Ức Vạn Hào Môn: Boss Lạnh Lùng Hung Hăng Yêu

Chương 26: Làm người hầu của cô không điều kiện




Mãi cho đến khi bóng dáng của hai người cùng nhau biến mả một chút cũng không nhìn thấy được, mọi người mới từ trong khiếp sợ cùng đố kị phản ứng lại!

“Chết tiệt, chúng ta mắc bẫy của cô ta rồi, hiện tại học trưởng đã bị cô ta cướp đi!”

“Mẹ kiếp! Tại sao học trưởng lại coi trọng cô ta chứ ? Lại còn mười ngón tay đan chặt nữa! Ả hồ ly tinh không biết xấu hổ!”

“. . .”

Mọi người líu ríu, tuy nhiên trọng tâm của câu chuyện cũng không ngoài chuyện Đường Dĩ Phi không biết xấu hổ, lại có thể đi mê hoặc học trưởng, còn có bản lĩnh làm cho học trưởng trở thành bia đở đạn của cô!

“Giang Mỹ Kỳ bên kia cho hai người đi theo dõi, Mạc Duẫn Sâm bên kia thì trước tạm thời rút lui trở về, tất cả đều đi theo sát Đường Dĩ Phi!”

“Thế nhưng chị đại, vừa rồi Long Thiếu Tôn lôi kéo tay của cô ta cùng đi ra, thật rõ ràng đây là tuyên cáo chủ quyền, chúng ta không thể . . .”

“Lẽ nào cô ta có thể đi cùng với học trưởng mãi được sao? Phải có lúc cô ta đi một mình chứ…” chị đại gợi lên nụ cười quỷ di, cột lên cho mình một kiểu tóc táo bạo .

“Chị đại anh minh!”

. . .

Trở lại phòng học, trái tim của Đường Dĩ Phi không yên, tâm tư thật lâu không thể bình tĩnh được!

Tay phải gần như cứng đờ đặt trên bàn, một đôi con ngươi trắng đen rõ ràng không nhúc nhích nhìn chằm chằm mu bàn tay .

“ Này, thế nào à?”

Khuỷu tay của Mạc Duẫn Sâm chống lên trên mặt bàn, thấy ánh mắt của cô đờ đẫn, còn tưởng rằng cô đã bị bạn học nữ khác đe dọa, vẻ mặt cứng ngắc mà hỏi.

Đại não của Đường Dĩ Phi còn dừng lại tại nụ hôn mới vửa rồi kia ——

Học trưởng đưa cô trở về phòng học, ở cuối hành lang bỗng nhiên cúi người xuống, nâng mu bàn tay của cô lên sau đó dịu dangf in một nụ hôn lên phía trên…

Ánh mặt trời làm cho những đường viền vẽ bề ngoài của anh gần như mờ ảo, đôi con người trong suốt như ngọc lưu ly kia như những vòng xoáy cuốn trôi tất cả, đẹp đến mức làm cho cô nghĩ lầm đây chỉ là một giấc mộng!

Thế nhưng cảm giác mềm mại, hơi lành lạnh ở trên mu bàn tay thật lâu không tiêu tan, lúc nào cũng nhắc nhở cô tất cả đều là thật không phải là mộng!

“ A lô ! Tôi đang hỏi cô đấy? Không phải là bị dọa sợ chứ ?” Mạc Duẫn Sâm vươn một cánh tay ở trước mặt cô lắc qua lắc lại giống như đang gọi hồn .

“Cậu,… “ Đường Dĩ Phi nháy nháy mắt, viền mắt có chút khô khốc, “Thua .”

“Cái gì ? !” Mạc Duẫn Sâm kích động hét lên, một cước giẫm lên chiếc ghế bên cạnh của cô, “Cô không phải là đang bị ấm đầu đấy chứ ?”

Dứt lời trức tiếp đưa tay đặt lên trên trán của cô, còn chưa kịp đụng vào đã bị một tay của cô cản lại .

“Đừng táy máy tay chân, hiện tại tôi là người đã có bạn trai rồi!”

Đường Dĩ Phi cây ngay không sợ chết đứng bỏ bớt thời gian thử việc một tuần, kiêu ngạo mà ngưỡng cái đầu trừng mắt nhìn anh.

Luôn luôn nói nhiều Mạc Duẫn Sâm bỗng nhiên trầm mặc, có lẽ là quá mức khiếp sợ, thế cho nên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhẵn xinh đẹp của cô thật lâu không kịp hồi thần lai .

Cô ấy dĩ nhiên có thể thu phục được Long Thiếu Tôn ? !

Trong trái tim lại có một loại cảm giác bị thất bại sâu đậm, thật giống như một món đồ chơi vỗn dĩ là của mình lại đột nhiên bị người khác cướp đi giống nhau!

Anh là muốn cô biết khó mà lui, mà không phải thật hy vọng cô trở thành bạn gái của người khác!

“Đừng quên cậu đã nói nói, sau này không được phép nhằm vào tôi nữa, nếu có người vì chuyện của câu mà xa gây sự với tôi, còn nữa, làm người hầu của tôi không điều kiện, chỉ cần tôi cần là phải có mặt!” lông mi nhỏ nhẵn của Đường Dĩ Phi nhướn lên, ngón tay xanh nhạt của cô chỉ vào ly nước đặt trên bàn.

Mạc Duẫn Sâm sững sờ nửa giây, cuối cùng cũng nhận mệnh cầm ly nước không của “Lão phật gia” đi lấy nước!

“Ông trời ơi! A a a a! Mọi người mau nhìn vườn BBS của trường! Kỳ văn lớn mới!”

Mạc Duẫn Sâm chân trước mới vừa đi, ban một cao nhị toàn bộ trở nên sôi trào!

“Tin mới gì à?”

Đường Dĩ Phi nheo mắt, ngay tức khắc một loại dự cảm không yên dâng lên .

“Long học trưởng dĩ nhiên cùng một bạn học nữ tay trong tay từ thư viện đi tới! A a a!”