Ứng Cử Viên Ông Xã Đầu Tiên

Chương 7-2



Ồn ào đủ rồi, Tề Tán Nhân quyết định dừng việc giày vò lại, anh tốt bụng cho biết đáp án. "Đây là nhẫn đính ước của tôi cùng người phụ nữ tôi thích."

Mặc dù không phải là nhẫn kết hôn, thế nhưng đáp án cũng không có biện pháp làm Đinh Nhược Duy thả lỏng, anh đối với thằng nhóc này chính là thời thời khắc khắc đề cao cảnh giác, làm sao có thể không nhận ra được cậu ta đang yêu thương? "Cậu kết giao bạn gái khi nào?"

"Một thời gian rồi."

Dừng một chút, Đinh Nhược Duy thận trọng lựa lời. "Cậu muốn nói chuyện yêu đương, tôi tuyệt sẽ không phản đối, chính là không thể kết hôn, điểm này cậu nên rõ ràng."

"Làm sao bây giờ? Tôi chính là rất muốn kết hôn." Mặc dù bộ dạng Tề Tán Nhân có vẻ cợt nhã, nhưng tim của anh lại bị lời nói của mình làm chấn động, giờ khắc này anh mới phát hiện, không phải là vì muốn ngăn cản cô dựa vào lồng ngực người đàn ông khác, mà là muốn lấy cô về nhà làm vợ, bởi vì ở bên cạnh cô, anh tìm được cảm giác thân thuộc.

Mặc dù rất được người nhà sủng ái, anh đối với "Nhà" cũng không quá quyến luyến, có lẽ bởi vì từ rất sớm đã bị đưa ra nước ngoài độc lập tự chủ, vì vậy khi Khương lão đại có nhân duyên gặp gỡ nhận thức anh ở nước Mĩ, cho anh một sân khấu để trở về Đài Loan phát triển, anh thà rằng tự mình mua nhà, cũng không nguyện ý về nhà ở, không đơn thuần là suy xét tính tiện lợi trong công việc, cũng là bởi vì anh không thích ngôi nhà tương đối giống như nhà tù kia.

Gặp Lý Tịnh Á, đây là điều ngoài ý muốn không thể tưởng tượng nổi nhất trong cuộc đời anh, thật ra thì cô bắt được không phải là dạ dày của anh, mà là thỏa mãn khát vọng về đối tượng của anh, ở bên người cô mỗi một phân, mỗi một giây, nhìn như bình thường, nhưng lại tràn đầy hạnh phúc làm người ta quyến luyến, thì ra, đây chính là ngôi nhà anh muốn.

"Cậu không cần lấy chuyện như vậy ra đùa giỡn." Đinh Nhược Duy thử tính chân thật của những lời này qua sắc mặt Tề Tán Nhân, thằng nhóc này hẳn là tùy tiện nói một chút, phần hù dọa anh chiếm đa số, nhưng anh là người trời sinh đa nghi, cảm thấy không thể yên tâm quá sớm.

"Anh không cảm thấy kết hôn sớm một chút tương đối tốt sao?" Anh đối với tảo hôn cưới muộn không có ý kiến, quan trọng nhất là phải gặp được đúng người.

Mặt Đinh Nhược Duy xanh như tàu lá, thằng nhóc này khiến cho anh liên tục nói chuyện đến hơi sức cũng không có.

"Sớm kết hôn một chút có thể sớm tăng gia sản xuất đền nợ nước một chút, chẳng lẽ anh không cảm thấy vậy sao?" Cá tính của anh ngay cả anh cũng muốn lắc đầu, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi không có phần của anh, nhưng anh lại am hiểu đổ dầu vào lửa nhất.

Nếu như không phải là quá xem trọng hình tượng, Đinh Nhược Duy có thể sẽ trực tiếp miệng sùi bọt mép mà bất tỉnh. "Cậu đừng làm loạn nữa, gần đây không có thông báo liền ngoan ngoãn đợi ở trong nhà, chuyện này tôi sẽ xử lý, nếu như gặp phải ký giả, đừng quên quản tốt miệng của chính mình."

"Tôi biết rồi, tôi đi đây." Tề Tán Nhân vui vẻ phủi mông chạy lấy người, người đại diện này của anh có năng lực rất mạnh, cũng rất biết tìm cách giải thích, đáng tiếc quá nghiêm túc, thật sự không đáng yêu.

Khi cửa phòng làm việc bị đóng lại, Đinh Nhược Duy gửi một tin nhắn cho Hà Minh, bảo anh sau khi đưa Vir¬gil về nhà, lập tức tới chỗ anh trình diện, trước hết anh phải biết được đối tượng Vir¬gil yêu đương là ai, tra rõ lai lịch của đối phương, mới dễ dàng tiến hành bước kế tiếp của đối sách.

Ngồi ở trên thảm lông dày, tinh thần Lý Tịnh Á không tốt gối cằm lên trên bàn trà, trước mặt xếp một chồng báo chí, đây là phân lượng trong ba ngày.

Cô không thường xem báo chí, bởi vì xem báo chí quá tốn thời gian, huống chi có TV, cô có thể vừa làm việc nhà vừa nghe tin tức, mặc dù dưới tình huống như vậy tin tức biết được tàn khuyết không đầy đủ, nhưng lại không ảnh hưởng đến công việc của cô, ngược lại cô cũng cảm thấy không sao cả, cho tới hôm nay Tần Tinh Tinh cuối cùng cũng không chịu nổi cô "Hiểu biết nông cạn", ném một chồng báo chí như vậy cho cô, cô mới phát hiện rõ ràng thế giới bên ngoài đã rối thành một nùi.

Chuyện lớn như vậy, Tề Tán Nhân lại không có nói cho cô biết, chẳng lẽ anh cảm thấy chuyện này không có quan trọng sao?

Đúng vậy, có thể anh cảm thấy không có gì lớn, không cần nói cho cô biết, thế nhưng chuyện này cũng có quan hệ với cô, tại sao anh có cơ hội nói cũng không nói đây?

Mặc dù công ty đại diện phủ nhận với bên ngoài chuyện Tề Diệu kết hôn có đứa trẻ, tuyên bố chiếc nhẫn đó có tính chất kỷ niệm, tại sao lại đeo vào ngón áp út, đơn giản là thói quen, nhưng mà, cũng không thể ngăn lòng hiếu kỳ của mọi người lại, không ngừng có tin đồn truyền khắp nơi, gần đây phiên bản câu chuyện biến thành — Tề Diệu bàn đến chuyện kết hôn với bạn gái, mà chiếc nhẫn đó là nhẫn đính ước.

Mặc kệ người ta suy đoán như thế nào, gần sát sự thật đến cỡ nào, Tề Tán Nhân chỉ cần nhất trí cùng công ty đại diện duy trì giữ kín miệng, tin tưởng chuyện này rất nhanh sẽ kết thúc, thế nhưng vị đại thiếu gia lại trả lời, "Cám ơn mọi người quan tâm." Không thừa nhận cũng không phủ nhận, đây không phải là khiến cho người ta tưởng tượng nhiều hơn sao?

Chính vì vậy, Tần Tinh Tinh cho rằng cô không thể tiếp tục không đếm xỉa đến, ngộ nhỡ người nhà hoặc là công ty đại diện của Tề Tán Nhân tìm tới cửa, cô lại hoàn toàn không rõ lắm tình hình thì làm sao bây giờ? Ít nhất cô nên chuẩn bị tâm lý.

Thật sự buồn cười, làm sao một chiếc nhẫn nho nhỏ sẽ dẫn tới sóng gió lớn như vậy?

Chuông cửa vang lên, nhưng cô lại thờ ơ, ba mươi giây đi qua, âm thanh của Tề Tán Nhân truyền vào.

"Tự anh mở cửa đi vào!" Tiếp theo cửa chính mở ra, Tề Tán Nhân giống như một đứa bé sôi nổi đi vào, vì để thuận tiện đạt được mục đích, anh kiên trì bắt Lý Tịnh Á cho anh một cái chìa khóa, nhưng mà anh vẫn phòng khi cần, bởi vì lúc Lý Tịnh Á không có ở nhà, anh cũng không thể đợi ở chỗ này, mà lúc cô ở nhà, anh vẫn muốn tôn trọng chủ nhà mà ấn chuông điện.

"Bụng của anh thật sự đói, bữa tối ăn cái gì?" Anh giống như không nhìn thấy chồng báo chí trên bàn trà.

"Em nấu cơm chiên nấm và canh gà nấm hương, anh đi ăn đi."

Hoan hô một tiếng, Tề Tán Nhân vừa chạy vừa nhảy vào phòng bếp, dùng mâm bưng một chén cơm chiên nấm và một chén canh gà nấm hương trở lại phòng khách, sau đó ngồi trên thảm lông dày bên cạnh Lý Tịnh Á, hài lòng ăn ngấu ăn nghiến.

Sau khi ăn cơm no, anh tự động tự phát thu dọn chén đũa, đây là thói quen tốt gần đây anh dưỡng thành, bởi vì thấy Lý Tịnh Á mệt đến mức muốn chết, còn phải rửa cái này, rửa cái kia, hại anh rất đau lòng, không nhịn được nữa cuộn ống tay áo lên muốn giúp cô chia sẻ một ít chuyện, điều này làm cho anh cảm thấy bọn họ càng giống như vợ chồng, anh thích cảm giác này, rất hạnh phúc!

"Chúng ta lái xe đến bờ biển Bắc Hải (*) hóng gió đi." Mấy ngày nay hai tai không hề có một khắc thanh nhàn, anh sắp bị phiền chết, thời điểm này thích hợp để hưởng thụ niềm vui thú gió mạnh gào rít bên tai nhất.

(*) Biển Bắc Hải nằm ở phía Đông Nam bờ biển Quảng Tây, góc Đông Bắc của vịnh Bắc bộ. Bãi biển Bắc Hải ở Trung Quốc được ví nhưHawaii của phương Đông, một thắng cảnh nghỉ hè ven biển khó kiếm, thu hút biết bao khách du lịch trong và ngoài nước.

Làm sao anh còn có tâm tình hóng gió vậy? Nhìn anh vẫn nghênh ngang đeo chiếc nhẫn trên tay trái, Lý Tịnh Á quyết định nói chuyện. "Tán Nhân, anh vẫn nên lấy chiếc nhẫn xuống thôi."

"Tại sao anh phải lấy chiếc nhẫn xuống?"

"Thần tượng không thích hợp đeo nhẫn."

Híp mắt liếc cô một cái, anh lười biếng nói: "Anh vẫn là lần đầutiênnghe thấy loại ngụy biện này, chẳng qua anh cũng không phải là thần tượng, loại ngụy biện này cũng không thích hợp dùng ở trên người anh."

"Anh nghiêm túc một chút, chiếc nhẫn này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh, anh vẫn nên lấy nó xuống đi."

"Chuyện không có nghiêm trọng như thế, lại nói sự nghiệp của anh cũng không phải rất vĩ đại, cho dù bị ảnh hưởng cũng không sao cả."

Lý Tịnh Á trợn to hai mắt, anh đều ôm thái độ thờ ơ này đối mặt với công việc sao? "Anh xem công việc thành trò chơi sao? Không quản sự nghiệp có thể thành công hay không, ít nhất anh phải cố gắng."

"Anh vẫn rất cố gắng." Anh không phục dùng ngón tay búng trán cô.

Cô không thấy như vậy? Thở dài, tài ăn nói của cô không bằng anh, nếu như chính anh không muốn, ai cũng hết cách với anh. "Thời gian không còn sớm, anh đi về nghỉ ngơi đi."

"Anh muốn ở lại chỗ này qua đêm." Anh nũng nịu vùi đầu vào trong ngực của cô, làm sao mà bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cô cũng thơm như vậy?

Chỉ là, cô cũng sẽ không để cho anh dễ dàng lừa dối trót lọt, vội vàng đưa tay đẩy anh ra.

"Anh nói cái gì?"

"Em chờ anh một chút." Tề Tán Nhân hưng phấn nhảy dựng lên chạy ra cạnh cửa, khi anh quay trở lại, trên tay nhiều hơn một túi hành lý.

"Đồ dùng rửa mặt và quần áo tắm rửa, anh muốn ở lại nơi này của em tầm vài ngày." Đây là chuyện vui sướng nhất trong mấy ngày không khí ngột ngạt, anh cuối cùng cũng tìm được cớ tiến vào chiếm giữ nơi này, buổi tối có thể ôm cơ thể thơm ngát mềm mại của cô ngủ, buổi sáng tỉnh lại đầutiênlà có thể nhìn thấy vẻ mặt ngây thơ vui vẻ của cô.

Há hốc miệng một lúc lâu, âm thanh của cô khẽ run. "Anh ở đây nói đùa sao."

"Bây giờ em đi xuống dưới lầu, lượn quanh một vòng rồi đi lên."

"Sao em phải đi xuống dưới lầu lượn quanh một vòng rồi đi lên?"

"Em đi xuống lượn quanh một vòng thì sẽ rõ, đúng rồi, thuận đường đi vòng qua mua trà sữa trân châu đi, anh đi tắm nước nóng trước." Sau khi Tề Tán Nhân mở hành lý ra, lấy đồ dùng rửa mặt và quần áo sạch sẽ ra, nghênh ngang ngâm nga bài hát đi vào phòng tắm.

Mặc dù cảm thấy hành vi này rất buồn cười, nhưng mà muốn biết rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, cô vẫn cầm chìa khóa xuống lầu lượn quanh một vòng, dĩ nhiên, không quên thuận đường mua trà sữa trân châu trở về, khi Tề Tán Nhân từ phòng tắm đi ra thì Lý Tịnh Á có vẻ đăm chiêu ngồi xếp bằng trên ghế sofa.

"Em thấy cái gì ở dưới lầu?" Tề Tán Nhân đưa khăn lông trên tay cho Lý Tịnh Á, ngồi xuống thảm phía trước cô.

Lý Tịnh Á rất ăn ý giúp anh lau tóc, mặc dù lúc trước anh chưa từng qua đêm ở chỗ này, nhưng anh sẽ đặc biệt chạy tới nơi này gội đầu, bởi vì anh thích cô lau tóc giúp anh.

"Có người kỳ quái quanh quẩn một chỗ ở trướcxãkhu, còn có người vừa nhìn thấy em liền xông tới ríu ra ríu rít hỏi không ngừng, em sợ hết hồn, cũng không biết anh ta đang nói gì, vội vội vàng vàng bỏ chạy."

Cầm ly trà sữa trân châu, Tề Tán Nhân cắm ống hút vào, hít một hơi thật sâu, trân châu ăn ngon thật!

"Em thấy chính là chó săn chuyên đào việc riêng tư, bọn họ đã phát hiện anh ở nhờ nhà trọ của quản lí rồi."

Động tác lau trên tay dừng lại, cô không hiểu hỏi "Ở nhờ nhà trọ của quản lí là có ý gì?"

"Ah? Anh chưa có nói cho em biết sao? Nhà trọ đối diện nhà em là nhà trọ của quản lí anh, ban đầu anh chính là vì thoát khỏi sự làm phiền của chó sắn, tạm thời trao đổi nơi ở với cậu ta, sau lại nghiện chỗ ở này, cũng chẳng muốn chuyển trở về, nhà trọ của anh cách chỗ làm của em rất gần."

Ngớ ra một lát, cô ảo não ném khăn lông trên tay sang một bên, đột nhiên cảm thấy mình rất ngu ngốc! "Cuối cùng còn có chuyện gì mà em không biết?"

"Không phải anh cố ý gạt em, anh chỉ cho là những chuyện vặt vãnh này không cần quá để ý."

Như thế, sợ rằng chuyện duy nhất anh để ở trong lòng chỉ có ăn, anh có thể vì dưa chua bánh sủi cảo, ngày ngày không ngại phiền toái nhắc nhở cô, cho đến khi cô thỏa mãn ham muốn ăn uống của anh mới thôi.

"Những chuyện này đều không quan trọng, anh sẽ bảo vệ em cả đời." Anh tự tay kéo cả người cô vào trong ngực.

Khóe môi giơ lên, cô ngọt ngào kề mặt ở trước ngực anh, tạm thời quên mất những mưa gió bên ngoài, sẽ có người vì vậy mà tìm tới cô hay không, đó là chuyện sau này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.