Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 15




Tả Húc mở cốp xe lấy túi chơi golf sau đó đưa cho Lương Ưu Tuyền chùm chìa khóa.

“…” Lương Ưu Tuyền tuy không tình nguyện nhưng vẫn phải cầm lấy. Ai bảo bây giờ cô là vệ sĩ cho hắn chứ.

Ánh mặt trời tươi đẹp của buổi trưa chiếu rọi đến mặt cỏ xanh mượt. Xã hội thượng lưu là cái gì? Chính là những người túm tụm lại với nhau, những bước đi luôn bình thản, nếu có cần cái gì thì chỉ cần mở miệng ra là sẽ được dâng đến tận tay.

Lương Ưu Tuyền biết có rất nhiều doanh nhân thích đem việc công tác ra bàn tại sân golf, tuy nhiên cô không hiểu lý do. Trong mắt Lương Ưu Tuyền đó toàn là những kẻ sĩ diện, cứ thích tỏ vẻ cao quý, sang trọng.

Tả Húc đứng ở bên quầy phục vụ, sau khi nghe người phục vụ thông báo khu vị đạo diễn kia đang ở liền dắt Lương Ưu Tuyền ngồi lên một chiếc xe điện, lái đến bãi.

Lương Ưu Tuyền lần đầu tiên ngồi xe điện nên rất thích thú, cười nói:“Này, cái này giống mấy cái xe điện đồ chơi của lũ trẻ con nhỉ? Để tôi lái thử đi được không?!”

Tả Húc bèn đổi chỗ cho cô. Hắn chỉ hai bóng người ở cách chỗ bọn họ không xa nói: “Chút nữa tôi đi bàn công việc. Cô ngồi đây đợi tôi, nghe chưa?”

“A, tôi không được chơi sao?”

“Hôm nay không được. Lần sau tôi dắt cô đi sau, nhé?” Tả Húc nhìn vẻ mặt Lương Ưu Tuyền thấy vọng, theo bản năng xoa xoa đầu cô.

“…” Lương Ưu Tuyền đột nhiên thấy hắn dùng giọng điệu dịu dàng an ủi mình, nhất thời không quen.

Chỉ chốc lát sau đã đến nơi cần tới. Tả Húc cầm túi golf đi xa, còn lại một mình Lương Ưu Tuyền ngồi trên xe. Cô nhìn xung quanh khá vắng vẻ, trong lòng an tâm. Khu vực này tạm thời an toàn.

Lương Ưu Tuyền chống cắm nhìn về phía Tả Húc. Tả Húc đối với những người cùng giới tính thái độ đều rất bình thường, rất thân thiết. Lúc này hắn đang cùng một người đàn ông trung niên trò chuyện với nhau nhìn thật vui vẻ, giống như những người bạn thân thiết lâu ngày không gặp vậy.

Đột nhiên

“Bụp!”… Một quả cầu đánh trúng tấm kính trong suốt trước mắt Lương Ưu Tuyền, không những thế còn khiến tấm kính bị một vết rạn.

Lương Ưu Tuyền tự véo má mình. May mắn là có cái kính che chắn, bằng không chắc đầu cô không còn nguyên vẹn nữa.

Tầm 5 phút sau mới thấy một người con trai đeo kính râm chạy tới. Anh ta nhặt quả bóng lên, xoay người bước đi.

“Vị tiên sinh này, quả cầu của anh đập vào tấm kính rồi.” Lương Ưu Tuyền đi xuống xe.

Người đàn ông kia dừng lại, nhìn tấm kính rồi lấy từ trong ví ra một tập tiền đặt lên nóc xe. Sau đó quay người định bước đi.

Lương Ưu Tuyền nhảy lên phía trước ngăn anh ta lại. Hai tay cô khoanh trước ngực, nghiêng đầu nhìn người con trai tuổi trẻ mà “tài đại khí thô” (tiền nhiều như nước) ở trước mặt.

Người kia cũng nhìn cô chằm chằm, dường như đang có ý đợi cô mở miệng.

“Trước hết anh phải xin lỗi, bởi quả bóng kia xém chút nữa là đập vào đầu tôi rồi. Tiếp theo, tôi có yêu cầu anh bồi thường chưa? Mặc dù đúng là anh phải bồi thường, nhưng ít nhất cũng phải để lại tên họ. Khoản tiền nào tốt cũng là những khoản tiền xuất sứ rõ ràng.”

“Chẳng lẽ bây giờ caddie nào cũng không biết lễ phép như thế này?” Người kia hỏi lại, vẻ mặt khinh miệt.

Caddie chính là những người phục vụ trên sân golf. Phần lớn caddie đều là nữ (đương nhiên cũng có những người là nam, mỗi khu vực mỗi khác), các caddie phải luôn lễ phép với những người đi chơi bóng, chịu trách nhiệm dẫn đường, quản lý gậy chơi golf, lái xe, các nhiệm vụ rất đa dạng. Thái độ của các caddie là rất quan trọng vì nó sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của khách hàng về chất lượng của sân golf đó. Thu nhập của các caddie có thể nói là tương đối khá. Căn cứ vào từng khu vực, thông thường một trấn bóng có thể kiếm được mấy trăm riêng tiền boa.

Lương Ưu Tuyền luôn ngạo mạn, cô tuyệt đối không cho phép kẻ nào nói năng lỗ mãng với chính mình. Cô liền cầm tập tiền kia ném vào mặt người con trai trước mặt, sau đó nhảy lên xe điện đi đến chỗ khác đợi Tả Húc.

Nhưng chiếc xe này tốc độ chậm chạp, khiến người kia một bước nhảy lên xe. Anh ta gạt cần xe, nghiêm mặt nói: “Thứ nhất yêu cầu cô nói xin lỗi. Thứ hai mong cô có ý thức giữ gìn môi trường xanh sạch đẹp, mau quay lại nhặt đống tiền kia lên.”

Lương Ưu Tuyền quay đầu nhìn về đống tiền giấy ở phía sau. Một cơn gió thổi qua, cô cười mỉa: “Tiền của anh cũng bị gió thổi đi hết rồi.”

Người con trai kia tháo chiếc kính xuống, để lộ ra một đôi mắt rất đẹp đang phừng phừng lửa giận.

Nụ cười của Lương Ưu Tuyền khựng lại. Cô chú ý đến vết thương ở khóe miệng của hắn, vừa nhìn là biết đó chính là “kiệt tác” sau một vụ ẩu đả.

“Tuy anh nhìn khá hung dữ, nhưng tôi đây cũng không phải hạng người dễ bị dọa đâu. Lập tức xuống xe!” Lương Ưu Tuyền không hề biến sắc nói. Chính xác thì cô đang hy vọng anh ta không phong độ mà ra tay, như thế cô lại có cơ hội tập thể dục.

Thế nhưng cuối cùng anh ta lại làm một chuyện khiến cô thật dở khóc dở cười. Anh ta đi đến phía trước của xe, sau đó…đẩy xe quay lại vị trí ban nãy.

Hai cánh tay hắn cường tráng như hai cây Thiết Trụ (sắt), những tầng cơ bắp cuồn cuồn bắt đầu chuyển động.

Lương Ưu Tuyền như trước ngồi ở trên xe, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta cầm một tay túm xuống. Cô nhấc chân lên đá loạn xì ngậu nhưng lại bị tên kia túm được. Hắn ta túm mắt cá chân của Lương Ưu Tuyền, đem cô xoay ngược lại, bộ dạng hắn thản nhiên như đang xoay một chiếc chuông, mà cô lúc này là một cái “chuông” ngược.

“Nhặt.”

Lương Ưu Tuyền nghe thế suýt thì thổ huyết. Cô một tay đặt trên mặt cỏ, tay còn lại cố gắng giữ cho cái áo T shirt không bị tụt xuống. Đã thế hôm nay cô còn mặc short ngắn nữa chứ, đúng là cái đồ lỗ mạng.

Vì thế, cô lợi dụng cái chân còn lại vẫn chưa bị khống chế liền nhằm thẳng vào tên đó mà đá. Người kia hình như không nghĩ tới cô tuy nhỏ nhưng có võ nên bị động. Nhân lúc anh ta vì né mà buông lỏng tay, Lương Ưu Tuyền chân vừa chạm đất liền nhảy bật lên, dồn hết sức vào đầu gối rồi đá vào eo tên kia. Nhưng mà anh ta đã có phòng bị, một quyền đánh vào đầu gối của cô khiến Lương Ưu Tuyền hét lên vì đau. Ngẫm thấy đánh cận chiến không có lợi, cô nhanh nhẹn lôi ra từ trong túi đựng gậy một cây gậy golf. Tuy tức giận nhưng Lương Ưu Tuyền vẫn còn tình thương yêu nhân loại, bởi thế cô cầm phán đầu cây gậy, sử dụng phần cán để đánh đối phương.

“Ách…” Người kia trong lúc phòng ngự sơ suất đã bị trúng một gậy. Hắn vừa nâng tay lên che chắn vừa mắng: “Cô đúng là đồ bạo lực!”

“Vốn là anh sai trước. Mau xin lỗi đi!”

Người kia nhìn vẻ mặt cô phẫn nộ, không khỏi cười nhẹ, thái độ lập tức thay đổi 180 độ.

“Được rồi. Tôi xin lỗi.”

Đúng lúc đó cây gậy đánh golf dừng lại trên đầu hắn.

Lương Ưu Tuyền hầm hừ thu cây gậy lại, ngồi xổm xuống thu hồi tiền lại. Sau khi nhặt hết đống tiền đang rơi lả tả, cô đưa cho người đàn ông kia: “Tôi cũng xin lỗi vì không bảo vệ môi trường. Coi như hòa.”

Nam nhân kia thấy cô rất có khí khái, trong lòng đột nhiên vui vẻ. Hắn cầm lấy tiền, nói: “Xe bị hư không cần bồi thường?”

“Nếu như nơi này bắt đền thì đương nhiên, tiền do anh trả.” Lương Ưu Tuyền lấy trong ví ra một quyển sổ nhỏ, theo thói quen thẩm vấn nói:“Tên tuổi? Số điện thoại? Yêu cầu anh cho xem giấy tờ tùy thân luôn.”

“…” Người kia giơ tay lên, để lộ ra một vết sưng đỏ: “Cô làm tôi bị thương, tôi cũng muốn cô bồi thường.”

“Lúc ban đầu nếu anh xin lỗi ngay thì cũng đã không xảy ra việc đó. Gieo gió gặt bão, tôi không cần bồi thường anh tiền thuốc men. Nếu không phục anh cứ đưa tôi đến đồn cảnh sát, kiện tôi cố ý đánh bị thương người khác. Còn tôi tôi sẽ nói đó là hành vi tự vệ. Bởi vì anh to hơn tôi, cảnh sát đương nhiên phải bảo vệ kẻ yếu.” Lương Ưu Tuyền nhướn mày, nhún nhún vai.

“…” Nam nhân nhìn Lương Ưu Tuyền nhỏ con nhưng nhanh mồm nhanh miệng. Hắn cười cười, bất đắc dĩ lắc đầu: “Coi như cô thắng.”

Lương Ưu Tuyền còn chưa kịp lấy tư thế của người chiến thắng, khoan dung độ lượng tiếp tục giáo huấn hắn thì cách đó không xa đã có một giọng lo lắng truyền đến.

“Thiên Khải, con đang làm gì đó?”

“Không có gì đâu ba, con đang cùng vị tiểu thư này thảo luận kĩ thuật đánh bóng.” Ngô Thiên Khải mỉm cười.

Cùng lúc đó, Tả Húc chạy đến sau Ngô đạo diễn.

Lương Ưu Tuyền thấy thế liền nhảy trở lại xe, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ngô đạo diễn gật đầu, quay sang Tả Húc giới thiệu: “Tiểu Húc, đây là con bác, cháu nhớ không? Ngày xưa các cháu cùng nhau đi bơi mãi.”

Tả Húc thân mật chào, cười nói: “Nhớ chứ ạ. Thiên Khải ca, đã lâu không gặp. Tôi vừa nghe bác Ngô nói anh đoạt được giải quán quân league môn quyền anh. Chúc mừng chúc mừng.”

Ngô Thiên Khải đập nhẹ vào vai Tả Húc một cái, sang sảng cười:“Nhoắng một cái cũng đã 15 năm không gặp, đúng là cậu càng lớn càng đẹp trai. Còn tôi người toàn vết thương là vết thương, chán thật. Thôi, chúng ta đi. Vừa ăn vừa nói chuyện sau.”

Tả Húc gật đầu, đi đến bên xe cất túi gậy golf: “Tiểu Tuyền, cô đem cất xe đi rồi ra cửa chờ tôi.”

“Vị tiểu thư này là?” Ngô đạo diễn nhíu mày, cười xảo quyệt.

“Là bảo mẫu kiêm hoa tiêu của cháu. Giỏi võ lắm đấy ạ.”

“…” Lương Ưu Tuyền cúi đầu chào trưởng bối, vội vàng lái xe trốn đi. Oa oa, thì ra là cao thủ quyền anh, thảo nào…

※※

Bọn Lương Ưu Tuyền ăn cơm trong một nhà hàng kiểu châu Âu khá trang nhã. Thông qua nội dung cuộc trò chuyện, Lương Ưu Tuyền biết được Ngô đạo diễn này danh tiếng không nhỏ. Nghe nói ông ấy rất nổi tiếng ở Hollywood, hơn nữa phim của ông còn đoạt nhiều giải thưởng nổi tiếng.

Ngô Thiên Khải ngồi đối diện Lương Ưu Tuyền. Hắn vừa uống cà phê vừa đọc tin tức trên điện thoại, hoàn toàn không có nhã hứng cùng cha mình và Tả Húc tham gia bàn luận. Toàn bộ sự chú ý của Ngô Thiên Khải dồn hết lên Lương Ưu Tuyền lúc này đang sốt ruột như ngồi trên một đống lửa, thần thần bí bí mỉm cười.

“Tiểu Húc, bộ phim này nếu không phải do cháu làm diễn viên chính, bác nhất định sẽ gác kịch bản này lại.”

“Bác Ngô, bác biết cháu bỏ nghề diễn từ lâu rồi mà. Kịch bản này cháu cũng xem qua rồi, thật sự là rất hay! Cháu cũng có mấy diễn viên được lắm, hay cháu kêu họ tới đây cho bác duyệt qua vậy?” Tả Húc giúp Ngô đạo diễn vuốt lưng, giúp ông thở dễ hơn.

“Không chọn không chọn, bác chỉ thấy cháu diễn được thôi! Kịch bản này vốn là viết để dành cho cháu, nếu cháu không diễn thì bác cũng không có hứng quay.” Ngô đạo diễn buông nĩa xuống, hai tay bất mãn khoanh trước ngực.

Tả Húc lại đem nĩa đặt vào tay ông, trêu chọc nói: “Bác thật là… Già vậy rồi sao vẫn còn dỗi bãi như trẻ con thế? Trước ăn cơm đã, chuyện này tính sau.”

“Lương tiểu thư, cô nói xem. Tả Húc rút khỏi giới có phải là rất lãng phí?” Ngô đạo diễn giờ phút này không cần ăn uống, chỉ cần đồng minh thôi.

“…” Lương Ưu Tuyền lúc này vẫn còn đang nhai bít tết. Cô biết Tả Húc đến lúc này vẫn rất yêu sự nghiệp diễn xuất, nhưng không hiểu vì sao hắn nhất quyết lui về phía sau sân khấu.

“Ba, Lương tiểu thư là vệ sĩ của Tiểu Húc thôi mà. Ba đừng làm khó người ta chứ.” Ngô Thiên Khải ra mặt giải vây.

Lương Ưu Tuyền nghe thế chỉ biết cười gượng hai tiếng. Chuyện này cô vốn cũng không có quyền can thiệp.



Bởi vì Tả Húc nhất quyết từ chối nên bữa cơm có phần hơi nặng nề. Ngô đạo diễn trước khi lên xe còn nói, nếu Tả Húc nhất quyết không đóng, vậy ông sẽ trở về Hollywood luôn.

Tả Húc thấy thế rất khó xử. Mời được Ngô đạo diễn là mơ ước của không biết bao nhiêu công ty nổi tiếng, nay hắn đã mời được rồi thì lại xuất hiện vấn đề diễn viên chính. Tả Húc tuyệt đối không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, vì thế hắn quyết định sẽ thay đổi phương pháp, quyết định thương lượng với Ngô Thiên Khải, mong anh ta khuyên Ngô đạo diễn thay đổi ý định.

Ngô Thiên Khải đương nhiên đồng ý, nhưng hắn cũng đưa ra điều kiện:“Tiểu Húc, tôi ở trong nước cũng không có nhiều bạn bè, hay cậu cho tôi “mượn” vệ sĩ của cậu kết bạn vài ngày đi, được không?”

Tả Húc có chút nao nao: “Anh thích cô ta sao?”

Ngô Thiên Khải sờ sờ mũi: “Ừ. Cô bé này rất thú vị.”

“…” Tả Húc càng thêm khó xử. Con nhóc kia đâu chỉ thú vị, còn bất trị nữa.

“Hay là thế này, tôi cho anh số điện thoại cô ta, được chứ?” Nói xong, Tả Húc lấy điện thoại ra đọc số điện thoại cho Ngô Thiên Khải:“Nhưng cô nàng này có hơi bướng bỉnh, nếu có làm gì anh không vừa ý thì cũng đừng để bụng nhé?”

Ngô Thiên Khải cười không nói gì. Hắn cũng đã thử nghiệm qua rồi, nhưng mà chính những cô gái bất trị như vậy lại càng khiến đàn ông muốn chinh phục.

※※

Lúc quay về nhà trọ, Lương Ưu Tuyền nhất định đòi lái xe, không cho không về. Bởi thế, Tả Húc đành chuyển sang ngồi ở tay lái phụ. Hắn nghiêng đầu nhìn Lương Ưu Tuyền, nếu Ngô Thiên Khải thật sự rủ cô ta ra ngoài, không biết cô ta có đồng ý không nhỉ?

“Anh nhìn tôi làm gì?”

“Cô thấy Ngô Thiên Khải thế nào?”

“Hả?… Cũng được. Anh ta không hay nhiều lời.”

“Cô đang chê tôi nói nhiều đấy à?” Tả Húc không vui nhíu mày.

“Tôi nói thế bao giờ? Đúng là đồ suy diễn.”

“…” Tả Húc ho nhẹ một tiếng: “Tự nhiên tôi thấy nóng ruột. Có lẽ có người sắp ám sát tôi rồi.”

Lương Ưu Tuyền lập tức dừng xe: “Anh đang bị theo dõi hả? Hay thấy người nào khả nghi?”

“Cũng không rõ lắm. Tóm lại cô một tấc cũng không được rời xa tôi.” Tả Húc hàm hồ nói.

“Hiểu rồi.” Lương Ưu Tuyền kiên định giữ vững tinh thần.

Tả Húc nhìn ra ngoài cửa sổ, nở nụ cười nham hiểm.