Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1471: Huyền khí phân thân (2)




Hai người còn lại cũng không hoảng loạn, đều bấm tay niệm thần chú, trực tiếp Ẩn Độn thân hình, không để lại bất kỳ dấu vết nào, giống như tiêu thất giữa hư không vậy.

Một khắc sau, đột nhiên thân hình hai người xuất hiện bên cạnh Lưu Diễm, một trái một phải, một quyền một chưởng, tựa hồ như diêu tương chiếu rọi, nghiền ép xuống phía Lưu Diễm.

Thần sắc Lưu Diễm biến đổi, nó khẽ nhúc nhích môi, tựa hồ như muốn nói cái gì đó, sau đó lập tức tạo ra vài đạo ấn quyết, ngưng tụ lại thành một ngón tay rồi giơ lên cao, tựa hồ như chỉ một ngón tay kia nhưng đã hút toàn bộ thiên địa linh khí xung quanh, huyền hóa thành chân không.

Quang mang khiến hai mắt mọi người đau nhức, khó có thể nhìn thẳng, dưới cái nhìn của đông đảo cường giả, từ trong quang vựng hội tu ra một đạo thân ảnh hiện ra phía sau Lưu Diễm.

Đạo thân ảnh kia phảng phất như là do ánh sáng xếp thành, cả vật thể trong suốt như ngọc lưu ly, không nhìn rõ khuôn mặt nhưng lại tạo ra một cảm giác cường đại không thể địch lại.

Trong lòng tất cả mọi người đều đánh thót, lập tức phải ứng lại, cái bóng kia chính là chân linh Lưu Diễm Quang La.

Sắc mặt Vũ Trác đại biến, hai tay ở trước người bấm niệm thần chú, trong nháy mắt thân thể nở khai, đột nhiên thân thể cường tráng lên không ít, khuôn mặt nhìn như một nhân tướng, dữ tợn dị thường, tựa hồ phía sau người cũng xuất hiện dị tượng, đánh ra một quyền.

– Ùng ùng…

Quyền phong và Nhất Chỉ Cực Dương đụng vào nhau, lập tức một cơn lốc to lớn cuồn cuộn nổi lên, ba người một thú toàn bộ cuốn vào trong đó, đồng thời nhanh chóng khuếch tán ra phía ngoài.

Người của tứ đại phái lần thứ hai lui về phía sau, hầu như đều phải thối lui đến bên cạnh Lý Vân Tiêu.

Khắp bầu trời cát bụi cuồn cuộn nổi lên, từng đạo dị lực thỉnh thoảng từ bên trong bắn ra, lực lượng dị thường phức tạp và cuồng bạo ở trong đó tàn sát bừa bãi. Thần thức của mọi người đều không thể thăm dò đi vào, chỉ có thể lẳng lặng nhìn.

Bắc Minh Đồng Phương khẽ cười nói:

– Các ngươi nói ba người của Long gia đã chết chưa?

Trần Khai Hồng khẽ nhíu mày, không vui nói:

– Đồng Phương huynh vì sao lại hỏi như vậy, tại sao không hỏi yêu thú kia chết chưa?

Tất cả mọi người liếc mắt nhìn Bắc Minh Đồng Phương một cái, mặc kệ thế nào, người của Long gia dù sao cùng mình là chung một trận tuyến, sao có thể nguyền rủa người một nhà chế như vậy.

Bắc Minh Đồng Phương cười nói:

– Ta xem một kích cuối cùng kia của Lưu Diễm dĩ nhiên hiển hóa ra chân linh hư ảnh, quả nhiên là uy lực vô cùng, thực sự rất thay ba vị bằng hữu Long gia lo lắng đấy.

La Nguyên Khải cũng cười nói:

– Ha hả, ta cũng như vậy, bất quá ta thấy ba vị bằng hữu cũng hình thể to lớn, nói vậy rất cường tráng, sẽ không dễ dàng chế đi như thế?

Hai người đang nhạo báng, khắp bầu trời trong cát vàn gtruyền đến một tiếng hừ lạnh, chính là thanh âm của Vũ Trác, lạnh lùng nói:

– Không nhọc lo lắng, chính là hậu duệ chân linh bậc thấp, còn không làm khó được chúng ta!

Cát bụi dần dần ngừng lại, một màn rung động hiện lên ở trước mắt mọi người, hai gã Long gia liên thủ kết ấn, đem Lưu Diễm vây khốn ở trước người, con mắt to trên mặt hắn chẳng biết lúc nào đã bị trọng thương, lúc này đang khép một nửa, chảy xuống một đạo tiên huyết, nhìn thấy mà giật mình.

Vũ Trác vẫn là hình thái to lớn, trên cánh tay phải một mảnh đỏ bừng, gân xanh tất lộ ra, trên quyền đầu huyết nhục không rõ, hoàn toàn biến hình.

Hắn tay trái bấm tay niệm thần chú, đánh ra vài đạo pháp ấn, không trung đột nhiên hiện ra một quyển trục, chậm rãi mở ra.

Bên trong quyển trục miêu tả rất nhiều chữ nhỏ, từng đạo kim quang xán lạn. Sau khi mở ra hiện lên đủ loại đồ án, đều là ác điểu yêu thú linh hoạt linh hiện.

Trong lòng Lý Vân Tiêu cả kinh, chữ nhỏ bên trong đồ án chính là Ma Ha Cổ Văn, vội vã đảo qua xem, dĩ nhiên thấy hình thái không rõ chữ, chỉ có một mảnh mơ hồ, nhưng ít ra cũng có trên một trăm chữ cái.

Họa quyển từ trong tay Vũ Trác bay ra ngoài, trực tiếp bay ở trên đầu Lưu Diễm, phát sinh từng đạo kim quang phóng xạ xuống, lại muốn đem Lưu Diễm thu vào trong đó.

Lưu Diễm hoảng sợ phát sinh gầm nhẹ, không ngừng giãy dụa, nhưng khí tức trên người cũng càng ngày càng yếu, từ từ bay đi tới.

– Đó là... Bách Linh đồ!

La Nguyên Khải cả người đại chấn, sợ hãi nói:

– Long gia vô thượng bí bảo Bách Linh đồ lại ở trên người của ngươi!

– Bách Linh đồ?

Lý Vân Tiêu cũng là kinh hãi, hoảng sợ đến cực điểm, khó có thể tin nói:

– Bách Linh đồ chính là vật trong truyền thuyết, có người nói có hơn trăm chân linh bắt vào trong đó, làm sao có thể thật tồn tại?

Hắn từng ở trong cổ tịch gặp qua miêu tả về vật này, lúc đó hoàn toàn là cười nhạt, căn bản không tin, nằm mơ cũng không nghĩ ra có một ngày dĩ nhiên có thể tận mắt nhìn thấy được.

Những người còn lại lúc trước cũng không rõ ràng, vừa nghe Lý Vân Tiêu giải thích, đồng dạng là cả kinh há hốc miệng, mỗi một người đều hóa đá ngây ngốc.

Ánh mắt của Vũ Trác nghiên nhìn mọi người một chút, hừ lạnh nói:

– Các ngươi dĩ nhiên cũng nghe qua Bách Linh đồ? Ngược lại là có chút kiến thức.

La Nguyên Khải ngưng thanh nói:

– Thiên lĩnh Long gia Bách Linh đồ tự nhiên không phải loại tồn tại biến thái trong truyền thuyết, mà là căn cứ mấy điểm linh tinh trong truyền thuyết luyện chế mà thành, nhưng bên trong thu nhận sử dụng cũng đều là yêu thú rất mạnh trên cửu giai, một ngày thi triển ra, uy lực mạnh mẽ như thế nào, chưa từng có người thấy qua.

Mọi người lúc này mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm, nhưng dù vậy, cũng không tránh khỏi quá mức biến thái đi. Nếu thật có thể thu vào một trăm con cửu giai yêu thú, đó không phải là quét ngang thiên hạ?

Vũ Trác gật đầu nói:

– Bách Linh đồ của Long gia ta đích thật là phỏng chế, nhưng dù vậy cũng là huyền khí tồn tại đứng đầu đại lục, mà trong tay ta quyển này bất quá là một luồng phân thân của Bách Linh đồ mà thôi. Cũng không phải là tất cả cửu giai yêu thú đều có tư cách thu vào bên trong, nhất định phải có chân linh huyết mạch, hoặc giả bản thân cực kỳ hung hãn cường đại. Con Lưu Diễm này tuy rằng thực lực không được, nhưng sinh ra không sai.

Mọi người trái tim vừa mới thả lỏng xuống lại nhảy lên, huyền khí có thể hóa ra phân thân, đây là hạng tồn tại nào?

Lý Vân Tiêu cũng là sắc mặt ngưng trọng, hắn thân là đứng đầu Thuật Luyện Sư, tự nhiên có thể minh bạch Bách Linh đồ lợi hại, sợ rằng đủ để chống lại Thần Tiêu Cung Vạn Kiếm Đồ.

Bắc Minh Đồng Phương đột nhiên nói rằng:

– Ba vị, Lưu Diễm mặc dù là các ngươi đánh bại, nhưng chúng ta ít nhiều cũng có công lao, các ngươi toàn bộ thu lấy, chuyện này không tốt lắm đâu?

Tất cả mọi người đều một trận choáng váng, Bắc Minh Đồng Phương cũng không tránh khỏi quá vô sỉ, cho ngươi xuất lực không xuất lực, hiện tại người khác bắt được, cư nhiên nhảy ra tranh đoạt thành quả thắng lợi.

Người của ba phái khác thoáng cái đứng ra một điểm cự ly, làm bộ dáng không quen biết hắn.

Quả nhiên, Vũ Trác biến sắc, cả giận nói:

– Có ý tứ gì? Nếu không ta đem nó thả ra, cho ngươi đi bắt?