U Linh Boss

Chương 6: Ứng chinh



(Thượng)

Lực sát thương của Baal quá ghê gớm

* Ứng chinh: đi phỏng vấn

“Yên tâm đi, bọn họ sẽ nhận ngươi thôi.” Baal nói.

“Vì sao chứ?” Lần đầu tiên Vương Tiểu Minh được Baal an ủi.

Baal nói: “Bởi vì có ta giúp ngươi mà.”



Vương Tiểu Minh bước xuống xe, ngước mắt nhìn tòa nhà cao chừng mười tầng thật lâu, “Tráng lệ quá nha.” Cậu còn tưởng nơi này là KTV chứ, xem ra đại đa số các tửu *** chuẩn năm sao đều đặc biệt hoa lệ a.

Baal nói: “Cũng bình thường.”

Vương Tiểu Minh hiếu kỳ nói: “Chẳng lẽ thiên đường còn xa hoa hơn chỗ này sao?”

Baal nói: “So với nhân giới, thiên đường và địa ngục đầy chỗ xa hoa hơn.”

Nhắc đến địa ngục, Vương Tiểu Minh lập tức nghĩ ngay đến mười tám tầng địa ngục. Cậu nghệch mặt 囧 hỏi: “Địa ngục xa hoa như thế làm gì chứ?” Chẳng lẽ là đem trưng trước mặt mấy linh hồn phạm tội để chúng thèm khát hả?

Baal liếc nhìn cậu, giống như thể hắn không hiểu cậu hỏi gì. “Công dân của địa ngục cũng cần được sống, cần được hưởng thụ chứ sao.” Hơn nữa luận về dục vọng, công dân của địa ngục so với thiên đường còn mạnh hơn gấp ngàn lần. Điểm ấy chỉ cần nhìn vào Mammon* là đủ hiểu.



Chẳng lẽ địa ngục so với trong tưởng tượng của cậu khác biệt dữ vậy à?

Vương Tiểu Minh lại hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy sau khi ta chết sẽ được lên thiên đường hay là xuống địa ngục?”

“Chắc là thiên đường.”

Vương Tiểu Minh trong lòng phấn khởi. Xem ra lúc bình thường cậu đối nhân xử thế cũng không tệ nhỉ.

“Ngươi cũng hợp với cái nơi khỉ ho cò gáy đó lắm.” Baal bổ sung lời.



Cậu cũng nên biết rằng, loại vấn đề này không nên hỏi một đọa thiên sứ có lập trường rõ ràng đối lập thế này. Vương Tiểu Minh vội ho một tiếng nói: “Ta nói trước nha, ta chỉ đi phóng vấn đề làm phục vụ thôi đó.” Cậu sợ Baal hưng phấn quá, trực tiếp treo bảng hành nghề bán thân trước ngực cậu.

Baal nhướn mày nói: “Tùy ngươi. Dù sao mục đích của ta là giúp ngươi tìm kiếm người yêu mà.”

Vương Tiểu Minh im lặng đi đến cổng chính.

Cổng lớn của Ngân Quán rất phù hợp với hình tượng xa xỉ của nó, cánh cửa pha lê trong suốt hình lục giác, giống như một viên ngọc lớn, sắp xếp thật khéo léo làm cho ánh sáng chiếu vào rực rỡ.

Vương Tiểu Minh nheo mắt lại nói: “Nhìn đau cả mắt. Như vậy gọi là đẹp hả?”

Baal nói: “Mắt thẩm mỹ của nhân loại y chang như khả năng của chúng.”

Vương Tiểu Minh đương nhiên biết đây không phải là lời khen ngợi. Cậu nhíu mắt thành một đường, tò mò mà sờ bốn phía xung quanh để kiếm chuông cửa hoặc tay cầm hay thứ gì đó.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng ma sát thật lớn của bánh xe.

Vương Tiểu Minh quay đầu lại, vừa đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu xám bạc phóng như bay, hướng về phía cậu mà vọt tới. Cậu hoảng sợ nhìn chiếc xe càng lúc càng gần trước mắt, hoàn toàn không có dấu hiệu giảm tốc.

Baal đứng ở bên cạnh, âm thầm suy tính nên quẳng cái xe này lên nóc nhà hay ném vào một cái phòng nhỏ.

Xe thể thao đột nhiên phanh mạnh kèm theo một tiếng ma sát chói tai, dừng lại khi cách Vương Tiểu Minh chỉ có ba bốn phân.

Vương Tiểu Minh sau lưng tuôn chảy mồ hôi lạnh.

Cửa xe mở ra, một gã con trai đeo kính râm, cao lêu đêu với cái đầu tuốt thật ngắn, nhuộm vàng khè, khó chịu bước xuống xe, vịn tay vào cửa nói: “Bộ mi là thằng ngu hả? Nhìn thấy xe chạy đến mà không biết tránh xa sao?”

Vương Tiểu Minh thành thực trả lời: “Quên mất.”

Gã con trai gầy nhom mang kính râm màu nhạt, cho nên Vương Tiểu Minh nhìn thấy ánh mắt gã dòm cậu rất khinh thường, “Mi tới đây để chờ phỏng vấn hả?”

Vương Tiểu Minh gật đầu.

“Bộ ở nhà không có gương soi hay sao vậy?” Gã mỉa mai nói, “Cho dù không biết soi gương thì tốt xấu gì cũng phải xem đến mấy tiêu chuẩn của Ngân Quán chứ?”

Không nghĩ là Ngân Quán liên tục khiêu khích nhân viên phục vụ gay gắt như vậy.

Vương Tiểu Minh trong lòng càng sợ hãi, “Ta chưa tra trên Baidu.”

“Bai… Baidu?” Gã lấy tay vút vút lông mi, “Nơi này chỉ tiếp hội viên, bộ mi cho đây là siêu thị a. Lại còn Baidu nữa.”

Vương Tiểu Minh cúi gằm mặt.

“Thôi dẹp, nói chuyện với cái tên thỏ đế như mi thật lãng phí thời gian.” Gã nhìn vào đồng hồ, “Tránh đường, ta muốn đi vào.”

Vương Tiểu Minh ngoan ngoãn tránh ra.

Gã leo lên xe, chạy tới trước cổng, ấn hai tiếng còi.

Cánh cổng chói mắt như thạch anh kia hơi chuyển động, sau đó từ từ nâng lên.

Gã giẫm ga, đang định chạy xe vào, đột nhiên thân thể chấn động, cơn buồn ngủ ập đến, nhanh chóng mất đi ý thức.

Vương Tiểu Minh mở to hai mắt nhìn Baal biến mất trong thân thể gã, sau đó hướng cậu ngoắc tay, “Lên xe mau.”

“Nhưng mà…”

Ánh mắt Baal rõ ràng đang thông qua gã kia, xuyên thấu kính râm hung hằng trừng cậu.

Vương Tiểu Minh đành phải từ từ chậm rãi bước lên xe.

Sau khi lên xe, xe vẫn đứng yên như cũ.

Vương Tiểu Minh nhìn hắn quờ quạng đông tây, lo lắng nói: “Ngươi không biết lái xe hả?”

“Ai bảo thế.” Xe đột nhiên như tên rời khỏi cung, xoẹt một cái phóng vào.

Bên trong không giống như một bãi rộng mà Vương Tiểu Minh tưởng tượng ra, so với một bãi rộng của tửu *** năm sao, nó là một cái gara cực kỳ tráng lệ.

Hơn mười chiếc xe nổi tiếng được để tách biệt với nhau trong phòng kiếng, bốn xung quanh có đèn nhỏ màu cam chiếu vào.

Vương Tiểu Minh nhìn xe đang nổi cơn như muốn đâm vào tường kiếng trước mặt, sợ tới mức hét lên.

Đột nhiên, xe dừng lại.

Vương Tiểu Minh tim đập muốn trào khỏi ngực, quay sang nhìn người ngồi bên cạnh.

“Xuống xe đi.” Thanh âm của Baal cực kỳ bình tĩnh.

Vương Tiểu Minh không dám kháng chỉ, lập tức bước xuống xe.

Ngay sau đó, cậu thấy Baal cũng bước từ trong xe ra, “Đi thôi.” Hắn dùng cằm hướng về phía thang máy.

Vương Tiểu Minh trong lòng run sợ quan sát bốn xung quanh, phát hiện ra không có ai mới nhẹ nhàng thở phào, nhắm mắt chạy theo Baal.

Thang máy đang dừng tại lầu một, cho nên vừa nhấn nút là có thể đi vào.

Vương Tiểu Minh nhìn thang máy trong suốt toàn tập, không khỏi lo lắng nói: “Nơi này biết đâu có thể có camera á.”

“Trên đầu ngươi kìa.” Baal giọng thoải mái nói.

Vương Tiểu Minh theo bản năng ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy một cái camera tối như mực đối diện cậu, “Làm sao bây giờ?” Cậu lông tóc đều dựng đứng cả lên rồi đây này.

“Mỉm cười đi. Giơ tay làm tư thế OK cái coi.”

Vương Tiểu Minh theo phản xạ mà làm.

Baal vừa lòng cười nói: “Chậc, đôi khi ngươi rất giống lũ chó săn dưới địa ngục. Tuy là bên ngoài không có móng vuốt sắc bén giống vậy nhưng ít ra rất biết nghe lời nha.”

Vương Tiểu Minh đang vô cùng khẩn trương, làm gì còn tâm tình mà so đo mấy lời trêu chọc của hắn, liên tục nhìn lên bảng điện thang máy: “Chúng ta lên lầu mấy đây?”

“Lầu cao nhất đi.” Baal nói, “Đại nhân vật luôn ở nơi cao nhất mà.”

Vương Tiểu Minh nhất nút, thang máy bắt đầu đi lên.

Đột nhiên chiếc xe thể thao kia không hề báo trước lao vào phòng kiếng, làm cái rầm vào đuôi chiếc xe bên trong.



Vương Tiểu Minh khiếp sợ nói: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Baal nhún vai nói: “Ta cái gì cũng chưa làm nha.”

Vẻ mặt Vương Tiểu Minh như thể không tin.

“Chỉ là khôi phục trạng thái của cái xe trước khi ngươi bước xuống thôi.”

“Nhưng mới vừa nãy rõ ràng là ngươi đã dừng xe lại mà.”

“Ta mới nãy là lập một cái kết giới cố định xe trong một phạm vi.” Baal vô tâm vô phế nói, “Sau khi chúng ta bước ra rồi thì phá kết giới đi.”

“…” Vương Tiểu Minh áy náy nhìn chiếc xe thể thao, sau đó lại thấy bốn phương tám hướng đột nhiên rất nhiều người chạy về phía chiếc xe. Bởi vì thang máy đi lên rất nhanh cho nên cậu cũng chẳng nhìn rõ ai với ai.

Đing đoong.

Thang máy dừng lại.

Cửa chậm rãi mở ra, một thiếu nữ dung mạo đáng yêu tựa búp bê đứng ở trước cửa, nhìn cậu mỉm cười nói: “Tiên sinh, xin hỏi số chứng minh thư của anh là bao nhiêu?”

Mặc dù cô nàng khá giỏi che dấu nhưng mà Vương Tiểu Minh vẫn nhìn thấy từ trong mắt cô ngập tràn nghi ngờ lẫn đề phòng. Bất quá một nơi như thế này tự dưng người như cậu xông vào, cho dù là ai cũng đều cảnh giác. Cậu nhẫn nại nói: “Tôi đến tham dự phỏng vấn.” Thấy cô ta lộ vẻ kinh ngạc, cậu lại nói tiếp, “Là xét tuyển nhân viên phục vụ đó.”

Sau đó, cô gái kia cũng chẳng hỏi thêm gì nữa, chỉ mời cậu vào phòng khách, ngồi đợi trên chiếc sofa tròn tròn trắng tinh.

Vương Tiểu Minh nhìn tấm thảm lông xù trắng tinh dưới chân, hết sức lo lắng cọ cọ đế giày.

May mắn là hôm nay trời nắng cho nên giày của cậu mặc dù có đất nhưng sẽ không bôi bẩn ra thảm.

Lúc Hạng Văn Huân từ trong bước ra, liền nhìn thấy một thanh niên mặc áo sơmi rẻ tiền màu xám đang cúi xuống thảm phủi bụi.

“Cậu đến tham dự xét tuyển sao?” Anh ta đi đến ghế sofa đối diện cậu rồi ngồi xuống. Mấy người dưới kia bảo cậu ta hình như là được Đào Nhạc mang tới, nhưng mà từ lúc cậu ta xuống xe, Đào Nhạc chẳng những không bước xuống mà còn tự nhiên lái xe lao vào phòng trưng bày. Tuy là không bị thương nghiêm trọng nhưng cũng phải khâu đến vài mũi. Cái người trước mặt này rõ ràng nhìn thấy Đào Nhạc tông xe mà lại không một chút lo lắng…

Tuy hai sự việc trông thì không liên quan với nhau, nhưng khi ghép chúng lại thì lại thấy có vẻ gì đó quỷ dị.

Cậu ta và Đào Nhạc đến tột cùng là quan hệ như thế nào?

Hạng Văn Huân trong lòng suy đoán nhưng trên mặt lại rất thản nhiên, giống như đang thực sự phỏng vấn cậu. Ngồi nghiêm chỉnh vào ghế sofa, anh ta liền hỏi cậu một vài vấn đề như bằng cấp đã có và mục đích.

Vương Tiểu Minh nguyên bản trong lòng khẩn trương chết đi được, nhưng lại thấy thần tình của Baal rất nhàn nhã ngồi bên cạnh cậu, trái tim run lẩy bẩy nãy giờ cũng chậm rãi bình tĩnh lại, thành thành thật thật mà trả lời các câu hỏi. Vô luận có chuyện gì xảy ra, ít ra Baal vẫn luôn ở đây. (tin chồk gớm >_<) “Cho nên, cậu tới đây là để thực tập sao?” Hạng Văn Huân rốt cục cũng nắm được vài phần thông tin của cậu, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc. Mắt thẩm mỹ của Đào Nhạc anh rất hiểu, nếu không phải là người đẹp băng giá thì cũng phải là một mỹ nhân bốc lửa. Lạ một chỗ là, cậu trai trước mặt này chẳng thể nào là mỹ nhân được. Mà nếu cậu ta có được coi như mỹ nhân thì chắc đây gọi là mỹ nhân hai lúa nhỉ. “Cậu không ngại nếu thông báo cho trường cậu biết cậu đến Ngân quán thực tập chứ?” Bên ngoài đồn đại Ngân quán thế nào anh biết rõ. Vương Tiểu Minh nghe anh ta nói mới giật mình. Tiền lương, hoàn cảnh, nội dung công việc cậu đều nghĩ kĩ, riêng về điểm ấy cậu đúng là chưa từng nghĩ tới. Hạng Văn Huân thấy cậu sững sờ thôi thì đành để lát nữa hỏi lại, chuyển sang vấn đề khác nói: “Sao cậu lại quen biết với Đào Nhạc?” Vương Tiểu Minh rất muốn hỏi lại ‘Đào Nhạc’ là ai, nhưng đúng lúc ấy Baal nhắc nhở nói: “Là cái gã đi xe thể thao ấy.” “Quen ở trước cổng.” Hạng Văn Huân nhíu mày, “Cổng Ngân Quán?” “Vâng.” Vương Tiểu Minh đè nén lương tâm nói, “Tôi nói muốn tới phỏng vấn, anh ấy liền đưa tôi vào đây.” … Đào Nhạc đã ăn nhầm cái gì mà não mục rữa đến mức độ này vậy? Trong mắt Hạng Văn Huân rõ ràng là không tin, anh ta không giấu diếm nữa mà nói. “Mọi người tới chỗ này phỏng vấn đều đi vào cửa nhỏ bên cạnh. Việc này Đào Nhạc chắc là rất rõ ràng.” Vương Tiểu Minh không biết cái gã lái xe thể thao này và Ngân quán có quan hệ thế nào, nhưng mà dựa vào những lời mà người này nói thì xem ra, gã không phải là khách bình thường. Hạng Văn Huân thấy cậu trầm mặc, nhân tiện nói: “Bất quá cậu là do Đào Nhạc mang vào, tôi sẽ tuyển cậu. Tiền lương một tháng hai ngàn, đây là lương khởi điểm thôi. Tiền boa từ khách cậu tự nhận và không cần giao nộp. Công việc bắt đầu từ bốn giờ chiều cho tới mười hai rưỡi tối. Tất nhiên tùy vào thời điểm có khi sẽ phải tăng ca. Tăng ca sẽ tính lương riêng. Số ngày nghỉ không cố định nhưng tôi có thể đảm bảo một tuần được nghỉ hai ngày, nghỉ lễ thì không có lương, bất quá vẫn tính cậu lương gấp ba lần.” Anh ta dừng một chút, “Các mặt phúc lợi khác, chờ sau khi cậu làm chính thức sẽ nói sau.” Vương Tiểu Minh theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng. Cậu lần đầu cảm thấy đến Ngân Quán là quyết định đúng đắn. —————————- * Post truyện đã bao ngày tớ đã phát hiện ra một cái lỗi vô cùng to lớn. Nguyên lai tớ tưởng tửu *** là quán bar, nhưng hóa ra nó lại là khách sạn T___T, đây là lỗi do chủ quan cá nhân cho nên thành thật xin lỗi mọi người, tớ đã sửa lại tất cả các chương cũ quán bar —> tửu ***.

Cuối cùng tớ đã tìm ra tên anh boss iu wí trong list của đọa thiên sứ :”>. Nguồn là đây: angelsghosts. Nguyên văn là: Baal – fallen angel whose name means “the lord.” – Baal: Đọa thiên sứ với cái tên mang ý nghĩa là “Chúa tể”, vâng, wả thật rất hợp với dáng anh =)). Thêm nữa Baal ko phải tên viết tắt củaBeelzebub – hoàng tử quỷ đâu nhá, kéo xuống cái list một chút là mọi người có thể thấy cái tên Beelzebub – một trong 7 đại ma vương của địa ngục, sa đọa vì… phàm ăn. Trong ULB chúng ta ko gặp anh này cho nên chắc không cần giới thiệu nhiều lắm đâu =)), thế nhưng có vẻ như bạn ý rất có thiện cảm vs boss nhà mình cho nên đã đề cử boss đại ca xung quân vào đội đâm thuê chém mướn trong ULG.

Chương này anh Baal có nhắc đến Mammon =)) – nhân vật chính của ULG (Cửu giới hệ liệt bộ 3), ai đọc ULTĐ rồi thì sẽ biết đến con người này, đọa thiên sứ “tham lam”. Địa ngục nhờ có vị ma vương này mà trở nên sung túc, giàu có, thêm nữa theo như Baal nói, bạn ý là người tham vọng không ai bằng, ấy thế mà trong ULG lại ‘ăn chay’ mới sợ chứ =))… để bik thêm chi tiết hãy tìm đọc U linh giới >o<. • Mông bị vỗ cái bốp. Ta không ăn thịt người, ngươi sợ cái gì chứ? Vương Tiểu Minh đau đớn xoa mông. (trung) — Lực sát thương của Baal quá ghê gớm Sau khi đuổi khéo Vương Tiểu Minh đi, Hạng Văn Huân vẫn ngồi ở trên sô pha. Một lát sau, cô gái gặp lúc trước cầm di động vội vàng đi tới, “Hạng tổng, là điện thoại từ Đào tiên sinh.” Anh ta nhận điện thoại, vừa mới để lên tai liền nghe thấy giọng Đào Nhạc đang ở đâu đó mắng cha chửi má. “Có tinh thần quá ha.” Hạng Văn Huân nhẹ giọng toát ra một câu. Tiếng mắng chửi của Đào Nhạc ngừng lại, ngay sau đó thanh âm gào rú rống lên, mơ hồ còn có thể nghe được giọng khuyên giải của bác sĩ y tá. Chờ gã phát tiết đã đời, Hạng Văn Huân mới nói: “Nói đi. Sao lại thành ra thế này?” “Có trời mới biết sao lại thế này.” Đào Nhạc dùng gương soi vào cái đầu bị băng gạc quấn quanh, “Không biết có để lại sẹo không. Mẹ kiếp, xui ghê!” Hạng Văn Huân mày hơi hơi nhăn lại. Lấy tính cách của Đào Nhạc anh rất hiểu, chuyện bé như hạt vừng hạt đậu từ miệng gã phun ra cũng có thể lớn bằng trời, sao hôm nay nói nhiều đến thế mà nửa chữ cũng không hề đề cập đến tên nhóc kia? Bất quá lòng dạ anh ta thâm sâu, hỏi nhiều chẳng bằng không hỏi, cho nên chỉ nói bóng gió: “Hôm nay tôi đã tuyển tên nhóc mà cậu đưa tới rồi.” “Nhóc nào?” Đào Nhạc đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới nhớ tới tên nhóc hai lúa gặp ở cổng, kinh ngạc nói, “Không phải đâu? Đã tuyển thằng nhóc đó rồi hả? Bộ mắt cậu chó gặm rồi sao? Thằng nhóc như vậy mà cũng tuyển được hả trời, tính đem Ngân quán biến thành hàng bánh chẻo hả?” Hạng Văn Huân mặt mày nhăn càng chặt, nghe như khẩu khí của Đào Nhạc, gã không hề yêu mến gì Vương Tiểu Minh, nhưng mà đã không thích còn cho lên xe làm gì? “Cậu ta chỉ đến xin làm nhân viên phục vụ. Hồi nãy tôi nhìn thấy cậu và cậu ta cùng đến, cứ tưởng là cậu rất vừa ý chứ.” Anh ta ngừng một chút, “Đừng nói là niềm vui mới nha?” “Niềm vui cái đầu cậu. Ông đây mà thích hắn thà nhảy xuống tư giang còn hơn!” Tư giang là con sông lớn nhất ở thành phố này. Đào Nhạc càng nói càng bức xúc, “Tôi yêu Kiệt Thiếu, cậu còn không biết hay sao, làm sao có thể vừa ý với cái loại đó được chứ hả?” “Cậu ấy mấy bữa nay thường qua lại với vài đại gia.” “Khốn nạn!” Đào Nhạc tức giận cúp máy. Hạng Văn Huân nhìn di động, im lặng, một lúc sau mới đi tới phòng điều khiển, nói với bảo vệ ngồi bên trong: “Quay tại hình ảnh mới nãy lúc cậu ta tới đi.” Bảo vệ không dám chậm trễ, vội vàng tua đoạn video chạy đến thời điểm đó. Trên màn hình, Vương Tiểu Minh chậm chạp bước xuống xe, co đầu rụt cổ nhìn bốn xung quanh, sau đó mới bước về phía thang máy. Sau đó màn hình chuyển sang hình ảnh trong thang máy. Ánh mắt Hạng Văn Huân chợt dừng lại, “Phóng lớn hình ảnh lên.” Bảo vệ vội vàng đổi sang chế độ điều chỉnh kích thước. Hình ảnh của Vương Tiểu Minh lập tức được phóng đại. Hạng Văn Huân nheo mắt lại nhìn miệng y. Bảo vệ hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, “Tên này có ý gì chứ, cứ lẩm bẩm lầm bầm.” Trong màn hình, Vương Tiểu Minh đột nhiên ngẩng đầu, sợ hãi nhìn camera, sau đó lại cười gượng giơ tay làm tư thế OK rồi lại nhanh chóng gục mặt xuống. Hạng Văn Huân vẫn chú ý đến cử động miệng của y. Đầu Vương Tiểu Minh đột nhiên nhìn xuống, hai tay chống trên mặt thủy tinh, nhìn qua có vẻ kích động. Cho tới khi thang máy lên đến tầng cao nhất, y mới bình tĩnh lại bước ra. Bảo vệ nói: “Hạng tổng, liệu y có bị bệnh tâm thần không a? Sao lại thích lảm nhảm với chính mình như vậy?” “Cậu ta không giống như đang nói chuyện một mình.” Hạng Văn Huân nhìn hình ảnh Vương Tiểu Minh trên màn hình, chậm rãi nói, “Cậu ta hình như đang nói chuyện với ai đó.” Bởi vì mỗi lần mở miệng xong, y đều dừng một chút, tựa hồ là đang nghe ai nói chuyện. Bảo vệ nhìn vẻ mặt âm trầm của Hạng Văn Huân, tự nhiên cảm thấy một trận lạnh run sau lưng. Vương Tiểu Minh đi theo gã đàn ông cao gầy được gọi là Dương quản lý, yên lặng quan sát hai bên hành lang. Chỗ này nghe nói là lối đi của hậu cần. Thỉnh thoảng có gặp người qua lại. Cũng có mấy người được nhận vô như Vương Tiểu Minh, là mấy nam nữ thanh niên ngồi cùng xe tới lúc trước. Những người đó nhìn thấy Dương quản lý đều cung kính chào hỏi, có thể hiểu được vị Dương quản lý này trong đây rất có địa vị a. Dương quản lý đến gần một cái cửa lớn màu xanh hơi hé mở thì dừng lại, giơ ngón tay chỉ vô nói: “Đây là căntin, là chỗ ăn uống của mấy người.” Vương Tiểu Minh liếc nhìn lão. Cảm thấy cái từ ‘Mấy người’ của lão hình như mang theo ý khinh bỉ và coi thường. Dương quản lý không nhiều lời, tiếp tục bước về trước, cậu đành phải tiếp tục đi theo. Cuối hành lang là một cửa lớn bên đen bên trắng, Dương quản lý gõ cửa hai tiếng, không đợi người ở bên trong trả lời liền đẩy cửa bước vô nói: “Nè. Có người mới tới đấy.” “Giờ này mà còn có người hả?” Một thanh âm khô khốc lầm bầm. Vương Tiểu Minh theo vào. Là một gian phòng khoảng hai mươi mấy mét vuông. Một tên con trai cường tráng bán *** ngồi trên sofa đang mặc áo sơmi vào, tóc xanh tóc tím rối một cục như cái ổ gà trên đầu. Dương quản lý nghiêng người để Vương Tiểu Minh lộ diện, “Là người mà Hạng tổng đích thân tuyển.” “Đã tuyển rồi sao?” Tên này đứng lên, cao hơn chừng một cái đầu so với Vương Tiểu Minh. Hắn ta vóc người cao, lưng lại dài, cho nên thoáng cái không gian văn phòng đã trở nên nhỏ hẹp. “Lại đây ta coi thử.” Hắn ta hướng Vương Tiểu Minh vẫy tay. Vương Tiểu Minh nơm nớp lo sợ lết xác qua. Gã con trai đột nhiên vỗ cái bốp lên mông cậu, “Ta không ăn thịt người nha, mi sợ gì chứ?” Vương Tiểu Minh đau đớn xoa xoa mông, vô cùng sợ hãi nhìn Dương quản lý. Tâm tình Dương quản lý có vẻ phấn khởi lắm, “Ta là quản lý bộ phận giải trí, nếu cậu muốn đổi việc thì có thể sang tìm ta.” Lão nói xong, nhìn tên kia cười đến ý vị thâm trường, xoay người ra ngoài. Gã con trai thấy vẻ mặt Vương Tiểu Minh do dự, cười lạnh nói: “Lão ta quản những thứ cần bán đi thôi, nhìn bộ dạng mi như vậy tốt nhất vẫn nên làm cấp dưới của ta đi.” Vương Tiểu Minh hơi sợ, mắt xem mũi, lỗ mũi xem tim, cũng không biết nói nữa. “Ta là quản lý bộ phận phục vụ Chử Chiêu, ngươi cứ gọi ta là Chiêu ca cũng được.” Hắn ta lại ngồi xuống, từ trong túi áo lấy ra bao thuốc, rút một cây ngậm ở miệng, tà nhãn nhìn cậu. Tuy kinh nghiệm sống Vương Tiểu Minh gần như không có, nhưng cũng may nhờ coi khá nhiều phim trên TV, ánh mắt liếc qua mọi ngóc ngách, quả nhiên nhìn thấy trên bàn làm việc có đặt một cái hộp quẹt, lúc này thức thời bật lửa đem đến trước mặt hắn ta. Chử Chiêu chậm rãi cúi đầu về phía trước. Lửa bén vào điếu thuốc… Lửa đột nhiên bốc lên, lập tức lướt qua mái tóc rối bù xanh xanh tím tím của hắn! “Này!” Chử Chiêu vội quăng điếu thuốc, tay lập tức chụp lên đầu. Vương Tiểu Minh cũng bị dọa muốn đứng tim, cầm lấy cuốn tạp chí trên bàn quạt lên đầu hắn ta. Ước chừng phải quạt đến năm sáu lượt, lửa mới tắt. Chử Chiêu ngồi chết cứng trên sofa, một tay vẫn giữ lấy đầu còn đang choáng váng, ánh mắt đờ đẫn, hiển nhiên là vẫn chưa hồi phục tinh thần do ‘tai nạn’ mới nãy. Ổ gà trên đầu lại vô cùng thê thảm, trong không khí hỗn tạp mùi khói cùng mùi khét, không ngừng nhắc lại hình ảnh mới nãy. Vương Tiểu Minh đầu cuối thấp đến không thể thấp hơn, ánh mắt không ngừng nhìn ra phía cửa. Tầm mắt Chử Chiêu từ từ lia đến người cậu. Vương Tiểu Minh nhỏ giọng biện giải: “Em không biết cái bật lửa lại mạnh đến thế.” Ngọn lửa vừa rồi nhìn kiểu gì cũng không thể là lửa từ hộp quẹt phát ra… Cậu đột nhiên nhìn về phía cái tên nãy giờ thản nhiên đứng một bên, từ đầu tới cuối vẫn không nói một lời nào – Baal. Ngay sau đó là một tràn cười sảng khoái đến dị thường. Còn tưởng rằng hắn im lặng lâu như vậy là vì rốt cục đã đem cậu quẳng vào Ngân quán, tâm tình vui sướng. Không nghĩ tới hắn kỳ thật đang ngầm tính toán như thế nào quậy. Mới sáng sớm trong thời gian ngắn như vậy, hắn đã làm cho một người tông xe, một người bị cháy tóc. Nếu cứ tiếp tục ngu ngơ thế này, không biết hắn còn bày ra trò gì nữa đây. Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, Vương Tiểu Minh cảm thấy bản thân không nên nhận công việc chỗ này. Mặc dù phúc lợi thật sự làm người khác thèm muốn nhỏ dãi. Chử Chiêu nhặt cái hộp quẹt bị vứt trên mặt đất, cố vươn tay thật xa ra, từ từ bật. Lửa phụt lên, cháy rất bình thường. Hắn ta thử lại hai lần, vẫn y như thế. “Mi bật thử xem.” Vương Tiểu Minh chụp được cái bật lửa, cũng đang định giơ tay thật xa để thử thì bị Chử Chiêu đá một phát, “Thử với tóc á, để khoảnh cách giống ta mới nãy đi.” … Vương Tiểu Minh vụng trộm liếc Baal một cái, trong mắt tràn ngập cầu xin. Baal khóe miệng khẽ nhếch, từ chối cho ý kiến. Vương Tiểu Minh lại nhìn về phía Chử Chiêu. Chử Chiêu đối với làn nước ẩn ẩn trong mắt cậu coi như không có, hắn ta trước đây đã từng thấy nhiều mỹ nhân khóc trước mặt hắn, xinh đẹp động lòng người, vậy mà còn chẳng đả động được sự thương hại từ hắn. Hắn ta nhếch mi, trong mắt viết rõ ý, ngươi mà không thử ta liền đánh gãy chân. Thế giới quả nhiên rất u ám. Vương Tiểu Minh khẽ cắn môi, ấn cái tách. Lửa bật lên, rất bình thường. Xem ra vào lúc quan trọng Baal vẫn rất từ bi a. Vương Tiểu Minh mới vừa thở ra, chợt nghe Chử Chiêu nói: “Tiếp tục đi.” … Vương Tiểu Minh chỉ có thể tiếp tục thử. Hiển nhiên BOSS đại nhân cũng như trong game chỉ thích chơi một lần, lúc sau khi Vương Tiểu Minh bật lửa liên tục, dùng một kết giới bao quanh hộp quẹt, cho nên lửa bật ra không được. Chử Chiêu chưa chịu từ bỏ giựt lấy hộp quẹt tự bật. Lửa bùng lên, cháy sát mũi hắn. Bốp! Chử Chiêu quăng hộp quẹt ra thật xa. Căn phòng quỷ dị lại im ắng. Chử Chiêu hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đây không phải là buộc người đi cứu trợ cô bé bán diêm sao?” Hắn ta ngẩng đầu liếc mắt nhìn Vương Tiểu Minh đang hoảng sợ, “Mi là do Hạng tổng xách vào?” Vương Tiểu Minh gật đầu. “Dựa vào cái gì?” Hắn cà lơ phất phơ đích nhìn cậu, trong mắt hiện lên một tia sắc bén. Vương Tiểu Minh ngây người. Cậu có nên nói là nhờ Baal không? “Hạng tổng bình thường ngay cả khách hàng cũng khó thấy mặt, mi nhờ vào cái gì mà để ngài ấy đích thân tuyển vô chứ?” Chử Chiêu thấy mặt cậu vẫn ngơ ngẩn, nghĩ cậu cố tình giữ bí mật, tức cười nói, “Không muốn nói sao. Mặc kệ mi có chỗ dựa vững chắc hay có ai đó đứng sau chống lưng, đã vào tay ta là ta đều đối xử như nhau hết.” Vương Tiểu Minh trong lòng có chút cảm động. Nãy mình mới vừa đốt tóc hắn, thế mà hắn vẫn muốn đối xử công bình, này thật là tấm lòng khoan dung độ lượng. “Cho nên,” Hắn ta di chân lên điếu thuốc trên mặt đất, từ từ giẫm nát, mùi thuốc tỏa ra, tàn thuốc vàng nâu rơi đầy đất. “Mối thù bị đốt tóc này, ta sẽ tự biết cách báo thù cho phải đạo.” “…” Nếu bây giờ cậu nói ra, chống lưng cho cậu chính là đại BOSS của ám hắc liệu có kịp không? Vương Tiểu Minh trong lòng sợ hãi mà nghĩ. • Thật giống như Nobita xui xẻo nhiều năm, đột nhiên gặp được Doraemon. Tuy rằng bạn Doraemon của cậu rất dã man và bạo lực, nhưng cũng tùy lúc cũng sẽ bảo vệ cậu. Hiện tại mới biết, kỳ thật chính là… (hạ) — Lực sát thương của Baal quá ghê gớm Vương Tiểu Minh bị Chử Chiêu quăng cho một người gọi là Uông tỷ —– lần đầu tiên gặp cậu thấy lông mày người này… không nằm ngang. Đến ba ngày sau, quan sát thật kỹ cậu mới xác định, hóa ra lông mày của Uông tỷ hình chữ bát (八). Thế nhưng lần đầu tiên gặp, khi ấy cậu không biết, cho nên rất lo lắng. Cậu càng căng thẳng, lông mày Uông tỷ càng dựng cao hơn. Lông mày của Uông tỷ càng nhếch lên cao, cậu lại càng khẩn trương. Cứ liên tục một hồi hiểu nhầm làm cho hai người trừng mắt nhìn nhau thật lâu, mỗi bên đều lưu lại ấn tượng đầu tiên thật ác liệt dị thường. Rốt cục, Uông tỷ đánh vỡ im lặng nói: “Tên tiếng Anh của cậu là gì?” Vương Tiểu Minh sửng sốt, mới nhớ tới hồi cấp hai thầy giáo trung học có đặt một cái tên tiếng Anh cho mình, “Tom.” … Sau khi biết tên cậu là Vương Tiểu Minh, bà ta liền chuẩn bị tinh thần nghe tên tiếng Anh của cậu, không ngờ là chuẩn bị chưa đủ. Uông tỷ nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở ra, “Từ giờ trở đi, tên tiếng Trung lẫn tiếng Anh của cậu đều phải đổi hết!” Tên tiếng Trung là cha mẹ đặt cho, sao có thể tùy tiện đổi được chứ? Vương Tiểu Minh thực ủy khuất. Về phần tên tiếng Anh, hồi cậu còn học cấp hai, đó là biệt danh thôi, bỏ được cũng tương đương với việc xóa đi một vết nhơ trong cuộc đời. Bất quá Uông tỷ cũng coi như thủ hạ lưu tình, “Cậu đã tên là Vương Tiểu Minh, ta không định kêu cậu đổi hết, về sau cứ gọi là Minh Vương đi.” Chỉ là bớt một chữ, lại đổi vị trí, Vương Tiểu Minh cảm thấy tên mình không những không được sáng lạng hơn, ngược lại nghe có vẻ rất kỳ cục, “Tên này liệu có… khoa trương quá không?” Lông mày Uông tỷ lại dựng đứng lên thẳng tắp như đôi đũa, dậm chân nói: “Cậu định mới ngày đầu tiên đã chống lại cấp trên hả?” Vương Tiểu Minh thức thời câm tịt. “Tên tiếng Anh của cậu tốt nhất là nên dựa vào tiếng Trung mà đặt theo.” Uông tỷ vỗ tay cái bốp, “Gọi là Queen đi!” … Baal cười vật vã. Vương Tiểu Minh lại cẩn thận mở miệng nói: “Cái này hình như là hoàng hậu mà?” Nếu cậu đã là Minh Vương, vậy cái tên kia ít ra phải là King hoặc là Bright chứ? Uông tỷ trừng mắt liếc cậu một cái, “Khó lắm mới đặt được lại còn muốn được gọi là King sao?” Cậu tuy không vừa ý lắm nhưng so với Queen vẫn phong độ hơn a. “King đã sớm đặt cho người khác rồi. Cậu có muốn cũng đừng nghĩ.” Uông tỷ nhìn vào đồng hồ, “Một lát nữa là ba giờ rồi, cậu định hôm nay làm luôn hay đợi đến mai đây?” Đi làm sớm một ngày thì sẽ kiếm tiền sớm một ngày. Bởi vậy Vương Tiểu Minh không hề do dự nói: “Hôm nay.” Uông tỷ gật gật đầu, rất vừa lòng với câu trả lời của cậu, “Tốt lắm, ta đầu tiên sẽ giúp cậu quen thuộc công việc, thuận tiện sẽ giới thiệu tình hình của quán cho cậu biết.” Bởi vì bộ dạng mặc đồ của bả rất sành điệu, ít nhất ở trong mắt cậu, trông sang hơn nhiều so với gã Chử Chiêu suốt ngày mặc sơmi trắng, quần tây xám, cho nên cậu vẫn tưởng Uông tỷ là quản lý cấp cao. Sau đó cậu lại phát hiện, Uông tỷ đúng là quản lý, nhưng so với hai chữ cấp cao còn có một khoảng cách khá xa. Bởi vì việc bả phụ trách chính là vệ sinh. “Không được coi thường bộ phận vệ sinh, Hạng tổng rất coi trọng chuyên môn này của chúng ta, kiểm tra rất chặt chẽ.” Uông tỷ nhìn biểu hiện cực kỳ kinh ngạc không hề che dấu trên mặt cậu cảm thấy rất tức giận. Vương Tiểu Minh vò đầu, “Em không có ý đó đâu.” Hai ngàn tệ chi cho một nhân viên thực tập của bộ phận vệ sinh. Ngân quán quả nhiên là nơi dùng bạc xây nên. Uông tỷ nói: “Toàn bộ Ngân Quán tổng cộng chia ra ba bộ phận lớn, chính là bộ phận hành chính, giải trí và bộ phận phục vụ. Chúng ta phụ thuộc vào bộ phận phục vụ, lão đại mới nãy mang cậu tới là Chử quản lý. Bộ phận phục vụ phân ra rất rõ ràng, phòng bếp, phòng chiêu đãi, phòng bảo vệ và phòng bảo trì. Những khu vực cần vệ sinh lại phân ra khu công cộng, khu giải trí và phòng khách. Cậu là người mới, tạm thời làm ở bên khu công cộng đi.” Vương Tiểu Minh lúc nghe thấy Chử Chiêu là lão đại của bộ phận phục vụ, trong lòng bắt đầu đánh trống dồn dập, không ổn rồi. Sau đó lại nghe bà ta giới thiệu một tràng dài ơi là dài, đầu đau não trướng, một hồi sau mới mở miệng: “Vậy em phải làm gì bây giờ?” “Làm gì là làm gì?” Uông tỷ nhìn cậu từ trên xuống dưới, “Nghe nói cậu là sinh viên đúng không? Có biết làm việc nhà không?” “Có.” Mặc kệ là ở nhà hay ở trường, cậu trước giờ vẫn tự mình làm việc nhà. “Được lắm.” Uông tỷ xoay người bước vào một căn phòng nhỏ, “Đem mấy dụng cụ đó ra làm thử một lần cho ta xem đi.” Vương Tiểu Minh nhìn vào phòng kia chất máy móc một đống như núi, há hốc mồm. Cuối cùng Uông tỷ chẳng những tặng cho cậu danh hiệu ‘Tên đần nội trợ’ mà còn dán cái mác chơi bời lêu lổng lên người cậu, cho đến khi cậu học được cách sử dụng tất cả các loại máy đó, mới bỏ cái mác đó xuống. Mặc lên người bộ đồng phục rộng thùng thình, Vương Tiểu Minh nhìn bóng dáng vênh váo tự đắc của Uông tỷ rời khỏi phòng, im lặng nghiên cứu cách sử dụng các loại công cụ. Baal lượn một vòng quanh phòng nhỏ rồi nói: “Mụ ta đang bắt nạt ngươi.” “A?” Vương Tiểu Minh sợ hãi ngẩng đầu. “Xem cái đám bụi phủ trên đống máy móc này là biết, chỉ sợ cả năm chẳng dùng đến một lần.” Baal chỉ vào một vật hình trụ giấu ở trong góc không rõ là thứ gì nói, “Cái này vẫn còn dán giá ở trên.” Vương Tiểu Minh bất lực nhìn đống đồ chất một núi hỏi, “Bây giờ ta phải làm sao đây?” Baal ôm ngực nói: “Đương nhiên phải đi tìm cái người gặp trên xe lúc nãy đó. Chẳng phải ngươi rất có tình ý với y sao?” Vương Tiểu Minh lắp bắp nói: “Ta… ta có… tình ý lúc nào chứ?” “Hay là, ngươi lại yêu thích cái gã Hạng tổng kia?” Baal vuốt cằm, “Kỳ thật cái tên đi xe thể thao hồi nãy, nếu không bị đâm chết, cũng xem như là thêm một lựa chọn. Ờm, như vậy xem ra, Ngân Quán là nơi rất được đó nha.” Hắn dừng một chút, “À, đúng rồi, đừng quan tâm tới cái gã bị đốt tóc.” “Vì sao?” Vương Tiểu Minh thề, cậu hỏi như vậy chỉ thuần túy vì tò mò. Bởi vì trong cảm nhận của cậu, Baal là điển hình hoàn hảo cho kẻ giết nhầm còn hơn bỏ sót cơ mà. Baal nói: “Kiểu tóc của hắn xấu òm.” … Vương Tiểu Minh nhỏ giọng nói: “Cho nên ngươi đốt tóc của hắn là vì cảm thấy kiểu tóc của hắn quá xấu sao?” “Chứ không ngươi tưởng vì cái gì?” Baal tà nhãn liếc cậu. Vương Tiểu Minh cười gượng nói: “Ta cũng cảm thấy thế.”… Quả nhiên, Baal không phải là người tuy luôn đánh cậu nhưng cũng hay ra tay bảo vệ cậu. Trong lòng cậu hết sức ảm đạm, kỳ thật lúc tóc Chử Chiêu bị đốt, trong lòng cậu hơi mừng thầm. Thật giống như Nobita xui xẻo nhiều năm như vậy, đột nhiên gặp được Doraemon. Tuy rằng Doraemon của cậu rất dã man và bạo lực, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ bảo vệ cậu một chút. Hóa ra hiện tại mới biết, kỳ thật là do cậu tự mình đa tình thôi. “Đừng ngẩn ngơ nữa, nhanh đi tìm người đi.” Baal thúc giục nói. Vương Tiểu Minh lo lắng nói: “Nhưng mà khi nãy Uông tỷ bả vừa mới nói…” “Sợ gì chứ.” Baal khóe miệng nhếch lên, “Nếu mụ ta dám la ó chửi bới, ta ném một phát bay ra ngoài ngàn dặm liền.” Vương Tiểu Minh: “… Có thể không đi được không?” “Ngươi nghĩ sao?” Baal nhướng mày lên. Vì thế Vương Tiểu Minh mới bắt đầu làm ở Ngân quán được mười phút, sau khi bị Baal giựt dây uy hiếp, lập tức cúp việc. Bên trong Ngân quán so với tưởng tượng của cậu còn rộng hơn, một góc đại sảnh cũng rộng kinh khủng. Vương Tiểu Minh nơm nớp lo sợ sờ soạng tìm đường được nửa tiếng mới đau khổ phát hiện ra, cậu lạc đường rồi. Cùng một phát hiện như cậu còn có Hạng Văn Huân. Anh ta lúc này rất có nhã hứng ngồi trên sofa, nhìn Vương Tiểu Minh vừa tìm đường đến nỗi mồ hôi chảy đầy trên trán, vừa mấp máy đôi môi. Hơn nữa càng kỳ lạ chính là, mỗi lần có người sắp đụng vào y, y đều né được một cách tài tình. Người bảo vệ trong phòng điều khiển cẩn thận liếc nhìn Hạng Văn Huân, trong lòng đầy căm hận mắng chửi tên oắt con trên màn hình. Nếu không có y, Hạng Văn Huân sẽ không ngồi lâu đến thế, cũng sẽ không hại gã ngay cả WC cũng không dám đi. … Nếu gã vì thế mà bị mấy bệnh viêm bàng quang linh tinh các thứ, gã nhất định sẽ không tha cho thằng nhãi đó. Vương Tiểu Minh hiển nhiên không hề cảm nhận được oán niệm từ tòa nhà phát ra. Cậu ngay lúc này trong đầu chỉ có một ý nghĩ—– đó chính là tìm được đường quay lại. Tưởng tượng đến hai hàng lông mày của Uông tỷ dựng đứng cùng một thân cường tráng dũng mãnh của gã Chử Chiêu, tim cậu càng lúc càng đập dồn dập hơn. Nếu như bị họ phát hiện ra cậu trốn việc, nhất định sẽ bị đá đít liền. Khuôn mặt của quản lý công ty đào tạo quản lý và khuôn mặt của Hạng Văn Huân nhanh chóng nhập vào làm một. “Baal, làm sao bây giờ?” Cậu lo muốn khóc. Nguyên bản chỉ định đi loanh quanh một lúc cho có lệ với Baal thôi, không nghĩ là vừa đi có một chút đã không biết đường về. Cậu thật lòng muốn làm việc ở đây, vì chỗ thực tập mà kiếm được hai ngàn tệ là khó lắm a. Baal vừa đi đằng trước cậu vừa quan sát tình hình bốn xung quanh giùm cậu, bâng quơ bỏ ra một câu: “Có gì đâu mà lo lắng? Cùng lắm cũng chỉ là một đám nhân loại vô dụng thôi.” Vương Tiểu Minh nhìn bóng lưng hắn. Ngọn đèn chiếu lên bộ tây trang của hắn tỏa ra ánh sáng màu cam dịu nhẹ. Kỳ thật cậu cũng không biết vì sao hắn trở thành u linh, nhưng mà ánh sáng cũng không xuyên qua thân thể hắn. Cậu thấy rằng, thà Baal cứ ở trạng thái như vậy còn hơn là Baal hoàn toàn trong suốt, như vậy bớt dọa người hơn. Cho dù hắn hay đánh cậu, nhưng nhiều năm trước, cha mẹ cậu vì e ngại vận khí ẩm mốc của cậu thế nên vẫn duy trì một khoảng cách nhất định để an toàn, trong khi hắn lại dùng một cách bá đạo đến quỷ dị mà xâm nhập vào cuộc sống của cậu, hơn nữa lại còn gần cậu đến thế. “Tìm thấy rồi.” Baal đột nhiên đứng lại, trong thanh âm ẩn chứa hưng phấn. Vương Tiểu Minh hoàn hồn, “Thấy cái gì?” “Người yêu bé nhỏ của ngươi a.” May mắn là lúc này Vương Tiểu Minh đang quay lưng về phía hắn, bằng không chắc chắn sẽ bị ánh mắt phát ra tà quang kia dọa cho mất vía. Kỳ thật, nếu nói là trong mắt hắn lóe ra tà quang, chẳng bằng nói là hắn đang tưởng tượng đến cảnh sau khi bản thân khôi phục lại nguyên thể, một lần nữa tự do tự tại như sự mong đợi của cửu giới —— tuy rằng đối với đại đa số sinh vật của cửu giới mà nói, chuyện đó chẳng thể nào là chuyện tốt được. Vương Tiểu Minh chần chờ nói: “Nhưng, kỳ thật ta cũng đâu có thân với người ta.” “Khoan đã.” Baal thấp giọng nói, “Còn có kẻ khác.” Hắn im ắng quan sát tên đầu trọc trung niên đang dính chặt thân mật với người thanh niên kia, trong lòng âm thầm toan tính, đem gã quẳng ra giữa đường cái cho xe cộ lăn xả hay là đem treo lên tít cột cờ cao vút nhỉ… Đáng tiếc sau khi trở thành linh hồn, sức mạnh của hắn giảm đi đáng kể, bằng không hắn đã trực tiếp đem gã ném vào lòng đại dương sâu thẳm hoặc là quẳng vô miệng núi lửa cũng rất được a. Lão trung niên đầu trọc lóc trơ trẽn đang muốn hôn lên gương mặt trắng bóc trơn mịn của thanh niên thì đột nhiên quay đầu, hắt xì một cái. • Tiểu Minh Baal từ sau lưng lại đẩy một phát Vương Tiểu Minh ‘cố ý’ lảo đảo té vào ngực của Hạng Văn Huân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.