Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 142: Sát khí quyết (1)



Lý Vân Tiêu cười híp mắt nhìn tất cả mọi người.

– Ngày hôm qua mọi người chơi hài lòng chứ?

– Hài lòng con mẹ ngươi!

Hơn hai ngàn người đều là nội tâm phẫn nộ mắng to, nhưng không ai dám biểu lộ ra, nhìn nụ cười trên mặt Lý Vân Tiêu, mọi người cảm thấy như có một luồng gió lạnh thổi tới, lại hơi di chuyển về phía sau một chút. Sắc mặt Trương Đào cũng trắng bệch, ngày hôm qua sự tình trong ảo cảnh, chỉ cần hắn nghĩ tới liền cả người rét run, quả thực chính là ác mộng!

– Ha ha…

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ta biết các ngươi khẳng định đều đang mắng ta. Có điều...

Sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, ánh mắt sâu xa như biển, từng chữ từng chữ nói:

– Ta không biết các ngươi ở trong ảo cảnh nhìn thấy gì, thế nhưng ta có thể nói cho các ngươi chính là, nếu như không có thực lực, tất cả nhìn thấy trong ảo cảnh, không hẳn sẽ không chân thực phát sinh!

Chi!

Trương Đào chỉ cảm thấy lạnh cả người, nội tâm hắn điên cuồng hô: Không thể, tuyệt đối không thể! Thật đáng sợ, ta nhất định không thể để cho sự tình trong giấc mộng phát sinh! Thực lực, ta muốn thực lực!

Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn những khuôn mặt non nớt kia, mặc dù là Lâm Vũ cùng Bạch Thành Phong, hai nhân vật giống như lãnh tụ trong các học viên, ở trong mắt hắn cũng chỉ là hai hài tử mà thôi. Khóe miệng hắn hiện ra một nụ cười tàn nhẫn.

– Mặc dù ảo cảnh là giả, nhưng chấp niệm trong lòng các ngươi lại là thật. Thế giới này chính là như vậy, cạnh tranh sinh tồn, cường giả vi tôn! Nếu ngươi muốn khỏe mạnh sống tiếp, muốn bảo vệ một tia yếu đuối trong lòng mình, liền phải không ngừng để bản thân mạnh lên, không ngừng hướng về con đường võ đạo đi tới!

Hắn nhìn trong con ngươi tất cả mọi người tựa hồ thêm ra một chút sát khí mà dĩ vãng không có, nhất thời thoả mãn cười cợt nói:

– Vì lẽ đó ta muốn dùng năm ngày còn lại, dạy dỗ các ngươi một bộ công pháp tăng cao thực lực cấp tốc, gọi là… Sát Khí Quyết!

Ở phía xa Kế Mông cũng là trong lòng hơi động, vội đi tới.

Lý Vân Tiêu liếc mắt nhìn hắn nói:

– Ngươi tu luyện kiếm pháp là linh động phiêu dật, cùng Sát Khí quyết này hoàn toàn trái ngược. Nhưng thiên hạ võ kỹ, đều thông đại đạo, chung quy sẽ lĩnh ngộ tới vũ ý. Ngươi có thể tham khảo một phen, nhưng không cần học tập.

Kế Mông thụ giáo, ngốc ở một bên xem xét tỉ mỉ.

Lý Vân Tiêu giảng giải:

– Sát Khí Quyết chính là một loại công pháp thông qua sát khí đến kích thích sức mạnh tiềm ẩn của thân thể, sớm nhất là xuất hiện ở trên chiến trường, sau khi bị võ giả phát hiện liền nghiên cứu hơn nữa, lúc này mới sáng tạo ra bộ công pháp kia. Sát khí đối với phạm vi tăng thực lực lên, cùng đẳng cấp của các ngươi cũng có quan hệ. Bộ công pháp này tổng cộng chia làm hai bộ phân, một là cô đọng sát khí, hai là kích thích tiềm năng. Hiện tại, tất cả mọi người đều ghi nhớ tâm pháp cho ta!

Hắn tại chỗ truyền miệng, hết thảy học viên đều đọc thầm theo. Kế Mông ở một bên trong lòng cũng giật mình, hắn vốn cho rằng Sát Khí quyết này chỉ là một bộ công pháp phổ thông, nhưng sau khi nghe tâm pháp, nhất thời rõ ràng Sát Khí quyết này giá trị to lớn, quả thực là không thể đánh giá!

Căn cứ trên tâm pháp miêu tả, nếu một người tu luyện sát khí đủ nặng, có thể để thực lực của mình tăng cao hơn hai lần!

Không nói vấn đề một người, nếu bộ tâm pháp này dùng để huấn luyện binh sĩ, sức chiến đấu của một nhánh quân đội kia...

Hắn ngẫm lại cũng cảm thấy nội tâm chấn động sợ hãi, nhìn dáng dấp Lý Vân Tiêu hờ hững không để ý, nội tâm hắn hết sức hoài nghi, đây thực sự là thiếu niên mười lăm tuổi sao?

Sau khi Lý Vân Tiêu truyền thụ xong, nghiêm mặt nói:

– Bộ Sát Khí Quyết này nếu là nhiều người đồng thời tu luyện, lẫn nhau trong lúc đó sát khí có thể ảnh hưởng đối phương, tầng tầng chồng chất, hiệu quả tăng gấp bội! Ta hi vọng sau năm ngày, các ngươi đồng thời triển khai Sát Khí Quyết, có thể làm cho sức chiến đấu gia tăng gấp đôi! Vì khích lệ mọi người, đến thời điểm đó ba mươi người sát khí tăng cường lớn nhất, mỗi người khen thưởng một viên đan dược cấp hai tăng lên tiềm năng mà không hề có tác dụng phụ!

– Đan dược cấp hai?

– Tăng lên tiềm năng không hề có tác dụng phụ?

Trong mắt tất cả mọi người sáng ngời, đan dược cấp hai đối với bọn họ mà nói quá mức xa xôi, trừ một ít con cháu thế gia, trong ngày thường ngay cả dung mạo đan dược cấp một ra sao cũng chưa từng thấy.

Cổ Vinh ở bên cạnh vừa nghe, nhất thời một mặt khổ qua uể oải, biết những đan dược này khẳng định là do mình đi luyện chế.

Lý Vân Tiêu phân phó xong, nhìn chằm chằm Mộng Bạch toàn thân xanh lên, lộ ra một nụ cười hòa ái.

Mộng Bạch run cầm cập một hồi, vội vàng chạy tới bên cạnh Mộng Vũ.

– Sư, sư phụ, ngươi muốn làm gì

Bây giờ hắn đối với Lý Vân Tiêu cũng sản sinh ra lòng kính nể rất lớn, ác mộng trong ảo cảnh, để hắn hiện tại còn sợ run tim mất mật.

– Khà khà…

Lý Vân Tiêu vỗ vỗ miệng nói:

– Mượn chất độc trên người của ngươi, để sư phụ xung kích cảnh giới cửu tinh Võ Sĩ!

Hơn hai ngàn học viên bắt đầu ngồi xếp bằng xuống, từng cái từng cái nỗ lực nhớ lại tuyệt vọng giết chóc ở trong ảo cảnh, từng chút ngưng luyện ra sát khí. Lý Vân Tiêu thì không để ý Mộng Bạch phản kháng, trực tiếp kéo hắn vào trong chiến xa, bắt đầu mạnh mẽ hấp thu độc tính.

Cổ Vinh thì vẻ mặt như đưa đám bắt đầu luyện chế Thiên Điểu Đan, cũng may sau khi thăng lên thành Thuật Luyện Sư cấp hai, luyện chế đan dược cấp hai cũng thuận buồm xuôi gió, chỉ là ba mươi viên, làm suốt đêm vẫn là có hi vọng.

Kế Mông cũng bắt đầu nhớ lại nội dung của Sát Khí Quyết, nhắm mắt trầm tư. Hắn mơ hồ cảm thấy vũ ý ẩn chứa trong đó chính là then chốt để mình đột phá, từ khi lên cấp Vũ Quân tới nay, tu vi liền giẫm chân tại chỗ. Nhưng Vũ Quân cảnh giới mỗi lên một cấp xa xa không phải Đại vũ sư có thể so sánh, hắn ngược lại cũng không vội.

Thời gian từng chút trôi qua, sau ba ngày ba đêm.

Tựa hồ trong lòng Kế Mông có xúc động, ý cảnh trì trệ không tiến hơi hơi có cảm giác mở ra. Đột nhiên một luồng sát ý cực cường đập vào mặt mà tới, trong lòng hắn chấn động, ngơ ngác ngẩng đầu lên, chỉ thấy hơn hai ngàn học viên trước mặt từng cái từng cái hai mắt đỏ chót, tâm ý giết chóc để râu tóc mỗi người đều mơ hồ tỏa ra tử khí màu đen, bắt đầu mịt mờ lên.

– Đây là?

Hắn ngơ ngác trợn to tròng mắt, trên bầu trời của hai ngàn học viên, hiện ra một đoàn sát khí, ngưng tụ không tiêu tan, lúc ẩn lúc hiện hoá hình thành một ngón tay to lớn, mặt trên vảy giáp loang lổ, tia sáng yêu dị lấp lóe, để Kế Mông là Vũ Quân cường giả cũng cảm thấy một loại cảm giác nghẹt thở gơ ngác, trực thấu xương tủy.

– Hừm, cũng không tệ lắm. Ba ngày liền có thể đạt đến trình độ này, xem ra trong ảo cảnh kích thích có công lao không nhỏ a.

Chẳng biết lúc nào Lý Vân Tiêu đã đứng ở sau lưng hắn, một mặt ý cười nhìn ngón tay khủng bố như ẩn như hiện trong hư không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.