với nó.

Mắt của nó mở to khi nó thấy được sự đau đớn trên khuôn mặt tôi. Nhưng con bé đoán đủ để không hỏi tôi đang làm gì.

“Mẹ yêu con”, tôi nói với con bé. “Nhiều hơn tất cả mọi thứ”.

“Con cũng yêu mẹ, mẹ ơi”. Con bé trả lời. Nó sờ vào cái trái tim bằng bạc ở ngay cổ, bây giờ đã có một bức hình của nó, Edward, và tôi. “Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau”.

“Trong tim chúng ta, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau”, tôi sửa lại bằng một tiếng thì thầm nhẹ như hơi thở.

“Nhưng khi đến lúc đó trong ngày hôm nay, con phải rời khỏi mẹ”.

Mắt con bé mở lớn, và đưa tay chạm vào má tôi. Sự im lặng không to hơn nếu nó hét lên.

Tôi cố gắng ko nuốt, cổ họng của tôi như sưng lên. “Con sẽ làm như vậy cho mẹ, được không?” Con bé ấn ngón tay mạnh hơn vào mặt tôi. Tại sao?

“Mẹ không thể nói với con”, tôi thì thầm. “Nhưng con sẽ hiểu sớm thôi, mẹ hứa đấy”. Trong đầu tôi, tôi thấy khuôn mặt của Jacob.

Tôi gật đầu, sau đó kéo tay con bé ra. “Đừng nghĩ về chuyện đó”, tôi thở vào tai con bé. “Đừng nói với Jacob cho đến khi nào mẹ bảo con chạy, được không?” Con bé hiểu chuyện này. Nó cũng gật đầu.

Tôi lấy từ túi của tôi một thứ cuối cùng.

Trong khi sửa soạn đồ đạc cho Renesmee, một vật lóng lánh đầy màu sắc không ngờ tới đã chạm vào mắt tôi. Một tia nắng từ bầu trời đã chiếu qua những viên đá quý trên cái hộp đựng nữ trang cổ quý báu được đựng trên đầu tủ trong một góc đã lâu không đụng tới. Tôi xem xét nó trong một lúc sau đó nhún vai. Sau khi sắp xếp tất cả những gợi ý của Alice, tôi không thể hy vọng rằng sự chạm trán sắp tới sẽ được giải quyết một cách hòa bình. Nhưng tại sao lại không thử bắt đầu mọi thứ một cách thân thiện khi có thể nhỉ? tôi tự hỏi bản thân. Nó có thể gây hại gì? Vì thế tôi đoán tôi phải có vài hy vọng còn lại sau tất cả - những hy vọng mù quáng, ngu dại - bởi vì tôi đã cạo lớp rỉ trên kệ và tìm lại được món quà cưới của Aro dành cho tôi.

Bây giờ tôi nhanh chóng đeo cái dây vàng dày vào cổ và cảm thấy được sức nặng của cái ổ kim cương trong cái chỗ lõm vào của cuống hỏng.

“Đẹp quá”, Renesmee thì thầm. Sau đó con bé quàng tay ngược lại cổ tôi. Tôi ghì con bé vào ngực. Cài vào nhau kiểu này, tôi bế con bé ra khỏi lều và đi về khoảng rừng thưa.

Edward dựng một bên chân mày lên khi tôi đến gần, nhưng những người khác đều không chú ý tới trang sức của tôi hoặc Renesmee. Anh ấy chỉ đưa tay ôm chặt cả hai chúng tôi một lúc lâu và sau đó, với một tiếng thở dài, buông chúng tôi ra. Tôi không thể thấy được sự từ biệt ở đâu trong mắt anh ấy. Có lẽ anh ấy có nhiều hy vọng cho những thứ sau cuộc đời này nhiều hơn anh ấy tỏ ra như vậy.

Chúng tôi vào chỗ, Renesmee nhanh chóng leo ra sau lưng tôi để tay tôi được rảnh rang. Tôi đứng một vài dặm sau hàng đầu tiên được tạo thành bởi Carlisle, Edward, Emmett, Rosalie, Tanya, Kate, và Eleazar. Gần sát tôi là Benjamin và Zafrina; công việc của tôi là bảo vệ họ lâu chừng nào mà tôi có thể. Họ là vũ khí hiệu quả nhất của chúng tôi. Nếu nhà Volturi là những người không thể thấy, cho dù chỉ là một vài khoảnh khắc, cũng có thể làm thay đổi mọi thứ.

Zafrina rất cứng rắn và hung dữ, trong khi Senna thì là một tấm gương phản chiếu bên cạnh cô ta. Benjamin ngồi dưới đất, lòng bàn tay nắm một nắm đất lại, và lầm bầm ko ra tiếng về những hàng đứt đoạn. Tối hôm qua, anh ta đã rải những viên đá cuội thành chồng nhìn rất tự nhiên, bây giờ thì tuyết đã bao phủ thành đống tất cả dọc theo phía sau của bãi cỏ. Nó không đủ để làm bị thương ma cà rồng, nhưng hy vọng là đủ để làm xao lãng.

Người làm chứng tụm lại bên phải và trái của chúng tôi, một vài người gần hơn những người khác - những người đã tuyên bố rằng họ là người gần nhất. Tôi chú ý đến Siobhan đang chà tay lên hai bên thái dương của bà, mắt của bà đang nhắm lại để tập trung, có phải bà đang chiều lòng Carlisle? Cố gắng để hình dung kết quả của sự ngoại giao?

Trong khu rừng phía sau chúng tôi, những con sói đang ẩn mình vẫn ở đó và sẵn sàng, chúng tôi có thể nghe được tiếng tim đập hổn hển nặng nề của chúng.

Đám mây tan đi, khiến cho ánh sáng khuếch tán để mà nó có thể là buổi sáng hoặc buổi chiều. Mắt của Edward căng ra khi mà anh ấy tập trung để nhìn, và tôi chắc chắn rằng anh ấy đã thấy chính xác cảnh này lần thứ hai - lần đầu tiên là trong tâm trí của Alice. Nó nhìn giống như vậy khi mà nhà Volturi đến. Chúng tôi chỉ còn có vài phút hoặc vài giây nữa thôi. Tất cả gia đình tôi và những liên minh dốc hết nghị lực của bản thân ra.

Từ trong khu rừng, một con sói đầu đàn màu nâu đỏ tiến tới đứng bên cạnh tôi; cậu ta chắc phải rất khó chịu khi phải đứng xa Renesmee trong khi con bé đang ở trong nguy hiểm cận kề.

Renesmee đưa tay ra để xoắn vào đám lông trên cái vai to đồ sộ, và cơ thể của con bé có vẻ thoải mái một chút. Con bé bình tĩnh hơn khi có Jacob ở gần. Tôi cũng cảm thấy khá hơn một chút. Chỉ cần Jacob còn ở bên Renesmee, con bé sẽ an toàn.

Không dám mạo hiểm nhìn lại phía sau, Edward đưa tay tìm tôi. Tôi giơ tay mình ra xa để có thể nắm chặt tay anh ấy. Anh ấy siết chặt tay tôi.

Một phút nữa trôi qua, và tôi thấy mình căng thẳng khi nghe thấy những tiếng đang đến gần. Và sau đó Edward cứng người và rít lên nho nhỏ trong hàm răng. Mắt của anh ấy tập trung về khu rừng hướng về phía bắc từ chỗ chúng tôi đứng.

Chúng tôi nhìn chăm chú nơi anh ấy nhìn, và đợi những thời khắc cuối cùng trôi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.