Ưng Vương Liệt Tình

Chương 54: Đoàn tụ



Khi bốn người về tới Xà sơn thì trời đã tối đen, toàn bộ Dao Quang tiểu trúc đèn đuốc sáng trưng giống như ban ngày, bởi vì trong phòng đều là thân ảnh xinh đẹp của tộc nhân Huyền Điệp tộc bay lượng, đôi cánh sáng ngời chiếu rọi khắp nơi làm cho mặt hồ cách đó không xa cũng sáng lên.

Bắc Dao Quang cùng Thanh Liên và Vân Thư đã đứng ở sàn gỗ trên mặt hồ đợi rất lâu, rốt cuộc cũng nhìn thấy thân ảnh của Tuyết Ưng ở trên bầu trời, cả ba cùng thở dài nhẹ nhõm, dù chưa tới gần nhưng vẫn cảm giác được đó là đám người Như Mặc.

Trong lòng của Bắc Dao Quang chỉ có duy nhất một mĩ nam nên không để ý cùng Như Mặc trở về còn có thêm một mỹ nam tử khác, từ khi Tuyết Ưng hạ xuống thì ánh mắt của nàng không hề rời khỏi thân ảnh màu xanh thẫm, ánh mắt tràn đầy vui sướng, yên tâm, tiến lên cũng vừa lúc rơi vào cái ôm của Như Mặc, gắt gao ôm chặt hắn, hít sâu một hơi, không có trách cứ hay nước mắt mà chỉ thản nhiên quan tâm “ sao lâu vậy mới trở lại, đi đường có khỏe không?”

Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng Như Mặc biết nàng đã chờ đợi và lo âu suốt cả ngày, dùng sức ôm nàng chặt hơn, đối với tiểu nữ nhân mềm mại coi hắn là toàn bộ của nàng, là ông trời của nàng thì hắn cũng không thể nhẫn tâm để nàng chờ đợi một giây một phút nào, sợ nàng sẽ này sinh cảm giác hoảng hốt và lo sợ.

“Xảy ra một chút sự cố nhỏ nhưng may mà mọi việc đều đã xử lý tốt, cho nên về trễ, làm ngươi phải lo lắng” Như Mặc ôn nhu hôn lên trán của Dao Quang, nhẹ giọng giải thích.

” Ta không sao, ngươi có bị thương hay không?” Bắc Dao Quang cố tỏ ra là mình không sao, che giấu cảm xúc lo lắng và sợ hãi của nàng, mà bắt đầu quan tâm, ve vuốt thân thể của Như Mặc như muốn tìm xem hắn có bị thương ở đâu không.

Như Mặc nắm lấy tay nàng, ngăn cản độn tác của nàng, nhìn và mắt nàng mà gằn từng tiếng “ Dao Quang, đừng hoảng hốt, ta không sao, không có bị thương cũng không có nguy hiểm gì, ngươi phải tin ta”

” Vậy là tốt rồi!” Bắc Dao Quang nhìn thẳng vào mắt Như Mặc mới tin mọi thứ là thật, tâm tình cũng thả lỏng hơn, lúc này mới phát hiện chung quanh còn có những người khác, vội vàng nói “ đều đã trở lại thì trước tiên hãy vào nhà đi, tất cả mọi người đều rất lo lắng, đã chờ từ giờ Dậu tới giờ”

Như Mặc gật đầu, nhìn thấy Địch Tu Tư mới nhớ Bắc Dao Quang chưa từng gặp qua Điệp vương trong hình dáng con người nên vội nói “Dao Quang, giới thiệu cho ngươi quen biết một người lần nữa”

Bắc Dao Quang đầu tiên là ngẩn người, lập tức nhìn theo tầm mắt của Như Mặc thì thấy một nam tử tuấn mỹ vô trù khiến nàng nhìn không được mà ngừng hô hấp, không ngờ thế giới này lại có một gương mặt hoàn mỹ đến như vậy, mà tuyệt thế mỹ nam tử kia lại đang hành lễ với nàng “ Bắc Dao phu nhân, lần đầu gặp mặt, sau này xin chiếu cố nhiều hơn”

Thanh âm dễ nghe lại có cảm giác quen thuộc làm cho Bắc Dao Quang xúc động, ngón tay run run chỉ vào mỹ nam tử “ ngươi, ngươi, ngươi là Địch Tu Tư điện hạ?”

” Bắc Dao phu nhân thật sự là lợi hại a, ta đã thay đổi hình dáng hoàn toàn mà phu nhân chỉ cần nghe thanh âm của ta là đã nhận ra, Địch Tu Tư thật sự bội phục khả năng phán đoán của phu nhân, xin nhận của ta một lễ”

Bắc Dao Quang vội vàng đáp lễ lại, xúc động hồi lâu mới phun ra một câu “ lại là một tai họa”

Địch Tu Tư sau khi nghe xong câu này của nàng thì lại cười rất vui vẻ, khôi phục bộ dáng đùa cợt đùa trước kia mà nói “ đa tạ Bắc Dao khen ngợi”

Mà từ lúc Địch Tu Tư biến thành hình người xuất hiện thì trên mặt đất cũng xuất hiện nhưng âm thanh dễ nghe y như tiếng nhạc, các Huyễn Điệp xinh đẹp trên bầu trời xếp thành đội hình rồi bắt đầu trình diễn một vũ đạo động lòng người, làm cho toàn bộ Dao Quang tiểu trúc trở nên đẹp lung linh.

Bắc Dao Quang ngẩn người tán thưởng rồi lại cúi đầu nhìn xuống, sau đó nắm chặt tay Như Mặc, cảm thán nói “ Như Mặc, có thể kết làm phu thê với ngươi quả thực là may mắn mà cũng là hạnh phúc nhất của ta, trong mấy người bọn họ thì ngươi là người đáng tin nhất cũng chung thủy nhất”

“Bắc Dao, ngươi nói như vậy thật oan cho chúng ta, chúng ta có người nào không chung tình” Thanh Liên chậm rãi tiến lên, vừa lúc nghe được những lời thì thầm của Bắc Dao Quang.

” Thanh Liên, ngươi ngại tối hôm nay cảnh đẹp ý vui chưa đủ nhiều sao? Còn muốn góp vui? Nha đầu Bảo Bảo kia không có ở đây thì ngươi đừng nghĩ ở sau lưng nàng mà rải rác hoa đào, tuy ra có ý trừng phạt Bảo Bảo nhưng dù sao ngươi cùng là con rể ta, là phu quân của Bảo Bảo, ngươi không cần dùng thanh âm từ tính như vậy để nói chuyện, không cần bước đi phong nhã như vậy, cơ thể ngươi càng không cần tỏa ra mùi hương giục tình như vậy a”

Bắc Dao Quang liếc mắt nhìn thoáng qua Thanh Liên, người còn chưa đến gần, mùi thơm lạ lùng đã bay đến mũi của nàng.

“Bắc Dao, ngươi thực sự là nói oan cho ta, ta ngày nào không nói như vậy, không bước đi như vậy? còn về phần mùi hương này thì ta đã cố hết sức để khống chế, có sót lại chút ít thì không tính là gì, cũng đâu có ảnh hưởng gì lớn đến ngươi và Như Mặc, cần gì phải phóng đại như vậy?”

Thanh Liên cười khổ một chút, mẹ vợ trên danh nghĩa Bắc Dao Quang này lời nói y chang tiểu yêu tinh của hắn, thực không hổ là mẹ con.

“Thanh Liên, muốn nghe mắng sao? Bảo ngươi im lặng đứng bên cạnh ta lại không nghe” Vân Thư cao quý mỉm cười lên tiếng

Thanh Liên quay lại bên cạnh hắn, có chút bất đắc dĩ lại vui sướng nói “ đúng vậy, thật có cảm giác gia đình, cho dù là bị mắng thì cũng cảm thấy vui vẻ, Vân Thư, ngươi nói xem có phải ta thích bị ngược đãi không?”

” Ha ha! Thanh Liên, có lẽ chúng ta đều có khuynh hướng như vậy” Vân Thư cũng bật cười thành tiếng, từ trước giờ hắn chưa từng cười lớn như vậy, nhưng từ khi trở thành người một nhà với Như Mặc, xem mình là một phần tử trong gia đình thì hầu như mỗi ngày hắn đều cười vui vẻ như vậy, cuộc sống rất thoải mái, không có áp lực hay lo âu gì, Vân Thư cực kỳ yêu thích cuộc sống như vậy.

Đối với chuyện xưa, thỉnh thoảng người nọ còn hỏi hắn có nghĩ tới quá khứ hay không, thực ra thì hắn đã thông suốt, nhân loại cũng biết nhân sinh không có chuyện gì là tuyệt đối, hắn đã trải qua nhiều sóng gió, thậm chí đã chết đi sống lại thì sao không biết đạo lý này, bây giờ hắn đã có một cuộc sống mới thì sao hắn lại không biết quý trọng chứ, hắn đành phải có lỗi với hậu nhân của Hoàng Tước tộc.

Nghe những lời của bọn họ thì phu thê Thanh Nhi và Ngọc Linh Lung cùng che miệng cười.

” Được rồi, ta mới nói một câu, các ngươi đã đáp lại một tràng dài, đều tại các ngươi làm ta không quan tâm gì đến Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng”

Bắc Dao Quang nghe tiếng cười thoải mái của Vân Thư thì tâm tình cũng tốt hơn, nhẹ buông tay Như Mặc đi đến bên Ảnh Nhiên, nắm tay nàng, đau lòng nhìn thân hình gầy yếu của nàng” Ảnh Nhiên, ngươi rất gầy, người đang mang thai không thể để ốm đến như vậy, cần phải bồi dưỡng thật tốt mới được, Tuyết Ưng những gì lúc trước ta đã nói với ngươi, ngươi hãy nhớ kỹ, sau này còn khi dễ Ảnh Nhiên nữa thì không đợi nàng trón đi, ta và Như Mặc cũng đến Tuyết Ưng tộc đưa Ảnh Nhiên rời đi”

Bàn tay được Bắc Dao Quang nắm lấy, lại nghe những lời chân thành của nàng, Ảnh Nhiên rốt cuộc không nhịn được nữa mà lệ rơi từng dòng, dùng sức gật đầu “ cảm ơn phu nhân”

“Còn gọi phu nhân làm gì, thực là, tuy rằn ngươi và Bảo Bảo kết làm tỷ muội nhưng chúng ta bề ngoài không khác nhau nhiều, các ngươi đều là yêu tinh, không có chuyện già đi, cho nên ngươi cứ gọi ta là Bắc Dao như nhóm người Thanh Liên đi, hoặc gọi là Dao Quang cũng được, ta sẽ gọi ngươi là Ảnh Nhiên, ba cái xưng hô khách khí kia thì mau quên đi, trừ khi ngươi không thích”

Bắc Dao Quang nhẹ vuốt tay Ảnh Nhiên, chân thành nhìn nàng, Ảnh Nhiên chần chừ một chút rồi cảm kích gật đầu “ dạ, Bắc Dao”

” Ân, cái này đúng rồi!” Bắc Dao Quang rất là cao hứng, nghiêng người nhìn Tuyết Ưng thì ngữ khí có chút trách cứ “ Tuyết Ưng, những lời ta nói ngươi nhớ chưa? Ngươi nhìn xem, ngươi làm cho thê tử của ngươi trở nên gầy yếu như vậy, nhờ lúc ta mang thai Bảo Bảo và Mặc Mặc thì Thanh Nhi làm cho ta rất nhiều đồ ăn dinh dường, nếu ngươi không biết cách chăm sóc phụ nữ mang thai như thế nào thì có thể học hỏi Thanh Nhi nha, vừa lúc Linh Lung cũng đang mang thai, có thể trao đổi kinh nghiệm cho nhau, đừng cho rằng mang thai là chuyện của nữ nhân, nam nhân cũng nên có trách nhiệm và quan tâm đúng không?”

“Dạ, Bắc Dao nói đúng, ta hiểu” Tuyết Ưng lập tức gật đầu, đối với Bắc Dao Quang, hắn luôn có cảm giác kính sợ, năm đó bắt cóc Mặc Mặc, hại Phong Vô Ảnh mất mạng, ánh mắt hận thù của nàng làm hắn mất ngủ mấy đêm, tuy rằng sau đó nàng không còn trách hắn nữa, còn đối đãi với hắn thật khách khí nhưng trong lòng Tuyết Ưng luôn cảm thấy áy náy với nàng, cho nên so với Như Mặc thì Tuyết Ưng kính sợ Bắc Dao Quang nhiều hơn.

” Ảnh Nhiên, những lời hứa hẹn của Tuyết Ưng ngươi cũng nghe rồi chứ? Sau này hắn nhất định sẽ đối đãi tốt với ngươi, chuyện của các ngươi ta đã nghe, vốn định để Tuyết Ưng tự giải thích với ngươi nhưng ngươi so với ta càng hiểu rõ hắn không khéo ăn nói, ta sợ hắn không giải thích rõ còn gây thêm hiểu lầm, cho nên để ta giải thích mọi việc cho ngươi hiểu”

Bắc Dao Quang nhìn bộ dáng vợ chồng son bọn họ thì rõ ràng là chưa giải quyết tốt, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, trông mong vào Tuyết Ưng thì chi bằng nàng tự mình ra tay.

Ảnh Nhiên ngăn cản Bắc Dao Quang “ Dao Quang, không cần, những hiểu lầm của ta và Tuyết Ưng đã là quá khứ, hãy để cho nó trôi qua đi, từ giờ chúng ta sẽ bắt đầu lại một lần nữa, bỏ đi mọi chuyện hiểu lầm và không vui, ta sẽ không để tâm vào những chuyện vụn vặt nữa, nếu có gì không rõ ta sẽ hỏi thẳng Tuyết Ưng để hắn có thể giải thích rõ ràng với ta, sẽ không tự mình suy nghĩ miên man nữa, ta cuối cùng cũng phải trưởng thành, không thể như đứa nhỏ bốc đồng, đòi hỏi Tuyết Ưng phải bao dung vô hạn nữa”

Nghe được lời này của nàng, trong mắt Tuyết Ưng tràn đầy vui sướng, Bắc Dao Quang cũng ngạc nhiên và vui mừng, lập tức vỗ tay nàng “ Ảnh Nhiên, ta thật cao hứng, ngươi có thể nghĩ như vậy thì ngươi đã trưởng thành rồi, trong cuộc sống không chỉ có tình yêu, tình yêu cũng không phải chỉ cần ở gần nhau, hấp dẫn nhau là đủ mà còn phải có tín nhiệm và bao dung, mà tất cả những điều đó phải dựa trên sự hiểu biết lẫn nhau, như thế nào là thấu hiểu nhau thì phải dựa vào bản thân, cho nên sau này nếu có hiểu lầm thì đừng vội vàng kết luận, vội vã gây sự, vội vã bỏ đi, nhất định phải cho đối phương cơ hội giải thích, đó cũng chính là cho mình cơ hội, ngàn vạn lần không được vì xúc động nhất thời mà làm cho cả đời phải hối hận”

” Ân!” Ảnh Nhiên gật đầu.

” Tuy rằng các ngươi đã giải tỏa những khúc mắc nhưng về nguyên nhân khiến ngươi và Tuyết Ưng hiểu lầm thì ta thấy ta vẫn phải có trách nhiệm thay hắn giải thíc, Ảnh Nhiên, ngươi không nên trách Tuyết Ưng, muốn trách thì trách ta dạy con không nghiêm, Bảo Bảo và Mặc Mặc từ nhỏ đã quấn lấy Tuyết Ưng, có thể nói trước năm mười lăm tuổi thì người chơi đùa với bọn họ nhiều nhất là hắn, ta và Như Mặc đều nghĩ bọn họ hợp nhau mà không biết rằng Tuyết Ưng bị bọn chúng trêu cợt và khi dễ, cho nên sau khi tỷ đệ chúng trưởng thành cũng để lại cho Tuyết Ưng di chứng, hắn cảm thấy đứa nhỏ đều là tiểu ác ma sẽ tra tấn cuộc sống của hắn hàng ngày, cho nên khi hắn nghe ngươi có thai mới phản ứng như vậy, kinh hách chứ không phải là kinh hỉ.”

Nghe Bắc Dao Quang giải thích, Ảnh Nhiên đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc sau đó thì là thấu hiểu, mà Tuyết Ưng nghe nói hắn bị hai đứa trẻ khi dễ và trêu chọc thì có chút xấu hổ, cúi đầu không dám nhìn Ảnh Nhiên.

Ảnh Nhiên thấy bộ dáng của hắn thì tâm nhói đau, càng thêm thương tiếc, nhẹ nắm tay hắn “ Tuyết Ưng, vì sao lúc đó ngươi không nói cho ta biết chuyện này? Nếu ngươi nói rõ thì ta đã không cư xử như vậy”

“Ta sao có thể nói chuyện xấu hổ như vậy ra được chứ” thanh âm của Tuyết Ưng có chút khô dát.

“Không sao, bây giờ ngươi còn sợ đứa nhỏ không?” Ảnh Nhiên nhìn hắn, nhẹ giọng “ có chút lo lắng và sợ hãi phải không? đừng lo, về sau ta mỗi ngày sẽ chậm rãi hỗ trợ ngươi, đứa nhỏ cũng không đáng sợ, chờ mong ngày nó ra đời là một khoảng thời gian tốt đẹp nhất, cảm giác đứa nhỏ của mình, cốt nhục của mình mỗi ngày lớn lên, làm cha mẹ rất có cảm giác thành tựu, nó là đứa nhỏ của chúng ta, nam hài nhất định sẽ anh tuấn giống như ngươi, dùng cảm, đáng yêu như ngươi, còn là nữ nhi thì ta hi vọng tính cách nàng cũng giống ngươi, đừng như ta luôn tự ti, mặc cảm lại tùy hứng, hẹp hòi, “

Tuyết Ưng cảm động nắm tay nàng, đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, ánh mắt đỏ lên, không muốn để Ảnh Nhiên nhìn thấy hắn yếu ớt liền dùng sức gật đầu “ được, sau này chúng ta cùng chờ đợi đứa nhỏ ra đời, nếu là nữ nhi thì giống ngươi là tốt nhất, tính tình ôn nhu lại xinh đẹp, dù ngươi có thế nào thì ta cũng thích ngươi như vậy, về sau đừng nói mình như thế nữa, ta không thích”

“Được” Ảnh Nhiên im lằng nằm trong ngực Tuyết Ưng, nước mắt hạnh phúc thấm ướt áo hắn.

Nhìn đôi vợ chồng son ôm nhau hạnh phúc, Bắc Dao Quang cũng đi đến bên cạnh Như Mặc, Như Mặc ôm lấy nàng, tất cả cùng tươi cười nhìn hai người yêu nhau rốt cuộc cũng được ở bên nhau, dúng ánh mắt chân thành chúc phúc cho bọn họ.

Không khí êm đềm, tốt đẹp làm cho mọi người quên mất trong tay áo của Như Mặc còn có một Như Ngư thu nhỏ, mà Tuyết Kiều thì đang rất nôn nóng, nghe âm thanh của nhiều người như vậy thì chắc tình hình bên ngoài rất náo nhiệt, cảm giác có bên cạnh Như Mặc có hơi thở của một nữ nhân xa lạ, càng làm cho nàng nôn nóng ra ngoài để xem Bắc Dao Quang thực ra là thế nào.

Nhưng nhớ tới ba điều kiện của Như Mặc thì nàng cố gắng nhẫn nại, không dám có hành động thiếu suy nghĩ, nhưng vẫn cựa quậy lung tung trong tay áo Như Mặc, bộ dạng phiền não.

Động tác của nàng làm Như Mặc lúc này mới nhớ ra trong tay áo của mình còn có Tuyết Kiều, chưa biết phải nói với Bắc Dao Quang thế nào thì đã thấy Bắc Dao Quang kinh ngạc nhìn ống tay áo của hắn mà nói “Như Mặc, trong tay áo của ngươi có vật gì vậy, vừa mới đụng trúng ta”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.