Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 146: Hảo hảo nói chuyện



Ngô Liên Thiên sững sờ, không nghĩ tới thiếu niên này mới là chính chủ, xem ra rất dễ nói chuyện, tiểu hài tử mà, cho chút đường ăn liền lừa qua được, hắn mừng lớn nói:

– Dễ bàn dễ bàn, mời chư vị đến phủ đệ nói chuyện!

Rất nhanh, mấy người liền trở thành thượng khách của Phổ Dương Thành phủ thành chủ.

Để Ngô Liên Thiên kinh tâm không ngớt, không thể phỏng đoán chính là, hơn hai ngàn tên học sinh quân cũng không có thu lại, mà là đem toàn bộ phủ thành chủ vây chặt đến không lọt một giọt nước.

Lý Vân Tiêu uống trà thơm, cười hì hì nói:

– Ta cùng Ngô Quang huynh đệ cũng là không đánh nhau thì không quen biết a.

Ngô Liên Thiên vội nói:

– Đúng đúng đúng, không đánh nhau thì không quen biết, Quang nhi, còn không mau rót rượu cho vị huynh đệ này.

Hiện tại hắn còn không biết thân phận của Lý Vân Tiêu, nên hỏi dò:

– Xin hỏi quý tính của tiểu huynh đệ? Ở trong triều đảm nhận chức trách gì?

Lý Vân Tiêu nhìn Ngô Quang vẻ mặt bất mãn, nhẹ nhàng cười một tiếng nói:

– Họ tên không cần phải nói, chỉ là nghe nói phía trước chiến sự khẩn cấp, vì lẽ đó khí phách hăng hái, muốn mang một đám huynh đệ đi bảo vệ quốc gia.

Ngô Liên Thiên sửng sốt một chút, suýt chút nữa bật cười. Chỉ bằng các ngươi những tiểu tử này, cũng muốn ra tiền tuyến? Hắn cũng không biết thực lực của những người này, chỉ là nhìn mặt đều tương đối tuổi trẻ. Nhưng trên mặt vẫn là một luồng nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng nói:

– Khá lắm! Tiểu huynh đệ quả nhiên hào khí can vân, vì dân vì nước! Quang nhi, ngươi phải học vị huynh đệ này một ít!

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ha ha, học tập liền không cần. Vừa vặn đi ngang qua quý thành, lại cùng Ngô Quang huynh đệ luận bàn mấy lần, cũng coi như là có chút duyên phận. Đồng thời cũng hiếm thấy Thành chủ một mảnh ái quốc chi tâm, tại hạ có một yêu cầu quá đáng.

Ngô Liên Thiên sững sờ, thầm nói đề tài chính đến rồi, nghe xem hắn muốn cái gì, vội hỏi:

– Mời nói, mọi người đều là vì dân vì nước, còn khách khí làm gì.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ha ha, vậy ta liền không khách khí. Thành chủ cũng nhìn thấy rồi, chúng ta hơn hai ngàn người đều là tay không mà đến, không có một chút chuẩn bị nào. Cho nên muốn cùng Thành chủ mượn điểm lương thảo.

– Mượn lương thảo?

Ngô Liên Thiên sững sờ, lập tức trầm tư nói:

– Bản thành dự trữ lương thảo cũng vô cùng khan hiếm, e sợ khó có thể cho mượn a.

Lý Vân Tiêu híp mắt nói:

– Vậy đưa chút tiền tài đổi vật cũng được, chúng ta đến thành trì khác đi dạo, nhìn có thể thu mua chút lương thảo hay không.

Nội tâm Ngô Liên Thiên cười lạnh, cuối cùng cũng coi như nói ra mục đích. Hắn giả vờ khổ sở nói:

– Tiểu huynh đệ vì bảo vệ quốc gia mà đưa thân ra tiền tuyến. Vốn ta cũng nên đem hết toàn lực trợ giúp, tuy bản thành ở nơi trù phú, nhưng bổn thành chủ yêu dân như con, thanh liêm chính trực, nên không có tích trữ gì. Như vậy đi, ta sẽ bớt ăn bớt mặc từ trong ngân khố rút ra 10 ngàn kim tệ trợ giúp mọi người, tiểu huynh đệ thấy như thế nào?

Hắn lời này nói đại khí lẫm liệt, hơn nữa theo ý nghĩ của hắn, một đứa bé, có 10 ngàn kim tệ cũng đầy đủ vui chơi mấy tháng.

Chỉ có Ban Binh Bạch ở một bên sắc mặt cười khổ không thôi, cái khác không nói, chỉ là giá cả Xuyên Vân tiễn, liền mấy vạn kim tệ, lần này Thành chủ nghĩ quá đơn giản.

Lý Vân Tiêu cười to lên, Cổ Vinh ở bên cạnh cũng đồng thời cười to, hai người cười đến ngã trái ngã phải, để Ngô Liên Thiên nguyên bản tự tin tràn đầy, nội tâm lập tức không yên, có chút cân nhắc bất định.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ngô thành chủ quá hùng hồn, chúng ta mới hơn hai ngàn người, dùng không được nhiều kim tệ như vậy. Ta để cho mọi người tùy tiện lấy một chút là được

Hắn ở bên tai Cổ Vinh nói nhỏ vài câu, Cổ Vinh liền cười gằn nhanh chân đi ra ngoài.

Đột nhiên nội tâm của Ngô Liên Thiên có chút hoảng lên, vội hỏi:

– Tiểu huynh đệ, đây là ý gì?

Lý Vân Tiêu cười nhạt, giơ chén trà lên nói:

– Không có chuyện gì, uống trà, đến đến, Thành chủ còn có Ban thống lĩnh, mọi người cùng nhau uống trà. Quả thật là trà ngon a.

Lúc này ngoài cửa truyền đến một trận tiếng ầm ĩ, các loại kêu la, còn có tiếng binh khí đan xen.

Rất nhanh liền truyền đến không ít tiếng kêu thảm thiết, nghe mà Ngô Liên Thiên sợ run tim mất mật, hắn vội vàng ra hiệu cho Ban Binh Bạch. Ban Binh Bạch cười khổ lắc lắc đầu, ở bên tai Ngô Liên Thiên nói nhỏ:

– Thủ hạ của thiếu niên này, có Vũ Quân cường giả!

Ban Binh Bạch nói như một đạo sét đánh, đánh vào đầu óc Ngô Liên Thiên, chấn động đến mức ông ông trực hưởng!

Thủ hạ của thiếu niên này dĩ nhiên có Vũ Quân cường giả?

Vũ Quân là khái niệm gì? Tại Thiên Thủy quốc, hết thảy Vũ Quân cường giả một là nhất phương đại lão, hai là đại tướng trong quân, hoặc là thống lĩnh Trấn quốc thần Vệ, mỗi một cái đều là nhân vật quát tháo phong vân. Ngay cả người đứng đầu một thành như hắn thấy cũng phải cúi đầu!

Nhân vật như vậy, dĩ nhiên sẽ là thủ hạ của thiếu niên này!

Ngô Liên Thiên đột nhiên ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề, hắn vội vàng nói:

– Tiểu huynh đệ, chuyện gì cũng từ từ, các ngươi như vậy không phải cướp đoạt sao!

– Cướp đoạt?

Lý Vân Tiêu ánh mắt phát lạnh, sắc mặt lập tức kéo xuống, trong con ngươi bắn mạnh ra một luồng sát khí.

– Nói chuyện phải chịu trách nhiệm, nói lung tung là sẽ gặp người chết!

Cả người Ngô Liên Thiên lạnh lẽo, nghe ra âm thanh phá phách cướp bóc ở bên ngoài, nhất thời vẻ mặt đưa đám nói:

– Tiểu huynh đệ, quý phủ ta đúng là nghèo rớt mùng tơi a, như vậy đi, ta cho người tập hợp mười vạn kim tệ cho ngươi.

Đùng!

Lý Vân Tiêu một chưởng vỗ nát cái bàn, giận dữ nói:

– Ngô Liên Thiên, ngươi coi ta là người gì? Ta chỉ là muốn tập hợp chút quân phí mà thôi, ngươi liền coi ta thành cướp đoạt? Tốt, đã như vậy, vậy đừng trách ta trở mặt!

Hắn lớn tiếng quát:

– Người đâu!

Trần Chân cùng Hàn Bách đã sớm chờ ở bên ngoài trực tiếp vọt vào, không nói lời nào liền trực tiếp đem Ngô Liên Thiên cùng Ngô Quang trói lại.

Ngô Quang vừa thấy trận thế này, nhất thời sợ đến gào khóc, Ngô Liên Thiên cũng kinh hãi không ngớt, vội vàng hô:

– Ban thống lĩnh!

Ban Binh Bạch đang muốn động, đột nhiên một luồng sát khí trực tiếp khóa chặt hắn, Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:

– Người nào làm loạn, giết không tha!

Để Ban Binh Bạch chấn động không ngớt chính là, cỗ cảm giác để hắn khiếp đảm sợ hãi kia, cũng không phải đến từ Vũ Quân cường giả, mà là của thiếu niên chừng mười lăm tuổi này! Hắn bản năng cảm thấy nếu mình động một chút, thiếu niên kia sẽ không chút do dự giết chết mình. Thế nhưng hắn chỉ là bát tinh Võ sĩ mà thôi? Tại sao có thể có loại trực giác hoang đường này?

Rất nhanh phụ tử Ngô thị bị trói gô lên, Ban Binh Bạch ở một bên nhìn, không dám động đậy chút nào.

Không ngừng có học sinh quân chạy vào, đem tài vật sưu tầm đến từng hòm từng hòm chất đống trên mặt đất, rất nhanh liền chiếm nửa cái phòng lớn. Ngoại trừ lượng lớn kim tệ ngân tệ ra, kỳ trân dị bảo, lượng lớn nguyên thạch cùng đan dược, Huyền Binh, các loại vật liệu Thuật Luyện,… để Lý Vân Tiêu cũng giật mình không thôi.

[/SPOILER]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.