U Lan

Chương 13



Trời chiều, khuất dần phía chân trời.

Màn đêm thâm trầm, nuốt mất một tia màu hoàng hôn cuối cùng.

Trong Phượng Thành, phủ đệ Quan gia yên lặng trang nghiêm, cho dù trong đêm đen vẫn được những ngọn đèn dầu chiếu sáng như ban ngày, cũng để thủ vệ đề phòng sâm nghiêm nhìn không sót thứ gì.

Người trong Phượng Thành vốn đã mang lòng sợ hãi với đối với phụ tử Quan gia cầm giữ triều chính. Mấy ngày nay, mặc dù toàn bộ quân đội chạy tới chạy lui quanh tư gia đến mức gió thổi cũng không lọt, cũng không ai dám liếc mắt nhiều hơn một cai hay có bất kỳ câu oán hận nào.

Cho nên, khi một gã nam nhân giục ngựa chạy đến, cũng lớn mật mạnh mẽ dừng trước cửa Quan phủ, ngay cả hộ vệ trước cửa cũng hơi bị sửng sốt.

Nam nhân tung mình xuống ngựa, còn chưa rơi xuống đất, mười mấy lưỡi đao sắc bén đã vây quanh hắn.

“Người là người phương nào, dám xông vào cấm khu?”

Hắn vẻ mặt phong trần mệt mỏi, nhưng đôi mắt đen lại lấp lánh có thần khác thường, tuy bị mười mấy hộ vệ vây quanh vẫn không sợ không hãi, chỉ mở miệng cất giọng.

“Ta là tộc trưởng Ưng tộc Bắc Quốc, Kim Lẫm.”

Giọng nói nam nhân tuyên cáo như chuông đồng, làm cho nọi người trong lòng kinh hãi, rối rít thay đổi sắc mặt, cầm thật chặt kiếm trong tay.

Kim Lẫm giơ tay, không để ý đến những thanh đao gần như sắp đâm vào người hắn kia, chỉ đối mặt với cánh cửa dày đóng chặt, cất giọng lần nữa.

“Ta tới gặp Quan Trung đường. Đi nói cho hắn biết, ta có thuốc cùng phương thuốc có thể cứu muội muội của hắn. Chỉ có duy nhất loại thuốc này mới có thể kéo dài tính mạng của nàng!”

Bọn hộ vệ kinh ngạc bất định, một mặt kinh ngạc tộc trưởng Bắc Quốc này dám đơn thương độc mã tới đây, hành động như vậy chẳng khác gì chịu chết. Mặt khác lại hoài nghi, trên tay của hắn có phải có linh dược có thể cứu được viên Minh Châu trong lòng bàn tay Quan gia thật hay không.

Một hộ vệ lui về sau, đi vào thông báo. Nhóm hộ vệ còn lại cầm đao bất động, không lơi lỏng vây hãm nhưng cũng không tiến lên công kích, chỉ duy trì ưu thế chờ tin tức từ trong phủ.

Bị hộ vệ mạnh mẽ bao vây, Kim Lẫm vẫn bất động như núi, con ngươi đen bóng nhìn chằm chằm cánh cửa đen đóng chặt phía trước.

Hắn chờ.

Chờ khi trong lòng như có lửa đốt.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa màu đen rốt cuộc chậm rãi mở ra từ bên trong.

Trong Quan phủ, nơi nơi đèn đuốc sáng rực, những phiến đá xanh trên mặt đất được mài sạch đến bóng loáng, phản xạ ánh đèn. Một lão bộc áo đen đã đứng ngay giữa bên trong cửa.

Lão bộc khẽ nhướng mày, nhìn nam nhân lớn mật xông vào doanh trại kẻ địch kia, trầm giọng mở miệng.

“Ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn gặp Lan nhi.” Kim Lẫm nắm chặt nắm đấm, nỗ lực khống chế xúc động muốn xông vào tìm người.”Ta có thể đưa thuốc cùng phương thuốc cho Quan Tĩnh, chỉ cần để cho ta gặp nàng một lần!”

Lão bộc nhướng cao lông mày, vẫn chắp tay như cũ. Chỉ chốc lát sau, một tiểu đồng từ từ phía sau chạy ra, xuyên đình qua viện đi tới đại môn, tiến tới cúi người nói chuyện bên tai lão bộc.

Lông mày trắng của lão bộc nhướng càng cao hơn.

Tiểu đồng nói xong lập tức xoay người rời đi.

Lão bộc đứng thẳng lưng lên nhìn Kim Lẫm, sau đó hướng bọn hộ vệ giơ tay lên.

“Để cho hắn vào.”

Bọn hộ vệ nghe vậy lập tức thu lại toàn bộ đại đao phát sáng vào vỏ. Mà Kim Lẫm, căn bản không kịp đợi hộ vệ thối lui, thẳng thừng xuyên qua rừng đao, lập tức sải bước đi tới cửa lớn Quan phủ.

Lão bộc áo đen dẫn hắn đi qua viện ngoài, đi qua nơi mà mấy tháng trước hắn đã từng đi qua lúc bắt U Lan đi, một đường đi tới U Viện nơi nàng ở.

Chỉ là, mới đi đến cửa viện Kim Lẫm đã bị chặn lại.

Trong đình viện trang trí tao nhã, lát đá xanh, trước cửa đóng chặt chạm khắc hoa lan. Đèn cung đình sắc màu treo dọc hai bên cột thạch anh, treo cao cao, làm cho tất cả đều bại lộ dưới ánh đèn. Dưới mỗi một chiếc đèn đều có một hộ vệ cầm đao đang đứng.

Hắn khẩn cấp muốn tiến lên lại bị lão bộc ngăn cản.

“Ngươi chỉ có thể tới đây.”

Sắc mặt Kim Lẫm lạnh lùng, đang chuẩn bị mở miệng, cửa khắc hoa phía trước lại được người mở ra.

Trong phòng khách vẫn bày biện như trước. Chỉ là lần này, trong nhà đèn rực sáng, mà trong góc phòng khách, trên giường được trải đầy đệm mềm, có một nam nhân áo đen tuấn mỹ dị thường đang ngồi. Trong ngực hắn, nhẹ ôm một tiểu nữ nhân nhỏ yếu tái nhợt, hơi thở mong manh.

U Lan.

Hai mắt nàng vô thần, mặc xiêm y trắng như tuyết, tóc đen được chải bóng loáng phát sáng, được trang điểm đẹp như thiên tiên, nhưng vẫn giống như búp bê không có chút sức sống, tùy ý Quan Tĩnh ôm.

Kim Lẫm nắm chặt hai nắm tay, xúc động muốn tiến lên rồi lại chết tiệt hiểu được, là hắn tự nguyện đi tới Nam Quốc. Một khi thân đã tới Nam Quốc, hắn lập tức thân bất do kỷ, hết thảy đều phải theo quy tắc của Quan Tĩnh. (không do mình định đoạt)

“Ngươi nói, ngươi có thuốc?” Quan Tĩnh nhẹ giọng hỏi, trong tay vỗ về tóc muội muội, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Kim Lẫm một cái.”Thuốc đâu?”

“Ở trên người ta.”

“Lấy ra.”

Kim Lẫm lấy thuốc từ trong ngực ra, cất bước muốn tiến lên.

Lúc này Quan Tĩnh lại mở miệng.

“Đợi một chút.”

Lời này vừa nói ra, những hộ vệ tay cầm đại đao đang đợi bên cạnh lập tức cầm đao tiến lên.

Kim Lẫm dừng bước, thu lại tức giận, chậm rãi hỏi: “Ngươi không muốn cứu nàng sao?”

Nghe vậy, gương mặt tuấn mỹ của Quan Tĩnh bỗng dưng trở nên dữ tợn vặn vẹo, sát ý lạnh lùng xuyên qua viện ép thẳng tới Kim Lẫm.

Nhưng, hắn rất nhanh bình tĩnh lại.

“Cứu? Ta dĩ nhiên muốn cứu.” Quan Tĩnh nâng đôi mắt thanh tú lên, lạnh lùng nhìn kỹ hắn, sau đó khóe miệng câu lên một nụ cười nhàn nhạt, kinh người.”Cũng phải nói. Mặc dù, ta hận không thể một đao giết ngươi, nhưng ta vẫn phải cám ơn ngươi.”

Sắc mặt Kim Lẫm trong nháy mắt trở nên vô cùng tái nhợt. Hắn nắm chặt quyền, chỉ nghe thấy Quan Tĩnh mở miệng lần nữa, từng câu từng chữ nói: “Vốn lòng nàng đều đặt trên người ngươi. Nàng đối với ngươi tình sâu làm cho ta càng thêm hận ngươi. Bất quá, hiện tại chính ngươi đã phá hủy tất cả.” Hắn nhẹ nói, vô hạn yêu thương vỗ về má muội muội, trong mắt tràn đầy thâm tình.

Kim Lẫm trước cửa, vì mấy câu nói đó mà thân thể kịch liệt run rẩy. Ngực hắn giống như bị nắm thật chặt, vắt ra máu đỏ.

Vốn lòng nàng đều đặt trên người ngươi.

Chính ngươi đã phá hủy tất cả.

Lời của Quan Tĩnh không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn, giống như dùng roi một lần lại một lần quất vào tim hắn.

Không sai! Là hắn phá hủy tất cả! Là hắn tổn thương U Lan!

“Đúng, là lỗi của ta, cho nên ta vì nàng mà đến!” Kim Lẫm thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào U Lan không chút phản ứng, lòng đau như cắt.”Ngươi đối xử với ta thế nào cũng được, ít nhất để cho ta cứu nàng.”

Trên mặt Quan Tĩnh hiện lên một cỗ sát khí dã man.

“Ngươi hành hạ nàng thành như vậy, còn muốn ta tin ngươi sẽ cứu nàng?”

“Ta yêu nàng!” Kim Lẫm vô cùng kìm chế, lại khó nén nóng lòng cùng buồn giận.”Muốn thế nào ngươi mới nguyện ý để cho ta cứu nàng?”

Quan Tĩnh giương mắt lên, trong mắt bắn ra hận ý vô tận. Hắn nhìn Kim Lẫm, rồi sau đó bỗng dưng cười một tiếng, đưa tay vỗ nhẹ hai tiếng.

Nghe chủ tử gọi, mười mấy tên người hầu lập tức mang một sọt lại một sọt đầy những tảng đá cứng nhọn sắc bén. Bọn họ không tiếng động hành động, đem những tảng đá xếp vào chính giữa, làm cho từ trước cửa viện đến cánh cửa chạm khắc hoa chỗ nào cũng phủ kín đá tảng.

Sau đó, bọn người hầu lại như lúc đên, nhanh chóng biến mất.

Quan Tĩnh lạnh lùng nhìn Kim Lẫm, mở miệng lần nữa.

“Ngươi muốn gặp nàng, vậy từ đó bò qua cho ta.” Hắn lớn tiếng hạ lệnh, vẻ mặt thù hận vô cùng, cố ý nhục nhã cái người Bắc Quốc kiêu ngạo này.”Quỳ bò qua cho ta!”

Kim Lẫm nhìn chăm chú về phía trước, chậm rãi, chậm rãi quỳ xuống. Vì U Lan, ngay cả mạng hắn cũng có thể không cần, những khuất nhục này đã là cái gì?

Chỉ là vừa mới quỳ xuống, hộ vệ bốn phía lập tức rút gậy sắt ra, nặng nề đánh xuống lưng hắn, lực đạo mãnh liệt ngoan tuyệt đến mức dường như chặt đứt xương cốt hắn, đánh gục hắn trên đá nhọn.

Trong khách sảnh, Quan Tĩnh cong môi, lẳng lặng cười. Hắn nhìn chăm chú thưởng thức, rồi lại quay đầu, ôn nhu nâng cằm U Lan lên, ôn nhu nói: “Nhìn xem, ca ca báo thù cho muội.”

Gậy sắt lại mạnh mẽ đánh xuống.

Những cục đá sắc bén cắt trên mặt và tay Kim Lẫm từng vết thương. Hắn cố nén đau đớn, lấy tay chống người đứng dậy, phía sau thiết côn lại lần nữa rơi xuống, đánh hắn lại nằm úp trên đá.

Mùi máu ngai ngái, dọc theo khóe miệng hắn, hắn cũng không lau đi, chỉ tiếp tục chống người dậy, nhìn trong phòng khách, trên giường mềm mại, trong lòng Quan Tĩnh, U Lan, tiếp tục bò về phía trước.

Nàng, đờ đẫn ngồi ở nơi kia, không nói một lời. Sắc mặt nhìn có vẻ khá hơn một chút, nhưng gương mặt vẫn không chút thay đổi, giống như một pho tượng búp bê đẹp đẽ nhất.

Hắn một thân một mình mạo hiểm tới Nam Quốc lần nữa là đã lấy tính mạng để đặt cược.

Quỳ bò qua đã là cái gì?

Chỉ cần có thể đến bên người nàng, gậy gộc nhiều hơn nữa hắn cũng có thể tiếp nhận!

Hắn chết cũng sẽ đến bên người nàng!

Hắn chết cũng muốn cứu nàng!

Kim Lẫm nhìn nàng chăm chú, tiếp nhận những gậy sắt phía sau liên tục đánh tới, trên mặt và cánh tay bị thương đã tràn đầy máu tươi, ngay cả y phục trên người cũng đã bị đá nhọn cắt ra từng lỗ trở nên rách tung toé, hắn lại chỉ là chuyên tâm, kiên trì bò dậy lần nữa, hướng về phía nàng.

Tiếng đánh đập kinh người không ngừng vang lên trong sân.

Gậy sắt đánh tới, Kim Lẫm lần nữa bị đánh ngã trên mặt đất, tạo ra càng nhiều vết thương, nhưng vẫn bò dậy.

U Lan trong phòng khách vẫn ngồi, không có bất kỳ phản ứng nào.

Hắn bị đánh đến vỡ đầu chảy máu, lại kiên trì không chịu bỏ cuộc. Không biết qua bao lâu, trên đá đều bị máu tươi nhuộm đỏ, Kim Lẫm rốt cục đi được tới trước cửa.

Đúng lúc này, phía sau lại đánh tới một gậy cuối cùng, đánh bay hắn vào trong cửa. Hắn chật vật gục trên sàn nhà lát đá xanh, ho ra máu tươi lần nữa.

Kim Lẫm đau đến mức hai mắt choáng váng, lại vẫn ngẩng đầu lên. Hắn đã đến trước người nàng, bên chân nàng, hắn ngắm nhìn nàng, dùng cánh tay đầy máu tươi nâng mình dậy, khàn giọng gọi.

“Lan nhi…”

Ngoại trừ Quan Tĩnh, không có ai phát hiện ngón tay của U Lan khẽ động, phảng phất như đáp lại tiếng gọi khẽ kia.

Sắc mặt Quan Tĩnh nhất thời trở nên xanh mét.

Kim Lẫm người đầy máu lung la lung lay đứng dậy, rồi lại vì mất máu quá nhiều mà suy sụp ngã xuống lần nữa. Hắn ho ra càng nhiều máu, sắc mặt trắng bệch, không còn một tia huyết sắc.

“Lan nhi…”

Tiếng gọi nhẹ thấp tựa hồ truyền vào trong tai nàng, nàng lại nhẹ nhàng động.

“Lan nhi…”

“Câm mồm !” Quan Tĩnh lớn tiếng quát.

“Lan nhi…” Thanh âm của hắn, càng lúc càng yếu ớt .

U Lan vốn không nhúc nhích lại vào lúc này chậm rãi nghiêng người, nàng vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt tràn đấy máu tươi của hắn, dung nhan đờ đẫn đã lâu lại có một vẻ mặt hoang mang, giống như người sắp tỉnh lại từ trong mộng, mờ mịt không thôi.

Cái chạm nhẹ của nàng cơ hồ xóa đi tất cả đau đớn.

“Lan… Lan nhi… Thật xin lỗi…” Kim Lẫm nắm tay nàng, gọi tên của nàng, khàn giọng nói: “Ta yêu nàng…”

Quan Tĩnh ở bên tứ giận đến sắc mặt trắng bệch.

Đây không phải là kết quả hắn muốn!

Hắn không cho phép U Lan yêu nam nhân, nhất là người nam nhân này!

Quan Tĩnh nổi giận, đột nhiên đứng dậy, hất áo bào hung hăng đạp Kim Lẫm ra ngoài.”Không cho hắn bò vào lẫn nữa!” Hắn lớn tiếng hạ lệnh.”Dùng sức đánh cho ta! Đánh chết!”

Nói xong, hắn lại phất tay áo xoay người, đột nhiên đóng cửa lại.

Tiếng bang bang đánh đập nặng nề lại vang lên trong sân. Chỉ là lần này, tiếng đánh đập mạnh hơn, dữ dội hơn, nhanh hơn lần trước.

Quan Tĩnh xoay người lại, nhìn U Lan trên giường. Hắn vươn tay, xóa đi một vệt nước mắt trên khóe mắt nàng, dùng thanh âm ôn nhu nhất nói nhỏ bên tai nàng.

“Yên tâm, ca ca tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào khi dễ muội nữa.”

Từng giọt từng giọt nước mắt im lặng chảy xuống, tất cả đều bị Quan Tĩnh xóa đi. Hắn lau hết sức cẩn thận, phảng phất như những giọt nước mắt kia chưa bao giờ từng xuất hiện.

Một hồi lâu sau, âm thanh ngoài cửa ngừng lại.

“Trung đường.” Một gã hộ vệ cất giọng.

“Chuyện gì?”

“Người này không còn thở .”

Quan Tĩnh lộ ra nụ cười, ôm chặt U Lan trong ngực, một mặt lạnh giọng hạ lệnh.

“Mang xuống cho ta, chặt cho chó ăn!” Từ đó về sau, người nam nhân kia sẽ không xuất hiện nữa!

“Dạ!”

Tiếng vật nặng bị kéo đi từ từ đi xa, U Lan nằm trong ngực Quan Tĩnh khi thanh âm kia biến mất cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại.

…………

Đêm đó, nguyệt trong như nước.

Bệnh tình của U Lan chuyển nguy, đại phu vừa mới đến, nàng đã phun hơi thở cuối cùng, đã chết.

Quan Tĩnh tức giận đến mức gần như điên cuồng.

Muội muội hắn trăm phương ngàn kế, tinh tế che chở dĩ nhiên lại dễ dàng bị bệnh cướp đi như vậy. Hắn cầm đao, điên cuồng đuổi giết đại phu, muốn đại phu vô năng này chôn cùng U Lan, may có Quan lão gia kịp thời gấp trở về, mới ngăn được hắn đại khai sát giới.

Nếu không, hắn vô cùng có thể sau khi giết đại phu, tiếp tục giết hết từng người Quan gia.

U Lan ốm yếu, người trong Quan gia sớm đã chuẩn bị tâm lý. Hai mươi mấy năm nay, bọn họ hàng năm đều lo lắng, nàng có thể sống đến đầu năm hay không.

Hơn nữa nàng bị cướp bắt, bị hành hạ, khi Quan Tĩnh cứu nàng về, tình huống đã không lạc quan . U Lan chết đi, dù đã lường trước trong lòng nhưng vẫn tổn thương phụ tử Quan gia thấu tim.

Quan Tĩnh gần như điên cuồng, hao tốn một món tiền khổng lồ làm một cỗ quan tài bằng hàn ngọc, cố găng giữ thân thể không bị hủy hoại, muốn vĩnh viễn giữ nàng bên mình.

Ai ngờ, trước đêm quan tài hàn ngọc hoàn thành, Quan gia lại nổi lên một trận hỏa hoạn khó hiểu. Gió thổi cổ vũ ngọn lửa, trong nháy mắt phủ Quan gia lâm vào biển lửa, cắn nuốt tòa phủ trạch hoa lệ này, cũng cắn nuốt thi thể U Lan, hóa nàng thành tro bụi.

Quan Tĩnh vài lần muốn xông vào biển lửa, tuy nhiên đều bị ngăn cản, hắn gầm thét, la lên , nhưng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn hỏa diễm lan tràn.

Ngọn lửa, đốt cháy, đốt đỏ bầu trời đêm.

Cũng mang đi nữ nhân kia, người hắn khuynh tâm yêu say đắm, rồi lại vĩnh viễn vĩnh viễn mong muốn mà không thể có được.

…………………..

Nơi tận cùng hướng nam của Nam Quốc có một tòa thành.

Tòa thành này tên gọi Xích Dương, nổi tiếng khí hậu khô nóng, vì ở đầu kênh đào lại ven biển, cửa ngõ tiếp xúc của Nam Quốc với nước ngoài nên trong thành buôn bán mậu dịch phồn vinh, dân cư có hơn mấy vạn.

Tòa thành kia cách Phượng Thành rất xa.

Dĩ nhiên, cách vùng đất đai rộng lớn hoang vu phía bắc sông Trầm Tinh kia còn xa hơn.

Đêm khuya một ngày, một chiếc xe ngựa phong trần mệt mỏi mượn bóng đêm che đậy, trong đêm vắng đi vào thành Xích Dương. Thủ vệ cửa thành đã sớm nhận ngân lượng, thức thời mắt nhắm mắt mở, chỉ vén rèm lên liếc hai cỗ quan tài một cái rồi ngay sau đó phất tay cho đi.

Xe ngựa lạch cạch đi về phía trước, đi tới một phủ đệ tráng lệ lại không dừng trước cửa mà vòng ra cửa sau, xe ngựa mới dừng lại.

Cửa sau sớm đã có người tiếp ứng, vừa thấy xe ngựa đến lập tức tiến lên, nhanh chóng cạy mở quan tài, mang thi thể bên trong ra. Quan tài bị đốt rụi ngay tại chỗ, không lưu lại dấu vết, còn hai cỗ thi thể được đưa vào trong nhà, chia ra an trí trong hai gian phòng kín đáo an toàn đã được chuẩn bị sẵn.

Mấy ngày sau, thi thể sống lại!

Một ngụm màu máu nâu đen chợt sặc ra miệng, Kim Lẫm giật mình tỉnh lại. Cùng lúc tỉnh lại, tứ chi bách hài đau nhức cũng bắt đầu công kích hắn, làm cho hắn cơ hồ vì đau đớn mà bất tỉnh. (tay chân và trăm đốt xương)

Hắn cắn chặt hàm răng, kháng cự choáng váng, đề phòng quan sát bốn phía.

Một tiếng ho khan trầm nặng bỗng dưng vang lên. Kim Lẫm quay đầu, nhìn thấy một nam nhân toàn thân áo đen, ngay cả trên đầu cũng mang nón lụa đen.

Nam nhân vô cùng gầy, hô hấp không thuận, khi nông khi cạn, nhìn ra được là bị đả thương vô cùng nghiêm trọng, hơn nữa chưa khỏi hẳn. Trên đùi của hắn đang đắp thảm, bàn tay đặt phía trên, mười ngón tay xoay gãy, là di hại khổ hình lưu lại.

Ho một hồi lâu nam nhân mới chậm rãi mở miệng, thanh âm dị thường khàn khàn.

“Nhận ra ta không?”

Thân thể của Kim Lẫm chấn động mạnh một cái, khó có thể tin nhìn nam nhân trước mắt.”Hạ Hầu?” (Anh Hổ đã lên sàn. *tung bông*)

Nam nhân phát ra tiếng cười khàn khàn.

“Không hổ là Kim Lẫm, ta đã thành bộ dạng này ngươi lại vẫn có thể liếc mắt một cái là nhận ra.” Trong tiếng cười của hắn tràn đầy khổ sở.

Nhìn bạn thân vốn tuấn lãng biến thành bộ dạng này, Kim Lẫm khiếp sợ đến mức cơ hồ nói không ra lời. “Những người làm gì với ngươi?”

Hạ Hầu Dần lắc đầu.

“Đừng nói nữa, cũng đã qua.”

“Là vì ngươi lập mưu cứu ta, cho nên mới —— “

“Không.” Hạ Hầu Dần lắc đầu lần nữa.”Cứu ngươi chỉ là một trong những nguyên nhân, những người đó vội vã muốn diệt ta còn có duyên cớ khác.” Hắn lại ho khan vài tiếng mới có thể tiếp tục nói chuyện.”Bất quá cũng tốt, ta tránh đến thành Xích Dương mới có thể cứu ngươi một lần nữa. Ta đã sửa họ Phong, đối với dân bản xứ mà nói, ta chỉ là một thương nhân tính cách cổ quái, không có ai hoài nghi ta và Hạ Hầu Dần đã chết trong đại lao có bất cứ quan hệ gì.”

Vì bạn tốt Kim Lẫm, Hạ Hầu Dần quyết định mạo hiểm đánh cuộc lần nữa.

May mà đại phu của Quan gia là quen biết cũ của Hạ Hầu gia, Hạ Hầu Dần từng nhân duyên tế hội (có cơ hội gặp gỡ), cứu con đại phu, lần này Hạ Hầu cứu bằng hữu, thuốc giả chết hai lần trước sau đều do chính vị đại phu kia cung cấp. Kế giả chết mặc dù mạo hiểm nhưng chỉ cần sử dụng thật khéo léo là có thể vạn vô nhất thất (ngàn vạn cái không lọt mất một cái), cứu giúp Kim Lẫm tránh được một kiếp, hoàn toàn thoát khỏi Quan Tĩnh.

Trước khi đi gặp Quan Tĩnh, Kim Lẫm đã đem thuốc cùng phương thuốc toàn bộ giao cho đại phu, ngậm thuốc gải chết trong miệng sau đó mới tới trước cửa Quan gia, đi gặp U Lan.

Nghĩ đến U Lan, hắn vội vã muốn đứng dậy. Bất đắc dĩ, thương thế của hắn quá nặng, vừa cử động như vậy làm động tới nội thương chưa khỏi hẳn, ho ra máu lần nữa.

“Đừng động.” Hạ Hầu Dần cảnh cáo.

Kim Lẫm lại không nghe khuyên can, kháng cự đau nhức, miễn cưỡng chống người đứng dậy, vết máu bên khóe miệng còn chưa lau đã lo lắng hỏi.

“Lan nhi đâu?”

“Nàng không có việc gì.” Hạ Hầu Dần thản nhiên nói, không nói cho Kim Lẫm, U Lan dùng thuốc chết giả dù chỉ dùng một lượng nhỏ, nhưng nàng suy yếu quá mức, sau khi được đưa tới Xích Dương, đã qua thời gian nên tỉnh nhưng vẫn không tỉnh, giống như muốn vĩnh viễn vĩnh viễn ngủ say như vậy.

Cũng may, khi mọi người ở đây sắp bỏ cuộc thì dược tính hoàn toàn thối lui, U Lan tỉnh. (Khiếp, cái kiểu nói chuyện dọa người)

Không tới mấy canh giờ sau, Kim Lẫm cũng tỉnh.

“Nàng ở đâu?” Hắn lo lắng hỏi.

“Ta an bài nàng nghỉ ngơi trong một gian phòng khác.” Hạ Hầu Dần trả lời.”Ta đã nghiên cứu phương thuốc của ngươi, đã phái người đi thu thuốc, số thuốc trước mắt còn chống đỡ được một thời gian, ngươi yên tâm.” Hắn đã nện xuống một số tiền lớn, phái người lập tức đi vơ vét dược liệu.

Kim Lẫm đã giãy dụa đứng dậy, hai chân bị đánh gãy thật vất vả mới chống đỡ được, cố ý muốn xuống giường. Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ cần hơi chút di động, xương gãy sẽ ma sát lẫn nhau, tạo thành loại đau nhức mãnh liệt thấu tim.

Chỉ là cái này cũng không thể ngăn cản hắn.

“Kim Lẫm, ngươi phải biết, ngươi cần tĩnh dưỡng.” Hạ Hầu Dần thở dài một hơi. Hai người là bạn tốt nhiều năm, hắn biết rõ Kim Lẫm cố chấp đến cỡ nào.

“Ta muốn thấy nàng.”

Hạ Hầu Dần nhìn hắn, rốt cục không ngăn trở nữa, chỉ nhàn nhạt mở miệng.

“Nàng ở cách vách.”

Lời vừa nói xong, Kim Lẫm run rẩy hai chân, khó khăn từng bước từng bước đi về phía cửa. Mỗi một bước, mồ hôi lạnh trên trán hắn giọt rơi trên mặt đất. Hắn run rẩy ra khỏi cửa phòng, đi tới một gian phòng khác, dùng ý chí mạnh mẽ chống chọi mới có thể đẩy cửa phòng ra.

Rồi sau đó, sức lực của hắn kiệt quệ .

Hắn suy sụp ngã xuống đất, nằm trên mặt đất thở hổn hển, hai mắt lại nhìn chằm chằm nữ nhân nằm trên giường, hai tay đan trước ngực, hô hấp cũng nhẹ mỏng đến mức gần như không tiếng động.

Lan nhi.

Lan nhi hắn yêu.

Kim Lẫm cắn răng, nếu hai chân đã vô dụng, hắn sẽ dùng hai tay, một tấc lại một tấc di động thân thể của mình. Mấy bước đường ngắn ngủi, đối với hắn hiện tại lại dài như thiên sơn vạn thủy, vết thương trên người hắn thậm chí còn vỡ toang ra, rỉ ra máu tươi, nhuộm đỏ mặt đất.

Hồi lâu sau hắn mới đi đến bên giường.

Trên giường, U Lan mở to mắt, gương mặt trắng như tuyết. Vẻ mặt nàng bình tĩnh giống như đang mơ một giấc mơ không một ai có thể quẫy nhiễu.

Cho đến khi nhìn thấy nàng bình yên vô sự, Kim Lẫm mới xác định mình thật sự còn sống.

Nhưng nếu nàng bất hạnh hương tiêu ngọc vẫn (=die), hắn đã quyết định từ lâu sẽ đuổi theo nàng cùng nhau xuống hoàng tuyền, tuyệt đối không một mình còn sống.

Hiện tại, nàng còn sống.

Hắn run rẩy vươn cánh tay vô lực, dùng động tác thành kính nhất, cẩn thận nhất nhẹ nhàng đem bàn tay nhỏ bé của nàng nhét vào lòng bàn tay của hắn, trong lòng âm thầm thề.

Chỉ cần nàng còn sống một ngày, cả đời của hắn, toàn bộ thế giới của hắn sẽ chỉ vì nàng mà tồn tại. Hắn sẽ ở bên nang, chăm sóc nàng, cho đến khi địa lão thiên hoang.

Đời này kiếp này, hắn sẽ không bao giờ buông tay nàng ra nữa.

Kim Lẫm tựa vào cạnh giường, nhìn chăm chú dung nhan mảnh mai, cho dù sức lực dần dần hao hết cũng không muốn rời đi. Hắn cứ nhìn nàng như vậy, nắm tay nàng như vậy, cho đến khi thể lực hắn chống đỡ hết nổi, cũng không cách nào duy trì thanh tỉnh nữa mới ngất đi bên giường nàng.

Cho dù trong hôn mê, tay của hắn vẫn nắm thật chặt tay nàng.

Vĩnh viễn không xa rời nhau.

…………..

Sau khi khỏi hẳn trong thương, Kim Lẫm mang theo U Lan rời khỏi phủ Phong gia.

Tự tay hắn dựng một căn nhà gỗ bền chắc bên bờ biển, tuy rằng không xa hoa nhưng đơn giản chất phác, vì dành nhiều tâm ý mà lộ ra vẻ thoải mái.

Ngoài cửa, còn có một vườn hoa, đang trồng một loại hoa màu tím vốn sinh trưởng ở phương bắc, nhưng trong tiết trời mùa hè lúc này lại đặc biệt nở rộ.

Bọn họ định cư nơi này.

Mỗi tuần một lần, Hạ Hầu Dần sẽ phái người đưa tới thức ăn cùng uống nước. Có đôi khi hắn cũng sẽ đích thân tới, cùng Kim Lẫm thảo luận phát triển chuyện buôn bán. Kim Lẫm suy nghĩ sâu xa, ánh mắt trác tuyệt, đối với sự nghiệp của Hạ Hầu Dần có trợ giúp rất lớn.

Chẳng qua là, hắn vẻn vẹn chỉ cung cấp ý kiến, giúp Hạ Hầu Dần phân tích phán đoán, chứ không tham dự chuyện của thương nhân, càng không muốn rời khỏi căn phòng nhỏ bên bờ biển một bước.

Bất cứ chuyện gì đối với hắn mà nói, cũng không trọng yếu bằng U Lan.

Vì nàng, Kim Lẫm bỏ qua quyền thế, bỏ qua tài phú, bỏ qua trách nhiệm, bỏ qua tộc nhân của hắn, và quốc gia của hắn.

Cuộc đời còn lại của hắn đã quyết định vì U Lan mà sống.

Thân thể của nàng mặc dù có chuyển biến tốt nhưng vẫn hết sức gầy yếu, thỉnh thoảng sẽ có phản ứng, nhưng chưa từng nói với hắn nửa câu.

Kim Lẫm kiên nhẫn chờ, cẩn thận bảo vệ nàng.

Ban ngày, hắn sẽ nắm tay nàng, bước chậm trên bờ cát. Khi gió bắt đầu thổi, hắn sẽ ôm nàng vào trong ngực, dùng thân thể sưởi ấm nàng, không để cho bão cát sát thương da thịt nhẵn nhịu của nàng.

Ban đêm nóng bức, hắn sẽ rũ tóc nàng xuống, bàn tay to lớn cầm cây lược gỗ, cẩn thận, cẩn thận, giống như đang cầm trân bảo, cầm từng sợi tóc của nàng, nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.

Ban đêm có ánh sao, hắn vì nàng mà ở trên bờ cát, lục tìm vỏ ốc mỹ lệ nhất tựa vào bên tai nàng, nghe bên trong vỏ ốc tiếng gió vù vù như tiếng sóng biển dâng, nói cho nàng biết đó là hồn phách con ốc còn hoài niệm Hải Dương.

Nhật thăng nhật lạc, cuộc sống một ngày lại một ngày trôi qua. (mặt trời mọc, mặt trời lặn)

Bọn họ đã tìm được thanh thản họ tìm kiếm.

Toàn bộ thế giới của hắn chỉ còn lại nàng. Một mình nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.