Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1138: Kỳ dị (1)



Úy Trì Kim ra vẻ che dấu, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ vui vẻ:

– Ít xuất hiện, ít xuất hiện. Năm đó không có thực lực, ta cũng dùng ba chiêu mới giết được sư đệ hắn đấy.

Lý Vân Tiêu im lặng nói:

– Vậy ngươi dám mang ta đi gặp Huyết Thần Tửsao?

Úy Trì Kim cười to nói:

– Đương nhiên không, ta sở dĩ tìm ngươi, là vì ta phán định trên người của ngươi nhất định có bảo bối khiến Huyết Thần Tử nổi giận, nếu không dùng tính tình của hắn tuyệt sẽ không chơi đùa với một tên mao đầu tiểu tử như ngươi, hơn nữa giá trị vật kia tất nhiên còn trên cả ba kiện huyền khí cửu giai.

Lời hắn vừa dứt, trong mắt cũng tỏa ra hào quang.

Hỏa Âm trong nội tâm khẽ động, âm thầm lắp bắp kinh hãi, nghĩ thầm nói: bảo vật kia sẽ không phải là nguyên tố hỏa hệ biến dị đấy chứ? Giá trị có thể trên cả ba kiện huyền khí cửu giai, đây là tồn tại bực nào, có lẽ còn cường đại hơn cả Hoàng Tuyền Địa Ngục Hỏa trong cơ thể nàng nữa.

Lý Vân Tiêu nhìn ánh mắt hai người bọn họ rơi trên người mình, một hồi cười khổ không thôi, từ tình huống hai người động thủ vừa rồi mà xem, thực lực của bọn hắn cho dù không sánh bằng Mạc Tiểu Xuyên nhưng đoán chừng cũng không kém bao nhiêu.

Hắn ngượng ngùng nói:

– Các ngươi đừng nhìn ta như vậy, trên người của ta cũng không có bảo bối gì, quả thật thật đã bị vị có chòm râu dài này đoán đúng, ta chính là ngủ lão bà hắn mới bị hắn đuổi giết, không có nguyên nhân nào khác cả.

Úy Trì Kim lộ ra nụ cười cổ quái, cười to nói:

– Ha ha, hắn làm gì có lão bà, lão dâm côn kia thích nhất là gian dâm xử nữ, mỗi lần sau khi gian xong đều ném vào trong huyết hải trực tiếp luyện hóa, làm gì có lão bà chứ!

Lý Vân Tiêu nhướng mày, nói:

– Tà ác biến thái vậy sao?

– Hắc hắc, những người này, chung quy đều háo sắc, cũng không có gì.

Úy Trì Kim nghiền ngẫm cười nói:

– Giao bảo bối ra đây có thể toàn mạng, nếu không còn có thứ càng biến thái hơn nữa đang chờ ngươi đấy.

– Con em ngươi

Lý Vân Tiêu giơ ngón tay giữa lên ra, khinh bỉ thoáng một phát.

Hỏa Âm đột nhiên nói:

– Không tốt, hắn trốn.

Chỉ thấy Lý Vân Tiêu sau khi mắng, không nói hai lời liền thân hóa lôi đình muốn bỏ chạy, trực tiếp biến mất trước mắt hai người

Khí thế trên người Hỏa Âm dâng lên, bốn phía toàn bộ đều lóe lên một chút hỏa tinh, thoáng bao phủ phạm vi mấy ngàn thước, tựa hồ tự thành quy tắc nào đó.

Lôi điện do Lý Vân Tiêu hóa thành, lại bị Tinh Hỏa đầy trời không chút quy luật kia ngăn trở, mỗi va chạm đều tuôn ra một vành lửa, lôi đình của Lý Vân Tiêu liền thay đổi phương hướng, xông tới xông lui trong đó vài lượt hô hấp liền như pháo đồng dạng “Ầm ầm” không ngừng chấn vang, mới thoát ra vài trăm mét.

– Mẹ nó, trong thiên hạ lại có chiêu thức kỳ dị thế sao?

Lý Vân Tiêu bị đụng đến váng đầu, hóa xuất thân hình ra, nhìn qua từng chút Tinh Hỏa tràn ngập bốn phía kia, nhịn không được chửi ầm lên.

Úy Trì Kim cười to nói:

– Ha ha, loại Tinh Hỏa Liệu Nguyên này của Hỏa Âm cùng loại với lĩnh vựcVõ Tôn, nhưng lại mạnh hơn không biết gấp bao nhiêu lần, đó là khắc tinh của tất cả độn thuật đấy.

Hắn cười to thoáng một phát, khí tức trên thân ngưng tụ, tiến tới phía trước, những nơi uy áp kia đi qua, từng chút Tinh Hỏa giống như bị gió thổi vậy, tản ra bốn phía, uy áp trực chỉ Lý Vân Tiêu.

– Thì ra có thể phá vỡ đơn giản như vậy.

Lý Vân Tiêu căn bản không để uy áp kia vào mắt, ngược lại hai mắt tỏa sáng, tay trái hóa ra Thái Cổ Cương Phong, năm ngón tay hư nắm, sức gió đột nhiên tăng nhiều, tán khắp bốn phương tám hướng, quả nhiên thổi bay toàn bộ Tinh Hỏa Liệu Nguyên đầy trời.

Không chỉ có thế, Đế Khí uy áp chi lực của Úy Trì Kim dưới cương phong gào thét cũng không còn sót lại chút gì

– Cái gì?

Úy Trì Kim đại chấn, tuy rằng thần thức không cách nào tản ra, nhưng hắn dùng tuổi để suy đoán, Lý Vân Tiêu nhiều nhất chỉ có thực lực Võ Hoàng, dù thiên phú có nghịch thiên cỡ nào, lăn lộn để Võ Tôn đã là tốt lắm rồi, vô luận là tình huống nào, dưới Đế Khí uy áp của hắn đều phải ngoan ngoãn bó tay đền tội cả.

Lần này ngay cả Hỏa Âm trong lòng cũng đại chấn, Tinh Hỏa Liệu Nguyên của nàng nhìn như đơn giản, giống như bị gió thổi qua liền tán, nhưng đó cũng không phải là chuyện ai cũng có thể tùy ý làm được, mà gió lốc trong tay Lý Vân Tiêu lại triệt để hủy mất đi chiêu này của nàng rồi.

– Đại Phong Xa, mở đường.

Lý Vân Tiêu cười lớn nắm chặt tay trái, Thái Cổ Cương Phong lập tức gào thét trải rộng ra, tách ra bốn phía, cả người hắn lần nữa hóa thành lôi điện, lóe lên mà độn

– Buồn cười

Úy Trì Kim quát lớn một tiếng, thân thể bắn ra như đạn pháo, trên mặt đất bởi vì lực trùng kích quá lớn của hắn mà trực tiếp tạc ra một vũng hố đen sâu không thấy đáy..

Hỏa Âm cũng trực tiếp hóa thành ánh lửa, dốc sức liều mạng đuổi theo, lôi độn của Lý Vân Tiêu cực kỳ nhanh, lúc trước nàng cũng phải đuổi theo một hồi, thẳng đến khi đối phương dừng lại nàng mới đuổi theo kịp.

Lý Vân Tiêu một mặt mãnh liệt độn, một mặt cẩn thận quan sát địa hình bốn phía, trong lòng thầm vui mừng, thầm nghĩ: quả nhiên vậy mà thật là chỗ trên bản đồ kia miêu tả, không thể tưởng được thế gian lại có chuyện trùng hợp như thế.

Hắn đại hỉ phát hiện khu vực trong mai cốt chi địa này dĩ nhiên chính là chỗ mà địa đồ khu vực mà thành chủ Cảnh Tinh thành Vũ Phong cho hắn biết lúc ở trên đại hội giao dịch.

Hơn nữa quan trọng nhất là, trong bản đồ này ghi lại một nơi vô cùng có khả năng tồn tại nguyên tố thủy hệ biến dị kia. Lúc ấy Cảnh Tinh cảm thấy giá trị cũng không lớn, cho nên tiện tay tặng cho Lý Vân Tiêu, không thể tưởng được vậy mà có chuyện trùng hợp như thế, hơn nữa còn để hắn gặp phải.

Nghĩ vậy, trong lòng hắn không khỏi cuồng hỉ, tuy rằng phía sau có hai người đang đuổi theo nhưng hắn cũng không thèm để ý, nhớ lại tình hình được miểu tả trong khối ngọc giản kia, liền lao về hướng có thể tồn tại thủy nguyên tố mà đi.

Sau thời gian uống cạn chung trà, cả người hắn lọt vào trong một mảnh sơn cốc, hắn ngừng lại trên một mảnh đất trống.

Hai đạo thân ảnh sau lưng chỉ mấy hơi đã đáp xuống, lập tức liền có hai cổ uy áp rất mạnh gắt gao phong lấy không gian bốn phía, sợ Lý Vân Tiêu lần nữa chạy thoát.

Ba người một đường lao tới quấy nhiễu không ít người ẩn núp tu luyện, nhưng thấy được tốc độ phi độn kia liền biết không phải dễ trêu, nguyên một đám co đầu lại, không dám xuất hiện.

– Sao không trốn nữa? Ngươi không phải trốn rất vui vẻ sao?

Úy Trì Kim lạnh lùng nói:

– Hiện giờ lên trời không đường xuống đất không cửa rồi a?

Lý Vân Tiêu lạnh nhạt cười nói:

– Nếu vừa rồi ta cố ý muốn chạy trốn, các ngươi đuổi theo ta kịp sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng nguyên khí ta đã tiêu hao hết? Phải biết rằng Huyết độn thuật của Huyết Thần Tử cũng không bắt được ta, các ngươi có tốc độ kia sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.