Until You – Em Có Để Ta Hôn Em Không?

Chương 11



Stephen liếc lên từ lá thư mà chàng đang đọc và gật chào người đàn ông tóc sáng khoảng gần 30 tuổi đang bước lại phía chàng .

"Ta xin lỗi vì đã cắt ngang kì nghỉ của anh ở Paris," chàng nói với Matthew Bennett, "nhưng chuyện này đủ khẩn cấp, và nhạy cảm để đề nghị sự chú ý riêng của anh."

"Tôi rất vui mừng được trợ giúp bằng bất cứ cách nào tôi có thể, thưa ngài," vị luật sư trả lời không hề do dự. Bá tước ra hiệu về phía cái ghế da ở phía trước bàn làm việc của chàng, và Matthew ngồi xuống, cảm thấy không mất thể diện- và không ngạc nhiên- dù người đàn ông đã triệu anh ta tới từ kì nghỉ rất cần thiết bây giờ lại đang bắt anh ta đợi một lúc trong khi ông ta đọc xong lá thư của mình. Từ nhiều thế hệ, gia đình Matthew đã có đặc quỳên là người cố vấn pháp luật của gia đình Westmoreland , và như Matthew biết khá rõ, sự danh giá đó và những khoản tiền thưởng rất lớn đi kèm với nó là bổn phận buộc người ta phải sẵn sàng bất cứ ở đâu và bất cứ khi nào mà Bá tước của Langford cần đến.

Mặc dù Matthew là thành viên ít thâm niên của hãng gia đình, nhưng anh ta đã thông thạo những công việc làm ăn của nhà Westmoreland , và anh ta thậm chí là đã được trong vài năm trở lại đây còn được giao cho giải quyết những nhiệm vụ cá nhân cực kì không bình thường từ anh trai của Bá tước, Công tước của Claymore. Vào thời điểm đó, Matthew cảm thấy có một chút đe dọa và thiếu cân bằng khi anh ta đáp lại những lời triệu tập của ngài công tước, và anh ta đã phải trải qua một sự thiếu bình tĩnh một cách lúng túng khi anh ta nghe đến loại nhiệm vụ của mình. Tuy nhiên, anh ta giờ đã già dặn và khôn ngoan hơn, và cũng khá vui vẻ tin tưởng rằng anh ta có thể giải quyết được bất kì vấn đề "nhạy cảm" nào của bá tước mà đòi hỏi sự chú ý của anh ta – mà không hề chớp mắt ngạc nhiên.

Và vì thế anh ta chờ đợi hoàn toàn trầm tĩnh để nhận ra cái chi tiết "khẩn cấp" cần sự chú ý ngoại lệ của anh ta, sẵn sàng góp ý kiến với các phần của một bản hợp đồng, hoặc có lẽ là một sự thay đổi theo ý muốn. Căn cứ vào cách sử dụng từ "nhậy cảm", Matthew nghiêng về suy nghĩ là vấn đề có lẽ dính dáng tới với thứ riêng tư hơn- có lẽ là sự thu xếp một khoản tiền và nhà cửa cho cô tình nhân hiện tại của bá tước, hoặc là một một món quà từ thiện, bí mật.

Không để Bennett đợi lâu hơn, Stephen đặt lá thư từ người quản lí ở điền trang Northumberland của chàng sang một bên. Dựa đầu vào lưng ghế, chàng liếc nhìn lơ đãng lên lớp vữa của bức bích họa trên trần nhà cao khoảng 25 feet, suy nghĩ của chàng chuyển từ lá thư của Steward tới việc khác, vấn đề phức tạp hơn về Charise Lancaster . Chàng chuẩn bị nói khi người trợ lý quản gia, một ông già lớn tuổi người mà Stephen nhận ra một cách khá muộn là người hầu trước đây của Burleton , cắt ngang với một tiếng đằng hắng lịch sự và nói với một chút tuyệt vọng,

"Tiểu thư Lancaster đang nhất quyết đòi ra khỏi giường, thưa ngài. Chúng tôi nên nói gì với cô ấy ạ ?"

Stephen chuyển cái nhìn của chàng tới người quản gia mà không nâng đầu lên, mỉm cười một chút vì nàng rõ ràng là đang cảm thấy khá hơn rất nhiều.

"Nói với cô ấy là ta không có ý định để cô ấy ra khỏi giường trong suốt một tuần. Nói với cô ấy là ta sẽ tới thăm sau bữa ăn khuya."

Quên đi sự trộn lẫn của sự choáng váng, ngạc nhiên và mất tinh thần thoáng qua trên vẻ mặt ôn tồn thông thường của Mattew Bennett, hoặc là kết luận không đúng mà người đàn ông còn lại có lẽ đã rút ra từ cái dấu hiệu mỉm cười của chàng, Stephen quyết định đâm đầu vào giải quyết vấn đề của chàng.

"Ta dường như đã kiếm được một "vị hôn thê"", chàng bắt đầu.

"Tôi xin gửi tớ ngìa những lời chúc mừng chân thành nhất!" Matthew nói.

"Cô ấy không phải là vị hôn thể của ta, mà là của Arthur Burleton ."

Sau một khoảng dừng rõ rệt, trong khi mà Matthew cố gắng để nghĩ về một vài lời đáp thích hợp cho sự tiết lộ đó, anh ta nói, " Trong trường hợp này, làm ơn chuyển lời ... ờ.. chúc mừng của tôi tới quí ông đó."

"Ta không thể. Burleton đã chết rồi"

"Thật đáng tiếc."

"Ta đã giết anh ta."

" Chuyện đó tệ hơn rất nhiều, " Mattew nói trước khi anh ta có thể ngăn được bản thân. Có những điều luật chống lại việc đấu tay đôi, và tòa án đang dùng cái thái độ cứng rắn dạo gần đây. Hơn nữa, sự hiện diện hiển nhiên của vị hôn thế của người đàn ông quá cố kia trên giường của ngài bá tước trong trường hợp của ông ta cũng sẽ không có lợi chút nào. Suy nghĩ của vị luật sư sẵn sàng để tìm kiếm những lời biện hộ tốt nhất có thể, Matthew nói, " Đó là đấu súng hay gươm ? "

" Không, đó là một cái xe ngựa ".

" Xin lỗi, nhưng ngài có thể nhắc lại được không ? "

" Ta chẹt qua anh ta. "

«Việc đó không phải không rắc rối như đấu gươm hay đấu súng, " Matthew nói một cách lơ đãng, " nhưng dễ hơn nhiều để bào chữa. " Quá lo lắng để chú ý tới cái nhìn kì lạ của vị bá tước đang xoáy vào mình, anh ta tiếp tục một cách thận trọng, " Tòa án có bị thuyết phục để chấp nhận quan điểm là nếu như ngài thực sự có ý giết anh ta, ngài đã chon một cuộc đấu tay đôi. Xét cho cùng, kĩ năng đấu súng của ngài được biết đến một cách rộng rãi. Chúng ta có thể cho gọi cả tá nhân chứng để chứng thực được sự thật đó. Theodore Kittering sẽ là một nhân chứng xuất sắc về mặt này- anh ta đã là một tay súng cừ khôi trước khi ngài làm anh ta bị thương ở vai. Không, chúng ta tốt hơn là để anh ta không dính vào chuyện đó, bởi vì anh ta không quí mến gì ngài, và cuộc đấu tay đôi chắc chắn sẽ lộ ra trong phiên tòa. Thậm chí không cần đến lời khai của Kittering, chúng ta cũng có thể thuyết phục được tòa án rằng cái chết của Burleton không phải là chủ ý của ngài- rằng chỉ là vô tình xảy ra chuyện đó và hơn thế, nói một cách nhẹ nhàng hơn, là một tai nạn ! "

Rất hài lòng với lập luận của mình, Matthew thu cái nhìn thận trọng của mình từ bên này qua bên kia căn phòng và cuối cùng là nhìn vào vị bá tước, người nói rất rõ ràng và rất chậm rãi, " Thật chẳng may là ta lại quá chậm hiểu, ta có thể hỏi là anh đang nói đến cái quái quỉ gì thế ? "

" Xin lỗi, ngài có thể nhắc lại ? "

" Ta phải hiểu là anh nghĩ ta chẹt qua anh ta một cách có chủ ý, đúng vậy không ? "

" Tôi có cảm tưởng như vậy, vâng. "

" Ta có thể hỏi, " quí ngài của anh ta kéo dài giọng, " Có cái lí do hợp lí nào để ta có thể đã có một hành động như vậy ? "

" Tôi cho rằng lí do của ngài phải là chuyện gì đó... ờ . có quan hệ trực tiếp với .. ờ ... sự xuất hiện chắc chắn của một quí cô trẻ tuổi, người không được phép rời khỏi ... ờ... phòng ngủ của ngài. "

Ngài bá tước gửi cho anh ta một trận cười sắc giòn mà có một âm thanh bực tức trong đó, như thể cười to là việc gì đó lạ lẫm với chàng.

" Tất nhiên, »Stephen nói. »Ta thật ngớ ngẩn làm sao. Vâỵ chứ anh có còn đi tới một cái kết luận nào khác nữa không ? "

Thẳng người trên ghế, chàng nói chuyện bằng một âm điệu nhanh nhẹn và gọn gàng. " Tuần trước, người phụ nữ trẻ trên gác- Charise Lancaster – đã tới nước Anh từ Mỹ. Cô ta đã đính hôn với Burleton , và đám cưới của họ sẽ được tổ chức vào ngay hôm sau bằng giấy phép đặc biệt. Khi ta có trách nhiệm với cái chết của anh ta, và khi không còn ai khác để nói cho cô ấy biết chuyện gì đã xảy ra, đương nhiên là ta phải đi đón con tàu của cô ta và bào cho cô tin buồn này. Ta đang nói chuyện với cô ấy trên boong tàu khi kẻ ngu ngốc nào đó đã mất điều khiển cái lưới chứa đày hàng hóa và nó va vào đầu cô ấy. Khi người bạn đồng hành duy nhất của cô ấy là một cô hầu gái của các quí cô, và khi cô Lancaster quá bệnh để có thể rời khỏi nước Anh trong một khoảng thời gian ngắn, ta sẽ phải nhờ anh thông báo cho gia đình cô ấy biết tất cả những chuyện này và hộ tống bất kì thành viên nào trong gia đình muốn trở lại đây tới nước Anh. Thêm vào đó, ta muốn sắp đặt vụ việc của Burleton . Hãy sắp xếp tất cả một cách hoàn chỉnh hồ sơ về anh ta như anh có thể ,như thế ta có thể thấy được chỗ để bắt đầu. Điều tối thiểu nhất ta chắc chắn có thể làm là tên của anh ta sẽ được xóa khỏi mọi khoản nợ mà anh ta đã không có thời gian thu xếp trước khi chết. "

" Ồ, tôi biết ! " Matthew nói với một nụ cười nhẹ nhõm mà anh ta đã vui mừng thấy bá tước trở lại.

" Tốt ".

Với lấy cái bút lông và giấy trên bàn, Matthew nói với cây bút sẵn sàng, " Gia đình cô ấy sinh sống ở đâu và họ hàng cô ấy tên là gì ? "

" Ta không biết. "

" Ngài không... biết ? "

" Không "

" Có lẽ, »Matthew gợi ý, một cách rất cẩn trọng và rất kính cẩn, " Chúng ta có thể hỏi quí cô trẻ đó được không ? "

" Chúng ta có thể, " Stephen nói khô khốc, " nhưng cô ấy sẽ có cực kì ít để kể cho anh nghe. " Cảm thấy thương hại vị luật sư, chàng thêm vào " Vết thương của cô ấy ở đầu và rất xấu đủ để gây ra việc mất trí nhớ, mà bác sĩ Whitticomb tin rằng nó chỉ hoàn cảnh tạm thời. Thật không may, mặc dù sức khỏe của cô ấy đã gần như hồi phục, nhưng trí nhớ thì vẫn chưa. "

" Tôi rất lấy làm tiếc khi nghe điều đó. " Matthew nói một cách chân thành. Nghĩ rằng sự lo lắng cho người phụ trẻ đã phần nào làm giảm bớt phần nào sự sáng suốt thường ngày của ngài bá tước, anh ta đề nghị một cách khôn khéo, " Có lẽ cô hầu gái có thể giúp đỡ ? "

" Ta chắc chắn là cô ta có thể. Nếu ta biết được cô ta ở đâu. "

Với sự thích thú che dấu, Stephen quan sát vị luật sự cố gắng giữ cho vẻ mặt không lộ ra bất kì cảm xúc gì. " Ta đã cho người tới cabin của cô ấy trong vòng vài phút sau tai nạn, nhưng cô hầu gái đã không được tìm thấy ở đâu cả. Một trong số thủy thủ đoàn nghĩ rằng cô ta có thể là người Anh và vì thế có lẽ đã về thăm nhà gia đình. "

" Tôi biết, " Matthew đáp, nhưng anh ta vẫn chưa hết băn khoăn. " Trong trường hợp đó, chúng ta có thể bắt đầu việc điều tra trên tàu. "

" Nó đã khởi hành sáng hôm sau. "

" Ồ, vâng. Thế còn về hành lý của cô ấy ? Có cái gì trong đó có thể cho chúng ta manh mối tới phương diện gia đình của cô ấy?"

"Có thể là có. Nhưng thật không may là hành lý của cô ấy đã đi cùng với con tàu".

"Ngài chắc chứ?"

"Khá chắc. Ở vào hậu quả tức thì của tai nạn, điều bận tâm duy nhất của ta là chú ý đến sức khỏe của cô ấy không chậm trễ. Ngày hôm sau, ta đã cho người đến lấy hành lí của cô ấy nhưng con tàu Morning Star đã vừa nhổ neo."

"Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu cuộc tìm kiếm tại văn phòng của con tàu. Chắc chắn sẽ phải có bản kê khai hành khách và bản kê khai hàng hóa, và họ có thể nói cho chúng ta biết những trạm dừng chân của cô ấy ở nước Mỹ."

"Vậy hãy bắt đầu ở văn phòng tàu biển,"Stephen đồng ý.

CHàng đứng dậy, kết thúc cuộc nói chuyện, và Matthew cũng nhanh chóng bật dậy, đầu óc của anh ta sẵn sàng cuộc tìm kiếm mà anh ta chuẩn bị thực hiện.

"Tôi mới chỉ đến thuộc địa có một lần, " anh ta nói. "Tôi không phiền với một chuyến viếng thăm nữa."

"Ta rất lấy làm tiếc vì đã phải cắt ngắn kì nghỉ của anh," Stephen nhắc lại. "Tuy nhiên, Có một lí do khẩn cấp khác, ngoại trừ việc hiển nhiên này. Whitticomb đang trở nên lo lắng rằng trí nhớ của cô ây không biểu hiện dù là dấu hiệu mờ nhạt nhất sẽ quay trở lại. Ta hi vọng rằng gặp lại những người từ quá khứ có lẽ sẽ giúp ích được."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.