Ừ Thì, Tao Thích Mày!

Chương 31




- Mày định học báo chí tiếp không Thiên?

- Chắc là tao học tiếp.

Tôi lườm:

- Mày thi sao mà đậu giỏi vậy? Ngày xưa Văn suýt dưới trung bình cơ mà?

- Chả hiểu mày ạ. Hình như sau khi bị tai nạn tao viết Văn khá hơn nhiều.

- Hay nhỉ!? Bỏ ước mơ làm doanh nhân ư?

- Tao định thế này, mày xem ổn không. Học xong báo chí tao sẽ xin làm cho một toà soạn lớn nào đó, đến khi có chỗ đứng vững vàng tao sẽ phanh phui chuyện vợ chồng bà Ái hãm hại ba mẹ ruột tao.

- Mày định trả thù?

- Không hẳn, tao chỉ muốn mọi chuyện được đưa ra ánh sáng. Tao không muốn ba mẹ tao chết trong oan khuất.

- Nhưng vợ chồng bà Ái là người mày đã gọi là ba, là mẹ suốt mười lăm năm, họ đã nuôi mày suốt mười lăm năm.

- Thì sao chứ? Tao chỉ nợ họ tiền, tình cảm thì tao không nợ. Họ chưa bao giờ cho tao cảm giác gia đình. Mày quên cái cảnh ông ấy chia cắt tao và mày chiều hôm ấy à?

- Ừ, thì tao chiều ý mày. Làm gì thì làm, nhưng đừng để bản thân trở nên tàn ác như họ.

Hắn vẫn nằm im trên giường bệnh, đưa mắt ra xa:

- Không ngờ tao đã sống trong sự dối trá suốt mười lăm năm, tao gọi người giết ba mẹ tao là ba, là mẹ. Trớ trêu.

Tôi siết tay hắn:

- Phía trước vẫn còn nhiều trắc trở lắm mày à. Mạnh mẽ lên!

Hắn cũng nắm chặt tay tôi, thu ánh nhìn vào tôi, cười hiền:

- Có mày, tao không sợ gì cả.

Rồi lại tinh nghịch hỏi:

- Có thật là ba năm qua vì tao mà mày từ chối cả tá thằng theo đuổi mày không?

- Ai bảo mày thế?

- Nhi.

Trời ạ, tôi chỉ nhờ Nhi chăm sóc Thiên giúp tôi một buổi để tôi làm thủ tục xin cho hắn nghỉ học trị bệnh, ấy mà con nhỏ nhiều chuyện này...

- Nhi nói quá đó. Cả tá đâu mà cả tá, cả chục tá ấy chứ!

Hắn bẹo má tôi:

- Dóc đi cô. Bây giờ tui về rồi, thử xem có tên nào dám ve vãng cô nữa không!?

Tôi cười xoà, nghịch tóc hắn. Mái tóc xinh đẹp ngày trước bị bao vất vả làm cho xơ xác hẳn đi, lại còn nâu vì cháy nắng.

- Thôi chết, mấy hôm nay tao nghỉ, không biết ông bà chủ buôn bán thế nào.

- Mẹ mày xin ông bà chủ cho mày nghỉ rồi, không bị đuổi việc đâu. Mà Thiên này, mày đi làm ở quán cafe với tao đi.  Vừa sạch sẽ, lương lại khá.

- Thôi, ông bà chủ có ơn với tao, tao không bỏ đi được. Trong lúc cả nhà tao khó khăn họ đã nhận tao vào làm, đâu thể nói đi là đi.

Tôi nhìn Thiên xót xa. Từ một chàng công tử bột chẳng biết hết tiền là gì, giờ hắn lại phải bôn ba để nuôi sống gia đình, phải làm công việc mà trước nay chưa từng động tay tới. Nhưng cũng tốt, nhờ vậy hắn đã trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn, thật sự là một chàng trai tốt.