Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1455: Hoang mạc (1)




Lý Vân Tiêu cũng từng nghĩ qua chắt lọc lôi điện trên người Huyền Lôi Kinh Vân Hống, từ sau khi bước vào Võ Tôn, lôi điện chi lực của Huyền Lôi Kinh Vân Hống cũng sinh ra dị biến nhất định, lộ ra một mảnh vàng óng ánh, nhưng thực lực của nó không đủ, lôi đình kia tuy rằng rất có uy lực, đối với hắn lại không trọng dụng.

Trừ phi có thể bồi dưỡng Huyền Lôi Kinh Vân Hống đến trình độ Cửu Thiên Võ Đế, nhưng chuyện này hoàn toàn là không có tiền lệ. Mặc dù là bước vào Võ Tôn, cũng là dị số trong vạn không một rồi.

– Mà thôi, cho súc sinh ngươi đi.

Lý Vân Tiêu cong ngón búng ra, nội đan màu xanh da trời kia hóa thành một đạo đường vòng cung, trực tiếp đánh vào trong miệng Huyền Lôi Kinh Vân Hống.

Bộ lông toàn thân Huyền Lôi Kinh Vân Hống đều dựng lên, ngửa mặt lên trời không ngừng rống to, bộ lông màu vàng kia đột nhiên thoáng cái hóa thành màu lam nhạt, từng đạo lôi quang màu xanh da trời từ trong thân thể nó bắn ra, không ngừng lập loè trên không trung.

Lý Vân Tiêu và Nhạc Cửu Lâm sửng sốt một chút, không thể tưởng được thậm chí có phản ứng lớn như vậy, bất quá nội đan con thỏ kia là cửu giai, Huyền Lôi Kinh Vân Hống muốn hấp thu, sợ rằng cũng phải mất một phen công phu

– Con thỏ này ngoại trừ nội đan ra, huyết dịch cũng là vật khó được, đợi súc sinh này ăn xong, ngươi cho nó phục dụng một ít máu, có thể sẽ khiến thân thể được cải tạo nhất định cũng nên.

Lý Vân Tiêu phân phó Nhạc Cửu Lâm, lâm không điểm tay, mấy đại khiếu huyệt trên người con thỏ kia lập tức bạo khai lỗ máu, đại lượng máu tươi tuôn ra như suối phun, dưới khống chế của hắn, hội tụ vào trong mấy dụng cụ thủy tinh, sau đó giao một cái cho Nhạc Cửu Lâm.

Con thỏ kia mất đi nội đan, lại bị rút sạch huyết dịch, cả người trực tiếp khô quắt lại, trở thành da bọc xương nằm rạp trên mặt đất, không còn bất kỳ hào quang nào cả.

Giờ phút này thứ giá trị trên người nó chính là một thân da lông màu lam nhạt và cốt cách kia rồi.

Lý Vân Tiêu sau khi dặn dò liền đi ra khỏi Giới Thần Bi, nhìn qua sơn mạch không ngớt này, lộ ra vẻ do dự.

Phiến di tích mà Đặng Phi Vũ nói cho hắn cách hương bắc phiến sơn mạch này mấy vạn dặm

Tính toán thời gian cũng đã ở trong Địa Lão Thiên Hoang này hơn nửa tháng, nếu lại đi tới di tích kia, sợ rằng không có thời gian đi lấy Thiên Tư nữa.

Hắn ngược lại cũng không lo lắng Thiên Tư sẽ bị những người khác lấy được, bởi vì từ truyền thừa trên Vương Tọa mà xem, muốn mở ra Thiên Tư, nhất định phải có Nguyệt Đồng chi lực. Nói cách khác chỉ có mình hắn mới có khả năng lấy được Thiên Tư.

Nhưng tất cả cũng có ngoại lệ, ví dụ như Khương Sở Nhiên

Khương Sở Nhiên chính là cường giả Võ Đế cửu tinh đỉnh phong, cao thủ thiên hạ đều biết, có lẽ có thể bằng vào thực lực cưỡng ép lấy được Thiên Tư cũng không chừng.

Cân nhắc một chút, sau khi suy nghĩ Lý Vân Tiêu liền quyết định buông tha cho di chỉ mà Đặng Phi Vũ chỉ, mà toàn lực chạy về hướng Đông Nam

Mấy ngày sau, rốt cục bay đến khu vực biên giới một mảnh đầm lầy, bắt đầu tiến vào trong hoang mạc ở hướng đông nam Huyết Nguyệt.

Vừa vừa bước vào phiến hoang mạc, hắn liền cảm thấy nguyên lực chấn động rất mạnh truyền đến, phía trước có người đang chém giết nhau, thực lực đều không quá mạnh, căn bản là tồn tại cấp bậc Võ Tôn.

Hơn mười người vây quanh một đầu yêu thú như thạch đầu mà công kích, nhan sắc thân thể yêu thú kia cơ hồ giống hệt cát trên hoang mạc, hơn nữa thỉnh thoảng còn chui xuống dưới đất, tới vô ảnh đi vô tung.

– Mọi người chớ nhụt chí, con yêu thú này đã là nỏ mạnh hết đà rồi, chúng ta liên thủ đánh chết nó, coi như không uổng một chuyến đi Địa Lão Thiên Hoang rồi.

Trong đó một gã cường giả Võ Tôn thanh y áo dài trầm giọng quát, hắn là ngươi thực lực tương đối cao trong đám người, trong mơ hồ trở thành thủ lĩnh của mọi người

Trong mười người này Võ Tôn cao giai chỉ có ba người, còn lại thực lực rất bình thường, nhưng thắng ở nhiều người, phối hợp phi thường tốt, cũng không có xuất hiện tình huống thương vong.

Lý Vân Tiêu ẩn rong hư không, thần thức quét vào trong đất sỏi kia, lộ ra thần sắc cổ quái.

Yêu thú như hòn đá kia vậy mà cùng chủng loại hình với Hồ Lô Tiểu Kim Cương của hắn, tựa hồ là biến thể của Thạch Thú, nhưng thực lực còn cao hơn Thạch Thú một bậc

“Phanh”

– Coi chừng

Thạch Thú kia đột nhiên lao raa, trực tiếp hất một gã cường giả cổ quái lên trên trời, may mắn tên Võ Tôn kia đã sớm có phòng bị, tuy rằng bị cự lực trùng kích, phun ra vài búng máu nhưng tánh mạng không vấn đề gì cả.

Nhưng Thạch Thú kia xông lên cũng không dừng lại, mà như hỏa tiễn trực tiếp lên không, hất tên Võ Tôn kia lên không cả ngàn mét.

“BA~”

Từ trên trời cao đến một tiếng khiến người sợ hãi, Thạch Thú kia trực tiếp bắt lấy tên cường giả Võ Tôn kia xé hai nửa, hai mảnh thi thể cùng nội tạng rơi xuống lả tả, tràng diện huyết tinh khủng bố.

– Cái gì? Đáng chết ah!

Tên kia cường giả Võ Tôn cửu tinh thanh y áo dài kia kinh giận hét lớn:

– Đúng là cơ hội tốt, ngàn vạn đừng để nó rơi lại vào đá sỏi, lập tức chặn giết trên không đi.

Một đạo kiếm quang bay lên đầu tiên, nam tử thanh y nhân kiếm hợp nhất chém lên.

Sách lược của hắn phi thường chính xác, Thạch Thú này ở giữa không trung ít nhất uy lực phải giảm hơn phân nửa.

“Phanh”

Một kiếm trực tiếp chém lên nắm đấm Thạch Thú, kiếm quang nhập vào cơ thể mà qua, nam tử thanh y đại hỉ, lực lượng Thạch Thú quả nhiên yếu đi rất nhiều, tay kia hắn vội vàng bấm niệm pháp quyết, trực tiếp đánh ra mấy đạo quyền mang lợi hại, oanh kích qua

“Rầm rầm rầm”

Thân thể Thạch Thú như đống cát liên tiếp nổ bung, bạo phát hoàn toàn thay đổi.

Mọi người bên dưới thấy thế, cũng đều lộ vẻ vui mừng, nhao nhao phóng lên trời, liên thủ công kích lên, không ngừng đánh lên thân thể Thạch Thú, chiếm hết thượng phong

“Đương”

Đột nhiên một đạo tiếng chuông lăng không vang lên, thanh dương xa xưa, phảng phất đến từ đầu bên kia vô cùng vô tận, cũng như vang lên ngay trong lòng mình, tất cả mọi người lập tức thất thần.

“Đương”

Đạo tiếng chuông thứ hai nối tiếp đến, lần này lại không được thích ý vậy nữa, mà như một thanh đại chùy đột nhiên lâm không nện xuống, chấn trên lồng ngực mỗi người.

“PHỐC”

Tất cả mọi người đều bị chấn ra một ngụm máu tươi, trên mặt lấy làm kinh ngạc, mặc dù là tên nam tử thanh y kia cũng bị tiếng chuông chấn cho miệng lớn thổ huyết, rốt cuộc bất chấp Thạch Thú, cực kỳ hoảng sợ đề phòng.

Thạch Thú kia có cơ hội thở dốc, thân thể không trọn vẹn còn lại trực tiếp rơi xuống xuống dưới, chui vào trong đá sỏi lần nữa biến mất không thấy.

– Người phương nào? Là vị đại nhân nào?

Nam tử thanh y cố nén sợ hãi bất an trong lòng, cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm. Nếu đúng là có địch ý thì sợ rằng mọi người ở đây khó tránh khỏi sát thủ.

– Các ngươi đi đi, con yêu thú này ta muốn rồi.

Thanh âm Lý Vân Tiêu nhàn nhạt truyền đến.

Sắc mặt nam tử thanh y lúc này mới hơi trì hoãn, trùng trùng điệp điệp thở ra, hắn nghe ra trong giọng nói của đối phương cũng không có ác ý.