Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 118: Thủ đoạn phích lịch (1)



– Hắn trôi nổi ở kia, hình như là đang hấp thu hạo nhiên chính khí của chúng ta!

Nhan Tân cũng rất khiếp sợ, nhưng rất nhanh liền trấn định nói:

– Mọi người đừng hoảng hốt, tiểu tử này quả nhiên biết yêu ma tà thuật! Bất quá nho sĩ chúng ta đọc sách đến bạc đầu, chính là năng lượng chính khí trong đất trời, yêu ma tà đạo như hắn hấp thu vào chính là tự tìm đường chết!

Dáng vẻ Tử Hiền như bỗng nhiên tỉnh ngộ, cao giọng nói:

– Nhan huynh nói rất đúng. Mọi người không nên hoảng loạn, tĩnh tâm thủ thần, thầm đọc Thánh Nhân học vấn, để hạo nhiên chính khí lớn lên, tru diệt Tà Ma kia!

Hơn một trăm người dồn dập tĩnh tâm ngồi xuống, bắt đầu đọc thầm Thánh Nhân học vấn. Nhất thời trên thân thể mỗi người bắt đầu mơ hồ hiện ra khí tức thư sinh, theo từng tiếng Thánh Nhân chi đạo kia bay vào trên bầu trời.

Lý Hiển ngoác to miệng, giật mình nói:

– Đại lão gia, Vân thiếu không có sao chứ?

Lý Thuần Dương cũng dị thường khiếp sợ, lâm không phi hành xác thực chỉ có Lục Hợp cảnh Vũ Tông mới có thể làm đến, nhưng Lý Vân Tiêu hiển nhiên là sử dụng loại bí thuật nào đó, hắn trầm giọng nói:

– Tiểu tử này làm việc nên có chừng mực!

Giờ khắc này Lý Vân Tiêu trôi nổi ở trong hư không rất là khoái ý, sau khi hạo nhiên chính khí kia bị hút vào trong cơ thể, không chỉ có chuyển hóa thành chân khí tụ hợp vào đan điền, hơn nữa còn có thể tẩm bổ hồn phách, để hắn phi thường thích ý. Dựa vào Thiên Điểu Đan hồi lâu vẫn không có tăng tiến tu vi, vào đúng lúc này cũng bắt đầu buông lỏng, hướng về lục tinh đỉnh cao phóng đi.

– Chẳng lẽ là vì ta tu luyện Bá Thiên Luyện Thể Quyết cùng Đại Diễn Thần Quyết? Nhiều hạo nhiên chính khí như vậy dĩ nhiên cũng không cách nào phá tan một tinh!

Lý Vân Tiêu có chút giật mình, lúc trước dùng lượng lớn Thiên Điểu Đan cũng mới đột phá đến lục tinh, liền để trong lòng hắn mơ hồ có cảm giác này, hiện tại mới dám chứng thực.

– Xem ra vài loại công pháp cùng tu, có lợi cũng có tệ! Có điều người mang Bá Thiên Luyện Thể Quyết cùng Đại Diễn Thần Quyết, cộng thêm võ đạo lĩnh ngộ của ta, cùng cấp tuyệt đối là không có địch thủ!

Sau khi chân khí của hắn hấp thu xong hạo nhiên chính khí, vừa vặn kẹt ở trên bình cảnh lục tinh, hơi có chút thất vọng, đang muốn xuống, vừa vặn nghe Nhan Tân cùng với Tử Hiền nói, hạo nhiên chính khí giống như sóng biển cuồn cuộn, mãnh liệt từ trên người hơn trăm vị sĩ tử tản mát ra, dường như bách xuyên hối hải, dâng trào không thôi!

Đệt!

Nhan Tân, Tử Hiền… ta yêu chết hai người các ngươi!

Lý Vân Tiêu vui mừng khôn xiết, thật giống như một người mới vừa ăn lửng dạ, đột nhiên đẩy tới một bàn thịnh yến, lão tử liền không khách khí!

Lỗ chân lông toàn thân hắn đột nhiên mở ra, tham lam trắng trợn hấp thu hạo nhiên chính khí tinh khiết, tất cả tâm thần đều chìm đắm ở trong cảm giác tuyệt vời kia.

Vì không để bọn họ ngừng cung cấp hạo nhiên chính khí, Lý Vân Tiêu còn cố ý lộ làm vẻ mặt thống khổ, phẫn nộ kêu lên:

– Ngươi, ngươi, các ngươi quá ác, quá độc ác!

Lượng lớn hạo nhiên chân khí bị hút vào trong đan điền, rốt cục đạt đến đỉnh phong. Một cảnh giới hoàn toàn mới ở trong thân thể lặng lẽ giáng lâm, kinh mạch trong nháy mắt bị mở ra, trong mắt Lý Vân Tiêu tinh mang như điện, rốt cục đạt đến thất tinh võ sĩ!

Hắn hài lòng muốn rống to lên, nhưng vẫn tiếp tục tham lam hấp thu hạo nhiên chính khí, trong miệng gào gào kêu to lên.

– Súc sinh, mau dừng tay, các ngươi mau dừng tay! Ta sắp không xong rồi, cứu mạng a!

Trên trăm vị sĩ tử phía dưới mỗi cái sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi hột lăn xuống, chỉ cảm giác tinh khí thần của mình đang nhanh chóng trôi đi, trước đây chưa từng có tình huống như thế, bình thường đều là càng đọc thánh hiền chi thư càng tinh thần phấn chấn.

– Mọi người ráng chịu đựng! Tà ma kia sắp không xong rồi!

Công Tôn Nhượng cắn răng nghiến lợi nói, hắn ăn một đoàn ráy tai của Lý Vân Tiêu, đã đem mật ói hết, hận không thể kéo hắn xuống băm thành tám mảnh, vì lẽ đó thả ra Nho gia hạo nhiên chính khí mạnh nhất cũng chính là hắn!

Lý Hiển kinh hãi nói:

– Đại lão gia, làm sao bây giờ? Vân thiếu gia sắp không xong rồi!

Lý Thuần Dương ngạc nhiên không ngớt, ngẩng đầu nhìn Lý Vân Tiêu ở trên hư không, ngoại trừ khuôn mặt thống khổ ra, trong ánh mắt lại là một mảnh thanh minh như nước, nơi nào có nửa điểm không được? Hơn nữa từ không trung truyền đến từng trận khí tức… lẽ nào tiểu tử này thăng cấp?

Rốt cục sau thời gian uống cạn chén trà, mấy trăm tên thư sinh phía dưới đã chịu không nổi, dừng lại đọc thánh hiền chi thư, nhất thời thật giống như bị người mạnh mẽ chặt đứt liên hệ cùng hạo nhiên chính khí, cả người uể oải xuống, thật giống như trong cơ thể bị đào hết, toàn bộ tinh khí thần thất lạc!

Phốc!

Một ít sĩ tử thân thể hơi yếu một chút, càng là trực tiếp phun ra một ngụm máu lớn, ngã xuống đất hôn mê. Công Tôn Nhượng cũng vì tâm ma quá mạnh, cả người hoa mắt chóng mặt, lảo đà lảo đảo!

Nhan Tân cùng với Tử Hiền cũng là tâm thần bị hao tổn, ngơ ngác nhìn tới không trung, nhưng nhìn thấy Lý Vân Tiêu một mặt điềm tĩnh, thân thể vẫn như cũ giương hình chữ đại, chậm rãi rơi xuống.

Hai người cùng một ít thư sinh vẫn tỉnh táo tất cả đều mắt choáng váng: Này, dáng dấp này nào có nửa phần bị thương? Hơn nữa khí thế trên người, tựa hồ so với lúc trước càng tăng lên.

Ba!

Trong nháy mắt một chân của Lý Vân Tiêu chạm đất, bong bóng vô hình nâng hắn dường như phá diệt, “Ba” một tiếng biến mất không còn tăm hơi.

Hắn nhẹ nhàng giẫm chân trên đất, ưỡn thân thể lên, chậm rãi giương đôi mắt, như một tia chớp vàng óng xẹt qua, trong nháy mắt tiêu tan, hết thảy sĩ tử đột nhiên cảm thấy tâm thần chấn động mạnh, mấy người vẫn tính tỉnh táo, tất cả đều phun ra ngoài một ngụm máu, lần thứ hai té xỉu mấy chục người.

Lý Vân Tiêu thở phào một cái, cáu giận nói:

– Hô, thất tinh trung cấp Võ sĩ, coi như không tệ. Nếu như các ngươi lại cho chút lực, ta liền có thể đột phá đến thất tinh đỉnh cao. Chà chà, mới cho chút hạo nhiên chính khí như thế liền không xong rồi, bình thường là đọc sách làm sao a?

Lời nói của hắn giống như một đạo Kinh Lôi, trong nháy mắt ở bên tai tất cả sĩ tử ở đây ầm ầm nổ tung, những thư sinh té xỉu trên đất kia đều trực tiếp bị chấn động tỉnh lại, từng cái từng cái ngây người như phỗng, đầu óc trống không!

– Cái gì? Hắn, hắn, hắn dĩ nhiên là đang lợi dụng hạo nhiên chính khí của chúng ta đột phá tu vi?

Phốc!

Lượng lớn thư sinh dồn dập thổ huyết, Nhan Tân cùng Công Tôn Nhượng cũng khí hỏa công tâm, phun ra một ngụm máu tươi.

– A?

Ngay cả Lý Thuần Dương cũng mắt choáng váng, trợn to tròng mắt, lập tức cất tiếng cười to lên.

– Ha ha, không hổ là tôn tử của lão phu! Đa tạ phần đại lễ này của Khổng Nhân Nghĩa, các ngươi thay lão phu cảm tạ hắn. Ha ha!

Lý Thuần Dương càng kích thích những học sinh tâm thần bị hao tổn kia, từng cái từng cái điên điên khùng khùng, có chút hoảng hốt lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.