U Linh Sơn Trang

Chương 12: Nhà quỷ



Mồng năm tháng tư, trời đẹp.

Lục Tiểu phụng đang đối diện với một cái gương đồng được đánh bóng loáng mỉm cười.

Nhìn thấy người trong gương không phải là mình, cái thứ cảm giác ấy tuy có hơi kỳ quái nhưng rất thích thú.

Lão già trong gương dĩ nhiên tuy không lấy gì làm anh tuấn nhưng xem ra rất oai nghiêm, rất có khí khái nhất định không phải là một lão già bệ rạc tửu sắc quá độ, một chân đã bước vào quan tài rồi.

Điều đó chắc chắn làm cho chàng cảm thấy khoan khoái, chỉ tiết là không được rửa mặt.

Vì vậy chàng chỉ có thể dùng khăn bông khô ráo lau mặt đại khái vài cái, rồi mới đánh răng một hồi thoải mái, sau đó quay đầu lại nhìn lão thái bà đang nằm trên giường.

Chàng lắc đầu thở ra nói :

“Khuyển Lang Quân thật phải để cho bà trẻ thêm chút xíu, hiện tại xem bà giống mẹ tôi quá”.

Liễu Thanh Thanh cắn răng hằn học nói :

- Có phải người ta tùy tiện biến anh ra làm sao anh cũng đều có thể tự hào với mình lắm sao?

Lục Tiểu Phụng bật cười, cười lớn.

Bấy giờ con chó ngoan ngoãn đang vẫy đuôi chạy vào, đứa con hiếu thảo cũng đang vội vã chạy vào thỉnh an.

Lục Tiểu Phụng càng khoan khoái, chàng cười nói :

- Hôm nay các ngươi ngoan lắm, ta với các ngươi lại Tam Lục Cửu ăn Hỏa thoái can ty và Tiểu long thang bao. Thang bao ở Tam Lục Cửu làm rất khá, một mâm có hai mươi cái, ăn một miếng một cái, ăn năm ba mâm không thấy nhiều.

Ngay cả con chó của Lục Tiểu Phụng cũng ăn tới ba mâm, nhưng gã quản gia và Quản Gia Bà của chàng chỉ được đứng sau lưng hầu.

Các đại gia làm quan ở kinh đô, quy củ trước giờ cũng đều nhiều hơn gì cả.

Gã phổ ky trong quán đứng bên cạnh nhìn chỉ còn nước lắc đầu dùng tiếng quan thoại ở Tô Châu nói không rành rọt cũng lắp bắp mấy câu :

- Xem ra được làm con chó trong nhà đại lão gia cũng có phúc khí lắm, còn được hơn biết bao nhiêu người.

Lục Tiểu Phụng đang dùng cây tăm đem theo của mình xỉa răng, miệng đánh chách chách không ngớt, chàng bỗng nói :

- Nếu ngươi thích nó, tại sao không đưa nó đi lòng vòng một lúc, tùy tiện ra ngoài cho nó ỉa đái,về đây lão gia thưởng cho.

Gã phổ ky ngần ngừ, nhìn quản gia và Quản Gia Bà :

- Các vị quản gia này không đi sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Lão ta không thích con chó này, vì vậy con chó nó cứ thích cắn lão.

Gã phổ ky sợ hãi quá :

- Thế nó có hay cắn người ta không?

Lục Tiểu Phụng hừ một tiếng trong mũi, nói :

- Người khác muốn mời nó lắm, nó còn lười không thèm mở mồm ra đấy.

Phu nhân của đại lão gia cũng ở một bên nói vào :

- Con chó của chúng ta đây tuy không cắn người ta, nó cũng không gặm xương, nhưng lại thích ăn cứt, ngươi tối đa chỉ để cho nó nếm chút xíu thôi đừng để nó ăn thật mà bị đau bụng đó.

Gã phổ ky chỉ còn nước cười khổ, cầm lấy dây buộc chó, cẩn thận đưa cái vị cẩu lão gia đi vòng vòng dạo mát.

Quản gia nhìn Quản Gia Bà, Quản Gia Bà nhìn nhìn con trai hiếu đễ, con trai hiếu đễ nhìn nhìn lão thái bà.

Lão thái thái mỉm cười nói :

- Ngươi yên tâm, con chó của cha ngươi là thứ ngoan ngoãn, không dám chạy đi đâu xa đâu, không những vậy, nó có muốn chạy cũng không chạy được.

Con trai hiếu đễ nhịn không được hỏi :

- Tại sao?

Lão thái thái nói :

- Bởi vì ngươi cũng đi theo nó, nó có đứng đó ị, ngươi cũng phải đứng đó mà đợi.

Biểu Ca quả thật rất nghe lời, y đứng dậy đi ngay. Lục Tiểu Phụng bật cười, chàng mỉm cười nói :

- Xem ra đứa con của mình quả thật là có hiếu lắm.

Lục Tiểu Phụng có một cái tật, mỗi sáng ăn cơm xong rồi, hình như nhất định là phải đi đại tiện.

Chàng uống rượu nhiều quá vì vậy cái bụng không được tốt lắm.

Lão thái thái dù là bình giấm chua nhất thiên hạ, bản lãnh đeo theo người ta có lớn tới bao nhiêu, ít nhất lúc lão gia đang đi đại tiện cũng không thể đeo theo bên cạnh.

Nhưng nếu một con chó luẩn quẩn đi theo thì chẳng có gì là phải cố kỵ, dù mình có đại tiện cũng thế, không đại tiện cũng thế, nó đều có thể đeo theo dính mình.

Vì vậy mỗi lần Lục Tiểu Phụng muốn đại tiện, Khuyển Lang Quân đều vẫy đuôi đi theo chàng.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Lục Tiểu Phụng vừa khom người xuống, y đã lập tức hạ giọng nói :

- Cái gã phổ ky đó nhất định không phải là phổ ky thật.

Không có phản ứng gì, Lục Tiểu Phụng không hề chú ý đến y.

Khuyển Lang Quân nói :

- Khinh công của y nhất định rất cao, ta nhận ra được từ tiếng chân của y bước.

Vẫn không có phản ứng.

Cũng như đa số người khác vậy, lúc Lục Tiểu Phụng đang đi đại tiện, chàng cũng tập trung, toàn thân chú ý chỉ một chuyện.

Khuyển Lang Quân lại nói :

- Không những vậy, ta xem y nhất định là một tay cao thủ trong nghề dịch dung, thậm chí còn cao hơn cả ta.

Lục Tiểu Phụng bỗng nói :

- Ngươi có biết ngươi là thứ gì không? Ngươi là một thứ yêu quái.

Khuyển Lang Quân ngẩn người ra :

- Ta là yêu quái?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Một con chó còn mở miệng ra nói chuyện, không phải là yêu quái thì là gì nữa?

Khuyển Lang Quân nói :

- Nhưng . Lục Tiểu Phụng không để y nói thêm, lại hỏi tiếp :

- Ngươi có biết người ta đối phó với yêu quái ra sao không?

Khuyển Lang Quân lắc lắc đầu.

Lục Tiểu Phụng lạnh lùng nói :

- Nếu không thiêu sống đi, thì cũng đập chết tươi.

Khuyển Lang Quân không dám nói thêm một lời nào, lập tức vẫy đuôi chuồn mất.

Lục Tiểu Phụng đại khái cũng nhẹ nhàng đi được một chút, đối với chàng, được ngồi yên tĩnh một mình, dù có ngồi trên hầm cầu cũng coi như đi hưởng thụ rồi, không những vậy, còn là thứ hưởng thụ khó kiếm, bởi vì hiện giờ chàng đã có bà vợ đeo dính mình như sam.

Lúc chàng mới bước ra, chàng mới thấy rằng Liễu Thanh Thanh đã đứng chờ bên ngoài, không những vậy hình như đã chờ rất lâu rồi, trên mặt đất đầy những vỏ đậu phộng.

Lục Tiểu Phụng nhịn không được mở miệng hỏi :

- Bà thích xem đàn ông đại tiện hay sao? Hay là bà thích ngửi mùi hôi thúi ở đây?

Liễu Thanh Thanh nói.

- Tôi chỉ bất quá hơi nghi ngờ tí đỉnh thế thôi.

Lục Tiểu Phụng lại hỏi.

- Nghi ngờ chuyện gì?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Nghi ngờ anh không hề đi đại tiện gì cả, chỉ bất quá kiếm cớ trốn tránh tôi, theo con chó bạn của anh nói chuyện lếu láo.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Vì vậy bà ngồi ngoài lắng nghe xem tôi có đi đại tiện thật không?

Liễu Thanh Thanh cười nói :

- Hiện tại tôi mới biết, cái tiếng động đó, thật không dễ nghe tí nào.

Lục Tiểu Phụng thở ra, chàng cười khổ nói.

- May mà y là con chó đực, nếu là chó cái, còn ra thế nào nữa?

Liễu Thanh Thanh hững hờ nói :

- Nếu là chó cái, hiện tại đã thành con chó chết rồi.

* * * * *

Mồng sáu tháng tư - trời đẹp nhưng nhiều mây.

Quản Gia Bà ghi xuống tờ giấy.

- Ăn sáng ở Khuê Nguyên, lúc rạng đông, sai người dắt chó đi dạo một lần, đi về khoảng chừng nửa tiếng. Người dắt chó họ Vương sinh trưởng ở địa phương, làm phổ ky đã mười bốn năm, lấy vợ có một trai một gái.

- Người đó đã được điều tra kỹ lưỡng, không có nghi ngờ gì cả.

Tấm giấy dĩ nhiên là để cho Lão Đao Bả Tử đọc. Nhưng Hải Kỳ Khoát phản đối :

- Không được, không được viết như vậy.

Quản Gia Bà hỏi :

- Tại sao không được?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Chúng ta đáng lý ra không nên đem con chó đó đi theo, lại càng không nên để y sai người dắt chó đi dạo, Lão Đao Bả Tử đọc rồi nhất định sẽ cho là trong đó có vấn đề.

Quản Gia Bà hỏi :

- Ngươi tính sao?

Hải Kỳ Khoát cười nhạt nói :

- Con chó đó mà là con chó đã chết rồi, không phải là không có vấn đề gì không?

Quản Gia Bà nói :

- Ngươi không sợ Lục Tiểu Phụng?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Chó sống trở thành chó chết thì cũng như gạo thổi thành cơm vậy, hắn còn làm gì được bọn mình?

Quản Gia Bà thở phào một hơi nói :

- Nhưng không biết con chó sống nhăn đó, phải đợi đến chừng nào mới biến thành con chó chết queo?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Sắp rồi.

Quản Gia Bà hỏi.

- Ngày mai ngươi dắt chó đi dạo?

Hải Kỳ Khoát thở ra nói :

- Đây hình như là lần đầu tiên ta đi làm cái chuyện như thế này. Quản Gia Bà hỏi :

- Có phải là lần cuối cùng?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Đúng vậy, nhất định là vậy.

* * * * *

Mồng bảy tháng tư - trời đẹp.

Hải Kỳ Khoát đã dắt chó đi nãy giờ, hình như không có ý quay đầu lại.

Biểu Ca đi phía sau không nhịn được, hỏi :

- Ngươi biến thành ra thích đi tản bộ lúc nào thế?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Tức thì.

Biểu Ca hỏi :

- Hiện tại ngươi tính đi tới đâu đây?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ra khỏi thành.

Biểu Ca hỏi :

- Ra khỏi thành làm gì?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Một con chó chết trên đường, tuy là chuyện bình thường, nhưng nếu trong con chó đó bỗng lòi ra một người, lại hoàn toàn là một chuyện khác.

Biểu Ca nói :

- Chuyện như vậy dĩ nhiên không thể để cho ngươì khác thấy.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Vì vậy ta phải ra thành.

Lão ta nắm chặt lấy dây dắt chó, bàn tay của Biểu Ca cũng nắm chặt thanh kiếm dưới lớp áo.

Con chó này không những nghe được tiếng người mà còn là một tay cao thủ ám khí, nếu chó không chết về tay người, người sẽ ngược lại chết về tay chó, đấy mới là chuyện buồn cười.

Nào ngờ con chó này chẳng có lấy một chút phản ứng.

Biểu Ca hỏi :

- Ngươi có biết con chó này đang tính toán gì không?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ta chỉ biết chung quanh đây hình như chẳng còn có ai.

Biểu Ca nói :

- Thiệt cả cái bóng cũng không.

Hải Kỳ Khoát bỗng ngưng lại, nhìn con chó, thở dài nói :

- Khuyển huynh ơi Khuyển huynh, chúng ta cũng đã từng ngồi ăn với nhau, uống rượu với nhau, coi như cũng là bạn bè, nếu huynh có di ngôn gì, cứ việc nói, chỉ cần chúng ta làm được, sẽ nhất định làm cho huynh.

Con chó vẫy đuôi sủa ẳng ẳng cả lên.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ngươi vẫy đuôi cũng chẳng ăn nhằm gì, chúng ta vẫn phải giết ngươi.

Biểu Ca nói :

- Nhưng chúng ta bảo đảm sẽ nhất định không đem ngươi lại quán thịt đang treo cái đầu con dê kia bán đâu.

Hải Kỳ Khoát còn đang thở than, nắm tay như bồ phiến của lão đã vung ra đánh vào đầu con chó.

Quyền đầu đánh xuống lập tức nghe có tiếng xương gãy vụn nát nhừ.

Con chó kêu ẳng lên một tiếng, còn nhảy lên được một cái, thanh kiếm của Biểu Ca đã thọt sâu vào trong bụng của nó.

Máu tươi bắn phọt ra, Hải Kỳ Khoát nhảy lên một cái, đợi đến lúc lão hạ chân xuống, con chó cũng đã biến thành con chó chết.

Hải Kỳ Khoát thở phào một hơi, cười nói :

- Xem ra giết con chó nhẹ nhàng hơn giết người nhiều lắm.

Nhưng Biểu Ca thì đang sa sầm nét mặt, y bỗng cười lạt, nói :

- Chỉ sợ chúng ta giết đây là con chó thật đấy.

Hải Kỳ Khoát giật nẩy mình lên, lão lập tức cúi xuống, tính vạch da con chó ra xem thử.

Dưới lớp da cũng là chó, con chó này không phải là Khuyển Lang Quân.

Hải Kỳ Khoát biến hẳn sắc mặt, lão nói :

- Rõ ràng là ta thấy mà.

Biểu Ca hỏi :

- Thấy gì?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Thấy Khuyển Lang Quân chui vào lớp da chó như thế này, rồi biến thành một con chó như thế này.

Biểu Ca lạnh lùng nói :

- Chó cũng có nhiều loại, chó cùng loại trông không khác nhau lắm.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Vậy thì Khuyển Lang Quân đi đâu mất? Con chó này lại làm sao lọt vào đây?

Biểu Ca hỏi :

- Tại sao ngươi không đi hỏi Lục Tiểu Phụng?

Bên ngoài nhà xí lại có người đang chờ, Lục Tiểu Phụng vừa bước ra tới cửa, quần còn chưa kịp gài lại kỹ càng, chàng lập tức thấy Hải Kỳ Khoát..

Dáng điệu Hải Kỳ Khoát xem ra giống như đã nhịn không nổi, muốn tè ra hết trong quần.

Lục Tiểu Phụng thở ra, lẩm bẩm :

- Tại sao mỗi khi ta đi đại tiện, bên ngoài lại có người xếp hàng, không lẽ mọi người đều ăn nhầm thuốc, đang bị đau bụng cả sao?

Hải Kỳ Khoát cắn chặt răng, hằn học nói :

- Ta chẳng ăn nhằm thuốc gì cả, chỉ bất quá giết lầm nguời.

Lục Tiểu Phụng làm như giật nẩy mình lên, chàng hỏi :

- Ngươi giết lầm ai?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ta giết lầm phải một con chó.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Rốt cuộc ngươi giết lầm một người hay là một con chó?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ta giết con chó đó, đáng lý ra phải là con người, nào ngờ nó là con chó, dưới lớp da chẳng thấy có người.

Lục Tiểu Phụng thở ra, lẩm bẩm :

- Chó là chó, dưới lớp da chó chỉ có thịt chó xương chó, dĩ nhiên sẽ không có người.

Chàng than thở một hồi, vỗ vỗ vào vai Hải Kỳ Khoát :

- Chắc mấy ngày nay ngươi làm lụng quá, nếu không đi nghỉ ngơi chút xíu, không chừng sẽ bị điên lên đấy.

Hải Kỳ Khoát bộ diện xem chừng cũng muốn phát điên lên thật, lão bỗng hét lớn lên :

- Khuyển Lang Quân đâu rồi?

Lục Tiểu Phụng hững hờ nói :

- Y chẳng phải là con ta, cũng chẳng phải là quản gia của ta, làm sao ta biết y đang ở đâu?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Nhưng ngươi nằng nặc muốn đem y xuống núi, ta không hề nói muốn đem Khuyển Lang Quân.

Chàng lại vỗ vỗ vai của Hải Kỳ Khoát, mỉm cười nói :

- Hiện tại tuy ngươi đã giết đi con chó của ta, bất kể ra sao, một người quản gia quán xuyến đại khái hữu dụng hơn một con chó nhiều lắm, huống hồ gì, ta cũng không nỡ để Quản Gia Bà làm quả phụ.

Hải Kỳ Khoát tức quá đến cả nói cũng không ra lời.

Lục Tiểu Phụng rốt cuộc đã mặt quần lại chỉnh tề, chàng ung dung bỏ đi, đi được vài bước lại quay đầu vừa cười vữa nói :

- Chuyện này ngươi cũng phải nói cho Lão Đao Bả Tử biết, lão nhất định sẽ cảm thấy thú vị lắm, không chừng còn sẽ trọng thưởng cho ngươi một thứ.

Hải Kỳ Khoát cũng đã nghĩ tới.

Bất kể đó là thứ gì nhất định sẽ rất nặng, không biết là một quyền thiệt nặng hay một đao thiệt nặng.

Hải Kỳ Khoát bỗng cười lên nói :

- Ta nghĩ thông suốt rồi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ngươi nghĩ thông suốt chuyện gì?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ta giết đây là con chó, dĩ nhiên chết đi phải là con chó, bất kể là con chó hình dáng ra làm sao, cũng đã là con chó chết.

Lão nháy mắt một cái, mỉm cười nói :

- Ngay cả người chết còn giống nhau, huống chi là chó.

Lục Tiểu Phụng cũng cười lớn nói :

- Xem ra người này đã nghĩ thông suốt rồi thật.

* * * * *

Mồng tám tháng tư - trời trong sáng, nhưng có khi mưa rào rải rác.

Sổ của Quản Gia Bà ghi rất đơn giản: “Đi được bốn trăm dặm, con chó đột nhiên ngã bệnh chết”.

* * * * *

Mồng chín tháng tư - trời u ám.

Không có mưa, chỉ có mây đen, u ám, từng lớp từng lớp mây đen phủ kín bầu trời, trời tối thật sớm.

Trên con đường ngoằn ngoèo khó đi, không có một bóng người, trừ loạn thạch và cỏ dại, chẳng còn thấy gì khác.

- Sao chúng ta lại đi đến chỗ này?

- Bởi vì gã đánh xe chỉ sợ đi không kịp tới chỗ nghỉ ngơi, vì vậy mới tìm đường tắt đi vòng.

- Đường này mà là đường tắt sao?

- Đáng lý là vậy, nhưng hiện tại...

Quản Gia Bà thở ra, lão cười khổ nói.

- Hiện tại xem ra hình như đã đi lạc đường.

Hiện tại đáng lý ra đã đến chỗ ăn uống, bọn họ đáng lý ra đã rửa mặt mày, xúc miệng, thay đổi y phục, thoải mái ngồi trong quán ăn đèn đuốc huy hoàng ăn uống ngon lành.

Nhưng hiện tại bọn họ đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ lạc đường lạc cả lối.

- Tôi đói rồi, đói muốn chết luôn.

Liễu Thanh Thanh hiển nhiên không phải là một người đàn bà quen khổ cực.

- Tôi phải ăn một thứ gì, cái bụng của tôi trước giờ rất xấu.

- Nếu bà nhất định phải ăn một thứ gì, thì phải giống như dê ăn cỏ vậy thôi.

Liễu Thanh Thanh chau mày nói :

- Không lẽ trên xe không có gì để ăn sao?

- Không những không có gì ăn, ngay cả nước cũng không có mà uống.

- Vậy thì mình làm sao bây giờ?

- Chỉ còn một cách.

- Cách gì?

- Nhịn đói.

Liễu Thanh Thanh bỗng mở cửa xe ra, nhảy xuống.

- Tôi không tin là không có cách gì khác, tôi đi tìm đây.

- Tìm gì?

- Bất kể nơi nào cũng phải có người ở, gần đây nhất định là có người ở.

Liễu Thanh Thanh nói giọng rất chắc chắn, thật ra trong lòng không chắc chắn tí nào.

Nhưng bà ta chịu đi tìm.

Bà ta không thể không đi tìm.

Bởi vì bà ta không quen chịu khổ, không chịu được đói.

Bất kỳ mình muốn tìm thứ gì, chỉ có người nào chịu đi tìm, mới tìm ra được.

Trên đời này rất có nhiều chuyện vốn là như vậỵ . Người đầu tiên phát minh ra xe cộ nhất định là người lười biếng đi bộ.

Bởi vì người ta không chịu khổ cực, vì vậy loài người mới có sinh hoạt tiếng bộ.

Bà ta chịu đi tìm, vì vậy bà ta tìm ra.

Vách núi phía sau hòn núi nhỏ quả nhiên có một căn nhà, không những vậy còn là một ngôi nhà rất lớn.

Thật ra, dù người ta có ở đâu cũng khó tìm ra được một ngôi nhà nào to lớn như thế này.

Trong bóng tối nhìn tới, nóc ngói trên mái nhà trông giống như những từng mây u ám, cái cửa lớn ít ra có thể để một dãy sáu con người dàn hàng ngang đi vào.

Nhưng lớp sơn trên cửa đã bị tróc ra loang lổ, cửa đóng im ỉm, kỳ quái nhất là ngôi nhà lớn như vậy lại không thấy có tí đèn đuốc gì cả.

Nghe nói trong chỗ hoang dã không có người, thường thường hay có nhà quỷ xuất hiện, nơi đây không lẽ lại là ngôi nhà quỷ hay sao?

- Dù là nhà quỷ ta cũng phải vào xem thử ra sao.

Liễu Thanh Thanh chỉ sợ bị nhịn đói, không sợ quỷ.

Bà ta đã gõ cửa inh ỏi lên, cái vòng đồng còn kêu lớn hơn cả chuông chùa, nhưng trong nhà vẫn không có ai trả lời.

Bà ta đang tính bỏ đi, cánh cửa bỗng dưng mở ra, mở một khe hở, có chút ánh đèn chiếu ra, một người đứng sau ánh đèn trong bóng tối lạnh lùng nhìn bà ta.

Ánh đèn âm u, chiếu bà ta hoa mắt lên, đợi đến lúc bà ta nhìn rõ người đó, bà ta không dám nhìn lần thứ hai.

Người này thật không giống một con người, nhưng cũng không giống quỷ. Nếu nói y là người nhất định là một người đất sét nấu, nói y là quỷ, chỉ có thể coi là một con quỷ được nặn bằng đất sét ra.

Toàn thân của y trên dưới đầy là bùn, mặt mũi, tóc tai, thậm chí ngay cả miệng đều hình như bị bùn trát kín.

Nhưng mà y còn cười được.

Nhìn biểu tình trên mặt của Liễu Thanh Thanh, y bỗng cười lớn lên, cười đến nỗi bùn đất trên mặt y rơi xuống đất lộp độp. Bất kể là người hay là quỷ, chỉ cần cười được, xem ra bớt sợ hơn là không cười.

Liễu Thanh Thanh rốt cuộc thu hết can đảm, gượng cười một tiếng nói.

- Tôi lạc đường.

Bà ta vừa nói có bao nhiêu đó, người này đã ngắt lời :

- Ta biết các ngươi bị lạc đường, nếu không bị lạc đường, làm sao lại chạy đến cái nơi quỷ quái này.

Y cười thật khoan khoái :

- Nhưng mà lão thái thái đừng sợ, tuy đây là nơi quỷ quái, nhưng tôi không phải là quỷ, không những tôi là người, mà còn là người tốt nữa.

Liễu Thanh Thanh không nhịn được, hỏi y :

- Người tốt mà sao mình mẩy gì toàn là bùn đất vậy?

Người này nói :

- Bất kỳ ai phải đào đất mấy ngày để tìm giun, trên người cũng đền sẽ đầy bùn đất như vậy.

Liễu Thanh Thanh ngẩng mặt ra hỏi :

- Ngươi đang đào giun?

Người này gật gật đầu nói :

- Tôi đã đào được bảy trăn tám mươi ba con giun rồi.

Liễu Thanh Thanh lại càng kinh ngạc :

- Đào bao nhiêu đó giun để làm gì?

Người này nói :

- Đào bao nhiêu đó còn chưa đủ, tôi còn phải đào thên bảy trăm mười bảy con giun nữa mới đủ số.

Liễu Thanh Thanh nói :

- Tại sao?

Người này nói :

- Bởi vì tôi đánh cuộc với người khác, ai thua sẽ phải đi đào một ngàn năm trăm con giun, thiếu một con cũng không được.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Ngươi bị thua?

Người này thở ra, nói :

- Hiện tại tuy còn chưa bị thua, nhưng tôi đã biết mình sắp thua chắc rồi.

Liễu Thanh Thanh nhìn y, nhìn muốn nổ tung cả mắt ra :

- Đánh cuộc kiểu đó cũng đặc biệt lắm, ngươi đánh cuộc với ngươi nhất định là một quái nhân.

Người này nói :

- Không những là quái nhân, còn là một tên hỗn đản, không những là tên hỗn đản, mà còn là một tên đại hỗn đản.

Lục Tiểu Phụng nãy giờ đang đứng ở xa xa, bỗng xen vào nói :

- Không những là một tên đại hỗn đản, mà còn là một tên hỗn đản đặc biệc đại cồ lô.

Người này lập tức đồng ý :

- Không sai tí nào.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nếu y là một tên hỗn đản, còn ngươi thì sao?

Người này thở ra nói :

- Hình như tôi cũng vậy.

Lục Tiểu Phụng còn đang muốn nói gì đó, Liễu Thanh Thanh đã giành nói trước :

- Ngươi không phải hỗn đản đâu, ngươi là người tốt, ta biết ngươi nhất định chịu cho chúng ta tá túc nơi đây một đêm.

Người này hỏi :

- Bà muốn ở lại đây một đêm?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Ừ.

Người này hỏi :

- Bà thật tình muốn ở?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Dĩ nhiên là thật.

Người này nhìn bà ta kinh ngạc, làm như đang nhìn một người đào giun còn kinh ngạc hơn.

Liễu Thanh Thanh nhịn không nổi, hỏi :

- Chúng ta bị lạc đường, quanh đây lại không có nhà cửa, vì vậy chúng ta chỉ còn có nước ở đây, không lẽ đó là một chuyện kỳ quái lắm sao?

Người này gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu :

- Không kỳ quái, không kỳ quái tí nào.

Miệng y thì nói không kỳ quái, biểu tình trên gương mặt thì lại rất kỳ quái.

Liễu Thanh Thanh lại nhịn không nổi, bèn hỏi :

- Không lẽ nơi đây có quỷ?

Người này nói :

- Không có, không có gì cả.

Liễu Thanh Thanh nói :

- Vậy thì ngươi có chịu cho chúng ta ở đây một đêm không?

Người này lại cười lên một tiếng :

- Chỉ cần các ngươi nguyện ý, tùy tiện muốn ở đây bao lâu cũng không sao cả.

Y quay người lại bước vào sân đình hoang lương u ám, miệng thì lẩm bẩm, phảng phất như đang nói :

- Sợ là sợ các ngươi không ở yên đến ngay cả nửa tiếng đồng hồ, bởi vì trước giờ chưa có ai ở đây được lâu như vậy . Phía trước là một dãy nhà có bảy tám căn phòng, mỗi phòng đều để mấy ngọn đèn.

Trong đèn còn có đầy đủ dầu đốt.

Người này đốt đèn lên hết mỗi căn phòng, sau đó mới thở phào một hơi, nói :

- Bất kỳ nơi nào, chỉ cần đốt đèn lên, xem ra hình như lập tức biến thành một nơi tốt đẹp ngay.

Thật ra nơi đây vốn không có gì là xấu, tuy mọi nơi đều bị bụi bặm bám đầy một lớp dày, nhưng nhà cửa trang hoàng hoa lệ, phú quý, không hề bị hư hại gì, xem ra còn thấy được cái vẻ huy hoàng của ngày xưa.

Liễu Thanh Thanh hỏi dò một câu :

- Lúc nãy có phải ông đang nói, trước giờ chưa có ai ở đây lâu được?

Người này thừa nhận.

Liễu Thanh Thanh dĩ nhiên hỏi tiếp :

- Tại sao?

Người này nói :

- Bởi vì nơi đây có một thứ mà trước giờ không ai chịu nổi.

Liễu Thanh Thanh lại hỏi :

- Thứ gì? Ở đâu?

Người đó tùy tiện chỉ một cái, nói :

- Ở đó đó.

Y chỉ vào một cái hộp thủy tinh, bày trên thần án, tại chính giữa đại sảnh.

Thủy tinh mài rất mỏng, cơ hồ, hoàn toàn trong suốt, trong đó có để phảng phất một cánh của đóa hoa đã bị khô héo.

- Có phải là hoa không?

- Không phải hoa, cũng không phải là thứ gì bà có thể tưởng tượng ra được.

- Là thứ gì?

- Đây là con mắt của một người.

Cặp mắt của Liễu Thanh Thanh mở lớn ra, đồng tử thì thu nhỏ lại, bà ta nhịn không nổi lùi lại một bước.

- Mắt của ai vậy?

- Của một người đàn bà, một người đàn bà rất có tên tuổi, người đàn bà ấy nổi danh nhất là ở cặp mắt bà ta.

- Tại sao lại nổi danh?

- Bởi vì mắt của bà ta là mắt thần, nghe nói không những bà ta có thể thêu thùa trong bóng tối, mà còn có thể dùng kim châm bắn rớt cái đầu con mỗi ngoài ba mươi bước.

- Ông đang nói đó là Thần Nhãn Thẩm Tam Nương?

- Ngoài bà ta ra còn ai nữa?

- Ai để con mắt của bà ta ở đây?

- Trừ chồng của bà ta ra còn ai nữa?

- Chồng của bà ta có phải là Ngọc Thụ kiếm khách Diệp Lăng Phong?

- Đúng vậy, trong giang hồ chỉ có mỗi một Diệp Lăng Phong là người như vậy thôi, may mà chỉ có một người.

Liễu Thanh Thanh nắm chặt tay lại, lòng bàn tay bà ta ướt đẫm mồ hôi.

Có phải bà ta cũng đã biết ân oán triền miên giữa Diệp Lăng Phong và Lão Đao Bả Tử? Bọn họ bị đem lại nơi đây, có phải là lão Diệp? Hay là trong cõi u minh có kẻ sắp đặt an bày sẵn?

Người đào giun gương mặt hoàn toàn bị bùn đất che hết, chẳng ai thấy được biểu tình trên gương mặt y thế nào.

Nhưng giọng nói của y đã ra chiều ấm ớ, y lại nói tiếp :

- Nơi đây tất cả cọng lại có chín mươi ba phòng, mỗi gian phòng đều có một cái hộp thủy tinh như vậy.

- Mỗi gian phòng đều có?

Liễu Thanh Thanh lập tức xông tới gian phòng thứ hai, quả nhiên lại thấy một cái hộp thủy tinh đồng dạng như vậy.

Trong hộp thấy có để rõ ràng một vành tai đã khô héo.

Người đào giun như bóng u linh phía sau bà ta :

- Thẩm Tam Nương chết rồi, Diệp Lăng Phong bèn đem bà ta ra chia thành chín mươi ba phần.

Liễu Thanh Thanh nhịn không nổi, la lên :

- Tại sao lão ta làm vậy?

Người đào giun thở ra nói :

- Bởi vì y quá thương bà ta, lúc nào cũng muốn nghĩ đến bà ta, bất cứ đi đến đâu cũng đều muốn thấy bà ta, cho dù là thấy một con mắt, hay một vành tai, cũng tốt lắm rồi.

Liễu Thanh Thanh cắn chặt răng, cơ hồ muốn mửa cả ra.

Lục Tiểu Phụng bỗng hỏi :

- Nghe nói biểu ca của Thẩm Tam Nương là tay kiếm khách nổi danh phái Võ Đang Mộc đạo nhân?

Nguời đào giun gật gật đầu.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Nghe nói bọn họ thành thân với nhau, Mộc đạo nhân là người mai mối?

Người đào giun nói :

- Đúng vậy.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Diệp Lăng Phong làm như vậy, không lẽ không sợ Mộc đạo nhân đối phó y sao?

Người đào giun nói :

- Lúc Mộc đạo nhân tính ra tay đối phó y thì đã quá chậm. Thẩm Tam Nương chết còn chưa quá ba tháng, chính y đã phát điên lên, tự đập đầu vào hòn giả sơn sau nhà, đầu não vỡ tung tóe nát bét.

Một người nếu ngay cả đầu não đều đụng nát bét ra, dĩ nhiên chẳng còn gì nhận ra được gương mặt của y, cũng chẳng ai chứng minh được người chết rốt cuộc là người nào.

Liễu Thanh Thanh đại khái cũng đã lấy lại được hơi thở, bà ta lập tức hỏi :

- Lão ta chết rồi, tại sao người ta còn chưa đem mấy cái hộp thủy tinh này đi?

Người đào giun nói :

- Bởi vì những người muốn dời hộp thủy tinh đi hiện tại đều đã nằm trong hộp.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Hộp gì?

Người đào giun nói :

Một cái hộp dài dài, làm bằng gỗ, chuyên môn đựng người chết, đa số người ta chết rồi, đều được bỏ vào trong thứ hộp gỗ đó.

Liễu Thanh Thanh gượng cười một tiếng nói :

- Như vậy còn sướng hơn nằm trong hộp thủy tinh nhiều phải không?

Người đào giun nói :

- Chỉ tiếc là sướng không được gì nhiều.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Tại sao?

Người đào giun nói :

- Bởi vì bị một đôi bàn tay quỷ bóp cổ chết tươi, mùi vị đó không dễ chịu tí nào.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Nhưng ông vừa nói nơi này ngay cả một con quỷ cũng không có mà?

Người đào giun nói :

- Nơi đây không có con quỷ nào thật, nơi đây ít nhất là có bốn mươi chín con quỷ, không những vậy, còn là quỷ chết oan cả.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Nơi đây vốn có tổng cộng bao nhiêu người?

Người đào giun nói :

- Bốn mươi chín người.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Hiện tại, những người đó đều đã chết rồi sao?

Người đào giun nói :

- Nếu ngày nào cũng có một con mắt trong hộp thủy tinh nhìn bà trừng trừng, bà chịu nổi không?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Tôi không chịu nổi, tôi nhất định sẽ phát điên lên.

Người đào giun nói :

- Bà chịu không nổi, người khác cũng chịu không nổi, vì vậy ai cũng muốn dọn mấy hộp thủy tinh này đi, nhưng bất kể người nào, chỉ cần đụng vào hộp đó, cái lưỡi sẽ lập tức thè ra một thước, trong chớp mắt sẽ bị tắt thở cũng như thế này.

Chính y cũng thè lưỡi ra, thè ra thật dài, mặt mày y đầy bùn đất, cái lưỡi lại đỏ như máu, chỉ có những người bị bóp cổ chết tưới mới biến thành như vậy.

Liễu Thanh Thanh lập tức quay ngoắt đầu lại, không dám nhìn y nữa, hiện bà ta còn không nhịn nổi, hỏi tiếp :

- Còn ông? Ông đã đụng những hộp thủy tinh này chưa?

Người đào giun lắc đầu, rồi lại gật gật đầu, cái lưỡi của y vẫn còn thè ra dài thòng, không cách gì phát ra được tiếng nói.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Những người nơi đây không phải đã chết sạch rồi sao? Sao ông còn sống nhăn vậy? Không lẽ ông không phải là người sống?

Người đào giun bỗng thò tay vào lòng lấy ra một thứ gì đen thui thủi, ném lại Liễu Thanh Thanh, cái thứ đó lại là thứ gì còn sống, vừa ấm, vừa mềm, vừa trơn, chính là một con giun còn đang ngọ nguậy.

Liễu Thanh Thanh la lên kinh hãi, cơ hồ muốn ngất đi.

Bà ta không phải là hạng đàn bà dễ bị dọa nạt cho ngất đi như vậy, nhưng những con giun vừa ướt vừa mềm vừa trơn đó, còn ai chịu cho nổi?

Đợi đến lúc bà ta tránh xong những con giun đó, người đào giun đã chẳng còn thấy đâu, ánh đèn lóe lên hai ba cái, trong phòng bỗng nhiên đèn đuốc tắt hết cả.

Bà ta quay đầu lại bọn Lục Tiểu Phụng, tất cả đều toàn bộ không còn ở trong phòng nữa.

May mà căn phòng cạnh vách còn có đèn, bà ta xông qua, cây đèn trong phòng đó cũng tắt đi.

Còn phòng phía trước tuy cũng còn đèn đó, nhưng đợi đến lúc bà ta xông lại, ánh đèn đã tắt phụt đi.

Bảy căn phòng có ánh đèn, bỗng trong phút chốc, biến thành một màu đen nghịt.

Thình lình, bà ta chẳng còn thấy gì cả, ngay cả bàn tay của mình đưa ra cũng chẳng thấy gì.

. Cặp mắt đang nằm trong hộp thủy tinh có đang trừng trừng nhìn mình không?

. Bốn mươi chín tên quỷ chết oan, cái lưỡi thì dài ra kia, có phải chúng cũng đang ở trong bóng tối nhìn mình không?

Bà ta nhìn không thấy ai.

Bà ta không phải là mắt thần.

. Cái gã đáng chết Lục Tiểu Phụng không biết đã chết trong xó xỉnh nào rồi?

- Lão đầu tử, lão già chết dịch kia, họ Lục, ngươi còn không mau mau ra đây?

Bà ta gào lên, không có ai trả lời.

Ngay cả một tiếng trả lời cũng không có, Quản Gia Bà, Câu Tử, Biểu Ca cũng toàn bộ không biết đã đi mất nơi nào.

. Không lẽ bọn họ đều đã bị cái bàn tay quỷ vô hình đó bóp cổ chết tươi?

. Không lẽ đây là một cái bẫy chết người?

Bà ta muốn xông ra, ba lần đụng phải vách tường, toàn thân bà ta đã bị ướt đẫm cả mồ hôi.

Lần cuối cùng, té ngã ra, chân tay bà ta đã mềm ra, cơ hồ như không bò nổi dậy.

Trong bóng tối, bỗng có một bàn tay thò tới, kéo bà ta ngồi dậy.

. Có phải là bàn tay Lục Tiểu Phụng không?

Bàn tay lạnh ngắt, khô đét, móng tay dài ít nhất là một tấc.

Bà ta nhịn không nổi, la ầm lên :

- Ngươi là ai?

- Ngươi không thấy ta được, nhưng ta thấy ngươi.

Trong bóng tối, có người đang cười ngặt nghẽo.

- Ta là Thần Nhãn đây . Đây là giọng nói của đàn bà.

Không lẽ bàn tay này từ trong hộp thủy tinh thò ra sao?

Tiếng cười còn chưa dứt, bà ta đã lấy hết toàn thân sức lực chồm tới.

Bà ta chồm hụt.

Bàn tay lạnh ngắt khô đét ấy lại thò ra từ sau lưng bà ta lại, vỗ vỗ vào cổ họng.

Bà ta không phải là kẻ dễ dàng bị dọa cho ngất đi, nhưng bây giờ bà ta đã hôn mê bất tỉnh.

* * * * *

Mồng mười tháng tư, trời đẹp.

Lúc Liễu Thanh Thanh tỉnh lại, ánh mặt trời đang chiếu trên song cửa.

Song cửa đang di động, cây cối bên ngoài cũng đang di động, vùn vụt lùi lại như bay.

Bà ta dụi mắt mấy cái, bỗng phát hiện ra mình lại trở về cỗ xe, Lục Tiểu Phụng đang ngồi đối diện trước mặt, cười hì hì nhìn bà ta.

Bà ta cắn vào môi một cái thật đau.

Đây không phải là mộng.

Bà ta nhảy bật dậy, trừng mắt nhìn Lục Tiểu Phụng.

Lục Tiểu Phụng mỉm cười nói :

- Dậy sớm thế?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Sớm? Bây giờ là sáng sớm?

Lục Tiểu Phụng cười nói :

- Thật ra cũng không thể xem là sớm gì nữa, tối hôm qua bà ngủ say như chết vậy.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Còn anh?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi cũng có ngủ được một lát.

Liễu Thanh Thanh bỗng nhảy bật dậy, chồm qua, chồm lên người chàng, bóp lấy cổ họng chàng, hùng hổ nói :

- Nói, nói mau, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Chuyện gì?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Chuyện tối hôm qua . Lục Tiểu Phụng thở ra, nói :

- Tôi đang tính hỏi bà chuyện gì đã xảy ra? Đương không bỗng đụng đầu vào tường, cho bất tỉnh nhân sự ra?

Liễu Thanh Thanh la lối :

- Tôi có điên đâu, tại sao lại đụng đầu làm gì?

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Ngay cả bà cũng không biết, làm sao tôi biết được?

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Tôi hỏi anh, những cây đèn trong nhà, tại sao tự nhiên tắt hết vậy?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Đèn hết dầu, dĩ nhiên là tắt!

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Cái gã đào giun đi đâu mất?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Đèn tắt, dĩ nhiên là y đi tìm dầu.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Y có tìm ra không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chính vì y tìm ra dầu, chúng tôi mới tìm ra bà.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Y là người thật không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không chừng là người, còn là người tốt, không những tìm được dầu, còn nấu một nồi cháo lớn, chúng tôi mỗi người ăn mấy tô.

Liễu Thanh Thanh ngẩn người ra, cả nửa ngày mới hỏi :

- Lúc đèn tắt, các anh đang ở đâu?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ở phía sau.

Liễu Thanh Thanh nói :

- Tôi đang ở phía trước, các anh ra phía sau làm gì?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bà ở đằng truớc, tại sao chúng tôi phải nhất định ở đằng trước? Chúng tôi chẳng phải là cái đuôi của bà, tại sao không được về phía sau xem xét?

Liễu Thanh Thanh bỗng la lớn lên :

- Quản gia, Quản Gia Bà, thằng con, các ngươi mau mau ra cả đây.

Cỗ xe ngừng lại, người bà ta gọi đã đến đầy đủ, bà ta lại đem những lời đã hỏi Lục Tiểu Phụng hỏi thêm vài lần nữa, mọi người đều trả lời như nhau.

Bọn họ cũng không hiểu, tại sao bà ta đương không lại đụng đầu vào tường.

Liễu Thanh Thanh cơ hồ tức muốn ngất xỉu ra, bà ta nhịn không nổi, phải hỏi :

- Không lẽ tất cả các người đều không thấy cái bàn tay đó sao?

Quản Gia Bà hỏi :

- Bàn tay nào?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Bàn tay quỷ bóp vào cổ họng của ta.

Lục Tiểu Phụng bỗng cười cười nói :

- Tôi có thấy.

Chàng cười càng thêm thần bí :

- Không những đã thấy, mà còn đem nó về cả đây.

Liễu Thanh Thanh sáng rực mắt lên hỏi :

- Ở đâu?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ở ngay đây.

Chàng mỉm cười, lấy một sợi dây thừng đang treo lên song cửa, trên dây thừng còn có dính mấy cái móc dài chừng một tấc, giống như móng tay vậy.

- Đây có phải là bàn tay quỷ chèn lấy cổ họng của bà không?

Liễu Thanh Thanh nói không ra lời.

Hải Kỳ Khoát bỗng cười lớn nói :

- Không ngờ rằng Giang Nam nữ hiệp Liễu Thanh Thanh danh tiếng như cồn lại bị một sợi dây dọa ngất xỉu.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Thật ra ngươi cũng phải biết điều đó từ lâu.

Hải Kỳ Khoát hỏi :

- Tại sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì bà ta là đàn bà, không những vậy, tuổi tác cũng không còn nhỏ nhít gì.

Chàng than thở một hồi, rồi cười khổ nói :

- Đàn bà tới bao nhiêu đó tuổi tác, không khỏi mắc bệnh nghi thần nghi quỷ.

* * * * *

Mười một tháng tư, trời đẹp.

Hoàng hôn.

Từ sáng sớm hôm trước tới bây giờ, Liễu Thanh Thanh thốt ra bao nhiêu đó câu không bằng bình thường bà ta nói chuyện trong vòng một bữa ăn.

Nét mặt của bà ta cũng rất khó coi, không biết là hồn vía chưa ổn định lại được hay là vì đã gần đến giờ hành động.

Hiện tại bọn họ cách Võ Đang chỉ còn nửa ngày đường, Lão Đao Bả Tử vẫn chưa nghe tin tức gì, cũng không giao cho bọn họ mệnh lệnh cuối nào, vì vậy, không những bà ta biến đổi, người khác cũng đều không khỏi lộ vẻ khẩn trương.

Không ai biết được kế hoạch này sẽ nắm chắc được bao nhiêu phần trong tay.

Thạch Nhạn, Thiến Kiên, Vương Thập Đại, Cao Hành Không . những người đó cơ hồ có thể xem là tinh hoa của võ lâm.

Huống gì, trừ bảy người đó ra, còn không biết bao nhiêu cao thủ đã đến núi Võ Đang.

- Anh nghĩ Tây Môn Xuy Tuyết có đến không?

- Y rất có thể không đến.

- Tại sao?

- Bởi vì y đang tìm Lục Tiểu Phụng, y nhất định không thể ngờ rằng Lục Tiểu Phụng dám lên núi Võ Đang.

Người nói câu đó chính là Lục Tiểu Phụng.

Chàng nói vậy, không chừng chỉ bất quá trong lòng chàng đang hy vọng như vậy.

Thành thị vào lúc hoàng hôn lúc nào cũng nhiệt náo, xe ngựa bọn họ đang đi xuyên qua phố chợ.

- Dù Tây Môn Xuy Tuyết không đến, Mộc đạo nhân nhất định sẽ ở đó, mấy năm nay tuy lão đã cơ hồ hoàn toàn thoái ẩn, những chuyện lớn như lập Chưởng môn trọng đại thế này, chắc lão không ở ngoài vòng đâu.

- Dĩ nhiên.

- Nếu Mộc đạo nhân đến đó, Cổ Tòng cư sĩ chắc là cũng sẽ đến, chỉ có hai người đó không thôi, đã không dễ gì đối phó.

- Tôi nghĩ Lão Đao Bả Tử nhất định đã có sẵn cách đối phó với họ, nếu không tại sao lão chưa bao giờ liệt tên hai người này vào trong danh sách phải đối phó?

- Bất kể ra sao, hiện tại chúng ta không nên nghĩ đến những chuyện đó.

Lục Tiểu Phụng lại mở miệng ra :

- Chúng ta nên nghĩ đến chuyện gì?

- Nghĩ xem nên đi lại đâu ăn cơm bây giờ?

Biểu Ca, Quản Gia Bà, Hải Kỳ Khoát, hiện giờ đều ở hết trên xe, vốn đang muốn mở miệng nói gì đó, nhưng bỗng nhiên đồng thời câm miệng lại, sáu con mắt đang nhìn dính vào cửa tiệm bán rượu ở đối diện bên đường.

Xe ngựa đi rất chậm, đang lúc bọn họ đi qua quán rượu, đã có ba người bước vào quán.

Một người mặt đỏ trọc đầu, ánh mắt loang loáng như chim ưng. Một người thì cao như cây trúc, ốm nhách cũng như thân trúc, đi đường dao qua dao lại, hình như có trận gió nào thổi lại sẽ thôi y ngã lăn ra.

Còn có một người nữa đang vịn vào vai hai người khác, vẻ mặt xem ra đã mấy phần say sưa, nhưng lại là một đạo nhân đầu tóc bạc phơ.

Ba người này Lục Tiểu Phụng đều nhận ra hết, Biểu Ca, Quản Gia Bà, Hải Kỳ Khoát cũng đều nhận ra.

Người ánh mắt như chim ưng chính là tổng thủ lãnh của Thập Nhị Liên Hoàn Ồ, Ưng Nhãn Lão Thất.

Ngươi đi đường không vững lại là kẻ đã nổi danh giang hồ Nam Bắc về môn khinh công, Nhạn Đăng Sơn Chủ Cao Hành Không.

Còn lão đạo sĩ uống đã muốn say nhừ ra, chính là người bọn họ vừa đàm luận tới, lãnh tụ phái Võ Đang, Mộc đạo nhân.

Ánh mắt của Biểu Ca tuy đang nhìn dính vào bọn họ, trong lòng thì chỉ muốn xe ngựa chạy qua mau mau một chút.

Nào ngờ Lục Tiểu Phụng bỗng nhiên lại kêu kêu :

- Gọi xe dừng lại đây.

Biểu Ca giật bắn mình lên :

- Tại sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì chính ta muốn ăn cơm ở quán này.

Biểu Ca càng kinh ngạc :

- Ngươi không nhận ra ba người đó sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta nhận ra bọn họ, nhưng bọn họ lại không nhận ra được ta.

Biểu Ca hỏi :

- Lỡ bọn họ nhận ra được thì làm sao bây giờ?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nếu bọn họ hiện tại nhận ra được chúng ta, đến Võ Đang cũng nhận ra chúng ta vậy.

Biểu Ca nghĩ một thoáng, rốt cuộc hiểu ý chàng :

- Có phải ngươi muốn thử xem bọn họ có nhận được ra chúng ta không?

Lục Tiểu Phụng hững hờ nói :

- Trước sau gì chúng ta cũng phải mạo hiểm qua một lần, hiện tại bị họ nhận ra, ít ra còn khá hơn lúc lên núi Võ Đang mới bị.

Câu nói ấy vừa thốt ra xong, Liễu Thanh Thanh đã dùng sức đập mạnh vào vách thùng xe, lớn tiếng nói :

- Ngừng xe lại.

Cho đến lúc đó, hiển nhiên mọi người đều cho rằng lối suy luận của Lục Tiểu Phụng không sai tí nào, vì vậy chẳng ai mở miệng phản đối.

Bởi vì lúc đó bọn họ còn chưa lên lầu.

Đợi đến lúc bọn họ lên rồi, hối hận đã không còn kịp nữa.

Người hối hận nhất, chính là Lục Tiểu Phụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.