Until You – Em Có Để Ta Hôn Em Không?

Chương 8



„ Bệnh nhân của chúng ta hôm nay ra sao rồi?" Bác sĩ Whitticomb hỏi khi người quản gia của Westmoreland đưa ông ta vào phòng làm việc của ngài Bá Tước. Bất chấp giọng nói hoạt bát của bác sĩ Whitticomb, ông vẫn cảm thấy bi quan về những cơ hội bình phục của nàng cũng như Stephen Westmoreland , người đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh lò sưởi, hai khuỷu tay chàng chống lên đầu gối, đỡ đầu chàng trong hai bàn tay.

"Không có sự thay đổi nào," ngài Bá tước nói, mệt mỏi xoa tay trên mặt trước khi chàng nhìn lên. "Cô ấy vẫn im lặng như chết. Những người hầu gái trong phòng ngủ được lệnh phải tiếp tục nói chuyện với cô ấy như ông đã đề nghị. Tôi thậm chí đã thử tự nói chuyện với cô ấy một vài phút trước, nhưng cô ấy không phản ứng gì. Đã ba ngày rồi, " chàng lưu ý khi sự thiếu kiên nhẫn một cách nản chí xen vào giọng nói của chàng" Bác sĩ không làm được điều gì sao?"

Bác sĩ Whitticomb kéo cái nhìn từ hình dáng hốc hác của ngài Bá tước, kiềm chế sự thôi thúc đòi hỏi chàng hãy nghỉ ngơi, điều mà ông biết là chẳng có hiệu quả gì, và thay vì thế ông nói, "Cô ấy nằm trong bàn tay của chúa, chứ không phải của tôi. Tuy nhiên, tôi sẽ lên trên và ghé qua thăm cô ấy."

" Rất tốt nếu ông định làm như vậy," uy quyền của chàng lại trở lại. Lờ đi sự bùng nổ cáu kỉnh của nhà quí tộc, Hugh Whitticomb bước lên cầu thang chính và rẽ sang trái ở trên cùng. Khi ông quay lại phòng làm việc một lúc sau, ngài Bá tước vẫn đang ngồi như chàng vần ngồi lúc trước, nhưng vẻ mặt của bác sĩ Whitticomb đã tươi tỉnh lên một cách đáng kể.

"Rõ ràng là" ông nói một cách khô khan, "việc tới thăm của tôi đã làm được cái gì đó tốt, sau tất cả. Hoặc có lẽ cô ấy đơn giản là thích giọng nói của tôi hơn của các cô hầu gái.

Stephen giật mạnh đầu lên, cái nhìn chằm chằm của chàng xuyên suốt khuôn mặt của vị bác sĩ. "Cô ấy đã tỉnh táo?"

"Bây giờ cô ấy đang nghỉ ngơi, nhưng cô ấy đã đi vòng quanh và thậm chí là nói vài từ với tôi. Như hôm qua thì tôi không bỏ một xu vào phần cơ hội của cô ấy, nhưng cô ấy trẻ và khỏe mạnh, và tôi nghĩ cô ấy có thể qua được". Đang nói tất cả những thứ ông phải nói về chủ đề này, bác sĩ Whitticomb nhìn vào những đường khắc sâu của sự mệt mỏi và căng thẳng trên đôi mắt và mồm cuả Stephen và đề cập ngay điều thứ hai trong những vấn đề quan tâm hàng đầu của ông:

" Ngài, tuy nhiên, nhìn giống hệt như một con quỉ, thưa ngài," ông tuyên bố với sự thân mật không ý tứ của một người bạn lâu năm của gia đình. "Tôi đã chuẩn bị gợi ý chúng ta cùng nhau lên trên để xem cô ấy sau bữa ăn khuya- với điều kiện là ngài mời tôi ở lại dùng bữa ăn khuya, tất nhiên- nhưng trông thấy ngài có thể sẽ làm cô ấy hoảng sợ mà tái phát bệnh nếu như ngài không ngủ một chút và cạo râu trước."

"Tôi không cần ngủ chút nào," Stephen nói, quá thanh thản đến nỗi chàng cảm thấy tuyệt đối đầy năng lượng khi chàng đứng dậy, đi qua tới cái khay bằng bạc, và kéo cái nút ra khỏi chiếc bình cổ thon bằng pha lê.

"Tuy nhiên tôi không phản đối việc cạo râu," chàng nói với một nụ cười nhẹ khi chàng rót brandy vào hai cái cốc thủy tinh và đưa một trong hai cái cho vị bác sĩ. Nâng cốc của mình lên với tư thế chúc mừng, chàng nói,

"Vì kĩ năng của ông để mang lại sự bình phục cho cô ấy."

"Đó không phải kĩ năng của tôi mà đó giống như một điều kì diệu hơn," vị bác sĩ nói, lưỡng lự uống chúc mừng.

"Vậy thì vì sự bình phục một cách thần kì," Stephen nói, nâng cốc tới môi, rồi chàng lại dừng lại khi Whitticomb không thừa nhận sự chúc mừng thứ hai với một cái lắc đầu khác.

"Tôi .. không nói cô ấy đã bình phục, Stephen . Tôi nói cô ấy tỉnh táo và cô ấy có thể nói."

Ngài Bá tước nhận thấy sự ấp úng trong giọng nói của ông, và đôi mắt màu xanh da trời sắc nheo lại sắc bén trên khuôn mặt của bác sĩ Whitticomb, đòi hỏi một lời giải thích. Với một tiếng thở dài miễn cưỡng, vị bác sĩ đồng ý sự đồi hỏi.

"Tôi đã hi vọng trì hoãn việc nói cho ngài điều đó cho đến sau khi ngài nghỉ ngơi chút ít, nhưng thực tế là thậm chí nếu cô ấy bình phục về thể xác- và tôi không thể hứa với ngài cô ấy sẽ- vẫn sẽ có một vấn đề. Một biến chứng. Tất nhiên, nó có thể rất tạm thời. Sau đó nó có thể ko lặp lại nữa".

"Ý của ông là cái quái quỉ gì vậy?"

"Cô ấy không có kí ức, Stephen ."

"Cô ấy, cái gì" chàng gặng hỏi.

"Cô ấy không nhớ bất cứ chuyện gì đã xảy ra trước khi cô ấy mở mắt trong phòng ngủ trên gác. Cô ấy không biết mình là ai hay tại sao cô ấy ở nước Anh. Cô ấy không thể thậm chí nói với tôi tên cô ấy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.