Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1137: Hỏa âm



Huyết Thần Tử giận dữ hét:

– Huyền khí cửu giai, ta cho ngươi này!

Huyết bào trên người hắn khẽ múa, một cái huyết hải lập tức huyễn hóa ra, trực tiếp thôn phệ sách tất cả mọi người trong tràng, những người này ngay cả kêu thảm thiết cũng không thể đã triệt để biến mất.

– Hừ, mất người, còn dám hỏi ta muốn huyền khí!

Huyết Thần Tử hừ lạnh một tiếng, liền men theo hướng Lý Vân Tiêu bỏ chạy đuổi theo.

Lý Vân Tiêu phi độn trong rừng chừng ngàn dặm lúc này mới ngừng lại, hắn hiện giờ ngược lại không vội đào tẩu, ngược lại sinh ra hứng thú đối với phiến mai cốt chi địa này.

– Ân, hình dạng mặt đất nơi này...

Lý Vân Tiêu đột nhiên trong nội tâm khẽ động, vừa mới đi ngang qua, tựa hồ đã thấy qua ở đâu đó, hắn vội vàng bay lên trời, muốn xem cho rõ ràng.

Đột nhiên đầy trời bắn ra hỏa tinh, ngưng tụ ra một cái hỏa cầu cự đại, phi tốc di động trên không trung, càng vọt tới chỗ Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu đồng tử hơi co lại, hừ lạnh nói:

– Tên đậu bức ở đâu ra, thật sự là nhàm chán.

Hắn tiện tay chém ra một đạo kiếm quang, ầm ầm một tiếng lại bị hỏa cầu trực tiếp thôn phệ, tiếp tục xông tới.

– Cái gì?

Lý Vân Tiêu cả kinh, đột nhiên thuấn di một cái, thân thể đi xuất hiện ở đằng sau hỏa cầu kia, lật tay vung vẩy Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, chém tới một đạo kiếm khí.

Hỏa cầu nện lên vùng đất, hỏa tinh văng khắp nơi, một thân thể vi diệu từ bên trong đi ra, hai ngón tay đưa ra ngòai, nhẹ nhàng bắn ra, một điểm hỏa tinh từ ngón tay bắn ra, bạo khai ở trước người nàng, uy lực cực lớn trực tiếp thôn phệ lấy kiếm quang.

– Lôi độn chi thuật thật là lợi hại, thiếu chút nữa đã không đuổi kịp ngươi rồi, khó trách Huyết Thần Tử lại bỏ ra tiền vốn lớn như thế để đuổi giết.

Nữ tử đầu đầy tóc đỏ hấp sạch hỏa diễm bốn phía, lộ ra toàn bộ thân hình, chiếc đùi thon dài lộ ra, đủ để khiến bất luận nam nhân nào đều cảm thấy nhiệt huyết bành trướng, còn có hai ngọn núi cao thẳng kia nữa, cũng chỉ có hai mảnh lá cây che chắn, cùng với bờ môi nóng bỏng kia, khiến Lý Vân Tiêu thoáng cái đã cảm thấy yết hầu có chút khô khốc.

Khóe miệng nữ tử lộ ra vẻ tươi cười, không chút nào kiêng kị, vũ mị cười nói:

– Lúc trước khi ngươi so chiêu với Huyết Thần Tử ta tựa hồ cảm ứng được một loại hỏa hệ nguyên tố rất mạnh, không biết là hỏa chủng gì, có thể lấy ra cho tỷ tỷ xem được không.

Lý Vân Tiêu liếm lấy bờ môi khô khốc, khẽ cười nói:

– Cái này không tốt lắm đâu? Ở đây có rất nhiều củi, chơi lửa rất dễ bị cháy đấy!

– Oanh, ngươi tuổi còn trẻ, nhưng tâm tư lại xấu như vậy.

Nữ tử giận cười nói:

– Đừng làm trò nữa, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn thuận theo tỷ tỷ đi, nói không chừng còn có thể cho ngươi nếm chút ngon ngọt. Tuy rằng ta không thể giúp ngươi thoát đi đuổi giết của Huyết Thần Tử, nhưng có thể chỉ điểm mấy chỗ bí ẩn có thể giúp ngươi trốn mười năm tám năm, đến lúc đó tâm muốn giết ngươi của Huyết Thần Tử đã sớm phai nhạt, ngươi cũng có thể tìm một cơ hội chạy đi.

Lý Vân Tiêu cười khổ không thôi, tình huống Huyết Thú hắn đại khái hiểu được, đừng nói mười năm tám năm, coi như là một trăm năm hai trăm năm, Huyết Thần Tử cũng không có khả năng sẽ bỏ qua cho hắn.

Đột nhiên một tiếng cười truyền đến, nói:

– Ha ha, Hỏa Âm từ khi nào trở nên trẻ tuổi thế? Ngươi hẳn phải là bà bà mới đúng chứ? Ha ha!

Theo thoại âm rơi xuống, một đạo quang mang rơi vào chỗ cách hai người không xa, đúng là Úy Trì Kim kia, trên mặt có một chòm râu, mặt mang vẻ trêu tức nhìn hai người.

– Úy Trì Kim? Ngươi cũng ở mai cốt chi địa này sao?

Hỏa Âm lắp bắp kinh hãi, nhưng sắc mặt lập tức lạnh xuống, nói:

– Ngươi lại nói lung tung, có tin ta đốt ngươi không?

– Ha ha, tiểu tử này mới chỉ không đến hai mươi, ngươi nói như thế nào cũng đã trên trăm tuổi, xem ra ta quả thật đã nói sai rồi, thật có lỗi, hẳn là lão bà bà mới đúng.

Úy Trì Kim đột nhiên cười to không ngớt, không chút để ý đến lời uy hiếp.

– Tốt mấy năm không gặp, xem ra bản lãnh của ngươi cũng tiến triển rồi.

Hỏa Âm sắc mặt phát lạnh, một đạo hỏa diễm phụt lên trong lòng bàn tay nàng, hai tay không ngừng kéo ra, hóa thành một thanh kiếm đỏ thẫm, múa vài cái trên không trung, mang ra từng đạo kiếm khí màu đỏ chém xuống dưới, thân ảnh cũng theo đó biến mất, trong nháy mắt bốn phía Úy Trì Kim bóng kiếm chớp động, không gian trực tiếp bị cắt đứt ra từng vết nứt, không ngừng nghiền nát, hóa thành tinh bụi hỏa hồng sắc tiêu tán.

Úy Trì Kim sắc mặt biến hóa, lại không chút sợ hãi, hừ lạnh một tiếng, thân thể ở tại chỗ hóa xuất ra đạo đạo tàn ảnh, hai đấm không ngừng oanh động, mỗi một cái đều muốn đẩy lui kiếm mang đối phương, ngắn ngủn mấy hơi thở đã vượt qua hơn mười chiêu, khiến người khiếp sợ chính là, tùng lâm bốn phía vậy mà không hề có chút tổn hại.

Có thể thấy được lực khống chế của hai người đối với lực lượng đã đạt tới trình độ thập phần tinh vi, không lãng phí chút lực lượng dư thừa, hơn nữa chủ là thăm dò lẫn nhau. Dù sao mai cốt chi địa thần thức không cách nào tản ra được, không cách nào nhìn thấu thực lực một người, chỉ có thể thông qua một ít thứ để tiến hành phán đoán.

– Đã đủ rồi.

Úy Trì Kim hét lớn một tiếng, dưới quyền uy hách hách, kình khí giống như kính sáng lóng lánh mà lên, chấn nhập mấy đạo kiếm quang vào trong đó, cũng nhau phá vỡ.

Thân ảnh Hỏa Âm lóe lên, trở về chỗ cũ, thần sắc trong mắt hồ nghi bất định.

Theo vừa rồi thăm dò mà xem, hai người cũng chỉ lướt qua liền ngừng lại, thực lực cao thấp khó có thể phán đoán.

Úy Trì Kim nói:

– Không cần thử nữa, thực lực của ngươi và ta có lẽ không kém bao nhiêu, nếu thật sự đấu vậy thì trận pháp của Huyết Thần Cung trên không trung nhất định sẽ có phát giác, đến lúc đó không có lợi với ai cả.

Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Lý Vân Tiêu, lạnh lùng nói:

– Tiểu tử, nói thực đi, Huyết Thần Tử tại sao muốn bắt ngươi?

Lý Vân Tiêu mở hai tay ra, bất đắc dĩ nói:

– Còn có thể vì cái gì nữa, còn không phải đắc tội hắn sao, người nọ chính là loại tâm nhãn rất nhỏ a!

– Hừ, chớ dối trá trước mặt ta, nếu chỉ đắc tội vậy thì sao hắn lại làm ra động tác lớn vậy được, tất cả cường giả Võ Đế Huyết Thần Cung đều xuất động, hơn nữa ở trên không bố trí xuống Cửu Âm Hạo Nguyên sát trận. Năm đó sư đệ Huyết Thần Tử bị người giết, hung thủ kia cũng không có đãi ngộ như vậy a, ngươi đừng mơ gạt ta.

Úy Trì Kim lộ ra một tia cười lạnh, mỉa mai nói:

– Ngươi không phải đã ngủ với lão bà hắn đấy chứ?

– Bà mẹ trong đầu ngươi toàn chứa đại tiện sao? Có thể không đê tiện vậy có được không.

Lý Vân Tiêu mắng lên, đột nhiên sắc mặt cổ quái nói:

– Năm đó người giết sư đệ Huyết Thần Tử, sẽ không phải là ngươi đi? Nếu không sao ngươi lại rõ ràng thế chứ?

– Cái này..., khục khục, chuyện năm đó không cần nói đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.