Ưng Tân Nương

Chương 3



Đèn thạch anh lắc lư treo trên cao chiếu rộng lên trên đại sảnh.

Lúc Niếp Thiểu Sư chứng kiến đôi mắt của đại ca hắn phá lệ đi theo một mỹ nữ xinh đẹp thì trong mắt hắn thoáng hiện lên một chút ánh sáng hứng thú, nhưng lập tức việc mỉm cười hướng huynh trưởng đã là quá khứ.

Xem ra bữa tiệc tối nay sẽ không nhàm chán, mà nếu như vị đại ca của hắn chịu vĩ đại dấn thân trước vào trong nấm mộ hôn nhân, vậy hắn cùng lão tam, lão tứ sẽ tạm thời được tự do sao.

Vì tự do của mình mà suy nghĩ, hắn tự nhiên sẽ không thể chối từ được, nói cái gì cũng muốn đẩy anh ta một phen đã.

“Lão đại, dừng bước nói chuyện một chút!”

Niếp Thiểu Sư dắt huynh trưởng đang trong âu phục cổ xưa, hắn không hề để lại chút dấu vết gì hướng về phía giai nhân màu trắng đang ở trước cửa sổ.

Nàng uyển chuyển đứng lặng ở phía trước cửa sổ, ngón tay thon dài, tao nhã mà cầm cốc Champagne, cái cằm xinh đẹp hơi hơi nhếch lên, tư thế thoáng như nữ thần Venus.

“Làm chi?” Niếp Thiểu Ưng không hờn giận bĩu bĩu môi.

Hắn cũng không phải là lão nhị, chỉ có ở trong lễ hội để tìm yêu đương, hắn đối với những mỹ nữ tân tiến luôn có cách giao tiếp xã hội kỳ quái thì không có hứng thú.

“Đến là được rồi.” Một nét cười thoáng hiện lên trên khóe miệng của Niếp Thiểu Sư, thật không nghĩ tới hắn cũng có một ngày đem một nữ nhân xinh đẹp chắp tay tặng cho huynh đệ của chính mình.

Bất quá người đàn bà kia…

An Thải Trí của tập đoàn An thị.

Đẹp thì đẹp rồi, nàng cũng không phải là một người dễ chọc, ở trên thường trường nàng là con người nổi tiếng cuồng công việc, có thể sẽ không nguyện ý cùng hắn đến ăn bữa tối dưới ánh nến lãng mạn rồi.

Mà hắn đối với nữ nhân cũng có tiêu chuẩn riêng, trừ bỏ có vẻ ngoài xinh đẹp, gợi cảm thì tình cảm lãng mạn ôm ấp cũng là một thứ không thể thiếu, không khóe An Thải Trí đều không có những cái đó.

Lúc Niếp Thiểu Ưng ý thực được phương hướng mình bị bắt đi chính là giai nhân mà hắn hao tâm tốn sức nghiên cứu thì lúc này cước bộ của hắn cũng không còn vẻ miễn cưỡng như vậy nữa.

Hắn liếc mắt nhìn lão nhị một cái.

Kì quái, người này cũng không phải là lão tam, làm sao biết được hắn đang suy nghĩ cái gì?

Niếp Thiểu Sư hướng huynh trưởng cười một cái thật to.

“Nói thật, lão đại, em cảm thấy khẩu vị của huynh thật sự là phi phàm đó, anh xem nữ nhân kia chỉ có thể dùng được hai chữ đặc biệt để hình dung mà thôi.”

Đặc biệt khó khăn, đặc biệt không có mùi vị nữ nhân, đặc biệt không khác nam nhân, đặc biệt không hề muốn ước hội, đặc biệt chán ghét cái cảm giác thua… Rất đặc biệt a, không phải sao?

Vừa nghĩ tới lão đại không đem nữ nhân vào trong mắt lại có thể cùng nữ nhân như vậy động tình, hắn là chờ mong là được rồi, chờ mong xem tai nạn xảy ra, một tấm ảnh tình yêu không cúi đầu với nhau.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn tú của Niếp Thiểu Sư có sự hào phóng, tươi cười càng sâu.

Hắn hào phòng vương tay với An Thải Trí.

“An tổng tài hôm nay bớt chút thời gian đến đây, thật sự là vinh hạnh cho kẻ hèn này.”

Nói ngắn gọn xong, hắn tuyệt không lãng phí một chút thời gian nào, ngay sau đó liền nở một nụ cười cực kì mê người, giới thiệu về người đang đứng bên cạnh hắn ── đại ca của hắn.

“Vị này chính là tổng tài đương nhiệm của tập đoàn Mộc Thiên chúng ta, Niếp Thiểu Ưng tiên sinh, hắn nổi tiếng là lấy công tác là nhất, hắn từng nói qua một câu danh ngôn lưu truyền trong xã hội giao tiếp ── bận rộn người không khóc mà thời gian khóc ──” Hắn cười thật tiêu sái. “Rất có triết lý a, An tổng tài, Niếp Thiểu Ưng tiên sinh có thể nói là một vị lãnh đạo có đủ đầu óc cùng thực lực nha.”

Niếp Thiểu Ưng theo bản năng nháy nháy ấn đường, ở trong lòng nói thầm.

Tiểu tử này thật sự là xằng bậy, hắn có từng nói qua câu kia sao? Kia rõ ràng chính là do nhà thơ Byron ở Anh quốc ở thế kỷ 19 nói mà.

“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Niếp tổng tài.” An Thải Trí hào phóng vươn bàn tay mềm.

Vị nhị thiếu gia tiêu sái bất phàm trước mắt này, danh hào của hắn đã sớm vang vọng khắp cả xã hội giao tiếp này, hắn là một con ngựa hoang không hơn không kém, đến nay không còn có nữ nhân nào có thể thuần phục hắn.

Còn về Niếp Thiểu Ưng… Nàng chập rãi đánh giá hắn.

Nàng cơ hồ không hề ở trong một cuộc xã giao khác đã gặp qua Niếp Thiểu Ưng, hắn so với nàng còn thiếu việc tham dự công khai, nhưng trình độ hắn làm việc quên mình, nàng đã được nghe thấy từ lâu.

Tướng mạo của hai huynh đệ bọn họ chỉ có hai phần tương tự nhau, đều có một cái mũi cao, trừ cái đó ra, không có một cái gì giống nhau.

Ánh mắt ── Niếp Thiểu Ưng là ánh mắt một mí, Niếp Thiểu Sư thì có một ánh mắt hoa đào có thể phóng điện.

Lông mi ── Niếp Thiểu Ưng có đôi lông mày dày to, còn Niếp Thiểu Sư thì có mày kiếm hợp lòng người.

Môi ── Niếp Thiểu ưng thật đúng là môi đủ vị nam nhân, Niếp Thiểu ưng thì chiếm ưu thế có đôi môi mỏng, khóe môi cười rộ lên hơi gấp thì đa số nữ nhân sẽ tình hắn mà tình nguyện làm tù binh.

Thấy thế nào, vị Niếp Thiểu Ưng tổng tài này cũng rất soái, anh tuấn như vậy, hoặc là ánh mắt có thể nhìn xa kia rất mê người.

Tuy rằng như thế, cũng không thể phủ nhận, hắn cũng rất lễ nghi.

Cái loại trời sinh cho phong cách vương giả này, để cho hắn không giận mà uy, hơn nữa thân thể cường tráng, nàng có thể tưởng tượng, khi hắn bỏ đi âu phục có nhãn hiệu nổi tiếng, khẳng định là có thân hình to lớn hù chết người khác.

“Không dám.” Niếp Thiểu Ưng cầm lấy tay giai nhân. “Tôi cũng kính ngưỡng đã lâu…” Mày rậm của hắn đột nhiên nhăn lại.

Lão nhị này là làm sao vậy?

Hắn lại còn không rõ lắm giai nhân này là nhân vật thế nào a, cầm tay người ta đã lâu rồi? Còn không nhanh giới thiệu đi!

“Xem ra, cư nhiên là không rõ rồi!” Niếp Thiểu Sư làm trò vỗ trán, nói thêm vào: “Đại ca, vị này chính là tổng tài của tập đoàn khách sạn toàn cầu An thị An Thải Trí, nếu như muốn em dùng một câu để hình dùng An tổng tài thì thật sự cũng chỉ có một câu, đó chính là ── tôi tới đây! Tôi đã nhìn thấy! Tôi chinh phục!”

Niếp Thiểu Ưng có điểm bị hù liền liếc mắt nhìn hắn một cái.

Tiểu tử này khi nào thì trở nên bác học biết nhiều biết rộng như thế này đây?

Cái người này thật sự quả nhiên là phi phàm, giống như hắn chỉ hiểu được giữ vững cương vị công tác liền không biết nói lời ngon tiếng ngọt.

An Thải Trí lại cười tươi một cái, nụ cười kia đại biểu là vui mừng, đại biểu cho Niếp Thiểu Sư cao mình ca ngợi đối với nàng cố gắng hưởng thụ.(miu: ta ko hiểu gì cả T______T)

“Thiểu Sư đề cao tôi quá rồi, rôi sao có thể sáng được cùng đại đế Cesar đây?”

Nàng bắt đầu có ấn tượng đối với play boy Niếp Thiểu Sư này rồi đây.

Ở trên muôn ngày người này Niếp Thiểu Sư lại có thể nhìn ra nàng cùng với danh tướng Cesar ở La Mã có lối suy nghĩ giống nhau, còn chưa tính tới là đệ tự mà thôi.

“Hai vị hãy từ từ mà nói chuyện đi.” Niếp Thiểu Sư gọi lên một nụ cười bao hàm thâm ý. “Tin tưởng rằng hai vị là người giống nhau, nhất định đụng nhau mà tạo ra lửa thật lớn, xin lỗi không tiếp được.

Một người làm trung gian, nhất định phải biết nắm giữ thời cơ, hiện tại chính là thời gian mà hắn nên đi ra.

Lúc Niếp Thiểu Sư rời đi, đồng thời Niếp Thiểu Ưng đi ra chỗ trong mân của bồi bàn mà lấy xuống một ly Champagne, cái này khiến cho hắn có thể nói chuyện thoạt nhìn tự nhiên hơn.

“Loại Champagne này không hề đủ vị, không đúng sao?” Hắn lắc lắc vật trong chén bắt đầu đề tài. “Nếu như giờ khắc này mà có một ly Chopin Vodka thì thật tuyệt vời.”

Biểu tình của An Thải Trí mang theo một chút ngạc nhiên, nhưng cũng rất nhanh liền khôi phục tự nhiên.

“Niếp tổng tài giải thích quả thực độc đáo, bản thân ta cũng cảm thấy được loại vị của Champagne ngày hôm nay rất thích hợp.” Nàng nâng chén với hắn, thản nhiên cười nói: “Có thể ngàn chén cũng không say.”

Xuất sư còn chưa xong đã đòi đá tới khối thiết bản to.

Sẽ không che dấu chút nào nội tâm không thoải mái, Niếp Thiểu Ưng lại nhíu mày lên.

Nàng là người như thế nào vậy?

Rõ ràng ở bên ngoài nàng đã nói qua muốn uống một chén Chopin Vodka, hiện tại lại nói Champagne cũng tốt, hại hắn trong một khoảng thời gian ngắn không thể thích ứng.

Hắn thích cái tính vừa rồi của nàng ở bên cạnh cái đài phun nước kia, hiện tại đứng trước mặt hắn, lại đối với hắn tao nhã khách sáo như vậy, phảng phất như là một người khác.

“An tổng tài thích hương vị của xì gà chứ?” Hắn không chết tâm, không ngừng cố gắng muốn mở ra một đề tài chung giữa hai người.

An Thải Trí lại rõ ràng là sửng sốt, lập tức cười lễ phép nói. “Thật xin lỗi, tôi không thích hút thuốc lá, đối với xì gà lại càng dốt đặc cán mai luôn.”

Người nam nhân này cũng thích hút xì gà sao?

Trời ạ, giống nàng quá a.

Nhưng mà, theo lễ giáo, một người thục nữ không nên ở trong một trường hợp công khai cùng với nam nhân thảo luận về vấn đề hút thuốc này, việc này rất tổn hại đến hình tượng của nàng.

“Không biết bình thường An tổng tài có cái gì để tiêu khiển?” Niếp Thiểu ưng bỏ qua, coi như có hỏi về xe thể thao Bentley, thì khẳng định nàng cũng sẽ trả lời như này ── nàng có tài xế, nên đối với xe không có nghiên cứu.

“Tôi thích đọc sách.” Nàng lộ ra một nụ cười thỏa đáng cho việc giao tiếp xã hội. “Nhất là sách về phương diện kinh doanh khách sạn.”

Niếp Thiểu Sư ở cách đó không xa nhìn hai người bọn họ rồi bật cười lắc lắc đầu.

Lão đại không phải là trúng ý của An Thải Trí hay sao?

Còn tán gẫu khách khách khí khí như vậy thì làm sao có thể có tiến triển đây.

An Thải Trí là một cô gái tốt, mà lão đại nhà hắn cũng là một nam nhân tốt nhất, tuy rằng tình tính không tốt lắm, nhưng ở phương diện khác thì tự hỏi hắn thật ra là một người thẳng thắn.

Tỷ như, hắn sẽ đơn thuần vui sướng… chỉ bởi vì công tác có thắng lợi.

Tỷ như, khi hắn trực tiếp vì một vị nữ nhân mà để tâm thì khẳng định hắn vị kia có một gì đó có thể cùng ở một chỗ với hắn.

Tỷ như, ở trong ý nghĩ của hắn, một là một, hai chính là hai, ba sẽ không bao giờ là bốn.

Nói cách khác, hắn sẽ không liên tưởng đến một người là có thể có hai mặt, một mặt giao tiếp với xã hội, một mặt là mặt của chính mình, là một người bình thường, mà hai mặt này cũng thường cách xa nhau rất nhiều.

Nói đơn giản, đại ca của hắn Niếp Thiểu Ưng cũng không phải là nam nhân tinh tế.

Hắn không có khả năng vì muốn làm cho nữ nhân vui vẻ thì tặng hoa, hắn cũng sẽ không đi qua tủ kính, tiếp cận với ánh mắt nữ nhân mà vội vàng mua xuống một vật chất sang quý làm cho nàng vui mừng.

Nam nhân tốt như vậy, hắn tuyệt sẽ không có tâm cơ ở trên tình yêu của ngươi mà giở trò.

Nhưng, ngươi cũng có thể sẽ bị hắn chọc giận gần chết, bởi vì hắn đối với cảm xúc của nữ nhân không đủ thông mình, nữ nhân cố tình đều là tự cảm xúc hóa mình.

May mắn, lão trời mặc dù chỉnh ác hắn, làm cho tính hăn chỉ cần gặp tức giận là liền rơi lệ, nhưng mà hắn cũng không tệ, để cho hắn gặp được An Thải Trí – nữ nhân không biết câu nệ tiểu tiết này.

Chúc phúc cho bọn hắn…

Hắn hảo tâm nháy mắt trái.

Làm cho bọn họ cùng nhảy đi…

Nhạc điệu Tan-go vang lên, Niếp Thiểu Ưng vươn cánh tay ra phía An Thải Trí.

“Có thể mời cô khiêu vũ một một điệu không?” Hắn chỉ muốn làm như vậy thôi, nhưng mà hắn chỉ là muốn mà thôi, không nghĩ tới hắn thật sự đã hành động.

“Là vinh hạnh của tôi rồi.”

An Thải Trí giao tay của mình vào trong tay của hắn, rất tò một nam nhân cao lớn như hắn có thể nào khiêu vũ được không.

Đáp án liền đi theo sau nàng rồi.

Đáp án này còn làm cho nàng ngạc nhiên.

Bất ngờ rằng, Niếp Thiểu Ưng đối với việc khiêu vũ giao tiếp thật sự rất thuần thục, nàng giống như trở thành một hoàng hậu vũ quốc.

Điệu múa chấm dứt, khi hai người họ bốn mắt nhìn nhau thì trong lòng đều nổi lên biến hóa.

Ngôn ngữ của tay chân thật sự không phải là loại cầu nối tốt hay sao?

Khi hắn nhẹ nhàng uyển chuyển ôm nhẹ lên lưng áo, trong lúc nàng đặt tay lên trên vai dày rộng của hắn thì sự thay đổi hóa học cũng đồng thời mở ra trên hai người bọn họ.

“Khiêu vũ của anh thật tốt.” Nàng ngẩng trán lên nhìn thấy hắn, màu môi xinh đẹp của nàng làm cho nàng càng xinh đẹp mê người.

Bụng dưới của hắn bỗng nhiên đối với nàng có một trận xôn xao không lễ phép.

Cũng chỉ là cùng nàng nhảy mà thôi, hắn đã có thể đối với nàng có một cảm giác mãnh liệt rồi ── hắn muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng động lòng người của nàng, muốn cùng nàng tâm sự dưới ánh trăng, cùng uống một chén Chopin Vodka… “Vừa mới rồi Niếp tổng tài có nhắc tới xì gà,” Tầm mắt của hắn tựa hồ hơi quá, nàng có chút bất an liền đổi luôn đề tài. “Hay là Niếp tổng tài có hứng thú với hương vị của xì gà sao?”

Hắn sẽ giống như nàng sao, đối với xì gà sẽ có được tình cảm biến thái như thế sao?

Nàng chính là đem xì gà trở thành chiếm hữu sao…

Hắn mỉm cười lên. “Xì gà là do tôi đi công tác mà chiếm được.”

Nàng mở to đôi mắt ra, cảm giác này giống như là … sao chổi đụng trái đất.

Nét tươi cười của hắn cũng rất tốt nha, tuy rằng đệ đệ của hắn cũng tùy thời mà dùng loại này để câu dẫn nữ nhân nhưng mà nụ cuwoif thì bất đồng, nhưng nàng thích nam nhân có nụ như thế này.

Bọn hắn nhìn đối phương, hai người đều không nói gì, nhưng mà không khí giữa hai người bọn họ cũng rất tốt, chỉ cần một người mở miệng mời người kia cái gì, thì người kia nhất định sẽ đáp ứng.

Chỉ tiếc, tốt đẹp chính là thời gian luôn trôi qua thật mau.

Ba nam tử trung niên âu phục thẳng thắn đi đến trước mặt bọn họ hàn huyên.

“Có thể chứng kiến Niếp tổng tài cùng An tổng tài khiêu vũ, thật có thể nói là hình ảnh thế kỷ, khó có thể gặp được.”

Nói chuyện chính là tổng tài mới nhận chức của “Tập đoàn khách sạn Nhã Trì” Á Châu – Eric, phía sau hắn là hai người, một người là thư kí của hắn Frankish, còn một người chính là luật sự tháo vát của hắn.

Tập đoàn khách sạn Nhã Trì bị ảnh hưởng của nước Mỹ, chủ tập đoàn được vinh dự là vua khách sạn toàn cầu, hắn phục vụ triết học là từng quản lý khách sạn nhất định là đã tham khảo lễ tiết.

Hiện tai, vị vua khách sạn nước Mĩ này đang đồng loạt tiến công Á Châu, bổ nhiệm người tinh thông tiếng hoa để làm tâm phúc chuẩn bị tiên phong, chuẩn bị sáng tạo ra những thứ khác người kia.

Mà người Mĩ dù sao cũng là người Mĩ, đầu óc của bọn hắn linh hoạt, muốn đánh không phải là cứng rắn đánh nhau đổ máu, mà là cùng nhau song song.

Bởi vậy, Lý Tát chuẩn bị nhập thêm một triệu Đô- la ở Á Châu để xây dựng nên khách sạn cung điện xa hoa, nhằm vào nhu cầu của người phương Đông, bọn hắn thông minh nên tìm khách sạn Á Châu Tứ gia để đề cập đến giới thiệu vòi nước, trong đó một gian tập đoàn đều trở thành đồng bọn hợp tác với bọn họ.

Hấp dẫn người chính là, nếu như dự án hợp tác này thành công, nhà nước sẽ gạt bỏ những tập đoàn khách sạn trúng tuyển đem sang hợp tác vô kỳ hạn với tập đoàn Nhã Trì, dẫn vào tiêu thụ khách sạn toàn cầu.

Vì thế, nhìn thấy Eric hiện thân với hai tên cuồng công việc, đồng thời nghĩ đến một sự kiện ── thắng!

Biện pháp tốt nhất để tiêu diệt địch nhân chính là trở thành bằng hữu của hắn.

Người Mĩ am hiểu rất sâu về vấn đề này, có được năm ngàn năm văn hóa của người Hoa cũng không thể nhường nhiều.

“Nghe nói Eric tổng tài giỏi nhất là cỡi ngựa, còn được lưu vào một câu danh ngôn, hi vọng trừ bỏ ngoài công việc, có thể ở trên lưng ngựa lãnh giáo với Eric tổng tài, lãnh giáo.”

An Thải Trí không thích cũng chẳng có mục đích xã giao, nhưng việc xã giáo tất yếu nàng cũng nhân đức không nhường ai.

Quy mô tập đoàn An thị không thể nào so với tập đoàn Mộc Thiên, nhưng An Thị so với Mộc thiên thì đơn thuần hơn.

Từ lúc nàng nắm quyền từ trong tay phụ thân của nàng bắt đầu kinh doanh, tính tới trước mắt, tập đoàn An Thị không có bất kỳ chuyện đầu tư nào, chỉ chuyên tâm nhất trí kinh doanh ở trong các khách sạn toàn cầu thôi.

Nếu lấy điểm này xem xét, Mộc Thiên không thể nào so sánh với nàng được.

Tập đoàn Mộc Thiên trừ bó tập đoàn khách sạn Mộc Thiên Đông Phương, còn có hàng không Mộc Thiên cùng với khoa học kỹ thuật Mộc Thiên, tuy rằng Niếp gia có bốn người huynh đệ, nhưng theo nàng thấy, tập đoàn Nhã Trì sẽ không thích một nơi có nhiều người hợp tác làm ăn quá.

Đây là ưu thế của nàng, nàng có thể nắm chắc được.

“An tổng tài cũng biết cỡi ngựa sao?”

Eric đối với vị mỹ nhân phương Đông trước mắt này trong nháy mắt hứng thú đã tăng lên rất nhiều.

Hắn đối với năng lực công tác của An Thải Trí nghe thấy đã lâu, nhưng không biết về phương pháp giải trí của nàng, ham mê của nàng cũng là một bí mật.

“Tôi tiếp xúc với ngựa đã được bốn năm rồi.” Nàng ung dung cười nói: “Cho tới bây giờ, mỗi tuần đều bỏ ra một ngày để luyện tập.”

Mới vừa rồi tiếp xúc với người cưỡi ngựa kia một chút, đúng là nàng như một cơn thủy triều.

Lúc phụ thân trúng gió không lâu, Ngôn Kỳ Hiên cùng với Trương Kỳ Kinh song song phản bội nàng, nàng dựa vào thống khổ trong lòng để phát tiết ra, sau dần đã yêu khoái cảm của Mercedes-benz ở trong gió.

Nàng thích ngựa, mỗi khi nàng có chút suy sụp, con ngựa là bằng hữu tốt nhất của nàng, chỉ cần là lên lưng ngựa, nàng có thể tạm thời quên đi phiền não.

“Niếp tổng tài đối với cỡi ngữa có phải cũng có nghiên cứu rồi không?” Eric qua loa đem đề tài về trên người Niếp Thiểu Ưng, thông minh là không nên vắng vẻ chủ nhà trong đêm nay.

Đối với đối tượng hợp tác, trong lòng hắn sớm đã có tính toán rồi.

Hắn biết vô luận là tập đoàn An Thị hay là tập đoàn Mộc Thiên của Niếp gia, đều là đối tượng hợp tác hiếm có, thái độ công tác của An Thải Trí cùng Niếp Thiểu Ưng hắn lại càng tán thưởng hơn.

Nếu, hắn muốn không phải là song doanh mà là tam doanh thì sao đây?

Hắn ý vị thâm trường cười rộ lên.

“Nguyên lai Niếp tổng tài cũng là một người yêu ngựa a.” An Thái Trí giương cái lông mi lên, mặt cười được khắc lên khuôn mặt xinh đẹp.

Hắn thích cùng ngựa vận đồng, cái này cùng với thân hình cao lớn của hắn thật xứng đôi.

“Không dám, chỉ là tiêu khiển mà thôi.” Niếp Thiểu Ưng chậm rãi nói, tựa hồ tâm sự nặng nề, có điểm rầu rĩ.

Nữ nhân này có thể không cần lực hấp dẫn như vậy sao?

Hắn biết rõ nữ nhân, không phải là đều rất thích những nhãn hiệu nổi tiếng cùng tham dự party sao?

An Thải Trí không nằm để cho thợ đấm bóp làm đẹp ở SPA, lại có tâm với ngựa, làm hắn thật sự là ngoài ý muốn.

Lúc này, trong đầu của hắn xẹt qua một hình ảnh, tư thế của nàng oai hùng… hắn lại có thể tưởng tượng được nàng mà lên ngựa sẽ có phong thái mê người như thế nào/

“Một khi đã như vậy, hôm khác không bằng hôm nay.” Eric vui khi thấy hai mục tiêu hắn muốn hợp tác lại cùng vui hòa như vậy. “Ngày mai là chủ nhật, mọi người cùng hẹn nhau ở câu lạc bộ đua ngựa thì sao?’

“Nếu như là Eric tổng tài mời, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”

Niếp Thiểu Ưng cùng An Thải Trí song song đồng ý.

Khi mà Eric mở miệng phía trước, Niếp Thiểu Sư ở xa xa uống lấy ngụm Champagne nháy nháy mắt, hắn khoái trá mỉm cười.

Đây chính là lần đầu tiên hắn đối với người ngoại quốc hạ mệnh lệnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.