Until You – Em Có Để Ta Hôn Em Không?

Chương 9



Để bàn tay trên cái nắm tay cửa bằng đồng thau được trang trí hoa văn, bác sĩ Witticomb dừng lại trước khi bước vào phòng người bệnh của ông. Quay lại phía Stephen , ông hạ giọng và đưa ra một vài cảnh báo và lời chỉ dẫn phút cuối :

"Những vết thương ở đầu khó có thể đoán trước được. Đừng hoảng sợ nếu cô ấy không nhớ là đã nói chuyện với tôi vài giờ trước. Mặt khác, cô ấy cũng có thể đã hoàn toàn lấy lại được trí nhớ. Hôm qua, tôi đã nói chuyện với một đồng nghiệp của tôi, người có nhiều kinh nghiệm hơn tôi với những vết thương nghiêm trọng ở đầu, và chúng tôi đều cảm thấy có thể sẽ là một sai lầm khi cho cô ấy dùng cồn thuốc phiện bất kể là những cơn đau đầu của cô ấy có thể trở nên dữ dội như thế nào. Mặc dù nó có thể giúp cơn đau của cô ấy, thuốc phiện sẽ làm cho cô ấy ngủ và chúng tôi cũng đều nghĩ thật là cấp bách để giữ cô ấy tỉnh táo và nói chuyện."

Stephen gật đầu, nhưng Whitticomb vẫn chưa nói xong. " Sớm nay, cô ấy trở nên rất lo âu và kinh hoàng khi cô ấy đã không thể nhớ được bất cứ chuyện gì, vì thế, đừng làm gì, dưới bất cứ tình huống nào, đừng nói hoặc làm bất cứ điều gì làm tăng thêm sự lo lắng của cô ấy. Khi chúng ta đi vào, cố gắng làm cho cô ấy cảm thấy bình tĩnh và yên lòng, và chắc chắn rằng bất kì người hầu nào bước vào phòng ngủ đó cũng phải được yêu cầu như vậy. Như tôi đã nói, những vết thương ở đầu rất nguy hiểm và rất khó có thể nói trước, và chúng tôi không muốn mất cô ấy." Hài lòng là ông đã bao hàm được mọi chuyện, ông xoay cái tay nắm cửa.

Sheridan cảm thấy có người hiện diện trong căn phòng tăm tối khi nàng trôi nổi trong màn sương mù màu xám dễ chịu, trôi dạt ra ra vào vào trong giấc ngủ, ý nghĩ của nàng không nhận ra được sự sợ hãi lẫn lo âu, chỉ có chút ít bối rối. Nàng bám lấy cái cảm giác sung sướng đó, bởi vì nó cho phép nàng giải thoát nỗi sợ hãi không tên và những câu hỏi ám ảnh cứ nói đi nói lại ở phía trong cùng kí ức của nàng.

"Cô Lancaster?"

Giọng nói rất gần bên tai nàng, tử tế nhưng dứt khoát và khá quen thuộc "Cô Lancaster?"

Ông ta đang nói với nàng. Nàng buộc mình mở mắt và chớp mắt, cố gắng tập trung, nhưng thị lực của nàng mờ đi một cách kì lạ và nàng nhìn thấy mọi vật đều biến thành hai, mỗi cái lại chồng lại cái kia. "Cô Lancaster?"

Nàng lại chớp mắt, và những hình ảnh chia ra hai người đàn ông một trong số họ tầm trung niên và tóc xám, với cặp kính gọng thép và một bộ ria mép gọn gàng. Ông ta trông tử tế và đáng tin, như giọng nói của ông ta vậy. Người đàn ông còn lại trẻ hơn nhiều. Đẹp trai. Không quá tử tế. Cũng không quá đáng tin. Lo lắng.

Người đàn ông lớn tuổi hơn đang mỉm cười với nàng và nói chuyện. "Cô còn nhớ tôi không, cô Lancaster?"

Sheridan bắt đầu gật đầu, nhưng sự di chuyển làm đầu nàng đau kinh khủng đến nỗi những giọt nước mắt bất chợt đốt cháy đôi mắt nàng.

"Cô Lancaster, cô có nhớ tôi không ? Cô có biết tôi là ai không? "

Cẩn thận để không di chuyển đầu khi nói, nàng trả lời câu hỏi của ông : »Bác sĩ "-

Môi nàng cảm thấy khô và nứt nẻ, nhưng nói chuyện không có vẻ như làm tăng thêm cơn đau đầu của nàng. Cái khoảnh khắc nàng nhận ra rằng, những câu hỏi của chính nàng bắt đầu dồn lên trong nàng.

" Tôi đang ở đâu ? "

" Cô đang an toàn ".

" Ở đâu ? " nàng khăng khăng hỏi.

" Cô đang ở trên nước Anh. Cô đã đi tàu từ nước Mỹ. "

Vì lí do nào đó, điều này làm nàng cảm thấy không dễ dàng, thất vọng. " Tại sao ? "

Hai người đàn ông trao đổi bằng ánh mắt, rồi vị bác sĩ nói một cách chắc chắn, " Điều đó tất cả sẽ quay lại với cô tùy theo thời gian. Đừng lo lắng với bất kì chuyện gì lúc này."

"Tôi.. muốn biết," nàng cố nài nỉ, tiềng thì thầm của nàng khàn đi cùng với sự căng thẳng.

"Rất tốt, cô bé," ông đồng ý ngay lập tức, vỗ nhẹ vào cánh tay nàng. Sau sự ngắc ngứ thoảng qua ông cười như thể ông đang mang lại cho nàng những tin tức vui vẻ và nói, "Cô tới đây để gặp vị hôn phu của mình."

Vị hôn phu. Rõ ràng, nàng đã đính hôn... với người đàn ông còn lại, nàng nghĩ vậy, bới vì anh ta là người trông có vẻ lo lắng cho nàng nhất. Lo lắng và kiệt sức. Nàng chuyển cái nhìn của mình sang người đàn ông trẻ hơn và gửi cho chàng một nụ cười mệt mỏi, làm yên lòng, nhưng chàng đang nhăn mặt với vị bác sĩ điều trị người đang lắc đầu với chàng như một sự cảnh báo nào đó. Cái nhăn mặt ấy làm nàng lo lắng vì lý do nào đó, và cả cái nhìn cảnh báo của vị bác sĩ, nhưng nàng không biết tại sao. Thật là phi lý, nhưng lúc này, khi nàng không biết nàng là ai hay nàng đã ở đâu hay nàng đã tới đây như thế nào, chỉ có duy nhất một việc là nàng dường như biết chắc chắn là ai đó đã luôn phải xin lỗi vì đã gây ra chuyện không vui cho người khác. Nàng biết cái phép tắc lịch sự đó như thể nó đã ăn sâu vào nàng- theo bản năng, bị bắt buộc, cấp bách.

Sherry để cho sự ép buộc không chống lại được đó chi phối mình, và bằng một giọng nhỏ, yếu ớt, nàng đợi cho đến khi vị hôn phu của nàng nhìn nàng và nói, "Tôi xin lỗi".

Chàng nhăn mặt như thể là lời nói của nàng làm chàng đau đớn, và rồi lần đầu tiên theo như trí nhớ của nàng, nàng nghe giọng của chàng - sâu lắng, đáng tin và dịu dàng đến mức khó tin. " Đừng xin lỗi. Mọi thứ sẽ trở nên tốt thôi. Tất cả những gì nàng cần là một chút thời gian và nghỉ ngơi."

Hành động nói bắt đầu đòi hỏi nàng cố gắng nhiều hơn nàng có thể làm. Kiệt sức và hoang mang, Sherry nhắm mắt lại, rồi nàng nghe thấy những những người đàn ông đi chuyển như thể là đang rời đi. " Đợi đã.." nàng nói. Khiếp sợ một cách đột nhiên và phi lí vì bị bỏ lại một mình và vì bị chìm lại vào trong khoảng trống tối tăm đang kéo mạnh nàng và không bao trở nên có thể nổi lên nữa, nàng nhìn cả hai người đàn ông, rồi đặt cái nhìn cầu khẩn vào vị hôn phu của mình. Chàng là người mạnh mẽ hơn, trẻ hơn, có sức sống hơn- chàng sẽ giữ cho những con quỉ trong óc nàng bị dồn vào đường cùng, với sức mạnh tuyệt đối của ý chí, nếu chúng quay trở lại quấy nhiễu nàng."Ở lại," nàng nới bằng giọng thì thầm yếu ớt mà đã làm cạn kiệt sức mạnh cuối cùng của nàng."Làm ơn".

Khi chàng ngập ngừng và nhìn vị bác sĩ, Sheridan làm ướt đôi môi nứt nẻ và, hít một hơi khó nhọc, nàng phát âm một từ không rõ với tất cả những suy nghĩ và cảm xúc đang đối chọi bên trong nàng."Sợ hãi". Hai mí mắt nàng cảm thấy nặng như chì, và chúng khép lại chống lại sự cố gắng của nàng, đóng nàng khỏi thế giới của sự sống. Sự kinh hoàng bắt đầu ấn nàng xuống, khiến nàng đấu tranh vì không khí... Và rồi nàng nghe một tiếng kéo lê sắc nhọn của những cái chân ghế trên sàn nhà bằng gỗ bóng loáng khi cái ghế nặng nề được kéo tới bên cạnh giường.

"Không có gì phải sợ cả," vị hôn thê của nàng nói.

Sheridan dịch tay nàng từng inch một trên ga trải giường, một đứa trẻ đang mò mẫm tìm kiếm sự che chở từ cha mẹ nàng thậm chí không thể nhớ. Những ngón tay dài đầy nam tính đặt lên lòng bàn tay nàng và giữ nó bằng một cái nắm tay làm yên lòng.

"Ghét ... sợ hãi ," nàng thì thầm.

"Ta sẽ không bỏ nàng. Ta hứa."

Sheridan giữ chặt lấy tay chàng và giọng nói của chàng, và lời hứa của chàng và nàng mang cả ba cùng mình vào một giấc ngủ sâu, không mộng mị.

Sự tội lỗi và sợ hãi làm ngực Stephen đau nhói khi chàng thấy nàng trượt sâu hơn và sâu hơn vào giấc ngủ. Đầu nàng quấn đầy băng và mặt nàng nhợt nhạt như bóng ma, nhưng điều làm chàng ấn tượng mạnh mẽ đó là nàng trông thật bé nhỏ biết bao trên giường, bị nuốt chửng bởi gối và ga trải giường.

Nàng đã xin lỗi, trong khi chàng hoàn toàn mới đáng bị khiển trách, không chỉ vì cái chết của vị hôn thê và những giấc mơ của nàng, mà còn cả vì cả cái tai họa này. Chàng biết những sự nguy hiểm trên boong tầu , và chàng lúc đó đã xác định được vị trí của mình và của nàng, thẳng trên đường đi của ròng rọc. Trên tất cả, chàng đã quá bận tâm đến phản ứng của nàng trước cái chết của Burleton đến nỗi chàng đã lơ là không nhìn thấy cái lưới đầy hàng hóa đang đung đưa về phía nàng và rồi chàng đã quên không phản ứng lại kịp thời với tiếng thét cảnh báo của người thợ bốc vác. Và khi nàng không ở trong tình huống choáng váng với những việc Stephen đã thông báo với nàng, và cái cách thẳng thừng, lạnh lùng mà chàng đã nói với nàng, rồi nàng có thể đã phản ứng kịp thời để bảo vệ mình.

Nếu như vậy, chàng đã đặt nàng vào con đường dẫn tới sự nguy hiểm, quên mất việc phải bảo vệ nàng, và rồi làm tất cả ngoại trừ không thể để nàng tự bảo vệ bản thân. Nếu nàng chết, lỗi hoàn toàn là ở chàng, và chàng biết chàng sẽ không bao giờ có thể sống với điều đó trong lương tâm của chàng. Chàng đã phải mang đủ gánh nặng về cái chết của Burleton trẻ tuổi bị giầy vò trong đêm và ám ánh vào ban ngày.

Hơi thở của nàng đột nhiên thay đổi, và sự sợ hãi chụp lấy chàng. Chàng nín thở cho đến khi ngực nàng phập phồng với nhịp điệu có vẻ như là đều đăn hợp lí, rồi chàng thở phào và nhìn xuống cái bàn tay đang để yên một cách tin cậy trong lòng bàn tay chàng. Những ngón tay của nàng dài và duyên dáng và mềm mại. nhưng móng tay nàng đã bị cắt rất ngắn- một bàn tay quí phái thuộc về một quí cô trẻ tuổi nghiêm nghị và phép tắc với thiên hướng rõ ràng là gọn gàng và tiện lợi, chàng nghĩ vậy.

Chàng rời cái nhìn tới khuôn mặt nàng, và nếu chàng không nửa mất trí vì sợ hãi và nửa tê liệt vì kiệt sức, chàng đã mỉm cười khi chàng tự hỏi liệu nàng sẽ cảm thấy khuôn mặt của nàng như thế nào, nó mang cho nàng một nét nghiêm nghị và thực tế. Chắc chắn là không có gì nghiêm nghị với đôi môi mềm, mọng, và chẳng có gì thục tế với hàng mi dài, cong một cách khó tin đang nằm như hai vầng trăng lưỡi liềm tươi tốt dưới mắt nàng. Chàng không biết màu của tóc hay mắt nàng, nhưng gò má của nàng được đúc tinh tế, làn da màu ngà của nàng gần như trong mờ. Tương phản với tất cả những phần khác của nàng, những phần có vẻ như mỏng manh nữ tính, là sự cương quyết trong cái cằm nhỏ của nàng, dấu vết của sự bướng bỉnh. Không, Stephen tự sửa lại mình, nó có vẻ giống như dấu vết của lòng can đảm hơn. Nàng không hề khóc vì đau hay vì sợ hãi, nàng đã nói nàng ghét sự sợ hãi, việc mà nàng mặc nhiên muốn đánh bại cái cảm giác yếu đuối hơn là chịu thua nó.

Nàng không nghi ngờ gì là rất can đam, chàng quyết định, và cũng tốt bụng nữa- đủ để cố gắng xin lỗi vì sự lo lắng của chàng. Dũng cảm và dịu dàng, một sự kết hợp đáng chú ý ở bất kì phụ nữ nào, nhưng đặc biệt là ở một phụ nữ trẻ như vậy.

Và cũng dễ bị tổn thương, chàng nhận thấy với một đợt trào dâng mới của sự sợ hãi khi ngực nàng nâng lên hạ xuống những đợt hổn hển. Nắm chặt tay nàng, chàng thấy nàng dường như đấu tranh để thở khi nỗi sợ hãi phồng lên làm chàng mắc nghẹn trong cổ họng. Chúa ơi! Nàng đang chết! " Đừng!" chàng thì thầm mãnh liệt "Đừng chết!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.