Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 46



Trong phòng thẩm vấn

Lương Ưu Hoa rót một chén trà, uống một ngụm, mặt vô cảm nhìn Dương Phỉ Nhi.

Dương Phỉ Nhi vẫn đeo còng tay, cô thổi thổi đầu ngón tay, nói: “Anh trừng cũng vô dụng, ngoan ngoãn chờ luật sư của tôi đi.”

“Đừng tưởng cô có tiền thì có thể coi thường pháp luật. Ngồi thẳng lên!” Lương Ưu Hoa đặt mạnh chén trà xuống.

Dương Phỉ Nhi không ngờ hắn sẽ gầm lên như vậy, vô thức ngồi thẳng nửa người trên. Nhưng cô khôi phục khí thế rất nhanh, thờ ơ nói: “Một người đàn ông trưởng thành như anh ngoài việc dọa nạt và bắt cóc phụ nữ còn làm gì khác được không? Chờ luật sư của tôi đến, tôi kiện chết anh, anh cảnh sát nhỏ ạ.”

Lương Ưu Hoa khịt mũi coi thường, châm một điếu thuốc, nói: “Xem cách ăn mặc của Dương tiểu thư thì cô nhất định là một người phụ nữ đã nhìn thấy rất nhiều nơi trên thế giới. Nhưng, tôi đoán cô nhất định chưa từng ở qua phòng tạm giam, hôm nay để tôi thành toàn cho cô.”Lời còn chưa dứt, nữ cảnh sát ngồi cạnh Lương Ưu Hoa đã cầm sổ ghi chép đứng dậy, nhắc Dương Phỉ Nhi đứng dậy đi theo.

“Lương Ưu Hoa! Anh đừng quá phận!” Dương Phỉ Nhi ra đến cửa còn quay đầu lại mắng: “Anh đây là quan báo tư thù, vô sỉ, hèn hạ!”

Lương Ưu Hoa giật mình, giơ tay bảo nữ cảnh sát kia cứ đi giải quyết chuyện khác, để hắn tự mình áp giải Dương Phỉ Nhi. Dương Phỉ Nhi ra sức giãy dụa, cô không cần ở tại phòng tạm giam vừa bẩn vừa hôi đâu.

Lương Ưu Tuyền nghe thấy ồn ào ở hành lang, tò mò nhìn sang, thấy Lương Ưu Hoa đang sải bước về phía trước, dưới nách kẹp Dương Phỉ Nhi đầu tóc rối bù. Lương Ưu Hoa đi tới cửa, tốt bụng nhắc Dương Phỉ Nhi:“Đừng náo loạn nữa Dương Phỉ Nhi, đây là cảnh cục đấy.”

Dương Phỉ Nhi mặc kệ đây là chỗ nào, nhưng giờ này cô đang bị treo lơ lửng giữa bầu trời, chỉ có thể kéo áo sơ mi của Lương Ưu Hoa. Xoạt một tiếng, nút áo sơ mi của Lương Ưu Hoa rơi lả tả trên mặt đấy, cổ áo phanh ra… Cơ ngực lộ ra thì không sao, nhưng đây là địa điểm chấp pháp nghiêm túc, Lương Ưu Hoa rốt cục đã nổi giận.

Hắn một cước đá văng cửa phòng. Lương Ưu Tuyền hiểu rõ tính anh hai mình, vì vậy vội chạy lên ngăn cản. Nhưng cô chậm một bước, cánh cửa đã kịp đóng lại cái “rầm” ngay trước mắt.

Các đồng nghiệp đều tò mò tựa vào cửa nghe lén, có thể loáng thoáng nghe được tiếng chiếc bàn bị lật. Năm phút sau chỉ nghe được tiếng kêu thảm thiết.

“Ah… Cứu mạng ah…”

Lương Ưu Tuyền chen đến trong cùng, lo lắng gõ cửa: “Lương đội trưởng, cô ấy là cố tình chọc giận anh, tỉnh táo đi anh hai!”

Nhưng mà Lương Ưu Hoa không trả lời, mọi người chỉ nghe được tiếng kêu gào quát tháo đến khản cả họng của Dương Phỉ Nhi.

“Lương Ưu Tuyền! Anh của cô là thằng điên… Ah, đừng lại đây… Á á á!…” Đương nhiên, tiếng kêu gào của Dương Phỉ Nhi chết chìm trong bàn tay thô bạo của người đàn ông bạo lực.

“Tiểu Tuyền, mau khuyên Lương đại đội trưởng đi, đừng làm bị thương Dương Phỉ Nhi, phiền lớn đấy.” Các đồng nghiệp bắt đầu lo cho Lương Ưu Hoa.

Lương Ưu Tuyền trầm ngâm, chạy về văn phòng lấy búa, bảo đồng nghiệp tản ra. Cô quyết phá cửa cứu người.

Đúng lúc này, một người vì bảo vệ cho sự “hành hung bừa bãi” của đại đội trưởng mà vẫn đứng ở ngoài “canh gác” hấp tấp chạy vào: “Lương Ưu Tuyền! Có một cái xe thể thao vừa tới, tôi đoán là luật sư của Dương Phỉ Nhi đến rồi, làm sao bây giờ?!”

“…” Lương Ưu Tuyền giao búa lại cho đồng nghiệp, sửa lại quần áo, nói: “Tôi đi ứng phó trước, mọi người mau ngăn Lương đại đội trưởng lại.” Nói xong cô đi thẳng đến phòng tiếp khách.

.

.

Vài phút sau

Tả Húc và hai luật sư một trước một sau đi vào phòng tiếp khách, lớp make-up vẫn còn chưa tẩy.

Lương Ưu Tuyền không ngờ Tả Húc sẽ xuất hiện. Cô nhìn hắn không chớp mắt, tuy thường ngày đều nhìn thấy động thái mới nhất của hắn trên tạp chí nhưng đã vài ngày chưa gặp người sống rồi.

Tả Húc đi đến trước, nhẹ nhàng cười với cô, đem một sấp văn kiện đưa cho Lương Ưu Tuyền, nói qua loa: “Về chuyện đánh người bị thương của Dương chủ tịch, người bị thương đã chấp thuận lén hòa giải, đây là người đó tự nguyện kí tên.”

“…” Lương Ưu Tuyền mở văn bản ra xem xét, tập đoàn Tinh Hỏa đồng ý vì chuyện này bồi thường người bị thương mười vạn nhân dân tệ cùng tiền chữa trị, người chịu trách nhiệm đúng là Tả Húc.

Tả Húc thấy cô không trả lời, ra hiệu luật sư tiến lên một bước, sau đó hỏi Lương Ưu Tuyền: “Chuyện này Dương chủ tịch giao toàn bộ cho luật sư xử lý, xin hỏi phải cùng cảnh sát nào đi làm thủ tục thả người?”

Lương Ưu Tuyền lấy lại tinh thần: “Tạm thời không thể thả.”

Tả Húc nhíu mày: “Người bị hại đã đồng ý không truy cứu, về chuyện Dương chủ tịch mạo phạm Lương đội trưởng, anh xin thay cô ấy tạ lỗi.”

Lương Ưu Tuyền phát hiện mình không thể nào chịu nổi những lời nổi đã bị công thức hóa của Tả Húc. Cô đặt tập tài liệu lên bàn, vì kéo dài thời gian nên nói chầm chậm: “Khi cảnh sát nhận vụ này sẽ phải chịu trách nhiệm với người bị thương. Tất cả chứng cứ đều cho thấy Dương Phỉ Nhi đã cấu thành hành vi phạm tội. Có thể nộp tiền bảo lãnh hay không không phải chuyện Tinh Hỏa có thể làm chủ. Hơn nữa trong quá trình thẩm vấn Dương Phỉ Nhi đã không phối hợp với cảnh sát phá an, thậm chí đối với cảnh sát có những lời lẽ ác ý, hành hung tàn nhẫn. Cho nên cảnh sát có quyền tạm giam cô ta 48 tiếng để giáo dục lại. Mời trở về mời trở về, ngày kia hãy đến đón chủ tịch của mấy người.”

Tả Húc nhún nhún vai, nói: “Cá nhân anh không có ý kiến gì, nhưng vì hình tượng của công ty, anh phải đưa Dương Phỉ Nhi về.”

Lương Ưu Tuyền lườm hắn, phì, cứ giữ lại đấy.

“Lương cảnh sát, Dương tiểu thư mới thật sự là người bị hại. Người đàn ông kia phi lễ cô ấy trước, Dương tiểu thư chỉ là phòng vệ thích đáng! Cho nên cảnh sát không có quyền cưỡng ép tạm giam Dương tiểu thư.” Trách nhiệm của luật sư chính là thuê người làm chứng, nhưng dưới tình huống không có chứng cứ có lợi thì chỉ còn cách nói ra sự thật.

“Vậy sao? Nếu vậy vì sao Dương Phỉ Nhi không chịu giải thích rõ ràng? Rõ ràng, theo tôi thấy, Dương Phỉ Nhi cũng không muốn rửa oan cho mình. Chờ các người tìm được chứng cứ xác thực rồi hãy đến.” Lương Ưu Tuyền quay người bỏ đi. Đừng tưởng cho Tả Húc ra mặt là được nha.

Nhưng khi Lương Ưu Tuyền sắp ra khỏi cửa, Tả Húc lại nhanh nhẹn chắn trước người cô.

Không đợi Lương Ưu Tuyền phản ứng, môi cô đã bị môi hắn che lại. Lương Ưu Tuyền mất một giây sửng sốt, sau đó nhớ ra hoàn cảnh hiện tại, vội đẩy Tả Húc ra: “Làm gì đấy?!”

“Anh tự thú, anh phi lễ nữ cảnh sát, mau bắt anh đi…” Tả Húc lười biếng giở chút thủ đoạn.

“…” Lương Ưu Tuyền xấu hổ mím môi. Cô kéo Tả Húc đi vào phòng làm việc của mình, thấp giọng nói: “Anh đừng náo loạn! Nói thật cho anh biết, Dương Phỉ Nhi bị anh em đưa vào phòng giam, sau đó…” Cô gãi gãi đầu, không biết nên nói từ đâu.

Tả Húc kinh ngạc mở to mắt: “Anh của em… Là cầm thú… Ặc…”Hắn che mặt kịp, lại không bảo vệ ngực.

Lương Ưu Tuyền biết mình nặng tay, vô thức giúp hắn xoa xoa. Nhìn cách ăn mặc của hắn, cô hỏi: “Anh đang quay phim sao? Chuyện nhỏ thế này sao còn gọi anh tới?”

Tả Húc thấy cô giúp mình dừng xoa bóp nên rất phối hợp kéo tay cô lên ngực mình, có ý muốn cô xoa bóp tiếp, giống như rất hưởng thụ.

“…” Lương Ưu Tuyền sợ đồng nghiệp nhìn thấy màn này, nhìn quanh, thò tay ra đóng cửa. Nhưng quả thật cô không cách nào phản kháng, chuyện này không liên quan tới sức lực, mà là liên quan đến tình cảm.

Tả Húc tựa vào cửa, giơ tay lên sờ mái tóc ngắn của cô, yếu ớt nói:“Gần đây tốt chứ?”

Lương Ưu Tuyền mất tự nhiên cụp mắt, trong lúc vô tình lại nhìn thấy vết băng bó của Tả Húc. Cô cả kinh, kéo ống tay áo của hắn lên, phát hiện vết băng không phải nhỏ mà quấn đến tận khuỷu tay. Đầu ngón tay Lương Ưu Tuyền run lên, kéo hắn ngồi xuống ghế: “Nghiêm trọng không?…”

“Không có việc gì. Là cảnh nam chính muốn tự sát, do biện pháp phòng hộ không tốt nên cắt xượt vào da.” Tả Húc kéo ống tay áo xuống, một tay chống xuống bàn, lại nhìn đến một bức ảnh được lồng kính trên bàn. Hắn chỉ vào đứa bé gái béo ục trong ảnh: “Đây là lúc em mấy tuổi?”

Lương Ưu Tuyền đang lấy cho hắn một cốc sữa bò, buông cốc xuống nhìn lại: “Sáu, bảy tuổi, anh thật sự nhận ra em à?”

“Em có thay đổi gì đâu, vẫn là bộ dạng ghét ác như cừu đó.” Tả Húc gõ gõ bàn, cười xấu xa: “Khi đó em đáng yêu hơn. Giờ không tốt, không nên gầy như vậy…”

Lương Ưu Tuyền nhìn lại chính mình, chuyện không cần khom lưng đã nhìn thấy bàn chân có tính là bi kịch không = =’

(Nếu có ‘cái gì đó’ thì không nhìn thấy được bàn chân đâu các bác ạ *LMAO* nhưng mà đau khổ quá, em cũng giống chị Tuyền ToT)

“Lâu lắm rồi anh không bị ăn đòn đấy nhỉ!?” Lương Ưu Tuyền giơ nắm đấm lên huơ huơ trước mặt hắn.

Tả Húc cười cầm cái ốc lên, một mùi thơm của sữa lập tức bay tới mũi, hắn lại buông cốc xuống: “Anh muốn uống cà phê cơ.”

“Sắc mặt kém như thế thì đừng uống cà phê nữa. Cho anh ba phút, lập tức uống hết sữa.” Lương Ưu Tuyền vẻ mặt sa sầm ra lệnh.

“…” Tả Húc nhìn sữa bò trăng trắng, nhíu mày, uống một hơi hết nửa cốc, sau đó khổ sở nhắm mắt lại.

Lương Ưu Tuyền thấy bọt sữa bám trên mép hắn, cười khúc khích, lấy khăn tay ra lau cho hắn. Tả Húc lập tức cúi đầu xuống cho cô lau, không một chút ngượng ngùng.

“Anh sao lại kéo Ngô Thiên Khải xuống nước thế? Thật ra anh ấy không hề liên lạc với em.” Lương Ưu Tuyền biết rõ đó là trò trả thù của Tả Húc, nhưng đối phương cũng vô tội mà.

“Đừng tưởng chuyện anh ta lén chụp hình anh cứ thế mà bỏ qua, anh phải cho tên đó nhớ thật kĩ, ha ha…” Tả Húc đắc ý hếch cằm lên. Thủ đoạn tranh giành bạn gái Ngô Thiên Khải đã sử dụng là hành vi rất đáng xấu hổ. Hiện tay ngày nào hắn cũng bị đám phóng viên bao vây, đương nhiên sẽ không rảnh để liên lạc với Lương Ưu Tuyền. Cái này gọi là một mũi tên trúng hai con nhạn đấy.

“…” Lương Ưu Tuyền lườm hắn. Lúc trước Ngô Thiên Khải đưa cho cô xem một đoạn video Tả Húc nắm tay nữ chính đã thổi bùng lên ngọn lửa ghen tuông trong cô. Sau này chính miệng Tả Húc đã công nhận việc đó, nhưng đó chỉ là diễn tập. Thật ra việc này cũng trách cô không đủ tỉnh táo.

Tả Húc vốn muốn nói gì đó nhưng điện thoại trong túi quần đã rung lên. Khỏi cần nhìn cũng biết đó là điện thoại Ngô đạo diễn giục hắn quay lại trường quay, vốn hắn cũng chỉ được một giờ nghỉ.

Hắn ầm thầm thở hắt ra: “Khi nào anh trai em mới đồng ý thả Dương Phỉ Nhi ra?”

“?!”… Nụ cười của Lương Ưu Tuyền cứng đờ, cô thở dốc vì kinh ngạc. Cô đã hoàn toàn quên mất sống chết của Dương Phỉ Nhi rồi. Vì thế cô tông cửa xông ra, kinh ngạc nhìn thấy các đồng nghiệp vẫn nằm sấp trước cửa nghe lén.

“Sao vẫn còn chưa ra?” Lương Ưu Tuyền kinh ngạc hỏi mọi người.

Tất cả đều ra dấu không được lên tiếng, thuận tay đưa một cái cốc giấy cho Lương Ưu Tuyền: “Nghe đi nghe đi, Dương Phỉ Nhi khóc…”

“…” Lương Ưu Tuyền đặt chén giấy lên cửa ghé tai vào, quả nhìn nghe được tiếng nức nở. Hình như anh hai đang nói gì đó, nhưng phòng này cách âm quả nhiên không tệ, hoàn toàn không nghe được bọn họ đang nói cái gì.

Trong phòng (thật sự là phòng tù, đèn huỳnh quang bị hỏng vẫn chưa sửa)

Dương Phỉ Nhi chân trần ngồi trong góc, tóc tai bù xù, vùi đầu vào gối khóc lóc, khóc đến mức não ruột.

“…” Lương Ưu Hoa nhìn xuống đáy bàn, giơ cao bật lửa, tìm hết đám móng tay bị hắn cắt bỏ. Ah, vẫn chưa tìm thấy chiếc giày cao gót ban nãy hắn ném đi nữa. Hắn thật không ngờ Dương Phỉ Nhi sẽ vì cái móng tay mà nước mắt chảy thành sông thế này.

(Em thật không ngờ là anh lôi Dương Phỉ Nhi vào đó để cắt móng tay = = nhưng như thế đủ thâm độc, em thích!)

“Đừng khóc nữa mà, tôi không phải đang tìm đây còn gì?” Lương Ưu Hoa không sợ đàn bà chanh chua chửi đổng, chỉ sợ phụ nữ yếu đuối rơi nước mắt.

Dương Phỉ Nhi sụt sịt mũi, cầm chiếc giày cao gót hắn vừa tìm thấy ném lại về phía Lương Ưu Hoa: “Tóc rối, móc gãy, make-up cũng bị nước mắt làm trôi rồi! Anh bảo tôi làm sao dám ra ngoài nữa?!”

“…” Lương Ưu Hoa để cô tùy ý phát lửa giận. Hắn thừa nhận ban nãy hắn hơi nóng quá.

Hắn cầm mấy chiếc móng giả thủy tinh nhảy đến trước mặt Dương Phỉ Nhi, nhỏ giọng thương lượng: “Đi ra ngoài trước đi, cô nam quả nữ ở cùng trong phòng sẽ có ảnh hưởng không tốt.”

Dương Phỉ Nhi giơ chân lên đạp vào gối hắn: “Không đi, bây giờ anh có cầu xin tôi cũng không đi nữa!”

“…” Lương Ưu Hoa sờ sờ tóc, tiếng đập cửa liên tục vang lên, nếu không ra ngoài sợ người ta hiểu lầm ah.

Nghĩ thế, hắn cởi áo khoác choàng lên người Dương Phỉ Nhi, khom người ôm Dương Phỉ Nhi vào trong lòng. Dương Phỉ Nhi kinh hô một tiếng, liều mạng giẫy ra. Thế nhưng bất luận cô đánh đập Lương Ưu Hoa thế nào, Lương Ưu Hoa vẫn đi thẳng đến cửa phòng. Khi ánh sáng tràn vào phòng, Lương Ưu Hoa dùng một tay che khuôn mặt Dương Phỉ Nhi đi, bỏ qua những ánh mắt tò mò, đi xuyên hành lang đến gara, đưa Dương Phỉ Nhi vào xe cảnh sát. Tất cả các hành động đều liên tục diễn ra.

Dương Phỉ Nhi vẫn ôm mặt, co rúc ở ghế phụ. Từ nhỏ đến giờ cô chưa từng để người khác thấy mình chật vật như vậy, hiện tại cô chết đi được rồi.

Lương Ưu Hoa không biết cô nản lòng thoái chí vì cái gì, nghiêng đầu hỏi:“Đưa cô về nhà hay là đi viện thẩm mĩ?”

“Lò hỏa táng.”

“…”

Lương Ưu Hoa thấy cô không giống như đang giả vờ, nhưng cảm thấy rất buồn cười. Đầu tiên hắn lái xe ra khỏi nội viện, cùng lúc muốn đẩy hai tay che mặt của Dương Phỉ Nhi ra. Nhưng Dương Phỉ Nhi lập tức giống như vampire sợ nắng, lên cơn điên kêu la.

Lương Ưu Hoa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sau khi khóc đã biến thành hoa mèo, tuy mặt cô xám như tro nhưng hắn không nhịn được bật cười.

Dương Phỉ Nhi không muốn sống nữa rồi, cũng không có sức cùng hắn giở trò ác độc. Cô dựa vào ghế tựa, trốn tránh ánh mắt đáng giận của Lương Ưu Hoa. Lương Ưu Hoa đạp chân ga phóng đi, trước hết phải tìm chỗ cho Dương Phỉ Nhi rửa mặt.

Chỉ một lúc sau, hắn đỗ xe bên cạnh một vòi nước dùng chung, thừa dịp bốn bề vắng lặng kéo cô xuống xe, sau đó đứng sau lưng Dương Phỉ Nhi, lợi dụng thân hình to cao che người cô lại.

Túi trang điểm của Dương Phỉ Nhi vẫn còn ở cảnh cục, hôm nay nếu không rửa qua một chút cũng không được. Cô nhìn cái vòi sắt đã rỉ, dùng tay giật giật góc áo Lương Ưu Hoa: “Này, giúp tôi làm cái thứ bẩn thỉu này chảy nước!”

“…” Lương Ưu Hoa im lặng, dùng tay vặn mở vòi nước, bệnh công chúa, cần trị!

Không biết đã bao lâu sau, chỉ biết Lương Ưu Hoa đã đợi đến mất hết kiên nhẫn: “Cô là rửa mặt rửa tay hay là phẫu thuật thẩm mĩ đấy, nhanh lên được không?”

Dương Phỉ Nhi dùng nước giội hắn: “Không được nhìn tôi, xoay đi!”

“…” Lương Ưu Hoa hít sâu, có nén lửa giận trong lòng…

Lại thêm một phút chờ đợi

Dương Phỉ Nhi vẫn tiếp tục nói câu đó. Lương Ưu Hoa không thể nhịn, cũng không cần nhịn nữa, cầm vai cô, nhìn xem cô cuối cùng là đang làm cái gì.

Khuôn mặt không trang điểm của Dương Phỉ Nhi tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy, cho nên cô vội che mặt đi. Nhưng là ngón tay còn chưa che kín, lại bị Lương Ưu Hoa kéo ra, thậm chí còn kìm tay cô lại. Vì thế, cô đột nhiên cảm nhận được thế nào là thế giới xoay chuyển.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt trái xoan thanh thuần đập vào mắt Lương Ưu Hoa: dáng vẻ không trang điểm của Dương Phỉ Nhi cùng với lúc trước như hai người khác nhau, sự giảo hoạt lúc trước không sót lại gì. Nếu không có cái đầu xoăn kia thì cô rất giống em gái hàng xóm. Lương Ưu Hoa chập chạp chớp mắt, khen ngợi từ tận đáy lồng: “Wow! Xinh thật!”

“?!”… Dương Phỉ Nhi xác định, cũng khẳng định đây không phải lời khen, cô nheo mắt lại thề: Lương Ưu Hoa! Tôi không cho anh thê ly tử tán, cửa nhà nát tan thì Dương Phỉ Nhi sẽ chuyển thành họ anh!

(Thề chuẩn CMNR)

Ở cảnh cục

Lương Ưu Tuyền đã sớm tiễn Tả Húc và luật sư rời đi, nhưng cô vẫn ngơ ngác đứng trong nội viện như thế. Bởi sau khi Tả Húc vô tình nhìn thấy cái thiệp cưới trên bàn cô, cũng không có hỏi ý cô mà đã hẹn cô sẽ gặp nhau tại hôn lễ của Lâm Trí Bác với Tiếu Hồng.

Còn có, Tả Húc trước khi lái xe rời đi đã trả lời vấn đề cô đưa ra khi trước, đó là vì sao hắn phải tự mình đến nộp tiền bảo lãnh cho Dương Phỉ Nhi.

Tả Húc nói: hắn chỉ là mượn cơ hội đến gặp cô.

.

.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: gần đây có rất nhiều độc giả hỏi bộ truyện này có ngừng không hay là kết thúc mở, đáp án của tôi là: KHÔNG!!

Vì đảm bảo cho lợi ích của mọi người, bài viết này được tung ra tại ngày, hoặc cách ngày tôi kết thúc một ngày. Tôi phúc hậu không nào, mau lại đây tung hô tôi (⊙v⊙).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.