Ưng Vương Liệt Tình

Chương 28: Giao dịch của tỷ đệ



Rõ ràng mới rồi Tuyết Ưng còn nhìn thấy Truy Mộng tiêu sái đi trước hắn nhưng giờ chẳng thấy tăm hơi đâu, ngay cả một tia hơi thở của hắn cũng không cảm nhận được, bốn bề tối đen như mực, trong lòng nổi lên cảm giác không tốt “ Truy Mộng, ngươi ở đâu?”

Không ai trả lời hắn, tâm Tuyết Ưng càng trầm hơn, chẳng lẽ Ảnh Nhiên đã nói đúng, Truy Mộng không có tốt bụng, hơn nữa hắn cũng đã nói, Huyền Cực Giới chỉ nói lý không nói tình, hắn dựa vào cái gì mà nghĩ Truy Mộng mới gặp Ảnh Nhiên một lần thì đã đối xử thân tình sâu đậm với nàng chứ?

Có lẽ hắn ta cần một người thế thân mà Ảnh Nhiên và hắn lại vừa lúc tự tới nộp mạng. Tuyết Ưng không lo Truy Mộng sẽ đối phó hắn thế nào, ngược lại còn lo hắn ta sẽ buông tha cho hắn mà đối phó với Ảnh Nhiên. Dù sao Ảnh Nhiên cũng là con của tỷ tỷ hắn, huyết thống tương liên, nếu hắn ta cần một người thế thân thì Tuyết Ưng tình nguyện gánh chịu, hi vọng hắn không đánh chủ ý lên người Ảnh Nhiên.

Càng nghĩ, Tuyết Ưng càng thấy ngay từ đầu đã phạm sai lầm lớn, không nên tin tưởng một nam nhân mới gặp mặt lần đầu, cho dù bộ dáng hắn ta giống Ảnh Nhiên, khí chất lại ôn nhu và vô hại nhưng dù sao hắn cũng chưa biết gì về hắn ta. Bây giờ thì tốt rồi, hắn và Ảnh Nhiên tách ra, nàng còn không biết hắn đang bị nhốt dưới nền đất của Nghị Sự điện, nếu Truy Mộng muốn nói gì đó để Ảnh Nhiên hiểu lầm hắn thì khả năng sẽ rất cao. Càng nghĩ, Tuyết Ưng lại càng thấy không dám nghĩ tiếp.

Trong lòng lo lắng không thôi, lớn tiếng la “ Truy Mộng, ngươi ra đi, ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết, mặc kệ ngươi có tính toán gì, tốt nhất là đừng liên lụy đến Ảnh Nhiên, nếu không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngươi có nghe thấy không? Chết tiệt, ngươi quay lại đây cho ta”

Không khí vẫn im lặng, Tuyết Ưng không ngừng sờ soạng đi về phía trước, cảm giác như bước đi trong sương mù, cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng, hồi lâu mới dịu giọng nói “ Truy Mộng, ta không tin ngươi là người xấu, lại càng không tin ngươi sẽ hại chúng ta, có phải ngươi có nỗi khổ gì không? Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần ngươi nói ra, nếu Tuyết Ưng ta làm được sẽ không từ chối, ngươi đừng đối với chúng ta như vậy, ở Huyền Cực Giới này chúng ta không có khả năng chống lại ngươi, ngươi đã biết còn cần gì phải làm vậy?”

Vừa dứt lời thì ngữ khí ôn nhu của Truy Mộng cũng vang lên cùng với tiếng thở dài “ Tuyết Ưng, cảm ơn ngươi đã tin tưởng ta, nhưng ta cũng có suy tính của mình, ủy khuất ngươi ở trong này vài ngày đi, qua mấy ngày nữa ta sẽ thả ngươi ra ngoài”

“Truy Mộng, rốt cuộc là vì cái gì? Mọi chuyện đều phải có nguyên nhân đúng không? Ít nhất ngươi cũng phải cho ta biết ngươi tính làm gì?” Tuyết Ưng vừa vội lại vừa giận, nhưng lại không dám phát tiết sợ làm Truy Mộng bực mình, không chịu trả lời.

“Tuyết Ưng, ở Huyền Cực Giới này không ai tin tưởng ta vô điều kiện mà ngươi lần đầu tiên gặp mặt đã tin tưởng ta, Truy Mộng ta cũng không phải người không biết tốt xấu, được rồi, ta sẽ nói nguyên nhân cho ngươi biết” Truy Mộng ngừng lại một chút nhưng muốn sắp xếp ý tứ, sau mới nói tiếp “ đơn giản đây là ước định giữa ta và tỷ tỷ”

“Tỷ tỷ Tử Mộng của ta được chọn lựa làm người kế thừa vi trí chúa tể nhưng nàng lại ích kỷ, đùn đẩy trách nhiệm sang cho ta, cũng không nói cho ta biết làm cách nào rời khỏi nơi này thì nàng đã bỏ đi. Nhưng dù sao phong ấn dưới nền đất cũng là do máu của nàng rót vào cho nên dù nàng bỏ đi cũng không thể hoàn toàn tự do. Vì sự ích kỷ của mình, nàng không tiếc đem đứa con của mình hứa cho ta, cho nên ở Mộng cư mới thiết lập kết giới, một khi chữ triện cổ kia được viết lên thì sẽ khởi động phong ấn, người đó sẽ bị đưa đến Huyền Cực Giới này. Mà ta, ngay lần đầu tiên thấy Ảnh Nhiên đã biết đó là con gái của tỷ tỷ ta. Nói đơn giản hơn, ta vốn được tự do, không đáng có một cuộc sống tù túng, vô cảm như hiện nay”. Thanh âm của Truy Mộng đều đều, không nghe ra buồn vui hay sự thoải mái vì sắp được giải thoát, chỉ là thản nhiên. Còn Tuyết Ưng thì trong lòng oán mẹ của Ảnh Nhiên đến trăm lần, nữ nhân kia thực là ích kỷ, càng không ngờ lại có một giao dịch bí ẩn như vậy tồn tại, nếu biết trước mẹ của Ảnh Nhiên là một nữ nhân ích kỷ như vậy thì hắn tình nguyện không để nàng biết, hắn thực hối hận vì lúc trước đã muốn Ảnh Nhiên phải tìm hiểu thân thế của nàng, bây giờ thì phải làm sao đây?

“Truy Mộng, ngươi nên biết, Ảnh Nhiên vô tội. Là do tỷ tỷ ngươi không chịu trách nhiệm, không nên đổi hết mọi chuyện lên người Ảnh Nhiên. Truy Mộng, ngươi là cậu của nàng, ngươi biết rõ điều đó đúng không?” Tuyết Ưng vội vàng, ý muốn làm Truy Mộng dao động, chỉ sợ hắn thực sự nhẫn tâm đem trách nhiệm và áp lực này đổ lên người Ảnh Nhiên, với tâm trạng hiện nay của nàng thì sợ là sẽ hỏng mất.

“Tuyết Ưng, mặc kệ là ở Hư Vô Giới hay Huyền Cực Giới thì cũng là một phần trong thiên địa mà thôi, không ai có thể thay đổi được vận mệnh, cho dù muốn mạnh mẽ sửa đổi thì cũng không phải gánh chịu hậu quả, như chuyện của tỷ tỷ ta năm đó vậy, nàng nghịch thiên, từ bỏ trách nhiệm và nghĩa vụ của nàng cho nên phải chuẩn bị sẽ gặp báo ứng. Ảnh Nhiên chính là kết quả của sự nghịch thiên đó, tuy rằng nàng vô tội, nhưng vì thiên đình muốn trừng phạt tỷ tỷ nên đã sớm hạ dấu vết tội ác lên người Ảnh Nhiên, trừ phi nàng tiếp nhận trách nhiệm này, nếu không sẽ không sống được lâu, ngươi không phải đã từng hỏi ta vì sao Ảnh Nhiên toàn thân mặc vũ sao? Đó chính là hậu quả việc tỷ tỷ ta đã làm, là sự trừng phạt của thiên địa, bây giờ để nàng tiếp nhận vị trí của ta cũng là muốn tốt cho nàng”

“Truy Mộng, những gì ngươi nói đều là thật? chết tiệt, không có cách nào khác sao? Ảnh Nhiên không thể ở lại đây, nếu thực sự phải có một người tiếp nhận vị trí của ngươi thì ta tự nguyện nhận, có thể không?”

Tuyết Ưng thầm nghĩ không thể để cho Ảnh Nhiên biết rõ mọi việc, nếu không thì nàng làm sao chịu đựng nổi, nếu cần một người tiếp nhận vị trí của Truy Mộng thì để hắn làm thay nàng là được.

” Nếu ngươi có thể, ta còn cần phải nhốt ngươi ở đây sao” Truy Mộng thở dài, tựa như đã đoán được Tuyết Ưng sẽ nói như vậy.

“Truy Mộng, ngươi muốn làm gì, ngươi không thể nói hết thảy chân tướng cho Ảnh Nhiên biết được, ngươi trước tiên hãy thả ta ra ngoài, chúng ta thương lượng một chút, nhất định sẽ có biện pháp” Tuyết Ưng như sắp phát điên, chỉ sợ Truy Mộng sẽ nói hết cho Ảnh Nhiên nghe.

” Tuyết Ưng, không còn kịp rồi, ngươi cho là vì cái gì mà đến giờ các ngươi ở Huyền Cực điện của ta mà không bị tổn hao gì? Đó là do các ngươi được đề cử tiếp nhận vị trí chúa tể nên mới có thể ở lại trong cung điện của ta, lúc trước chẳng qua là tám vị trưởng lão phối hợp với ta, diễn một màn kịch cho các ngươi xem thôi. Nếu đã diễn thì phải diễn cho hết vở, không thể bỏ dở nửa chừng, đúng không? Cho nên Tuyết Ưng, ngươi đừng trách ta, đây chính là mệnh của Ảnh Nhiên. Nhưng nàng cũng thật may mắn, cho dù là thừa nhận thiên mệnh thì ít ra nàng cũng có người để ý, quan tâm và ở bên cạnh nàng. Loại tình cảm này các ngươi gọi là tình yêu, tỷ tỷ ta cũng vì nó mà từ bỏ trách nhiệm của nàng, cuối cùng cũng không được như ý. Ảnh Nhiên tuy rằng bất hạnh, nhưng ta tin có ngươi ở bên cạnh nàng thì sự bất hạnh này cũng không đáng kể. Ngươi yên tâm, ta sẽ giữ kín bí mật của các ngươi. Từ bây giờ, ngươi cứ an tâm ở đây nghỉ ngơi vài ngày đi, thời gian đến, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài, đừng có làm loạn, vô ích thôi, chưa từng có ai trốn thoát khỏi nhà lao này đâu”

Truy Mộng nói xong, chung quanh lại im lìm như trước, Tuyết Ưng dù la lớn thế nào cũng không có ai đáp lại, làm cho ruột gan Tuyết Ưng như thiêu như đốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.