Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1096: Tiêu chuẩn (2)



Trương Sùng nói:

- Ta xem chỉ có thể tranh thời gian, tranh thủ chặn đi qua, long uy kia chỉ có thể chống đỡ một nén nhang, ta xem cũng cách không bao lâu. Chỉ cần long uy không còn, chỉ là lực lượng của Câu Xá Luân căn bản không ngăn được chúng ta.

La Anh cười khổ nói:

- Ta xem không hẳn, tự vừa nãy Vân thiếu muốn luyện hóa Câu Xá Luân tới nay, tựa hồ yêu nhân kia gia tốc nung nấu, lẽ nào ngươi không cảm nhận được sức mạnh bên ngoài đang nhanh chóng tăng cường, sợ là không lâu kết giới sẽ ép phá.

Đột nhiên Trần Phong mở miệng nói:

- Chuyện đến nước này, ta cũng chỉ có thể thử xem một phương pháp. Nếu như thành công còn có thể chạy ra mấy người, nhưng nếu thất bại, liền triệt để biến thành tro bụi.

- Ồ? Trần công tử có diệu pháp gì?

Thôi Bác vui vẻ nói:

- Vào giờ phút này, biện pháp gì cũng nên thử một lần.

Chu Khả Đĩnh hơi động lòng, bỗng nhiên nói:

- Lẽ nào là... Ngươi có bao nhiêu nắm chặt?

Trần Phong lắc đầu nói:

- Không hề nắm chặt, nhưng lấy ngựa chết làm ngựa sống. Biện pháp này cũng cần thời gian ấp ủ nhất định, nếu như chờ kết giới phá nát, liền căn bản không kịp, hơn nữa mặc dù thành công, cũng nhiều nhất đi mười tám người.

- Cái gì? Mới mười tám người?

Mọi người giật mình, trong kết giới có mấy ngàn người, tâm thần lần thứ hai lạnh lẽo xuống, chỉ có thể rời khỏi mười tám người, này với bọn hắn liền không hề quan hệ. Trái lại nội tâm đều tà ác nghĩ, ước gì kết quả thất bại, để mười tám người này chết trước.

Trần Phong giơ tay, rút ra nhuyễn kiếm bên hông mình, để dưới đất, từ tốn nói:

- Chuôi Tử Xà Kiếm này, chính là dùng Tử Xà thật sự làm chủ tài luyện chế thành, sau khi giải phong liền có thể huyễn hóa ra nguyên hình Tử Xà, hơn nữa ở trên thân rắn ngưng khắc ba ngàn đạo trận pháp, chủ trận ba cái, một công một thủ, còn có một cái ta chưa bao giờ dùng qua, đó là qua lại không gian.

Thôi Bác cau mày nói:

- Qua lại không gian này có thể đi bao xa? Xác định có thể đột phá Câu Xá đại trận?

Trần Phong ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên, xuyên toa trận trên kiếm này, là có thể xuyên qua tất cả không gian, không bị bất kỳ sức mạnh nào hạn chế, mặc dù là loại lĩnh vực không gian biến dị kia của Lương Ngọc Y, ở dưới Tử Xà Kiếm cũng không hề tác dụng.

Thần sắc của hắn thoáng mờ đi, cười khổ nói:

- Bất quá ta chỉ từng thử đem kiếm khí đưa vào xuyên toa, từ trước tới nay chưa từng thử cho người qua lại, nhưng phụ thân từng nói, người cũng có thể.

Thôi Bác than thở:

- Nếu như Trần Tông chủ ở đây, tỷ lệ thành công sẽ có trăm phần trăm.

Chu Khả Đĩnh hừ lạnh nói:

- Thôi đại nhân, ngươi nói gì vậy? Nếu như Tông chủ đại nhân ở đây, trực tiếp một chiêu liền tiêu diệt những đạo chích kia, cần dùng đến chiêu qua lại không gian đào tẩu sao.

- Này cũng phải.

Thôi Bác khổ sở nói:

- Không biết mười tám tiêu chuẩn này của Trần công tử, có thể mang khuyển tử hay không?

- Cha.

Thôi Nguyên thay đổi sắc mặt, kiên định nói:

- Trừ khi cùng đi, bằng không ta quyết không một mình đào mạng.

Tất cả mọi người đều là tinh thần căng thẳng, con đường đào mạng duy nhất này, chỉ có một ít tiêu chuẩn, tuy rằng tồn tại xác suất thất bại, nhưng dù sao cũng hơn lưu lại chờ chết tốt, mỗi một người đều nhìn chằm chằm Trần Phong, lộ ra vẻ khát vọng, bất kể là ai, đều không muốn chết.

Thôi Bác sầm mặt lại, giận dữ quát lên:

- Ngươi lưu lại cũng chỉ có thể liên lụy ta, thời khắc này không cho phép ngươi làm chủ.

Hắn đứng dậy, hướng Trần Phong cúi đầu nói:

- Mong Trần công tử cho một tiêu chuẩn, chỉ cần khuyển tử có thể chạy trốn, Thôi mỗ cảm ơn bất tận.

Mọi người đều biến sắc, lấy thân phận địa vị của Thôi Bác, mặc dù kém Trần Đoạn Thiên, nhưng chí ít sẽ không dưới trưởng lão Đao Kiếm Tông, dĩ nhiên lại cúi đầu trước Trần Phong

Cả người Thôi Nguyên cũng chấn động, nước mắt bắn mạnh ra, hai tay nắm chặt lấy. Phụ thân làm như vậy, tất cả đều là vì hắn, bằng không lấy thân phận Vạn Bảo lâu phó Lâu chủ, mặc dù chết cũng không thể hành lễ cho vãn bối.

Mắt hắn hoàn toàn mơ hồ, đã không cách nào mở miệng nói ra lời từ chối, phụ thân một mảnh tâm, hắn sao nhẫn tâm từ chối.

Trần Phong cũng chấn động, không nghĩ tới Thôi Bác chịu hạ mình như vậy, vội vàng nói:

- Thôi đại nhân yên tâm, danh ngạch này cho Thôi huynh một cái.

- Đa tạ Trần công tử.

Thôi Bác kinh hỉ, lần thứ hai bái tạ.

Mọi người đã từ trong lúc Thôi Bác hạ mình khiếp sợ quay về, tiêu chuẩn vốn có hạn, hiện tại lại thiếu mất một cái, nội tâm lo lắng, nhưng không biết làm sao mở miệng.

Đột nhiên Cần Đan Hà đứng dậy, cũng đi tới trước mặt Trần Phong, học Thôi Bác bái một cái, cười lấy lòng nói:

- Trần công tử, lão thân thân là Thiên Nhất Các Đại trưởng lão, mười tám tiêu chuẩn này có thể cho lão thân một cái hay không? Ta đồng ý dùng bất luận đồ vật gì trao đổi, cho dù hiện tại ta không có, lấy thân phận địa vị của ta, cũng nhất định có thể lấy tới.

Tất cả mọi người là một trận té xỉu, đồng thời quăng đi ánh mắt khinh bỉ. Thôi Bác là vì nhi tử mà hạ mình, nàng là vì mình a, nhân cách cùng tiết tháo, lập tức phân cao thấp.

Ngay cả Trần Phong cũng không hề che giấu chút nào lộ ra vẻ khinh bỉ, từ tốn nói:

- Tiêu chuẩn có hạn, sợ là rất khó lấy ra cho Cần trưởng lão rồi.

- Tiêu chuẩn có hạn?

Cần Đan Hà thay đổi sắc mặt, vốn cho rằng bằng thân phân địa vị của nàng, là sự tình không vấn đề chút nào, đối phương dĩ nhiên từ chối, lập tức âm thanh quái khí gọi to:

- Ngươi nói một chút, mười tám tiêu chuẩn này phân biệt cho ai? Ta ngược lại muốn xem còn có ai so với ta có tư cách hơn.

Trần Phong hừ lạnh một tiếng nói:

- Đao Kiếm Tông chúng ta liền có 11 người, thêm vào Thôi Nguyên liền mười hai người, chỉ còn 6 tiêu chuẩn mà thôi.

Đột nhiên Tiêu Cảnh Minh nói:

- Còn có Thủy cô nương, tiêu chuẩn chỉ còn năm cái.

Trần Phong hơi nhướng mày, ánh mắt từ trên sắc mặt trắng bệch của Thủy Lạc Yên phất quá, đang muốn cự tuyệt, đột nhiên Tiêu Cảnh Minh nói:

- Trần Phong, coi như là ta cầu ngươi. Chỉ cần ngươi mang Thủy cô nương, sau này Tiêu Cảnh Minh ta thấy ngươi liền tự động nhường đường, ở trước mặt ngươi vĩnh viễn thấp hơn một đầu.

Hắn nói xong, dĩ nhiên ở trước mặt mọi người, đầu gối quỳ xuống.

Trần Phong cùng Thủy Lạc Yên đều chấn động, tâm tình hai người tuyệt nhiên không giống, hai tay Thủy Lạc Yên nắm chăm chú, nước mắt lăn xuống.

Chu Khả Đĩnh thở dài một tiếng, Tiêu Cảnh Minh là triệt để rơi vào bể tình, ngay cả tôn nghiêm cũng có thể bỏ qua.

- Được, ta đáp ứng ngươi.

Trần Phong lạnh nhạt nói:

- Ngươi là thiên tài Thuật luyện sư kiệt xuất nhất trong tông môn, ngươi có tư cách tự mang một người.

Tiêu Cảnh Minh trầm giọng nói:

- Đa tạ!

Trần Phong không tiếp tục để ý hắn, ánh mắt chuyển hướng mọi người nói:

- Chỉ còn năm tiêu chuẩn.

Hắn quét mắt nhìn mọi người một chút, từ tốn nói:

- Mạn Đa thương hội cùng Đao Kiếm Tông ta quan hệ không ít, Quyền Dân trưởng lão được một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.