Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1345: Hối hận (1)



Khương Biệt Ly liên tiếp hỏi ba lần, toàn trường yên tĩnh, đã không người nào có thể ứng chiến. Ánh mắt của mọi người nhìn bốn phía, đang tìm Bắc Minh Lai Phong cùng Thừa Hạo Miểu, nhưng không hề phát hiện, xem ra hai người này là sẽ không ra chiến.

Tâm tình Nguyễn Tử Mậu kịch liệt phập phòng, mặt đỏ lừ lừ quay đầu nhìn về phía Khương Như Băng, Khương Như Băng rên một tiếng liền quay đầu đi.

Khuôn mặt Nguyễn Hồng Ngọc lộ ra vẻ tươi cười, Khương Sở Nhiên cũng khẽ gật đầu, Khương Như Băng gả cho Nguyễn Tử Mậu, bọn họ làm cha mẹ ngược lại cũng không phản đối.

Khương Biệt Ly thấy bốn bề vắng lặng, đang chuẩn bị tuyên bố tỷ thí kết thúc, đột nhiên một bóng người từ trong đám người đi ra, bước lên vũ đài, nhất thời dẫn tới một trận ồ lên, hết thảy ánh mắt tụ vào.

– Là hắn?

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng kinh ngạc một tiếng, lập tức liền hiểu được.

Khương Như Băng cũng giật mình kêu to một tiếng nói:

– La đại ca.

Sắc mặt Nguyễn Tử Mậu lập tức chìm xuống, lạnh giọng nói:

– Ngươi là ai?

Người kia hờ hững nói:

– La Thanh Vân.

Lông mày của Nguyễn Tử Mậu nhảy một cái, tựa hồ cũng từng nghe nói danh tiếng người này, cười lạnh nói:

– Ngươi cũng muốn cùng ta tranh đấu?

Hai hàng lông mày của La Thanh Vân đứng dậy, môi khẽ nhúc nhích, truyền âm đi qua nói:

– Ta vô ý tranh Như Băng tiểu thư với ngươi, nhưng ta muốn chiếm được Long tu, chỉ cần ngươi đáp ứng đem vật ấy cho ta, ta lập tức bại hạ tràng.

– Ha ha.

Nguyễn Tử Mậu không e dè cười to, cao giọng nói:

– Ngươi chỉ là bát tinh Vũ Tôn, cũng có tư cách nói điều kiện với ta? Cầm lấy vũ khí của ngươi đến đánh đi.

La Thanh Vân nhíu mày nói:

– Ngươi chưa hồi phục nguyên khí, ta không muốn chiếm tiện nghi của ngươi, ngươi nghỉ ngơi một chút đi.

– Không cần.

Nguyễn Tử Mậu kiên quyết cự tuyệt nói:

– Đối phó bát tinh Vũ Tôn, sự tình một chiêu, sẽ không làm lỡ thời gian.

Thắng lợi trong tầm mắt, hắn đã không kịp đợi, đối với người ngăn cản không chút khách khí.

Lý Vân Tiêu đột nhiên nở nụ cười nói:

– Nguyễn Tử Mậu mất quán quân chắc rồi.

Người bốn phía cả kinh, Trữ Khả Nguyệt cũng kinh ngạc nói:

– La Thanh Vân này xác thực có chút khiến người ta nhìn không thấu, nhưng còn không đến mức có thể chiến thắng Nguyễn Tử Mậu chứ?

Nguyễn Hồng Ngọc cũng hừ lạnh nói:

– Nói chuyện giật gân, cho dù hắn lại nghịch thiên làm sao, cũng nhiều lắm là có năng lực uy hiếp đến Tử Mậu mà thôi, qua loa nói mất quán quân rồi như vậy, ánh mắt của ngươi cũng chỉ thường thôi.

Thế nhưng Khương Sở Nhiên lại hỏi:

– Ngươi nói như vậy, có căn cứ không?

Dù sao Khương Như Băng là nữ nhi của hắn, gả cho Nguyễn Tử Mậu còn tốt, tiểu tử kia đột nhiên xuất hiện như vậy, tên cũng chưa biết, cũng không phải con cháu đại phái gì, để trong lòng hắn không khỏi có chút lo lắng.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Căn cứ chính là, ta rõ ràng thực lực của La Thanh Vân, cũng rõ ràng thực lực của Nguyễn Tử Mậu, vì lẽ đó ta nói Nguyễn Tử Mậu thua chắc rồi.

Câu nói này để trong lòng Nguyễn Hồng Ngọc chấn động, có chút khó có thể tin nhìn bóng người trên sân kia, nàng xác thực không biết thực lực của La Thanh Vân, chỉ là nghĩ bát tinh Vũ Tôn có thể mạnh tới đâu?

Trên vũ đài, La Thanh Vân do dự, nhân tiện nói:

– Được, vậy đắc tội rồi.

Hắn trực tiếp nắm chặt nắm đấm, nghiêng người mà lên, không có bất kỳ đẹp đẽ đấm ra một quyền, hoàn toàn dựa vào sức mạnh, đánh nổ không gian, phát sinh tiếng chấn động sắc bén chói tai.

Trong lòng Nguyễn Tử Mậu chấn động, khuôn mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, hiển nhiên uy lực của một quyền này vượt qua tưởng tượng của hắn, đột nhiên một luồng dự cảm không tốt ở trong tâm bay lên, có loại cảm giác phạm vào sai lầm lớn.

– Đến hay lắm.

Hắn bản năng vẫn hét lớn một tiếng, tương tự xoay tay một chưởng, toàn lực rót vào trong lòng bàn tay.

Ầm…

Hai chiêu ở trên không trung va chạm, lực lượng cương dương mãnh liệt nổ tung, hai người đều chấn động lui về phía sau.

– Làm sao có khả năng?

Toàn trường đều kinh, hai người dưới một chiêu lại hoà nhau.

Nguyễn Hồng Ngọc cả kinh trực tiếp đứng dậy, trên mặt khó có thể che giấu khiếp sợ, đồng thời trong lòng thầm hô không tốt.

– Thế hoà sao?

Lấy nhãn lực của nàng tự nhiên có thể thấy rõ, La Thanh Vân ở dưới một chưởng kia vẫn chưa dùng hết toàn lực, nhưng Nguyễn Tử Mậu là toàn lực.

Này cố nhiên cùng nguyên khí của Nguyễn Tử Mậu hao tổn có quan hệ, nhưng đối phương chỉ là bát tinh Vũ Tôn a, làm sao chênh lệch to lớn như thế? Nàng kinh hãi liếc mắt nhìn Lý Vân Tiêu một cái, lại có biến thái như vậy xuất hiện.

La Thanh Vân lần nữa nói:

– Ngươi thật sự quyết định không cần nghỉ ngơi sao?

Trên mặt Nguyễn Tử Mậu lúc trắng lúc xanh, nội tâm hắn vạn phần muốn nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực, nhưng đã ở trước mặt người trong thiên hạ mạnh miệng, làm sao có thể thu hồi? Chỉ có thể cắn răng nói:

– Đương nhiên không cần.

Thiên Ba kính trong tay hắn lóe lên, toàn bộ ảo giác hiện ra, bóng người mình cũng dần dần biến mất trong đó, có Thiên Ba kính, phần thắng của hắn vẫn như cũ rất lớn.

La Thanh Vân khẽ gật đầu một cái nói:

– Vậy ta liền không khách khí nữa.

Hắn hoành tay vồ một cái, Hoang Thần thương tới tay, một luồng khí tức Man Hoang tản ra, hắn lẳng lặng đứng thẳng, như sừng sững vạn năm, chỉ có một luồng thương ý từ tuyên cổ truyền đến, lại không thấy bóng người.

Trên kháng đài đều là cao thủ, ảo trận kia căn bản không ngăn được ánh mắt của bọn họ, La Thanh Vân một thức giơ thương, liền làm cho trong lòng tất cả mọi người chấn động, biết muốn hỏng việc.

Lý Vân Tiêu cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc, mới chỉ mấy ngày, thực lực của La Thanh Vân tựa hồ có biến hóa long trời lở đất, lấy thực lực ngày tách ra đó luận, muốn thắng Nguyễn Tử Mậu cũng không khó, giờ khắc này càng là đi vào một loại cảnh giới huyền diệu, ở dưới tình huống không triển khai Nguyệt đồng, ngay cả hắn cũng không cách nào nhìn thấu.

Sắc mặt Nguyễn Hồng Ngọc trở nên vạn phần khó coi, trên lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.

– Nhất kiếm phách thiên.

Âm thanh của Nguyễn Tử Mậu ở trong ảo trận xa xôi truyền đến, không phân rõ được phương hướng, một tiếng cười gằn châm chọc đồng thời vang lên nói:

– Ở trong Thiên Ba ảo trận của ta, ngươi ngay cả bóng người của ta cũng không thể bắt được, làm sao cùng ta chiến?

La Thanh Vân lặng lẽ không nói, tay phải hơi điểm nhẹ, một đạo ấn ký đánh vào thân thương, đạo cổ vận kia đột nhiên bạo phát, ở chung quanh hắn biến ảo ra bóng thương to lớn, toàn thân ánh vàng chói lọi, phía trên từng cái từng cái khoa đẩu văn màu vàng nổi lên, lại có hơn mười chữ, từng cái lóng lánh.

– Cái gì?

Lần này ngay cả Lý Vân Tiêu cũng nhảy lên, con ngươi mở lớn, kinh hãi dị thường.

– Ma Ha Cổ Khí.

Nguyễn Tử Mậu kinh hô một tiếng, tuy hắn ẩn nấp ở trong ảo trận, nhưng cũng cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm khủng bố, sức mạnh trên kiếm thế càng gia tăng mấy phần, rống to một đòn toàn lực.

Vài đạo âm tiết quái lạ từ trong miệng La Thanh Vân phun ra, hai văn tự trên Thương đột nhiên phát sinh ánh sáng chói mắt, đem kiểu chữ còn lại che giấu đi, một luồng sức mạnh vô tận từ trên thương tản mát ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.