Until You – Em Có Để Ta Hôn Em Không?

Chương 10



Ánh mặt trời rực rỡ đang ẩn nấp giữa những chiếc màn rủ màu xanh là cây ở tận cuối căn phòng khi Sheridan mở mắt lần nữa. Vị hôn phu của nàng đang ngồi trên một chiếc ghế bên cạnh giường, vẫn giữ chặt tay tay nàng và chắc chắn là đang ngủ. Một lúc nào đó trong đêm, chàng đã bỏ áo khoác và chiếc khăn quàng cổ, mở cổ áo, và ngủ thiếp đi với đôi cánh tay vắt ngang trên giường và đầu chàng đặt lên trên chúng. Khuôn mặt chàng hướng về nàng, và Sheridan cẩn thận quay đầu trên gối, thở dài một tiếng nhẽ nhõm khi sự di chuyển nhẹ nhàng không gây ra những cơn đau như búa bổ trong óc nàng.

Trong sự choáng váng yên tĩnh đến sau một giấc ngủ sâu, nàng xem xét một cách lười biếng người đàn ông mà nàng đã đính hôn. Chàng rám nắng, nàng nhận ra điều đó, như thể chàng thường xuyên ở bên ngoài, và mái tóc dày của chàng màu nâu tối đậm, được cắt rất đẹp nằm ép về hai phía và vừa vặn chạm vào cổ áo sơ mi. Trong lúc này, mái tóc chàng bị lộn xộn vì giấc ngủ và có cái gì đó trẻ con dễ mến trong đó và cả cái cách đôi lông mi đen nhánh nằm trên khuôn mặt của chàng. Tuy nhiên lại chẳng có chút gì trẻ con ở những phần còn lại của chàng, và nàng cảm thấy một sự pha trộn giữa sự say mê và một sự lo lắng không thể giải thích được về phát hiện này. Sự bắt đầu lờ mờ của một bộ râu màu tối đã xuất hiện trên cái quai hàm vuông cứng rắn và cương quyết ngay cả khi đùa. Đôi lông mày thẳng và tối màu của chàng được tô điểm cùng nhau tạo ra một cái cau mày mà báo trước điểm gở cho ai đó trong những giấc mơ của chàng. Cái thớ vải trắng mịn của chiếc áo sơ mi của chàng được kéo căng qua đôi vai đầy uy quyền và đôi cánh tay cơ bắp. Mái tóc xoăn và tối màu len vào chiếc cổ áo chữ V sâu đang được mở của chàng và nhẹ nhàng phủ lên hai cánh tay chàng. Chàng là tất cả những gì góc cạnh gồ ghề và những mặt sắc nét, từ cái mũi đẹp như tạc tới chiếc cằm như được chạm trổ và những ngón tay dài của chàng. Chàng trông nghiêm nghị và kiên quyết, nàng cho là vậy.

Và đẹp trai. Chúa ơi, chàng quá đẹp trai!

Bất đắc dĩ, nàng nâng cái nhìn từ khuôn mặt của chàng và lần đầu tiên, nàng nhìn xung quanh mình. Mắt nàng mở to trong sự sợ hãi choáng váng nhìn sự sang trọng lộng lẫy của căn phòng màu xanh lá cây và vàng. Màu xanh, lụa màu xanh táo phủ các bức tường và cửa sổ và lơ lửng một cách trang nhã từ cái màn của chiếc giường, giữ ở đó bởi những sợi dây thừng và những cái tua rua ánh vàng. Thậm chí cái lò sưởi sâu hoắm ở phía xa cuối căn phòng cũng được làm bằng đá cẩm thạch màu xanh lá cây kỳ lạ, được tô điểm với những con chim bằng vàng được gắn vào các góc và những đồ trang trí công phu bằng đồng thau. Hai chiếc sofa cong được bọc trong tấm lụa có vân màu xanh nhạt được đặt đối diện với nhau ở phía trước của lò sưởi, được ngăn ra bởi cái bàn thấp hình ovan.

Sự chú ý của nàng quay trở về với cái đầu màu tối đang nằm gần hông của nàng và nàng cảm thấy tinh thần được nâng lên chút đỉnh. Nàng rõ ràng là rất may mắn, bởi vì vị hôn phu của nàng không chỉ đẹp trai một cách ngạc nhiên, mà chàng hiển nhiên là cũng cực kì khỏe mạnh nữa. Thêm vào đó, chàng đã ở cùng nàng cả đêm, đang ngủ trong một tư thế không thoải mái một cách khủng khiếp và không hề rời tay khỏi tay nàng; vậy thì, chàng hẳn phải rất yêu nàng.

Chàng hiển nhiên đã phải tán tỉnh nàng và đề nghị nàng lấy chàng. Nàng nhắm chặt mắt, tìm kiếm một vài hồi ức về chàng hoặc về quá khứ của nàng, nhưng chẳng có gì ngoại trừ một khoảng trống màu đen. Không người phụ nữ nào có thể quên mình được tán tỉnh và được yêu bởi một người đàn ông như thế này; thật không thể nào. Nàng đã nhớ nó tất cả trong trong một phút, nàng nói với mình một cách mãnh liệt, chống lại sự sợ hãi trào dâng quá mạnh mẽ làm nàng cảm thấy buồn nôn. Trong suy nghĩ của mình, nàng nói với minh những thứ mà anh đã phải nói với nàng " Tôi vô cùng vinh dự nếu nàng trở thành vợ của tôi, cô ...?" Cô gì đây? Cô gì đây?"

" Bình tĩnh!" Sheridan cảnh cáo bản thân một cách dữ dội. "Tập trung vào những thứ khác ... những thứ ngọt ngào chàng đã phải nói."

Không có ý thức rằng nàng đang thở nhanh hơn và đang bám chặt vào tay chàng quá mạnh đến nỗi móng tay của nàng đang găm chặt vào nó, nàng cố gắng nghĩ, nhớ lại một vài lần họ bên nhau. Chàng đã phải đối xử với nàng với thái độ nhã nhặn thích hợp với một người cầu hôn đích thực. Chàng đã tặng nàng hoa và nói với nàng rằng nàng thông minh, và quyến rũ, và xinh đẹp. Nàng phải có tất cả những thứ đó để giữ được trái tim của một người cầu hôn vô cùng đủ tư cách như vậy...

Nàng cố gắng nghĩ về vài thứ khôn ngoan, nhưng đầu óc nàng trở nên trống rỗng. Nàng cố gắng nghĩ về một cách nói quyến rũ, và đầu óc nàng vẫn trống rỗng.

Cố gắng bình tĩnh, nàng chuyển sang suy nghĩ về khuôn mặt nàng. Khuôn mặt của nàng... Nàng không có khuôn mặt.

NÀNG KHÔNG CÓ KHUÔN MẶT!

Một vài bản năng hay nét tính cách ngấm ngầm đang vật lộn để giữ nàng bình tĩnh, nhưng sự khiếp sợ đang bắt đầu rung động xuyên suốt nàng. Nàng không thể nhớ tên của mình. Nàng không thể nhớ tên của chàng. NÀNG KHÔNG THỂ NHỚ KHUÔN MẶT MÌNH.

Stephen cảm thấy như thể bàn tay chàng đột nhiên bị kẹp chặt trong một cái mỏ kẹp mà đang găm những ngón tay chàng, cắt ngang sự cung cấp máu của chúng. Chàng có gắng thoát ra khỏi sự kẹp chặt đầy đau đớn đó, nhưng nó vẫn nằm trên chàng. Sau ba ngày không ngủ, phải cần một sự nỗ lực cực kì để bắt mắt chàng mở đủ để liếc nhìn giữa mí mắt nặng trĩu tới bất cứ thứ gì đang làm cho tay chàng tê cứng. Thay vì tìm thấy một cái chĩa nằm trên những ngón tay của mình, chàng nhìn thấy một phụ nữ đang ở trên giường bên cạnh chàng. Vì cái tình huống đó chắc chắn là không đủ bất thường để làm chàng giật mình do trạng thái kinh ngạc sững sờ của mình, chàng đơn giản chỉ xoay bàn tay giải thoát cho nó một chút để chàng có thể quay lại giấc ngủ. Nhưng bởi vì sự lịch sự đối với người khác phái đã được nhồi nhét vào trong đàu chàng từ thời thơ ấu, và bởi vì người phụ nữ này trông đích thực là điên cuồng, chàng xoay xở để nghĩ ra một câu hỏi lịch sự về vấn đề của nàng vừa lúc mắt chàng đã nhắm lại và chàng bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu.

"Có chuyện gì vậy?"

Giọng nàng run run với sự sợ hãi. "Tôi không biết tôi trông như thế nào!"

Stephen đã từng biết những người phụ nữ khác, những người bị ám ảnh với vẻ ngoài của họ, nhưng sự lo lắng của người phụ nữ này- trong căn buồng sáng lờ mờ vào nửa đêm- gần như là một sự lố bịch. Cho là vậy, chàng không cảm thấy bị bắt buộc thậm chí là phải mở mắt khi nàng thắt chặt cái kẹp tay và cầu khẩn một cách điên cuồng, "Tôi trông như thế nào vậy?"

"Mê hồn" chàng đáp một cách thiếu sinh khí. Cơ thể mệt mỏi của chàng đau nhức, việc mà chàng đã nhận ra một cách muộn màng là bởi vì nàng đang nằm trên giường và chàng thì không. Chàng cố gắng tập trung sức mạnh để đề nghị nàng dịch qua, khi chàng nghe thấy một âm thanh không thể nhầm lẫn được của tiếng khóc đang bị kìm nén. Quay đầu về phía phát ra âm thanh, chàng tự hỏi một cách cáu kỉnh liệu chàng đã làm gì khiến cho nàng khóc và quyết định bảo Wheaton mang cho nàng một thứ đồ trang sức đẹp đẽ để giảng hòa vì bất cứ lí do gì– một cái cài áo bằng ruby, hay thứ gì đó.Ao ước có được một món đồ trang sức đắt tiền, luôn luôn là, một lý do hàng đầu của đa số những lượt nước mắt mong manh của đàn bà. Thậm chí là trong giấc ngủ, chàng cũng hiểu điều đó.

Tiếng khóc của nàng nhanh chóng tiến tới tiếng khóc đau khổ, thành thật, bị đứt quãng với những hơi thở bị nghẹn lại và sự rùng mình. Bất cứ việc gì chàng đã làm để gây ra sự bùng nổ đó, thì nó đi xa hơn là việc đơn giản quên mất không khen ngơi chiếc áo dài của nàng hay hủy bỏ một cuộc hẹn đi xem hát. Sự bùng nổ này chuẩn bị lấy của chàng một cái vòng cổ kim cương!

Một tiếng nức nở chấn động làm rung toàn bộ cơ thể nàng cùng với ga trải giường. Và một cái vòng tay cùng bộ.

Kiệt sức cả về thể xác và tinh thân, chàng lại chìm sâu vào giấc ngủ, đạt tới niềm vui sướng của nó, nhưng một vài thứ nàng nói đang ngăn chàng lại, kéo mạnh chàng.

"Tôi không biết tôi trông như thế nào ... tôi không biết ...tôi không biết."

Đôi mắt Stephen chợt mở ra, và chàng thình lình quay đầu về phía nàng. Nàng quay mặt đi và dùng tay trái che mồm lại để cố nén những tiếng nức nở, nhưng những tiếng nức nở vẫn đang làm cơ thể nàng rung lên. Mắt nàng nhắm lại, nhưng những giọt lệ vẫn đang chảy thành dòng đều đặn từ dưới hai hàng mi dài ướt sũng và chảy xuống đôi má nhợt nhạt. Nàng đang khóc lóc thảm thiết, nhưng nàng hòan toàn tỉnh táo và sáng suốt, và sự nhẹ nhõm của chàng vì điều đó đã lấn át sự tội lỗi của chàng qua những giọt nước mắt của nàng.

"Ta đã không đủ tỉnh táo để hiểu được câu hỏi của nàng trước đó," chàng nói nhanh. "Ta xin lỗi".

Cơ thể nàng cứng đờ trước âm thanh giọng nói của chàng, và chàng đã thấy nỗ lực dũng cảm mà nàng dùng để chế ngự bản thân trước khi quay đầu lại trên chiếc gối và nhìn chàng.

"Có chuyện gì vậy?" Chàng hỏi một cách cẩn trọng, nhẹ nhàng với một giọng nói mà chàng hi vọng là một âm điệu dịu dàng.

Sheridan không biểu lộ, ngạc nhiên bởi chàng vẫn trông thật mệt mỏi làm sao nhưng cũng thật thanh thản biết bao. Chàng đã phải lo lắng đến chết cho nàng trong những ngày vừa qua, nàng nhận thấy, cảm thấy ngu ngốc và bạc bẽo vì đã khóc như một đứa trẻ con vì một việc mà trên thực tế chỉ hơn một sự phiền phức tạm thời một chút. Sự phiền phức kì cục, kinh khủng, chắc chắn là vậy, nhưng nó không phải như thể là nàng bị liệt hay bị tàn tật hay được chẩn đoán là mắc một căn bệnh chết người. Được chỉ dẫn bởi mong muốn bản năng được xử lí một cách tốt nhất một tình huống khó khăn, nàng hít một hơi run rẩy và gửi cho chàng một nụ cười xin lỗi.

" N- Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi không biết tôi trông như thế nào, và nó –" Nàng đột ngột dừng lại, không muốn làm chàng lo lắng bằng cách nói cho chàng biết điều đó thật khủng khiếp ra sao. " Nó là một việc không quan trọng lắm, thật đấy, nhưng khi ngài đã hoàn toàn tỉnh táo, ngài có thể làm ơn miêu tả tôi chỉ một chút thôi, được không ?"

Stephen nhận thấy sự nỗ lực của nàng để kiểm soát nỗi sợ hãi cũng như làm yên lòng chàng – điều chàng cho là sự dũng cảm xuất sắc và cảm động.

"Miêu tả nàng ... " chàng nói, dừng lại đôi chút. Chàng không biết màu tóc của nàng, và chàng e ngại là nàng sẽ phản ứng như thế nào nếu nàng soi gương, vì thể chàng cố gắng đánh lạc hướng sang một vấn đề khác bằng một câu đùa. " Lúc này, mắt em sưng húp và đỏ," chàng nói với một nụ cười khi chàng liếc nhanh qua đôi mắt nàng để tìm thêm những chi tiết khác, "nhưng chúng... rất to và ... xám, " chàng kết luận với đôi chút ngạc nhiên.

Thực tế nàng có một đôi mắt rất đáng chú ý, Stephen nhận ra – màu xám ánh bạc ở giữa cùng với một viền ngoài mỏng màu đen ở cạnh và nổi bật lên với đường viền lộng lẫy của hàng mi dài đen nhánh.

"Màu xám?" Sheridan nói vẻ thất vọng. "Tôi không nghĩ mình trông lại như thế".

"Bây giờ, khi nó ướt sũng thì chũng trông giống như bạc lỏng vậy".

"Có lẽ, chúng cũng không quá tệ. Thế còn những cái khác thì sao?"

"Ồ, khuôn mặt nàng nhợt nhạt và đầy nước mắt chảy thành vệt, nhưng mặc dù thế nó cũng là một khuôn mặt khá đẹp."

Nàng trông nhự bị giằng xé giữa hoảng sợ, nước mắt và tiếng cười. Vì sự nhẹ nhõm và ngạc nhiên của chàng, nàng quyết định mỉm cười. " Vậy tóc tôi màu gì thế?"

"Hiện giờ," chàng nói quanh co nhanh chóng, " mái tóc của nàng được che phủ bởi một cái... ờ ... khăn đội đầu to màu trắng. Đội một cái khăn đội đầu trên giường đang trở thành mốt thịnh hành nhất, nàng biết đấy".

Buổi tối xảy ra tai nạn, ánh sáng rất yếu và tóc của nàng thì bị che lại trước hết là với một cái mũ trùm đầu, sau là vì máu của nàng. Ngoài ra, lông mi của nàng màu nâu, vậy thì thật hợp lí là tóc nàng sẽ cùng màu. " Tóc của nàng màu nâu," chàng nói giọng quả quyết. "Nâu tối".

"Ngài phải mất khá lâu để quyết định đấy nhỉ".

Nàng nhìn chàng thật thân mật, bối rối nhưng không hề nghi ngờ

"Ta không được tinh ý lắm – về vài thứ," chàng chặn lại, thật ngớ ngân chàng nghĩ.

"Tôi có thể soi gương được không?"

Stephen không chắc nàng sẽ phản ứng thế nào nếu nàng không nhận ra khuôn mặt mình thậm chí khi nàng nhìn thấy nó trong gương và chàng không chắc liệu nàng có khiếp đảm khi nàng nhìn thấy đầu nàng quấn đầy băng và vết thâm tím sẫm màu gần thái dương. Chàng, tuy nhiên, chắc chắn rằng vào cái lúc nàng nhìn vào gương, chàng muốn Whitticomb ở đây, trong trường hợp nàng cần uống thuốc.

"Một ngày khác," chàng nói " có lẽ là ngay mai. Hoặc là khi các lớp băng trên đầu nàng được tháo ra".

Sheridan cảm giác được tại sao chàng không muốn nàng nhìn vào gương, và khi nàng không còn phụ thuộc vào những cơn sợ hãi và không có ý muốn làm những việc khiến chàng mệt mỏi thêm như nàng vừa làm, nàng trở lại với chủ đề trước đó của họ về những cái khăn đội đầu.

"Khăn đội đầu thật tiện dụng, tôi nghĩ. Chúng tránh cho sự phiền phức của việc sử dụng bàn chải và lược và những thứ tương tự."

"Chính xác," Stephen nói, kinh ngạc trước sự duyên dáng và dũng cảm mà nàng thể hiện dưới sự cưỡng ép kinh khủng như thế. Chàng quá vui mừng vì nàng có thể nói chuyện và quá cảm động bởi thái độ của nàng để mà dường như hoàn toàn tự nhiên, hoàn toàn thích hợp, nắm tay nàng trong tay mình, nụ cười trong đôi mắt ánh bạc kì diệu và nhẹ nhàng hỏi thăm, " Nàng đau lắm phải không? Nàng cảm thấy thế nào ?"

"Tôi chỉ đau đầu một chút thôi, chỉ vậy thôi," nàng xác nhận, đáp lại nụ cười dường như cũng như vậy, tự nhiên và thích hợp. " Ngài không cần phải lo lắng rằng tôi cảm thấy tệ như vẻ ngoài."

Giọng nào nhẹ nhàng và ngọt ngào, và bây giờ sự biểu hiện của nàng cởi mở và thẳng thắn. Nàng đã biểu hiện sự lo lắng đầy nữ tính về vẻ ngoài của nàng trước đó, rồi sau đó bình tĩnh chấp nhận là nàng trông không được tuyệt nhất, và bây giờ nàng thực tế là đang đùa cợt về chuyện đó. Tất cả những điều đó đem đến cho Stephen một cảm tưởng rõ ràng là sự giả dối và đòi hỏi là hoàn toàn xa lạ với nàng và rằng nàng thú vị khác thường theo cách đó và có lẽ cũng theo nhiều cách hấp dẫn khác nữa.

Thật không may, sự phát hiện đó ngay lập tức dẫn đến một việc khác- một thứ mà xua đi niềm vui thích của chàng, và nhanh chóng làm chàng rút tay ra khỏi tay nàng. Chẳng có gì là tự nhiên, chẳng có gì là hợp lý về việc mà chàng đang làm hay cách cách chàng đang nghĩ về nàng. Chàng không phải là vị hôn phu của nàng như nàng tin là vậy, chàng là người phải chịu trách nhiệm trước cái chết của anh ta. Phép tắc thông thường, sự tôn trọng tới người đàn ông trẻ chàng đã giết và chỉ sự tế nhị đơn giản thông thường tử tế tất cả đã ra lênh là chàng phải giữ khoảng cách cả về mặt tinh thần lẫn thể xác. Chàng là người cuối cùng trên trái đất có quyền được chạm vào nàng hay nghĩ về nàng theo bất cứ một cách riêng tư nào.

Hi vọng chấm dứt sự thăm viếng của chàng bằng một dấu hiệu nhẹ nhàng, chàng đứng dậy, quay đôi vai đau nhức, cố gắng vận động chúng. Trở lại lời nhận xét cuối cùng về vẻ ngoài của nàng, chàng nói .

"Nhìn chung giả sử ta phải miêu tả em lúc này, ta sẽ nói nàng trông giống như một xác ướp hợp mốt."

Nàng cười khúc khích một cách yếu ớt vì câu nói đó, nhưng nàng đang mệt mỏi, và chàng nhận thấy điều đó.

"Ta sẽ bảo người hầu mang bữa sáng vào. Hứa với ta là nàng sẽ ăn chút gì nhé"

Nàng gật đầu, và chàng quay bước đi.

"Cám ơn" nàng nói khẽ khàng phía sau chàng và chàng quay lại, bối rối.

"Vì cái gì?"

Đôi mắt vô tư đó hướng vào chàng, xuyên suốt, tìm tòi và Stephen có một cảm giác thoáng qua là nàng có thể nhìn thẳng vào tâm hồn đen tối của chàng. Tuy nhiên nàng rõ ràng đã không biết được giới hạn thực sự của chàng, bởi vì một nụ cười ấm áp nở ra trên đôi môi mềm của nàng.

"Vì đã ở đây cả đêm với tôi" .

Lòng biết ơn của nàng chỉ làm chàng cảm thấy tội lỗi hơn về mọi chuyện, về một sự dối trá kinh tởm, vì làm nàng nghĩ về chàng như một chàng hiệp sĩ bạch mã ga lăng, thay vì một tên đểu giả xấu xa mà chàng thực sự là như vậy. Nghiêng đầu cúi chào theo cách khôi hài, Stephen gửi cho nàng một điệu cười trơ trẽn và sự sáng suốt có chủ tâm thể hiện tính cách thật của chàng; " Đây là lần đầu tiên ta được cảm ơn bởi một phụ nự đẹp vì đã ở cả đêm cùng cô ấy"

Nàng trông có vẻ ngượng ngùng, không bị hoảng sợ, nhưng điều đó không làm chàng giảm bớt cảm giác khuây khỏa của bản thân chàng. Chàng không hề làm cái việc "thú tội" tế nhị đó về bản chất thật sự của chàng bởi vì chàng mong muốn hoặc ao ước sự xá tội, hoặc ước được thú tội. Vấn đề lớn nhất với chàng bây giờ là rằng chàng tối thiểu cần phải trung thực với nàng để thay đổi, và việc đó cứu rỗi chàng chút ít theo đánh giá của bản thân chàng.

Khi chàng hướng xuống hành lang dài tới phong ngủ riêng của chàng, Stephen cảm thấy hoàn toàn phấn khởi lần đầu tiên trong nhiều tuần, không, trông nhiều tháng: Charise Lancaster đang trên đường hoàn toàn bình phục. Chàng hoàn toàn chắc chắn về diều đó. Nàng chuẩn bị qua khỏi, điều đó có nghĩa là chàng giờ đây có thể thông báo cho cha nàng về tai nạn và cùng lúc gửi cho ông ta một vài đảm bảo cần thiêt về sự bình phục sau rốt của nàng. Đầu tiên chàng phải xác định chỗ ở của ông ta, nhưng nhiệm vụ đó và việc chuyển bức thư đều có thể qua tay Matthew Bennett và người của ông ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.