Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 8



“Đợi chút. Anh nói mấy lời vô nghĩa đó thì hôn tôi làm gì?” Lương Ưu Tuyền nghiêng đầu, trong mắt có tia tức giận.

Tả Húc cũng giật mình. Ặc! Vì sao hắn lại hôn Lương Ưu Tuyền?

“Trả lời đi chứ!”

“Để cảm ơn.”

“Anh là người ngoại quốc chắc?! Bắt tay không được à?”

“…” Tả Húc thong thả nháy mắt mấy cái, nghiêm túc giải thích: “Gần đây có nhiều phim tình cảm mà. Cô cứ coi như vừa phối hợp cùng tôi đóng một cái MV tình cảm đi.”

Lương Ưu Tuyền giơ nắm đấm lên. Đột ngột tờ phiếu “không đánh” thứ ba đặt ra trước mặt cô. Đáng chết, lại không được đánh kẻ đáng bị đánh!

Tả Húc xé toang tờ phiếu, từng vụn nhỏ rơi xuống bãi cỏ như ‘Thiên nữ tán hoa’ (QLCC: nghĩ là thiên nữ rải hoa ~ cám ơn bạn Hoa đã nhắc nhé :”>). Hắn âm thầm thở hắt ra, nhảy xuống rồi xoay người nói: “Ân nhân cứu mạng, có cần tôi đỡ cô không?”

Lương Ưu Tuyền khinh thường hừ nhẹ, vừa vặn nhìn thấy một chiếc Audichạy qua cổng bệnh viện. Vì thế cô chống tay, tự mình nhảy xuống. Hứ! Chị đây đủ khả năng, không cần mi giúp.

“Đi thôi, người của tôi đến rồi .”

“Tôi có thể về nhà rồi?”

“Phòng bị nổ tung như thế mà còn muốn về nhà?” Lương Ưu Tuyền toàn thân tỏa ra uy lực: “Đi theo chị!”

“…” Con nhỏ này khẳng định ngày nào không uy hiếp người khác thì ngày hôm đó ăn cơm không ngon.

Chiếc xe rẽ vào ngõ, đón người, rồi đi ra. Lương Ưu Tuyền ngồi trên ghế phụ, Tả Húc ngồi ở ghế sau.

Tả Húc nhìn người con trai đang lái xe. Lúc thẩm vấn hắn có gặp qua người này, bởi vì mình không có phối hợp nên anh ta đã tức giận đến đập bàn. Những cảnh sát khác gọi anh ta là Lương đội trưởng.

Lương Ưu Hoa nhìn em gái thân yêu, lại qua kính chiếu hậu trừng mắt nhìn Tả Húc một cái: “Về cục trước đã.”

Lương Ưu Tuyền ngoan ngoãn nghe lời. Cô phát hiện sếp của mình – cũng chính là anh trai không có giới thiệu mình với Tả Húc, cho nên cô cũng không nhiều chuyện. Dù sao việc bọn họ là người một nhà càng ít người ngoài biết càng tốt.

Trên đường, Lương đội trưởng nhận được điện thoại. Nội dung đại loại là luật sư của Tả Húc yêu cầu cảnh sát lập tức phóng thích hắn. Tên đó còn nói cảnh sát đã cố ý đem tính mạng Tả Húc ra đùa giỡn, nếu giờ còn cố ý tạm giam thì sẽ đem việc này ra kiện.

“Có đủ ý thức pháp luật hay sao?” Lương Ưu Hoa nói đầy ẩn ý.

Tả Húc đương nhiên không thể tùy ý tuân theo sự sắp đặt của cảnh sát. Hắn nhún nhún vai: “Muốn đem tôi ra làm mồi thì cũng phải để ý đến giá cả của mồi chứ.”

Lương Ưu Hoa khinh thường hừ nhẹ: “Không sai. Anh đúng là rất nhiều tiền, nhưng anh có nghĩ tới tính mạng của mình chắc? So với việc bị giết người diệt khẩu, sao không phối hợp cùng cảnh sát bắt tội phạm đi. Hơn nữa, tôi nghi ngờ quả bom kia là do anh bày ra.”

Lương Ưu Tuyền sửng sốt: “Đội trưởng, em có thể chứng minh không phải…”

“Em im ngay. Quả bom mini kia đặt dưới giường của em! Dựa theo diện tích của vụ nổ, người chết đầu tiên chính là em!” Quả thật có thể không khoa trương mà nói rằng lúc Lương Ưu Hoa mới biết được vị trí của quả bom, anh đã bị dọa cho toát hết mồ hôi hột.

Lương Ưu Tuyền giật mình nháy mắt mấy cái. Cô quay đầu nhìn Tả Húc thì thấy hắn đang nhíu mày. Nhìn không ra hắn rốt cục đang nghĩ gì.

Nói như thế, đối phương cũng không phải muốn giết người diệt khẩu, chẳng qua chỉ là muốn cảnh cáo thôi.

“Đội trưởng, chẳng phải máy quay của bệnh viện có theo dõi những người ra vào sao?” Lương Ưu Tuyền phát hiện chuyện này ngày càng phức tạp. Nhưng ít nhất thực tế đã chứng minh, Tả Húc tuyệt đối không phải là không biết gì.

“Hung thủ lựa chọn tết Trung thu để động thủ, chính là đã biết trước tối nay có hoạt động. Hắn thừa dịp hỗn loạn bèn đột nhập, có hơn một trăm người ra vào. Còn tại hiện trường thì vẫn đang điều tra, thu được một số manh mối.” Lương Ưu Hoa nói những lời này đương nhiên là cho Tả Húc nghe.

Tả Húc lại ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ dù không có gì đáng để nhìn, trầm mặc không nói.

Lương Ưu Tuyền mấp máy môi. Hành vi của Tả Húc đối với bản thân hắn là rất bất lợi. Bất quá cô có thể lý giải là vì hắn không hề cảm kích, lại cho rằng cảnh sát chỉ muốn phá án chứ không hề quan tâm sự an nguy của hắn.

Muốn thay đổi cái nhìn của Tả Húc, trước hết phải cùng hắn thành bằng hữu, được hắn tín nhiệm đã.

“Đêm nay hay là ở tạm nhà tôi đi?” Lương Ưu Tuyền cười tủm tìm nói với Tả Húc.

Tả Húc còn chưa kịp mở miệng, Lương Ưu Hoa đã đột ngột phanh xe, biểu tình cực mâu thuẫn.

Tả Húc liếc hắn, tà ác cười: “Lương đội trưởng, nếu anh không muốn cùng cãi lý với luật sư của tôi thì hay đêm nay tôi ở tạm nhà hai người vậy. Đúng rồi, tôi phải ngủ cùng một phòng với Tiểu Tuyền thì mới có cảm giác an toàn.”

“Anh!… Tôi cảnh cáo anh, đừng có giở trò với em gái tôi!” Lương Ưu Hoa tức giận chỉ Tả Húc. (bại lộ thân phận)

“Anh hai, anh đang nói cái gì…” Lương Ưu Tuyền kinh ngạc. (bại lộ thân phận, too)

“A, cảnh sát quả nhiên lợi hại. Tôi với em gái anh chính là như thế đó.” Tả Húc xem thường.

“Tả Húc! Anh đừng có nói hươu nói vượn, anh tôi sẽ cho là thật đó!” Lương Ưu Tuyền kinh hãi.

“Sự thật sẽ thắng hùng biện, không cần giải thích.” Tả Húc nhìn Lương đội trưởng hai mốc bốc hỏa, đúng là vui thật.

“Anh à, Tả Húc hắn đang cố tình chọc anh đó. Không phải thế đâu…”

“Vậy sao em lại cho hắn đến nhà?!”

“Em… Kẻ địch ở trong bóng tối, Tả Húc đang gặp nguy hiểm mà. Anh, Lương đội trưởng vĩ đại à, anh bình tĩnh nào, hít sâu…” Lương Ưu Tuyền vội vàng giúp anh trai hạ hỏa. Anh hai mà nổi giận là có bạo động đó.

Lương Ưu Hoa trừng mắt nhìn Tả Húc để lộ ra một khuôn mặt đàn ông nhìn thấy thì phải ghen tị, còn phụ nữ nhìn thấy thì đều rung động. Thật có lòng nhất thương không cần nhìn khuôn mặt này. (QLCC: câu nào không hiểu)

Lương Ưu Tuyền thấy Tả Húc giống như không có việc gì cười tủm tỉm liền cởi dép ra ném hắn: “Anh mau nói rõ cho anh trai tôi đi! Lúc này mà anh vẫn còn đùa được à?”

Tả Húc cười không nói gì, khom người nhặt chiếc dép lên, lại phủi cho sạch bụi rồi mới đưa trả Lương Ưu Tuyền, thể hiện bộ dạng săn sóc tỉ mỉ.

“Bịch” một tiếng, Lương Ưu Hoa xuống xe, kéo Tả Húc ra kéo kéo kéo… kéo đến một chỗ tối.

Lương Ưu Hoa ép sát Tả Húc vào tường, tóm lấy cổ hắn, chất vấn:“Anh thực sự là thích em gái tôi hay là có ý đồ gì?”

“Nhà các người ai cũng thô lỗ thế sao?” Tả Húc nhìn thằng đối phương, cũng không đổi sắc.

“Tôi hiện tại không phải cảnh sát, tôi đang lấy thân phận là anh trai Lương Ưu Tuyền để hỏi cho nên không thể coi là cảnh sát đánh dân thường được!”

“Tôi chưa nói muốn kiện anh, không cần căng thẳng.” Tả Húc cười trừ. Hắn đẩy tay Lương Ưu Hoa ra, vuốt lại chỗ áo bị Lương Ưu Hoa làm nhàu, thong thả nói: “Em gái anh không xinh đẹp cũng chẳng có dáng người hấp diễn, lại không thông minh cũng không có tiền. Một nam nhân hoàn mĩ như tôi thì có thể có ý đồ gì với cô ta? Nếu có thể thì chỉ có cái sự ngu đần không sợ sống chết của cô ta hấp dẫn tôi.”

“…” Lương Ưu Hoa không nói gì nuốt nước bọt. Thân là anh trai nếu lại đồng ý với quan điểm Tả Húc thì có phần không hay lắm.

Phút chốc, anh nắm tay Tả Húc, ánh mắt nhìn hắn mong chờ.

“…” Tả Húc dựa sát vào bức tường. Người này còn muốn làm gì nữa đây?

“Tiểu Tuyền vẫn còn bị ám ảnh bởi mối tình đầu, con bé hiện tại lo sợ chuyện yêu đương. Thậm chí thấy người khác phái đến gần là đấm là đá. Tôi cũng rất lo con bé sau này phải cạo đầu đi tu, cho nên, tôi hy vọng anh có thể cứu con bé…” Lương Ưu Hoa hiện tại cũng không quan tâm Tả Húc có phải tội phạm bị tình nghi hay không, chỉ hy vọng anh ta mạo hiểm sinh mệnh mà tiếp nhận Lương Ưu Tuyền nhà bọn họ!

“…” Tả Húc vốn chỉ muốn chọc Lương Ưu Hoa tức chết, làm thế quái nào mà anh ta có thể cho rằng hắn thật sự yêu cô nàng đó cơ chứ.

“Tôi…” Tả Húc khoát tay, nóng lòng muốn giải thích.

“Tôi cảnh cáo anh! Chưa kết hôn chưa được lằng nhằng đâu đó(QLCC: đoạn này là chém… từ lằng nhằng… hiểu thế nào cũng được *tà tà*). Tất cả hành vi sai đạo đức đều là phạm tội!” Lương Ưu Hoa ngắt lời hắn, rồi lại vỗ vỗ vai Tả Húc: “Ai da, tôi càng nhìn càng thấy cậu thuận mắt. Nhất định con hai đứa sẽ rất xinh đẹp đấy! Thật là một đôi trời sinh! Anh hai coi trọng cậu lắm đấy!”

“Lương đội trưởng, tôi bị tâm thần mà.”

“Không sao. Em tôi cũng thế.”

“Tôi bị tình nghi mà.”

“Không sao. Cảnh sát nhất định sẽ trả lại cho cậu công lý.”

“Tôi có thể chính là trùm.”

“Không sao. Tôi đã điều tra tài khoản của cậu. Toàn bộ đều là tiền sạch sẽ. Tốt nhất nên sớm kết hôn, rồi cậu chuyển hết tài sản sang cho em gái tôi là được. Đã ly dị so với việc gái lỡ thì (tức là ế) vẫn tốt hơn nhiều.”

“Tôi vừa rồi là nói đùa mà.”

“Ở trước mặt cảnh sát mà dám nói đùa, không muốn sống nữa hả?” Lương Ưu Hoa để lộ ra khẩu súng nằm bên trong âu phục. Lúc này anh không còn là huynh trưởng mà đã trở thành một “chiến binh chính nghĩa” rồi.(QLCC: siêu nhân biến thân *vật vã*)

“…” Như vậy là ép hắn hay sao?

Thông qua chuyện này đã chúng ta đã nhận được một bài học lớn.TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC NHÀN RỖI MÀ ĐI CHỌC TỨC CẢNH SÁT!

Chỉ chốc lát sau hai người đàn ông – sau khi giao dịch thành công – đã lên xe. Lương Ưu Hoa mặt tươi như hoa, trực tiếp đẩy em gái xuống ngồi ghế sau.

Lương Ưu Tuyền không rõ cho nên trước quan sát thật kĩ Tả Húc, thấy không có vết thương nào liền quàng qua tay Tả Húc, nhỏ giọng hỏi: “Hai người nói cái gì thế? Sao anh tôi lại cười như thế?”

“Anh trai cô đem hàng hóa ứ đọng bán lại cho tôi, nên tâm tình tự nhiên tốt.” Tả Húc im lặng hỏi trời xanh, con đã làm gì sai hả trời??

“Bán hàng hóa ứ đọng?…” Lương Ưu Tuyền nghĩ nghĩ. Quả thật trong kho của cục cảnh sát có thu được không ít tang vật, quần áo hàng hóa mấy trăm rương… Cô đập vào đầu Lương Ưu Hoa một cái: “Anh! Anh là cảnh sát sao có thể chào hàng tài sản quốc gia?! Huống chi là hàng giả mạo chất lượng kém?”

Lương Ưu Hoa xoa xoa đầu: “Nói cái gì thế? Anh bán gì?”

“Tả Húc nói anh bán cho anh ta một đống hàng hóa ứ đọng.”

“Hả?! Tên tiểu tử này lại nói em gái mình là hàng hóa ứ đọng à? Nhưng cũng đúng, cứ mã hóa thế cùng được!… Ách…” Lương Ưu Hoa lại bị em gái đấm cho một cái nữa, vội vàng cho xe chạy.

Lương Ưu Tuyền mệt mỏi ngồi trên ghế. Giải thích cho anh nghe chi bằng đi ngủ luôn. Cô biết anh vì việc đại sự chung thân của mình mà sốt ruột, nhưng cũng không thể gặp ai cũng nhận nhằng chứ?

※ ※

Lúc Tả Húc bước vào Lương gia, hắn thầm nghĩ giờ bỏ chạy không biết có kịp không…

Lương gia chiếm một hết một tầng, có ba căn hộ riêng biệt nhưng lại vẫn thông với nhau, bài trí rất đơn giản. Nói ngắn gọn, lúc mở cánh cửa phòng ngủ ra, anh có thể đi vào nhà của ông, nhưng cũng có thể đó là nhà của cha mẹ, chính là tam thế cùng đường trong truyền thuyết.

Lương ông đảm nhiện chức vụ chánh án, theo thói quen liền dùng một loại ánh mắt chuyên dùng quan sát tội phạm chăm chú nhìn Tả Húc.

Lương ba là giám ngục trưởng, đang quan sát xem Tả Húc nhìn có giống một kẻ tội phạm hay không.

Lương bà đã về hưu trước là cảnh sát ở cục ma túy thì vui lòng cười. May là đứa nhỏ này không hút thuộc phiện.

Lương mẹ biểu hiện bình thường nhất. Bà vốn làm ở cục thuế nên gặp ai cũng như nhau, mặt không chút biểu cảm.

Mà Tả Húc cuối cùng cũng biết vì sao Lương Ưu Tuyền không gả được. Đừng nói đến bàn chuyện hôn nhân, muốn đi vào trong căn nhà này cũng đã yêu cầu lòng can đảm của một vị đại anh hùng rồi!

“Các vị trưởng bối, cháu tên Tả Húc.” Trước phải cúi chào đã. Áp lực thật sự quá lớn!

Lương ông trang nghiêm nhìn: “Ừ. Trông cũng được.”

“Ông à, Tả Húc không phải bạn trai con đâu.” Lương Ưu Tuyền vội vàng báo cáo.

“Anh con không nói như thế. Tiểu Hoa! Trước đưa em con về phòng đi đã!” Lương ba hạ đao đưa ra mệnh lệnh. Lương Ưu Hoa vội vã thi hành, khiêng em gái lên phòng, tạm thời giam giữ ở đây.

Những trưởng bối của Lương gia cùng chung suy nghĩ, lập tức đổi đội hình, vây xung quanh Tả Húc.

“Ngồi đi.” Lương mẹ thực “tốt bụng”, đã chuẩn bị sẵn cho Tả Húc một cái ghế xoay 360 độ.

Ánh sáng của đèn bàn chiếu đến gương mặt Tả Húc khiến hắn nheo mắt lại. Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu nhà này cùng nhau thẩm vấn phạm nhân, khẳng định tên nào cũng lập tức thú tội.



Trải qua một cuộc “khảo vấn”, những vị trưởng bối của Lương gia đã thấy ấn tượng ban đầu với Tả Húc không hề sai. Kỳ thật bọn họ yêu cầu không hề cao: gia đình trong sáng, đã tốt nghiệp đại học chính quy, ba đời gần nhất không có phạm tội.

Hết nói về việc chính trị lại nói chuyện phiếm với nhau vài câu mọi người vẫn không buồn ngủ. Còn về phần Tả Húc có buồn ngủ hay không thì đó không phải việc các vị trưởng bối lo lắng.

“Cậu là giám đốc một công ty giải trí, tôi lại phải nói cho cậu nghe thế này. Hiện nay TV đều phát những bộ phim vớ vẩn thôi. Mấy cái người trẻ tuổi đó cứ ôm nhau một cái là lại hôn nhau. Thật chả bù cho những phim khi xưa, hay mà không lỗ mãng tẹo nào. Dù gì đi chăng nữa thì cũng không thể vì tiền mà làm những bộ phim kiểu đó được!”Lương gia gia than thở một tiếng.

“… Dạ.” Nói thì dễ dàng chứ có phải ông trả phí chế tác đâu ạ.

“ Cái phim “tổ trọng án số 6” hiện đang chiếu cũng không tệ lắm. Đáng khen ngợi.” Lương ba đồng ý gật đầu.

“…Vâng ạ.” Tuy thế nhưng đề tài đâu phải vô hạn đâu. Cũng phải có đến ba bộ phim kiểu đó rồi.

“Có mấy bộ phim Hàn Quốc đang chiếu cũng hay lắm. Nhưng mà người Hàn Quốc cũng thật đáng thương, đến thịt heo mà lúc ăn cũng không được ăn nhiều. Bác đây mỗi lần nấu thịt heo cách thủy lại cảm thấy bọn họ thật tội nghiệp.” Lương mẹ thương cảm.

“…Dạ.” Chắc chắn bác là người của cục thuế rồi.

Cuối cùng, người tốt nhất là Lương bà nội đứng lên, đưa cho Tả Húc một trái táo ngon lành. Bà vừa cười vừa căn dặn: “Hiện mấy người trẻ tuổi như các cô cậu đều không để ý đến chuyện sức khỏe. Nhớ là tuyệt đối không được dùng thuốc phiện để kích thích, phải quý trọng sinh mệnh, tuyệt đối không được lại gần thứ đó đâu đấy.”

“…” MẸ ƠI, CON MUỐN VỀ NHÀ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.