Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1421: Nhất tự (2)



Lý Vân Tiêu đi theo phía sau hắn, rất nhanh liền đi vào một trong một căn phòng khách quý, bên trong lại có thể thấy được hình ảnh của cả đại sảnh giao dịch, nam tử trẻ tuổi nói:

– Vân Tiêu đại nhân còn xin chờ chốc lát, Gia sư lập tức sẽ đến.

Lý Vân Tiêu chau mày một cái, nói:

– Hắn muốn gặp ta, còn muốn ta chờ hắn? Xin lỗi, thời giờ của ta rất quý báu. Nếu hắn không ở đây, vậy lần sau để tự hắn tới gặp ta đi.

Lý Vân Tiêu không chút khách khí, xoay người liền muốn rời khỏi.

– Cái này…

Nam tử trẻ tuổi kia triệt để ngây ngốc, bao nhiêu nhất phương bá chủ, tông sư một phái, muốn gặp sư tôn của mình một lần, cho dù chờ thêm một năm nửa năm đều là không hề có nửa câu oán hận, hơn nữa tự giác thập phần vinh hạnh. Lý Vân Tiêu để hắn chờ chỉ chốc lát lại vẫn không vui, còn muốn cho sư tôn tự mình tới cửa đi gặp hắn.

Hắn cho rằng mình là ai a? Bảy đại tông chủ hay là thập đại Vũ Đế?

Thao…!

Nam tử trẻ tuổi vẫn luôn ôn hòa nhã nhặn cũng không nhịn được ở bên trong lòng nổi lên ý nghĩ thô tục, rất muốn xông tới từ phía sau lưng đáp cho hắn mấy viên gạch.

– Vân Tiêu đại nhân, Vân Tiêu đại nhân, chậm đã…!

Nhưng hàm dưỡng cực cao vẫn để cho hắn nhịn được, thập phần lễ phép chạy lên ngăn cản Lý Vân Tiêu, giải thích:

– Gia sư thoáng có việc trì hoãn, rất nhanh thì sẽ đến.

Hắn có chút hoài nghi nói:

– Ngươi thực sự nhận thức Gia sư? Gia sư là Hóa Thần Hải trưởng lão, cửu giai Đại Thuật Luyện Sư Ung Thiên Vận.

Nam tử trẻ tuổi cảm thấy thập phần bức thiết phải nói rõ thân phận và địa vị của sư tôn mình, về phần Lý Vân Tiêu nhận thức Ung Thiên Vận kia nhất định là một người khác.

Lý Vân Tiêu nhàn nhạt liếc thêm hắn một cái, lười nói thêm câu nào, trực tiếp liền đi ra ngoài.

– Ha ha, Vân Tiêu công tử lẽ nào không có tính nhẫn nại sao?

Tiếng cười của Ung Thiên Vận truyền đến, phía sau còn đi cùng với một người trung niên nam tử, hai người vài bước đã đi lên phía trước, đứng ở trước mặt Lý Vân Tiêu, gương mặt tươi cười.

Lý Vân Tiêu nhìn Ung Thiên Vận một cái, nội tâm có loại cảm giác buồn bực vô cớ, kiếp trước tuy rằng cùng với Ung Thiên Vận cũng không phải quá quen biết, nhưng đều là Hóa Thần Hải trưởng lão, coi như là đồng nghiệp, cảnh còn người mất, nghĩ không ra lần thứ hai gặp mặt sẽ là quang cảnh như vậy.

Lúc trước dưới đao lưu Mục Phong Tuấn một mạng, Ung Thiên Vận cho rằng là uy danh của mình chấn nhiếp được Lý Vân Tiêu, mà trên thực tế bất quá là Lý Vân Tiêu xem ở phần tình nghĩa ngày xưa cộng sự mới thủ hạ lưu tình.

Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:

– Đây đều là Thiên Vận trưởng lão cái giá quá lớn, ta mới mất đi tính nhẫn nại.”

Ung Thiên Vận sửng sốt, âm thầm kinh dị nhìn Lý Vân Tiêu nhiều thêm vài lần, vốn cho là mình xuất hiện, đối phương thế nào cũng sẽ thụ sủng nhược kinh, chí ít trên lời xã giao sẽ khách khí, nghĩ không ra dĩ nhiên chỉ trích chính mình tới chậm.

Nhưng hắn dù sao cũng là cửu giai Đại Thuật Luyện Sư, tự nhiên sẽ không tính toán như thường, hơn nữa vừa thắng một cân Hồn Nha, tâm tình thật tốt, cười nói:

– Cũng không phải là ta cái giá quá lớn, mà là đích xác có việc trì hoãn, vị này chính là Hồng Nguyệt thành Thuật Luyện Sư nghiệp đoàn hội trưởng, cũng là đại đệ của ta tử Phủ Vũ.”

Hắn giới thiệu một chút tên trung niên nam tử sau lưng kia, Phủ Vũ gương mặt cung kính, vô luận là đối với Ung Thiên Vận, hay là với Lý Vân Tiêu, vội vàng tiến lên nói:

– Có thể quen biết được Vân Tiêu công tử, thực sự là tam sinh hữu hạnh!

Phủ Vũ đã từng chính mắt thấy Lý Vân Tiêu cùng Nhuận Tường đánh một trận, nội tâm là trăm phần trăm vui lòng phục tùng, thời khắc này cung kính cũng là phát ra từ nội tâm phế phủ.

Tuổi của hắn nhìn qua tựa hồ so với Ung Thiên Vận còn lớn hơn, kỳ thực hai người tuổi tác chênh lệch không bao nhiêu, nhưng thuật đạo lấy người thành đạt làm đầu, Phủ Vũ bất quá là bát giai Thuật Luyện Sư.

Thuật Luyện Sư nghiệp đoàn ở Hồng Nguyệt thành lực lượng thập phần bạc nhược, sách lược của Hồng Nguyệt thành là phát triển thương nhân, mà chèn ép môn phái thế lực.

Do đó ở Hồng Nguyệt thành thương gia trăm hoa đua nở, mà thương minh bảy đại lâu dài ban trị sự thành viên đều thập phần suy nhược, Thuật Luyện Sư công hội ảnh hưởng cũng cực nhỏ.

Tên nam tử trẻ tuổi kia lại là gương mặt vẻ cổ quái, sư huynh của mình nói như thế nào cũng là bát giai Đại Thuật Luyện Sư, thế nào nhìn thấy người trẻ tuổi này cũng cung kính như vậy, khó tránh khỏi có chút không hợp với lẽ thường.

Ung Thiên Vận nhìn hắn một cái, cười nói:

– Đây là người tử thứ hai đệ của ta là Tu Nhiên, lúc trước thật thất lễ, mong rằng Vân Tiêu công tử chớ trách.

Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nhìn hai người này một cái, nói:

– Đệ tử của ngươi cũng còn rất lễ phép, cũng không có chỗ thất lễ, thất để ý có khác người khác.

Ung Thiên Vận cười ha hả, cười nói:

– Đã như vậy, chúng ta đây đi vào Nhất Tự đi.

Hắn đâu biết rằng Lý Vân Tiêu nói thất ý chính là hắn, ngắn ngủi ở chung, hắn đã biết đại khái đối phương là một người thế nào, nói thêm gì đi nữa bản thân cũng thật mất mặt, vì vậy lập tức đổi chủ đề.

Bốn người cộng đồng đi vào trong phòng quý khách, Ung Thiên Vận tiện tay đánh ra một đạo ấn quyết, đem bốn phía ngăn cách lại, để phòng ngừa có người nghe trộm.

Ung Thiên Vận thấy Lý Vân Tiêu thần sắc bình tĩnh, nội tâm không khỏi cực kỳ tán thưởng, cười nói:

– Vân Tiêu công tử vừa rồi đánh một trận, thực lực hiển lộ mánh khóe, đã để ta mở rộng tầm mắt, thanh thi biệt chiến đao chắc này là đồ cổ đi?

Lấy nhãn lực của hắn tự nhiên là nhìn thấu Thiên Thu Bá Đao bất phàm, hiện nay trên đời sợ là không có mấy người luyện chế đi ra.

Lý Vân Tiêu cười ha hả nói:

– Ha hả, bình thường thôi.

Câu trả lời này không đến nơi đến chốn, để Ung Thiên Vận sửng sốt, chỉ cảm thấy một loại cảm giác không chỗ phát lực, chỉ đành khai môn kiến sơn đem sự nghi ngờ của mình hỏi lên, nói:

– Ta vừa rồi xem Vân Tiêu công tử dưới một đao lại có ba văn tự tương tự với kim sắc khoa đẩu hiện lên, không biết Vân Tiêu công tử có thể nhận biết ba chữ này hay không

Lý Vân Tiêu trợn mắt nhìn hắn một cái, lo lắng nói:

– Nga? Ngươi nói nói là ba Ma Ha Cổ Văn kia a?

– Ực ực…!

Trong yết hầu của Ung Thiên Vận phảng phất như bị chặn lại một chút, cho rằng đối phương tất nhiên không nhìn được, không nghĩ tới so với chính mình nói còn muốn chuyên nghiệp hơn, ngượng ngùng nói:

– Đúng, đúng, chính là Ma Ha cổ kinh văn Vân Tiêu công tử dĩ nhiên đối với loại văn tự này có hiểu biết? Không biết nắm giữ mấy tự?

– Mấy chữ?

Lý Vân Tiêu ngốc trệ một chút, cổ quái nói:

– Chữ này có cái gì kỳ quái sao? Ta từ nhỏ đã bắt đầu học a, đại khái nắm giữ mấy vạn chữ đi.

Tĩnh, yên tĩnh như chết, ba người đều là trợn muốn lồi tròng mắt ra, không có bất kỳ thanh âm gì.

– Nói đùa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.