Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 28



Tả Húc chọn ở tại một khách sạn năm sao. Nhưng vì sao hắn không chọn ở phòng trăng mật? Thật ra Tả Húc đã nghĩ kĩ rồi, tay hắn bị thương, lỡ như Lương Ưu Tuyền trong lúc đang ngủ đột nhiên nổi giận, lại bò xuống đi đến giường hắn đánh lén hắn thì chết. Bởi vậy chọn hai giường, như thế lúc Lương Ưu Tuyền bước đến chỗ hắn còn mất vài bước chân, thế có thể khiến cô suy nghĩ lại việc đánh hắn.

(Suy nghĩ sâu sắc thật = =)

Sau khi bước vào phòng, Tả Húc đi tắm, còn Lương Ưu Tuyền gọi đến quầy tiếp tâm hỏi thăm xem quanh đây có bác sĩ nào không. Nhân viên của quầy tiếp tân lập tức thông báo cho cô số điện thoại của phòng khám tư nhân gần nhất.

“Bác sĩ Cổ nghe.” Giọng nói khóp chịu của một nam bác sĩ vang lên.

“…” Lương Ưu Tuyền sửng sốt trong một giây “Xin chào, xin hỏi anh có thuốc trị thương ngoài da không ạ? Như vết dao cứa chẳng hạn.”

“Tiểu thư này, tôi là bác sĩ tâm lý. Nhưng nói cô nghe, những vết thương còn chảy máu khó khép miệng hơn đấy.”

“Ah, vậy anh có thuốc cầm máu không ạ?”

“…” Đối phương không thèm trả lời nữa, dập máy luôn.

Lương Ưu Tuyền cầm ống nghe, đứng hình vài giây, sau đó gọi lại cho quầy tiếp tân, lễ phép hỏi địa chỉ phòng khám đó. Sau đó, sắc mặt u ám bước thẳng đến phòng khách.

Cô bấm chuông đến năm phút, đối phương mới chậm rãi mở cửa. Người đàn ông kia gãi gãi mái tóc rối nói “Xin lỗi, sáng mai chúng tôi mới mở cửa, 9h sáng.”

Lương Ưu Tuyền nghe được giọng nói của hắn, lập tức chặn cửa lại chất vấn “Vừa rồi anh treo điện thoại của tôi?”

“A?… Ah, thật xin lỗi, tôi đang ngủ.” Anh ta tiện tay lôi ra một tấm danh thiếp “Nếu cô có vấn đề về tâm lý cứ tìm tôi, tôi sẽ giảm 80% giá cho… A? Chúng tôi đóng cửa rồi…”

Lương Ưu Tuyền không thèm nhận tấm danh thiếp của anh ta, đẩy cửa ra bước thẳng vào “Phòng khám làm sao có thể không có thuốc cầm máu được chứ, cho dù không phải để bán thì anh cũng phải có lúc bị thương chứ.”

“…” Anh ta nghiêng đầu nhìn cô, thông qua cử động giọng nói, kết luận“Cô là cảnh sát.”

Lương Ưu Tuyền giật mình, sờ sờ má mình trong vô thức “Cái này cũng viết lên mặt à?”

Người đàn ông đó giơ năm ngón tay lên “Thứ nhất, không người phụ nữ nào lại đến tìm người khác tận cửa chỉ vì một cú điện thoại bị treo; thứ hai, khi nói chuyện cô có thói quen khẽ nhếch môi, nhất định là một nhân viên nhà nước; thứ ba là tự ý xông vào nhà người khác, thế là đủ biết công việc thường ngày của cô ra (xỏ xiên thật *lăn lộn*); điểm thứ tư, sau khi bước vào nhà lập tức nhìn xung quanh, ánh mắt dừng ở con dao gọt hoa quả trên bàn một giây; còn thứ năm, điểm này khiến tôi 100% chắc chắc thân phận của cô…” Anh ta ung dung giơ một ngón tay nữa “Lúc cô đi qua tôi, tôi nhìn thấy… cảnh huy của cô ở túi quần lộ ra một nửa!”

“…” Lương Ưu Tuyền thật có lòng đánh cho anh ta một trận.

Anh chàng kia lười biếng nằm trên sô pha, nói “Thật ra tôi có một lộ Vân Nam bạch dương nguyên đai nguyên kiện, giá 200 tệ.”

“?!… Anh ăn cướp đấy à? Bên ngoài tiệm thuốc chỉ bán 40 tệ là cùng.”

“Đúng rồi, tôi chính là gian thương, xem ra giao dịch không thành rồi.” Anh ta làm tư thế mời, cười nụ cười đểu giả.

Lương Ưu Tuyền tức giận lôi 200 tệ ra đập lên bàn “Lấy thuốc ra đây.”

Anh ta giơ cao Mao chủ tịch* lên soi soi, sau đó nhíu mày, đẩy cửa phòng thuốc ôm hòm thuốc ra. Lương Ưu Tuyền tò mò xem xét, lập tức nổi giận. Bên trong đó có ít nhất mười hộp thuốc Vân Nam bạch dược còn nguyên.

(* là tiền TQ)

Vì vậy, cô vươn tay ra cầm một lọ thuốc, băng gạt, tăm bông, các loại thuốc trừ độc… Ánh mắt trợn trừng lên nhìn tên kia như muốn nói: Anh dám đòi thêm tiền à!?

Tên đó vô tội nhún vai, thấy cô vừa xoay người tính bỏ đi liền la lên“Lương Ưu Tuyền, cô thật sự không nhớ tôi nữa à?”

Lương Ưu Tuyền buông lộ thuốc, chăm chú nhìn khuôn mặt người đàn ông kia dưới ánh đèn. Quả thật quen quen, nhưng không nghĩ ra đã gặp ở đâu.

Anh ta đeo kính lên, nói “Giờ nhớ ra chưa?”

“…”

“Tôi là bạn học của Lâm Trí Bác, Cổ Ngọc.”

“… Con ba ba*?”

(Con ba ba 甲鱼 và Cổ Ngọc 贾玉 gần âm, 1 cái là ‘jiǎ yú’ còn 1 cái là ‘jiǎyú’)

“Cổ Ngọc! Cổ Bảo Ngọc bỏ chữ Bảo.” Cổ Ngọc ôn nhu cười, nhét 200 nhân dân tệ lại túi cô.

Lương Ưu Tuyền cuối cùng cũng nhớ được anh chàng này là ai. Không phải cô đãng trí, mà là lúc trước cô đã quyết sẽ quên hết những chuyện liên quan đến Lâm Trí Bác đi. Huống chi Cổ Ngọc thay đổi rất nhiều, từ một con mọt sách biến thành một thanh niên rất thời thượng.

Cô Ngọc vừa muốn mở miệng, Lương Ưu Tuyền đã giơ tay lên ngăn lại“Không cần hỏi tình trạng của tôi với Lâm Trí Bác, chúng tôi chia tay rồi.”

Không khí dừng lại khoảng ba giây.

“Thật tốt quá, nghĩa là giờ cô độc thân?” Cổ Ngọc mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng. Lúc trước anh đã chú ý đến Lương Ưu Tuyền, không ngờ tên tiểu tử Lâm Trí Bác kia nhanh chân chiếm được. Ai, thật là đáng tiếc… Lương Ưu Tuyền rõ ràng chẳng có ấn tượng gì với mình.

“…” Lương Ưu Tuyền thấy sự hào hứng này có phần vô lý, vội cầm đống thuốc và danh thiếp của Cổ Ngọc lên “Hôm khác đến tìm anh sau nhé.”

Cổ Ngọc lễ phép chặn đường cô lại “Cho tôi phương thức liên lạc đi.”

Lương Ưu Tuyền bắt người tay ngắn*, đọc số điện thoại của mình, sau đó nói rằng có chuyện quan trọng, vội rời đi.

(* dễ bị bắt nạt)

※※

Lương Ưu Tuyền bê đống dược phẩm về khách sạn, thấy Tả Húc đã sống dở chết dở nằm bên giường “Ôi, giờ mới về… Máu anh chảy khô rồi em mới quay lại là sao…”

Lương Ưu Tuyền trong lòng đang rối loạn, không nghe được hắn lải nhải cải gì, đến ngồi xổm bên giường giúp hắn băng bó.

“Em đang nghĩ gì đó?” Tả Húc nhìn được sự lạ thường của cô.

“Nếu không gặp anh em sẽ chẳng phải gặp lại người quen cũ. Anh quả nhiên là khắc tinh của đời em mà.”

“Thế còn không tốt sao? Em có thể cùng bạn cũ ôn lại kỉ niệm xưa, tránh để tính tình càng quái gở hơn. A… nhẹ tay chút…”

“Đó đều là những người em không muốn gặp! Lâm Trí Bác, Tiếu Hồng, giờ lại đến bạn cũ của Lâm Trí Bác. Phiền chết được!”

Tả Húc cười không trả lời, nhặt tấm danh thiếp trong đống dược phẩm lên xem xét “Cổ Ngọc… Bác sĩ tâm lý, tên đó hả?”

“Ừ. Anh ta thay đổi nhiều thật, cao hơn, đẹp trai hơn, xuất sắc hơn… Nếu không phải tự giới thiệu thật không nhận ra nữa.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa cắt băng.

Tả Húc không thèm để ý, liếc mắt sang bức ảnh nho nhỏ ở bên trái danh thiếp. Nụ cười rạng rỡ như ánh mắt trời, là một tên trí thức đẹp trai.

Hắn thừa dịp Lương Ưu Tuyền đang cất dọn đống băng gạt, ném danh thiếp vào thùng rác.

“Em đi tắm đi, để anh cất cho.”

Lương Ưu Tuyền gật đầu, mệt mỏi bước vào nhà tắm.

Trong mắt Tả Húc xẹt qua tia giảo hoạt. Lương Ưu Tuyền có một thứ mà tuyệt đối hắn không bao giờ muốn chia sẻ cho người khác, chính là làn da trắng như tuyết, không chút tỳ vết của cô. Nhưng bình thường cô che rất kín, ngay cả hắn cũng chỉ mới được nhìn trong đêm đó.

Tốc độ tắm táp của Lương Ưu Tuyền rất nhanh, chưa đến một phút (???) đã ra khỏi phòng tắm. Cô vươn vai một cái, nhào xuống cái giường còn lại, hình như vừa nằm xuống đã ngủ luôn.

“…” Tả Húc nghe được tiếng thở đều đều, liền hít một hơi, bước xuống giường, rón rén đến trước mặt cô nói “Này… tóc em chưa khô đâu, ngủ thế sẽ ung đầu đấy.” Hắn lay lay vai của cô. Quan tâm là giả, thực chất là muốn đánh thức cô.

Lương Ưu Tuyền mơ mơ màng màng gật đầu, nghiêng người ôm chăn ngủ tiếp.

“…” Tả Húc nhíu mày “Hay anh giúp em sấy nhá?”

“Ừ…” Lương Ưu Tuyền vô ý thức giơ ngón cái lên, quay xuống nằm sấp bên gối.

Vù vù vù vù vù!… Tả Húc bật chế độ max của máy sấy, mạnh mẽ dí vào gáy cô, nhanh lên, dậy đi!

Lương Ưu Tuyền không phải không thấy bị quấy nhiễu, mà là từ hôm qua đến giờ cô ngủ chưa được năm tiếng, hơn nữa lúc chạy đến chợ thú cảnh, trả thù, phá xe cùng các loại đánh nhau kia đã tiêu hao rất nhiều thể lực, thật sự mở mắt không nổi.

Tả Húc thấy làm cách nào cũng vô dụng thì rất chán nản, thất vọng thở dài, dứt khoát làm người tốt đến cùng, giúp cô sấy nốt mái tóc.

Từng sợi tóc được sấy khô rơi bên gối, mùi thơm nhè nhẹ, trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, chúng làm Lương Ưu Tuyền dịu dàng hơn hẳn.

Tả Húc ngồi xổm gần đó nhìn cô, hơi thở cô rất nhẹ, nhẹ nhàng thổi đến lông mi hắn. Thật ra bộ dạng yên tĩnh của cô bé này rất dịu dàng, Tả Húc thầm nói trong lòng.

“Trí Bác…”

Lương Ưu Tuyền thì thào nói mơ, kêu tên bạn trai cũ, khóe miệng nhếch lên vui vẻ. Cổ Ngọc xuất hiện làm cô lại nhớ đến mối tình đầu. Trong mơ, hai người quay lại thời điểm yêu nhau cuồng nhiệt, Lâm Trí Bác cùng cô chầm chậm bước ven bờ sông, ánh nắng tươi sáng, bốn phía ngập tràn ngũ thải ban lan* hoa tươi.

(* là năm màu vàng, xanh, đỏ, đen, trắng)



Tả Húc một khuỷu tay đặt vên giường, tay kéo căng da mặt. Hắn không biết mình không muốn nghe Lương Ưu Tuyền gọi tên bạn trai cũ trong mơ, càng không nghĩ tới tâm trạng lại trở nên khó chịu như vậy.

Hắn vươn người, hôn lên đôi môi cô, đầu lưỡi tìm cách vươn vào trong khoang miệng… Không thể không thừa nhận, Lương Ưu Tuyền là một sự hợp nhất hoàn hảo. Có đủ sự nhạy bén, thông minh và võ nghệ, nhưng mà một khi cởi bỏ lớp vỏ cảnh sát thì lại là một cô gái ngốc nghếch đến lạ.

Cô gái này có thể hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà những lúc nguy cấp lại không ngần ngại đứng ra che chắn cho hắn.



Lương Ưu Tuyền cảm thấy đầu lưỡi run lên. Cô nhíu mày, trong vô thức đẩy Tả Húc ra, nhưng mà cô càng giãy dụa càng phản tác dụng. Tả Húc một tay giữ chặt gáy cô, càng hôn sâu hơn.

“A…?…” Lương Ưu Tuyền nheo mắt lại, khi nhìn rõ khuôn mặt Tả Húc lập tức tỉnh mộng, vội đánh thật mạnh vào ngực Tả Húc.

Tả Húc mất thăng bằng ngã xuống, ngồi một góc vừa xoa ngực vừa cười xấu xa. Lương Ưu Tuyền lau lau khóe miệng “Anh có biết đây là phạm tội không hả?!”

“Em nói xem, anh phạm tội gì?” Tả Húc mím môi cười cười.

“Anh!… Em!… Chúng ta chưa đăng kí kết hôn, anh không có quyền chạm vào em!” Lương Ưu Tuyền tức giận đến nói năng lộn xộn, trên mặt Tả Húc rõ ràng đang viết bốn chữ “lẽ thường tình mà”.

“A, thế nghĩa là em không muốn cưới anh rồi?” Tả Húc quay về giường, nằm sấp xuống, chống cằm vẻ buồn rầu.

“Đương nhiên phải cưới. Nhưng mà em đâu nói anh có thể ôm hôn mình chưa?” Lương Ưu Tuyền giơ chân lên đá vào mặt hắn, đương nhiên cô không dùng sức, chỉ là cố sức ra vẻ đang hành hạ kẻ dưới.

“…” Tả Húc không ngờ cô lại ra chiêu như vậy, nhanh nhẹn nắm cổ chân cô kéo về phía trước, khiến Lương Ưu Tuyền ngã xuống giường.

Bịch! một tiếng, trán Lương Ưu Tuyền va vào bờ vai hắn. Cô hoặc là không làm, đã làm là phải làm đến cùng, nhất định dồn hết sức đánh vào tay kia, cho hắn đau chết đi.

Tả Húc đau đến híp mắt lại, đành khống chết tay cô ở sau lưng cô. Lưng Lương Ưu Tuyền đỡ tại giường, cô còn chưa kịp phản ứng thì Tả Húc đã lại tập kích bờ môi cô, đồng thời, bắp ngực rắn chắc của hắn đã dán trước ngực cô.

Kẹt một tiếng, chiếc còng số tám lại một lần nữa quay về cổ tay Lương Ưu Tuyền.

“Em thật sự không muốn tự mình cảm nhận sao?” Tay hắn xuyên qua lớp áo tắm, nhanh chóng ôm gọn bờ eo cô.

“Không muốn! Anh đừng quá đáng!” Lương Ưu Tuyền giống hệt một con sư tử nhỏ đang nổi giận, nhưng đôi chân đã bị hắn kẹp chặt dưới gối, chỉ có thể trở mắt nhìn chiếc áo tắm chặt xuống khỏi vai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.