Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1375: Màn kịch phía sau (2)




– A….

Vừa nghe hắn nói xong, hơn mười Đại Hán sợ đến quỳ một tảng lớn, từng cái cả người run rẩy.

Trên mặt Vu Thành Song cũng mất huyết sắc, cắn răng nói:

– Ngươi không phải người, ngươi là súc sinh.

– Hừ, đợi lát nữa người toàn thành biết, rốt cuộc ta là súc sinh, hay các ngươi là súc sinh.

Lý Vân Tiêu ngẩng đầu liếc mắt nhìn Ti Đức Xa, cười nói:

– Đại sư không cần phải gấp gáp, đãi ngộ của ngươi như bọn họ.

Sắc mặt Ti Đức Xa thảm biến, liều mạng giằng co, nhưng mặc cho hắn giãy giụa như thế nào, yết hầu cũng không thể phát ra tiếng, tay liều mạng nện cổ họng của mình, trên mặt đỏ bừng một mảnh.

Trên mặt Vu Thành Song xám trắng một mảnh, biết lần này là hoàn toàn xong đời, hắn cắn răng một cái, tựa hồ hạ quyết tâm nói:

– Ta nói nhưng ngươi phải bảo chứng ta an toàn ly khai Hải Thiên trấn.

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:

– Chẳng lẽ muốn ta làm hộ vệ cho ngươi? Ta cũng không có thời gian rảnh rỗi này.

Nói ra, ngươi còn có xác suất đào tẩu, không nói ra, vậy ở sinh thời phát huy ra chút sức lực còn lại, biểu diễn nghệ thuật có chút độ khó cao, chứa tính chất kích thích rất mạnh…

Oa.

Hơn mười Đại Hán cũng đã có người nhịn không được nôn phun ra, sợ đến cả người run run, kêu khóc nói:

– Lão đại, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi nói mau a, lẽ nào bọn họ thật là oan uổng?

Trong ánh mắt Vu Thành Song tràn đầy vẻ oán độc, nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu nói:

– Tương lai ngươi nhất định sẽ không chết tử tế được, Tử Vân thương hội thật là bị oan uổng, người xúi giục ta là…

Đột nhiên một đạo quang mang cực nhanh lâm không mà đến, thẳng vào đầu Vu Thành Song.

Sắc mặt Vu Thành Song trắng bệch, thanh âm ngừng lại, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng, nhưng giữa tuyệt vọng tựa hồ còn mang theo một tia giải thoát.

Phanh.

Hàn quang tập tới, nhưng Vu Thành Song không chết, chỉ là băng kiếm trong tay Lý Vân Tiêu bị chấn thành băng tiết, tán trên không trung, từ từ hóa quang.

– Hừ, cuối cùng cũng xuất hiện sao?

Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, trực tiếp tế xuất Đại Bi Mộ Vân kính, quang mang chiếu xạ xuống, đem một phương không gian tập trung. Sau đó lãnh kiếm quét qua, một đạo kiếm quyết lâm không chém ra, trong nháy mắt đem bầu trời chém rách, một tiếng hét thảm truyền đến, liền thấy máu tươi nhiễm trời cao, một đạo thân ảnh ngã xuống đất, liên tục co quắp.

– Cái này, người này không phải là Lôi Phong Thương Hội Dương Văn trưởng lão sao?

– Trời ạ, quả nhiên là một âm mưu hãm hại Tử Vân thương hội, âm thầm ám toán người.

– Lẽ nào hắc thủ phía sau màn chính là Lôi Phong Thương Hội? Đây cũng quá ti tiện đi? Dĩ nhiên cầm sinh mệnh vũ giả đùa giỡn, quá đê tiện.

Trước ngực Tề Dương Văn có một vết thương thật lớn, sắc mặt hắn trắng bệch, vội vàng nuốt chửng bó lớn đan dược, từ trên mặt đất vội la lên:

– Mọi người đừng hiểu lầm, ta chỉ là vừa lúc đi ngang qua đây mà thôi, việc này cùng Lôi Phong Thương Hội tuyệt không quan hệ.

– Nga? Tuyệt không quan hệ ngươi sẽ xuất thủ sát nhân?

Lý Vân Tiêu cười nhạt, mọi người cũng lộ ra vẻ châm chọc, lời này quả thực chính là đang vũ nhục mọi chỉ số thông minh của người.

Lúc này Vu Thành Song mới tỉnh hồn lại, chỉ vào Tề Dương Văn nổi giận dữ nói:

– Các ngươi thật không phải là người a, lại muốn giết ta diệt khẩu, vị đại nhân này, chính là Lôi Phong Thương Hội bọn họ chỉ thị ta, huynh đệ của ta cũng là bị bọn họ hại chết, đây hết thảy đều cùng Tử Vân thương hội không quan hệ, mà Ti Đức Xa là đồng lõa mà bọn hắn ra giá cao tìm tới.

Hắn vừa nói, lập tức khiến cho chúng nhân ồ lên, tuy rằng sự tình đã hết sức rõ ràng, nhưng chính miệng Vu Thành Song nói, mới là sự thật như đinh đóng cột.

Tề Dương Văn cả giận nói:

– Vu Thành Song, ngươi dám nói xấu Lôi Phong Thương Hội, ngươi không muốn sống nữa sao?

Vu Thành Song cười lạnh nói:

– Ta chính là muốn sống mới đem sự thực nói ra.

Hắn từ trong giới chỉ lấy ra một cái túi đựng đồ ném ra ngoài, nói:

– Đại nhân, đây là một trăm ức trung phẩm Nguyên Thạch ta thu của bọn họ, bán đứng huynh đệ của mình, hãm hại mọi người tới tình cảnh như vậy. Ngươi giết ta đi, nhưng cầu buông tha những huynh đệ này của ta, một trăm ức trung phẩm Nguyên Thạch kia coi như là tiền ta thay bọn họ mua mệnh.

– Lão đại ngươi…

Hơn mười vũ giả trên mặt từng cái dị thường khiếp sợ, căn bản không thể tin được, đồng bạn cùng nhau vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, vậy mà tập thể bán đứng bọn họ.

Lý Vân Tiêu gật đầu nói:

– Không tệ, ngươi có khả năng đi. Có thể rời đi hay không, thì xem số mệnh của ngươi.

Vu Thành Song sửng sốt, có chút không dám tin tưởng Lý Vân Tiêu có thể dễ dàng buông tha hắn như vậy, nhưng lập tức đại hỉ nói:

– Đa tạ Đại nhân hôm nay ân không giết.

Nói xong trực tiếp hóa thành một đạo quang mang bỏ chạy, hướng truyền tống đảo lao đi.

Sự tình đến tận đây, đã hoàn toàn tra ra manh mối.

Tề Dương Văn cùng Ti Đức Xa đều là vẻ mặt trắng bệch, đặc biệt Ti Đức Xa, thân phận địa vị đức cao vọng trọng của mình hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Tề Dương Văn vẫn không cam lòng, cắn răng nói:

– Ta hiểu được, đây nhất định là các ngươi diễn trò, cố ý giá họa Lôi Phong Thương Hội chúng ta.

Lý Vân Tiêu một cước đạp đi qua, trực tiếp đạp ở trên mặt của hắn, mắng:

– Ngươi nha, coi chỉ số thông minh của mọi người giống ngươi sao.

Hắn thu hồi Hồn Lực áp chế ở trên người Ti Đức Xa, mỉm cười nói:

– Đại sư, ngọn nguồn trong đó mời nói một câu đi, nếu như ngươi còn muốn tiểu đệ đệ, và không muốn thể hiện nghệ thuật độc đáo thì nhanh nói.

Cả người Ti Đức Xa run run, ho kịch liệt lên, một khi thừa nhận, hắn cái gì cũng xong, nhưng nếu như không thừa nhận, thì càng xong.

Hắn sầu thảm nói:

– Đều tại ta nhất thời lợi mê tâm trí, làm ra loại sự tình mất mặt này. Vu Thành Song nói một điểm cũng không sai, ta là cầm chỗ tốt của Lôi Phong Thương Hội, ba Đan phương Cửu giai, lúc này mới theo chân bọn họ thông đồng vu tội Tử Vân thương hội.

Rầm.

Thân phận địa vị của Ti Đức Xa không phải là Vu Thành Song có thể sánh bằng, vừa nói như vậy, liền không người hoài nghi, mỗi người đều là lòng đầy căm phẫn.

Ti Đức Xa thoáng cái như già thêm chục tuổi, một bộ hình dạng lão hĩ cúi xuống, chán nản nói:

– Tình huống thực sự cùng ngươi suy đoán không sai biệt lắm, Lôi Phong vẫn muốn phá giải Đan phương Hóa Ứ đan, tìm ta cùng nhau thử rất nhiều lần, đều không thể thành công, chỉ làm ra loại đan dược có độc này. Cho nên lúc này mới sinh tính toán, muốn mượn cơ hội cướp đoạt Đan phương của Tử Vân thương hội, đồng thời triệt để diệt trừ Tử Vân thương hội. Ta cũng là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, nên mới làm ra chuyện ngu xuẩn, chung quy hại người hại mình.

– Thật khiến cho người ta khó mà tin được, đây chính là Thuật luyện đại sư sao? Ta phi.

– Ai, trước mặt chữ lợi, ai có thể bình tĩnh? Đại sư cũng là người a.