Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1470: Huyền khí phân thân (1)



Đối với thái độ của ba người vừa mới xuất hiện hắn sinh ra cực độ phản cảm, nhịn không được mỉa mai.

Những người khác cũng gật đầu thập phần đồng ý, các ngươi đã có ý khinh thường chúng tam tự nhiên chúng ta cũng lười nể mặt các ngươi.

Thất đại môn phái, nhà nào cũng cảm giác mình cao cao tại thượng, là tồn tại coi trời bằng vung, muốn để cho hợp tác công bằng là điều hết sức khó khăn.

Trên mặt ba người Long gia hiện lên vẻ tức giận, người cầm đầu tên là Vũ Trác, lạnh giọng nói:

– Lực lượng các thế lực ngang nhau, cũng không đại biểu lực lượng ba người chúng ta và mấy con kiến hôi các ngươi ngang nhau, nhất là chỉ mỗi việc một con hậu duệ của Lưu Diễm Quang La mã cũng không bắt được, thật khiến cho thất đại môn phái mất mặt.

– Lưu Diễm Quang La?

Tất cả mọi người hơi sững sờ, không thể tưởng tượng thế mà ba người này lại nhận ra lai lịch của con yêu thú, chỉ có diều danh tự cực kỳ lạ lẫm, tựa hồ căn bản là chưa từng nghe qua.

Bất Quang Lượng trầm tư sắc mặt, đột nhiên cả kinh, sợ hãi nói:

– Thượng cổ chân linh Lưu Diễm Quang La? Không ngờ là hậu duệ chân linh?

– A? Không thể tưởng được, trong các ngươi cũng có người có chút kiến thức.

Vũ Trác mỉa mai nói:

– Không cần ngạc nhiên, chỉ là hậu duệ chân linh mà thôi, còn kém cực xa. Các ngươi đều lui ra đi, ta liền thoáng bày ra một điểm lực lượng cho các ngươi mở mang tầm mắt.

Tất cả mọi người nghe được lời đó đều giận dữ, La Nguyên Khải lạnh lùng châm chọc nói:

– Đều là hậu đại chân linh, huynh đệ các ngươi tương tàn không tốt lắm đâu?

Trong mắt người Thiên Lĩnh Long Gia hiện lên một tia tàn khốc, ba ánh mắt đồng thời nhìn tới, Vũ Trác lạnh giọng nói:

– Ngươi nói cái gì? Xem ra trước khi bắt Lưu Diễm cần hoạt động gân cốt một chút.

Khí tức trên thân người nọ trong nháy mắt tăng lên dữ dội, một cỗ lực lượng vô cùng phách đạo ngang trời xuất hiện, áp về phía La Nguyên Khải.

Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi khi cảm nhận được phách lực đầy cuồng bạo, dã tính lan đến.

Bất Quang Lượng vốn ít nói lần này cũng mở miệng:

– Ba vị nếu là có bản lĩnh hay là trước thu phục con yêu thú này đi, mặc kệ thực lực ba vị làm sao, chẳng lẽ còn muốn đối kháng tứ phái chúng ta cùng lúc sao?

Gương mặt La Nguyên Khải không đổi sắc, đối với việc Vũ Trác khiêu khích không sợ chút nào, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn.

Trần Khai Hồng cũng chậm rãi nói rằng:

– Ba vị vẫn theo dõi chúng ta nãy giờ? Mãi đến lúc này mới xuất hiện, chắc cũng không phải để cố ý ra đây châm chọc chúng ta, vậy thì mời biểu hiện ra thực lực của chính mình đi?

Thần sắc Vũ Trác khẽ biến, đem khí tức trên người thu vào, ngang nhiên nói:

– Không sai, chúng ta xuất hiện cũng đích thật là vì Lưu Diễm, tuy rằng Huyết mạch Chân Linh trong cơ thể nó cực yếu, nhưng dù sao cũng là hậu duệ chân linh, đối với chúng ta có trọng dụng. Lúc trước còn trông cậy vào các ngươi nhiều hoặc ít có thể ra điểm lực, hiện tại xem ra hoàn toàn không đáng tin cậy.

Hắn lạnh lùng nhìn về phía La Nguyên Khải, nói:

– Chờ ra tiên cảnh lại tính sổ với ngươi

Hắn hừ lạnh một tiếng, liền xoay người hướng Lưu Diễm đi đến.

La Nguyên Khải khinh miệt nói:

– Bơi vào.

Lý Vân Tiêu xa xa nhìn âm thầm thở dài, tuy rằng thực lực Long gia nhân không sai, nhưng tựa hồ vô cùng tự ngạo và đơn thuần, sợ là cấp cho những lão hồ ly này lợi dụng làm kẻ xung phong.

Quả nhiên, tất cả mọi người là đứng xa xa nhìn Ba người Vũ Trác xông lên, toàn bộ là một bộ thần sắc đắc ý, híp mắt nhìn ba người kia ngốc mạo ra tay.

Lưu Diễm tại nơi Cực Dương, không chỉ có khôi phục toàn bộ tiêu hao, hơn nữa càng tốt hơn, ánh mắt bén nhọn dừng trước ba người đang đi tới, nhẹ nhàng nháy mắt, giơ tay lên đột nhiên ba đạo Cực Dương lực chiếu xuống.

Vô thanh vô tức, ba người trong nháy mắt lánh khai, Cực Dương bắn vào vùng đất cũng không gây ra động tĩnh, trực tiếp khuếch tán ra, lại làm nhiệt độ xung quanh tăng lên một chút.

Vũ Trác lạnh lùng nói:

– Bày binh bố trận, bắt giữ con thú này.

Ba người trong nháy mắt xa nhau, thành thế tam giác đem Lưu Diễm khốn vào ở giữa, liên thủ bày Kỳ Trận, cảnh tượng bốn phía mơ hồ một chút, sau đó vô số kim quang điểm điểm trào hiện ra, ngưng tụ thành một mảnh tường đồng vách sắt, hướng Lưu Diễm ép tới.

Lưu Diễm nháy mắt một cái, hỏa diễm quanh thân bắt đầu co rút lại, cùng một màn lúc trước không sai biệt lắm.

– Không phải yêu thú này lại chơi chiêu tự bạo kia đi? Lẽ nào nó không có chút ý tưởng mới nào sao?

Thừa Hạo Miểu nhịn không được nói:

– Nếu cứ động một chút là tự bạo, vậy thì còn đánh thế nào?

Bắc Minh Lai Phong cười nói:

– Ha hả, vậy thì phải xem ba vị cao thủ Thiên Lĩnh Long Gia đối phó thế nào.

Thế nhưng tình cảnh trước mắt lại không như mọi người nghĩ, Lưu Diễm không có tự bạo mà trực tiếp hóa thành một con mắt, mang theo một cái đuôi hỏa diễm thật dài, giống như sao chổi đang không ngừng áp súc chạy quanh bên trong trận pháp, cố gắng phá vỡ kết giới.

– Bang bang phanh.

Lưu Diễm đánh vài cái về bốn phía xung quanh, thế nhưng mỗi lần lại văng trở về, mỗi một lần bị chấn văng ra ngoài lại tạo thành những âm thanh không tương đồng, sau đó nó lại hướng phía đối diện lao đến.

Sắc mặt ba người đồng thời đại biến, vội vàng biến hóa vài pháp quyết biến thành những đạo phù ấn tập trung đánh vào trong trận pháp, đúng lúc này Lưu Diễm đã xông đến trước mặt.

– Ầm.

Khi cỗ lực lượng kia va chạm vào kết giới, kết giới phát ra một tiếng nổ lớn rồi bị nghiền nát thành mảnh nhỏ, lão giả kia cũng bị chấn lùi lại mấy bước, sắc mặt khó coi.

Sau khi phá trận, Lưu Diễm lập tức xoay tròn lao về phía trước, lần thứ hai hóa ra chân thân trên không trung, nó giơ tay lên, đầu ngón tay bắt đầu ngưng tụ Cực Dương Lực.

Vũ Trác hơi biến sắc mặt, nghi ngờ nói:

– Tại sao thứ này giống như có trí tuệ vậy, thế mà có thể nhận ra điểm yếu nhất của trận pháp.

Kỳ thực hắn không biết là vào thời điểm này Lưu Diễm chỉ còn lại thân thể mà thôi, thực tế là do đôi mắt kia điều khiển thân hình, trí tuệ cực cao không thua kém gì bọn họ, lúc trước đám người Khương Sở Nhiên đi qua, nó căn bản là ẩn núp không xuất hiện.

Một vòng quầng sáng xuất hiện trên đầu ngón tay Lưu Diễm, toàn bộ không gian hơi chấn động một chút.

Bọn người Bắc Minh Đồng Phương ở phía xa xa đều hơi biến sắc mặt, không tự chủ được lui về phía sau một khoảng cách, rất sợ chiến sự lan đến mình.

Tựa hồ như Lưu Diễm không sử dụng đến lực lượng của bản thân, trực tiếp mượn lực lượng khác, Cực Dương trên tế đàn liên tục soi sáng, trên đầu ngón tay Lưu Diễm lại tiếp tục ngưng tụ lần thứ hai hóa thành một dương vũ bắn ào ào xuống thiên địa.

Vân Trác cả kinh, hai tay ôm chặt trước người, một cỗ lực lượng dựng dục lao ra, trong nháy mắt hóa thành vô số cái khe hắc sắc, cảnh tượng trước mặt vậy mà giống như từng con giun nhảy vào bầu trời, cái khe bắt đầut hôn phệ từng đoàn Cực Dương Lực đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.