Ưng Vương Liệt Tình

Chương 27: Bí mật của chúa tể



Đứng bên ngoài Huyền Cực điện, nghe tiếng khóc của Ảnh Nhiên lúc có lúc không truyền đến, tâm của Tuyết Ưng cũng mềm lại, không nghe Truy Mộng lên tiếng, sợ bản thân sẽ nhịn không được mà cúi đầu chịu thua trước nên Tuyết Ưng do dự một lát rối xoay người đi về phía Thiên điện mà Truy Mộng đã nói.

Thiên điện tinh xảo như băng chạm ngọc khắc, hàng đá cẩm thạch lát lối đi càng làm cho người ta cảm giác nơi này lạnh lùng, nghiêm túc đến bức người. Trước chính điện, từ trên cao khoảng ba trượng, một mặt trăng hình lưỡi liềm thật lớn được một sợi dây xích màu bạc thả từ trên đỉnh xuống, bên dưới mặt trăng lưỡi liềm là vương tọa thật dài, thật rộng, giống như một cái giường lớn, bên trên được điêu khắc sống động, có nhiều hình dạng Tuyết Ưng chưa từng thấy qua, không cần nghĩ cũng biết đó chính là vương tọa của Truy Mộng.

Hiện giờ, cách vương tọa không xa có bảy, tám nam tử áo trắng, nhìn bề ngoài bọn họ khoảng chừng ngoài ba mươi tuổi, khuôn mặt cũng tuấn mỹ giống như Truy Mộng, điểm khác biệt biểu tình của bọn họ bình thản, cẩn thận, tỉ mỉ, không có chút phập phồng, đứng trong cung điện toàn màu trắng này, nếu không chú ý kỹ thì sẽ không nghĩ bọn họ là người sống mà tám, chín phần sẽ cho rằng bọn họ chỉ là những bức tượng trang trí trong điện mà thôi.

Nhưng Tuyết Ưng vừa mới bước vào đã nhận ra sự tồn tại của bọn họ, bởi vì hắn không thể không chú ý, khi Truy Mộng bước vào Nghị Sự điện thì vẻ ôn nhu không còn, tươi cười cũng không được tự nhiên mà mấy người kia thấy bọn họ bước vào thì không nói lời nào nhưng biểu tình có chút kinh ngạc, bất quá chỉ trong nháy mắt đã khôi phục bộ dáng lãnh đạm.

“Các vị trưởng lão, hai vị này là những người mới tới mà hôm qua ta đã đưa về, vị này là Tuyết Ưng còn kia là Ảnh Nhiên, bọn họ là huynh muội” Truy Mộng lãnh đạm giới thiệu, dường như đã có sự chuẩn bị trước.

Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên nghe hắn nói vậy thì không có gì ngạc nhiên.

” Công tử, thứ cho bọn thuộc hạ nói thẳng, hai người bọn họ nhìn không giống huynh muội” người thứ nhất đứng bên trái, đại diện cho tám người lên tiếng.

“Đại trưởng lão nói vậy là sao?” Truy Mộng không chút kích động nhìn bọn họ, ngồi xuống ghế ngọc, Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng chia làm hai đứng bên cạnh hắn, không lên tiếng, tin tưởng Truy Mộng sẽ giải quyết tốt mọi việc, hơn nữa cũng không biết phải nói gì, nhưng cũng hiểu Truy Mộng nói vậy không phải là không có lý do. Tuy rằng trong lòng Ảnh Nhiên không thích thiếu nhân tình của Truy Mộng nhưng không dám lên tiếng sợ phá hủy kế hoạch của hắn, làm cho nàng và Tuyết Ưng đại nhân phải tách ra thì nàng càng không muốn hơn.

“Bọn họ, một người là bạch vũ, một người là mặc vũ thì sao có thể là huynh muội?” người lên tiếng vẫn là đại trưởng lão mặt lạnh.

” Đại trưởng lão không nên nhìn mặt mà bắt hình dong, bọn họ cùng chủng loại đó là sự thật, cho dù hình thể hay màu sắc bên ngoài bất đồng nhưng không thể phủ nhận chủng loại của bọn họ, đại trưởng lão không đồng ý điều này sao?”

Truy Mộng thản nhiên hỏi lại, lông mày nhíu lại thành một đoàn, không che giấu việc hắn không vui, nam tử lãnh đạm kia thoáng chần chừ một chút “ nếu công tử đã nói vậy, coi như bọn họ không có vấn đề gì, thuộc hạ sẽ ghi hộ tịch cho bọn họ”

“Không phải ta cho rằng bọn họ không có vấn đề mà bọn họ vốn không có vấn đề, mà cho dù bọn họ có vấn đề thì chúng ta cũng không có biện pháp đuổi bọn họ ra ngoài đúng không? cũng không thể vô duyên vô cớ tống cổ khách mới tới vào đại lao được, chuyện này không đúng quy củ của Huyền Cực điện chúng ta, các vị trưởng lão thấy thế nào?” Truy Mộng lại nhẹ giọng nói.

“Công tử nói đúng, vậy thuộc hạ an bài bọn họ ở nơi nào cho tốt đây?” nam tử đứng thứ hai, lúc này mới lên tiếng.

“Ta với hai người bọn họ có chút hợp ý, nên có ý muốn thu bọn họ vào Huyền Gia môn của ta, chắc chắn năm sau khi ta khí lực suy kiệt thì có thể để một trong bọn họ thay ta tiếp nhận vị trí hiện tại, cho nên tạm thời để bọn họ ở lại Huyền Cực điện của ta đi” Truy Mộng nhếch khóe miệng, tuy lộ ra ý cười nhưng Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng lại không nhìn ra hắn thực sự muốn cười.

“Công tử, ngươi muốn để một trong bọn họ tiếp nhận vị trí của người?” cả tám người đều lộ vẻ kinh ngạc “ nhưng ngươi còn rất trẻ a”

“Các vị trưởng lão thực sự nghĩ như vậy sao? Các vị tiếp nhận vị trí trưởng lão cũng không phải thời gian ngắn, chưa từng nghĩ đến việc tìm người nối nghiệp sao? Ta đáp ứng các ngươi, sau khi ta tuyển được người thì người còn lại có thể giữ cho các trưởng lão, như vậy các ngươi chỉ cần tìn thêm bảy người nữa là có thể từ chức an hưởng tuổi già, các vị nghĩ sao?” Lúc này khóe môi của Truy Mộng đã nhếch lên thành một nụ cười châm chọc, điều bất ngờ là mấy vị trưởng lão kia không có phản bác, thậm chí có một, hai người còn cúi đầu.

” Nếu chư vị trưởng lão đều không có ý kiến, vậy việc này cứ quyết định vậy đi, sau này Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng là ứng viên cho vị trí cai quản Huyền Cực điện, cho nên sau này cấp bậc lễ nghĩa cùng số định mức, đối chiếu công việc…không được qua loa” Truy Mộng chậm rãi đảo tầm mắt nhìn qua tám người bọn họ, nhẹ giọng nói.

Tám người đồng thanh đáp “ dạ, công tử”

“Vậy các vị trưởng lão hãy lui ra, ta đưa bọn họ đi tham quan Nghị Sự điện, nói cho bọn họ biết quy củ giới lý, cũng biết thêm về lịch sử của Huyền Cực Giới chúng ta, cũng để cho bọn họ nhanh chóng thích ứng với nơi này”. Truy Mộng khách khí phất tay, tám người kia hành lễ, chỉ có đại trưởng lão liếc mắt nhìn Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên một cái, còn bảy người kia vẫn không ngẩng đầu, sau đó cả đám liền nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Tuyết Ưng lúc này mới thấy sàn mặt ngọc lại giống như một con đường đi thông dưới lòng đất, sâu không lường được, không biết là nơi nào.

” Tuyết Ưng, Ảnh Nhiên, các ngươi đang nhìn những bức điêu khắc bạch ngọc sao? Truy Mộng chỉ chỉ vào hai hàng tượng kéo dài đến cửa đại điện nói “ bọn họ vốn là chúa tể và trưởng lão của Huyền Cực Giới trong mấy chục vạn năm qua, sau này khi sinh mệnh của ta chấm dứt, tượng của ta cũng sẽ được xếp ở đó để cho những người tiếp nhận nhiệm vụ sau này chiêm ngưỡng”

“Truy Mộng, nghe khẩu khí của ngươi dường như các ngươi không tự nguyện trở thành chúa tể và trưởng lão của Huyền Cực Giới, vì sao vậy?” Tuyết Ưng cảm thấu rất kỳ quái với những lời bọn họ đã nói với nhau, ở các bộ tộc khác, chúa tể và trưởng lão là đại biểu cho quyền lực và vinh quang vô hạn nhưng ở Huyền Cực Giới dường như lại là một gánh nặng. Nhớ lại hôm qua Truy Mộng nói là vì trách nhiệm, lúc đó hắn không tin nhưng bậy giờ thì phải suy nghĩ thật kỹ.

“Ngươi biết vì sao Huyền Cực Giới có thể duy trì giới tuyến mạnh mẽ, hữu lực mà lại ngăn cách với các giới khác không? Đó là do dựa vào nhân linh khí, cái gọi là nhân linh khí chính là căn cơ tốt, trí tuệ cao, hoặc là tự nguyện, hoặc là bị đề cử mà đảm nhiệm chức vị chúa tể hay trưởng lão, người được lựa chọn kế vị sẽ lấy máu dẫn vào phong ấn con đường đi vào Huyền Cực điện dưới nền đất, tuy thệ dùng bản thân bảo vệ Huyền Cực điện mãi mãi, cho đến khi chết mới thôi, mà chúa tể hiện tại là ta, còn tám vị lúc nãy là trưởng lão, bọn họ sở dĩ đáp ứng cho các ngươi lưu lại cũng vị sự ích kỷ của bản thân, muốn mau chóng gỡ bỏ trách nhiệm. Nếu không không chỉ có thể đợi chúng ta không chịu nổi mà chết đi, mặc kệ là người cũng được, yêu cũng tốt mà tiên cũng thế, ai lại muốn sống cuộc sống như vậy. Cho nên bây giờ các ngươi cứ yên tâm ở lại đây, các ngươi hiện tại là những người hi sinh tiếp theo nên sẽ không ai dám không khách khí với các ngươi”

Lời của Truy Mộng nghe rất chậm chọc, nhưng nét mặt lại bất đắc dĩ, như là nhận mệnh.

“Chúng ta bị ngươi đề cử chẳng phải cũng muốn dùng máu để dẫn sao? Nếu máu chảy vào phong ấn kia thì chúng ta còn rời đi được không?” Ảnh Nhiên từ lúc nghe hắn đề cử nàng và Tuyết Ưng đã rất không vui nhưng vì Tuyết Ưng vẫn một mực im lặng nên nàng cũng không lên tiếng, bây giờ các vị trưởng lão đã đi rồi, nàng đương nhiên không có lý do gì mà không nói suy nghĩ và lo lắng trong lòng ra, nàng luôn có cảm giác người từ xưng là cậu nàng luôn muốn đem bọn họ giam cầm mãi mãi ở đây.

” Ảnh Nhiên, ngươi không tin tưởng ta sao? Ta vì không thể trốn tránh trách nhiệm nên mới không thể rời đi, ngươi là cốt nhục duy nhất của tỷ tỷ, ta sao nhẫn tâm để ngươi đi vào về xe đổ của ta, sau này ta sẽ tuyển người mới vào Huyền Gia môn, tiếp nhận vị trí chúa tể của ta ở Huyền Cực Giới nhưng đó chắc chắn không phải là người hay Tuyết Ưng, ta đã cam đoan như vậy ngươi còn không tin ta sao?” Truy Mộng đưa ánh mắt hi vọng nhìn Ảnh Nhiên.

Ảnh Nhiên đừng quá …, tuy rằng trong lòng cũng có chút cảm động nhưng ngoài miệng vẫn nói “ không phải Huyền Cực Giới các ngươi không nói tới cảm tình sao? Ta sao có thể tin tưởng ngươi sẽ không vì giải thoát bản thân để bắt chúng ta làm kẻ thế thân chứ?”

“Ảnh Nhiên, đừng nói Truy Mộng như thế, hắn không phải là người như vậy, nếu hắn có ý hại chúng ta thì đã không nói rõ quy củ ở nơi này, nếu không có lòng lo cho chúng ta thì cần gì phải nói cặn kẽ mọi thứ chứ?” Tuyết Ưng nhíu mày, cứ tưởng trải qua một đêm suy nghĩ và bình tĩnh, Ảnh Nhiên sẽ thông hiểu hơn không ngờ nàng vẫn cố chấp như trước, ngôn từ đả thương người, mặc kệ Truy Mộng có phải là cậu nàng hay không nhưng hắn là chúa tể nơi này, bọn họ muốn đi ra ngoài còn cần phải có sự phối hợp của hắn, nói chuyện với Truy Mộng như vậy, nếu hắn thực sự là người nhẫn tâm, không thèm giúp đỡ thì bọn họ đừng mong rời đi.

Ảnh Nhiên không ngờ Tuyết Ưng lại nói giúp cho Truy Mộng, ai oán nhìn hắn một cái, dùng sức cắn môi dưới rồi xoay người đi ra ngoài điện.

Tuyết Ưng giơ tay, tính gọi nàng nhưng cuối cùng lại im lặng, trong lòng lại ảo não, tiểu nữ nhân này muốn ồn ào tới lúc nào?

“Dường như ta lại làm nàng mất hứng” Truy Mộng vẻ mặt khổ sở, không có trưởng bối cũng chưa từng kết giao bằng hữu cho nên đối với việc đối nhân xử thế hắn không am hiểu lắm, nói chuyện với tám vị trưởng lão chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau để thoát khỏi gông xiềng tâm lý, cũng không phải hắn thực sự có tâm cơ cho nên đối với thái độ không tiếp nhận hắn của Ảnh Nhiên, hắn thực bất đắc dĩ.

“Truy Mộng, nàng còn nhỏ, sau này sẽ thông hiểu, ngươi không cần chán nản như vậy, ta thực muốn biết Huyền Cực điện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có phải cũng tồn tại giống như Hư Vô Giới hay không, đều là dùng một người hay là một chuyện gì đó để đổi lấy sự tồn tại và bí mật không bị phát hiện?”

“Ta không rõ tình hình của Hư Vô Giới lắm, có lẽ nó lớn hơn Huyền Cực Giới rất nhiều, ta cũng chỉ theo ý niệm của tỷ tỷ mà mơ hồ biết nơi đó chia thành ba nước mười tám thành, mỗi toàn thành đều có thành chủ cai quản, các ngươi bắt đầu đến từ Mộng thành lớn nhất của Hư Vô Giới, thành chủ của Mộng thành là Vô Ưu, lúc trước hắn là thần tiên gì thì không ai biết nhưng ý niệm của tỷ tỷ nói cho ta biết những người nơi đó gọi hắn là Vô Ưu công tử, ta nghĩ nếu Hư Vô Giới cũng giống như Huyền Cực Giới thì thân phận của Vô Ưu công tử với ta là giống nhau, dùng thân thể của mình để thu thập linh khí thiên địa, biến thân xác trở thành một cái bình chưa linh lực, một khi không chịu đựng nổi lực lượng cường đại của linh lực thì đó là ngày chết của chúng ta, khi đó sẽ có một vị chúa tể mới tiếp nhận vị trí của chúng ta, tiếp tục duy trì linh lực để bảo vệ sự tồn tại của hai giới. Bây giờ thì ngươi đã hiểu vì sao ta nói đây là trách nhiệm mà không phải là quyền lợi rồi chứ? Chúa tể nơi này vốn là tỷ tỷ, sau khi nàng rời đi, ta liền tự nguyện tiếp nhận vị trí này, cho nên ta mới nói ta căn bản không có khả năng cũng không thể rời khỏi nơi này”

Tuyết Ưng không ngờ hai giới trong truyền thuyết lại dùng phương thức tàn khốc như vậy để duy trì sự tồn tại và sự thần bí của bọn họ. Mà khi biết được chuyện này thì hắn càng kiên quyết muốn rời khỏi nơi này, tuyệt đối không ở lại cái nơi không có nhân tình như vậy, mặc kệ là Hư Vô Giới phồn hoa, náo nhiệt hay là Huyền Cực Giới lạnh băng, vô tình thì hắn và Ảnh Nhiên cũng không thể ở lại. Cuộc sống của bọn họ phải là sơn dã tiêu dao, tự do bay lượn trên trời…

“Vậy cha của Ảnh Nhiên là ai? Hắn có phải là tổ tiên của Tuyết Ưng tộc ta không? tỷ tỷ của ngươi cũng chính là mẫu thân của Ảnh Nhiên, hiện giờ còn sống hay chết? Người của Huyền Cực Giới các ngươi rốt cuộc là như thế nào, ý ta là bản linh của các ngươi rốt cuộc là cái gì? Vì sao Ảnh Nhiên lại toàn thân mặc vũ, hình ưng thì ta có thể hiểu là do nàng kế thừa di truyền từ cha nàng nhưng màu lông có phải là do kết hợp với người ở Huyền Cực Giới các ngươi mà tạo thành không?”

Tuyết Ưng hỏi liên tiếp một hơi, hắn không tin Ảnh Nhiên không thắc mắc những chuyện này, nếu nàng đã không chịu hỏi thì hắn sẽ tìm hiểu thay nàng.

“Ta chỉ biết tỷ tỷ gọi hắn là Tuyết Ngự, còn có phải là tổ tiên của Tuyết Ưng tộc ngươi hay không thì ta cũng không biết, trong ý niệm của tỷ tỷ không nhắc đến chuyện này, cũng có lẽ có nhưng trong thời gian quá ngắn ta không thể cảm ứng được nhiều chuyện, nhưng dựa vào hình thể và đặc thù của Ảnh Nhiên hoàn toàn giống các ngươi thì không thể nghi ngờ gì nữa, bởi vì chỉ có chủng tộc thích bay lượn như các ngươi mới thích ở Mộng cư vừa cao vừa lạnh đó. Còn bản linh của người ở Huyền Cực Giới chúng ta là gì thì một hai lời không thể nói hết được, có lẽ ngươi nhìn thấy sẽ hiểu hơn, ngươi cùng ta đi đi, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy bản thể của ta, cũng là của tỷ tỷ ta”

Truy Mộng lắc đầu, tỏ vẻ hắn cũng không biết gì nhiều về phụ thân của Ảnh Nhiên, sau đó bước lên phía trước, đó chính là bậc thang mà tám vị trưởng lão đã đi xuống, mà Tuyết Ưng vì muốn biết bản linh của hắn nên cũng không do dự mà đi theo.

Mà khi thân ảnh của bọn họ bước tới chỗ sâu thì bậc thang vốn là lối vào kia lại đột nhiên khép lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.