Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1495: Thiêu đốt linh hồn (1)



– Tây sơn tễ tuyết, huyền mang sơn gian giai nhật nguyệt. Đông nhạc hàm yên, cửu tiêu thiên ngoại tá phong lôi

Một tiếng thơ đột nhiên được Khương Sở Nhiên đọc lên, ngân nhận trong tay phát ra thanh âm thanh thúy, một đầu Ngân Hà từ bên ngoài cửu thiên đáp xuokngs, rửa lấy tất cả huyên náo dơ bẩn, như muốn diệt thế trọng sinh vậy.

Thiên Tư thần sắc nghiêm nghị, hắn cũng nhìn ra cách nghĩ của Khương Sở Nhiên, muốn dốc hết sức phá vạn pháp, ép mình tiến vào tử chiến cuối cùng.

– Hừ, há có thể như ngươi mong muốn.

Chiến thương quét ngang trước người, Ma Ha tự cổ trục vừa phù hiện ra, xoay tròn quấn quanh người hắn, ngưng tụ thành một kết giới hình tròn màu vang.

Hắn chỉ cần phòng ngự tốt, kéo dài lấy thế cục trước mắt thì kết quả sẽ tất thắng, cho nên hắn cũng không cần nóng lòng làm gì cả.

Ngàn vạn ngân mang lâm không chém xuống, nhao nhao chấn lên kết giới kim sắc kia, phát ra vô số thanh âm kim loại va chạm.

Mà giờ khắc này dưới những thanh âm kia đám cường giả Nguyệt Đồng đều trợn tròn mắt muốn nứt, nhao nhao phóng lên trời, tăng khí thế trên người mình đến cực điểm, thiêu đốt lên linh hồn chi lực, nhảy nhảy vào trong.

“Rầm rầm rầm phanh”

Đại lượng cường giả Võ Đế tự bạo, trong đó còn có không ít tồn tại Võ Đế cao giai, mỗi một tên đều khiến Khương Sở Nhiên thừa nhận phản chấn thật lớn, mặc dù hắn là một đời tông chủ cũng khó mà chịu nổi giày vò như vậy.

Khương Sở Nhiên tay trái vừa lật, một đạo hào quang đỏ thẫm liền bay lên.

Đồng tử Thiên Tư đột nhiên co lại, chỉ thấy đạo hào quang kia đúng là một phương Chu Hồng Ngọc Tỉ, trên đó có khắc núi non sông ngòi, chim bay cá nhảy, vào thời khắc này đều hiển hóa ra, lượn vòng quanh ngọc tỷ kia.

Mà phía dưới ngọc tỷ, trong chu ngọc hình thành một mảnh bằng phẳng, không có bất kỳ đục khắc, ngọc tỷ ở trong tay Khương Sở Nhiên, tiện tay hóa thành chưởng lực đánh ra, vậy mà ấn ra trên bầu trời một cái Ma Ha cổ tự cự đại, lâm không tản ra.

“Bang bang”

Núi non sông ngòi, chim bay cá nhảy, tất cả đều diễn biến mà sinh, khiến võ giả Nguyệt Đồng ở bốn phía đều bị thôn phệ vào trong

Sau đó ngọc tỷ cuốn lên, Khương Sở Nhiên lần nữa vận một ngụm Chân Nguyên, đánh tới kết giới kim cầu chỗ Thiên Tư.

Ma Ha cổ tự, ngân mang thế giới, hai cổ lực lượng tuyệt cường điệp gia cùng một chỗ.

“Tạch tạch tạch”

Trên kết giới kim cầu truyền đến thanh âm nghiền nát, sắc mặt Thiên Tư đại biến, lực lượng điên cuồng rót vào trong chiến thương, nhưng vẫn không cách nào chống đỡ nổi

“Phanh”

Một tiếng thủy tinh nứt vỡ thanh thúy vang lên, cả kết giới kim sắc đều nghiền nát, hóa thành ngàn vạn huỳnh quang, từ từ sinh huy trong bầu trời đêm, chiếu rọi sắc mặt Thiên Tư, không ngờ là một mảnh trắng bệch.

– Đã xong, Thiên Tư

Khương Sở Nhiên lạnh lùng lên tiếng, lập tức lấn thân tới, Cú Mang trực tiếp đâm tới, phá vỡ phòng ngự của chiến thương Duệ Quang.

– Đừng a!

Đột nhiên tiếng rống sợ hãi của Lý Vân Tiêu vang lên từ đại địa, khàn giọng kiệt lực, xa xa truyền đến.

Nhưng đã quá muộn, Cú Mang ngân nhận đã phá thể mà vào, đâm vào trong cơ thể Thiên Tư, toàn bộ bầu trời lập tức tĩnh mịch lại

Thời gian phảng phất như ngưng lại, những võ giả Nguyệt Đồng kia nguyên đám đều ngốc trệ, sau đó thân hình càng lúc càng mờ nhạt, thời gian dần qua nguyên một đám biến mất.

Khương Sở Nhiên nghe thấy tiếng hô của Lý Vân Tiêu, nội tâm khẽ động không hiểu, có loại cảm giác xấu xông lên đầu, nhưng lại không rõ là vì sao.

– Quả nhiên vẫn là ảo thuật, trên đời căn bản không có khả năng có hóa hư thành thật.

Khương Sở Nhiên trong lòng nghĩ đến, khí tức Mộ Dung Trúc trên thân trước mắt càng ngày càng yếu, trong đôi mắt một mảnh mông lung, tựa hồ muốn dần dần khép lại, lực lượng trên Cú Mang ngân nhận đủ để chém chết thân thể chí cường, Mộ Dung Trúc cũng không ngoại lệ.

Đạo ánh sáng màu lam trên trán hắn dần dần nhảy lên, tựa hồ như tùy thời đều muốn dập tắt vậy.

Khương Sở Nhiên tự vấn lòng nói:

– Tất cả đều đã xong sao?

Một đạo thanh âm nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên trong lòng hắn, không có chút tình cảm nào cả, lộ ra trống rỗng mà lạnh như băng, nói:

– Đúng vậy, tất cả đều đã xong.

Khương Sở Nhiên hít một hơi hàn khí, chỉ cảm thấy toàn thân đột nhiên lạnh buốt, trong mắt lộ vẻ tràn đầy khiếp sợ và không thể tưởng tượng nổi.

Trái tim của hắn truyền đến một hồi đau đớn không hiểu, cúi đầu xuống, lại phát hiện nơi trung tâm trái tim đang cắm một thanh lợi khí, đúng là Cú Mang ngân nhận của mình

Mình lúc trước chém xuống, dĩ nhiên là tự sát

– Sao có thể, làm sao có thể?

Trên trán Khương Sở Nhiên bốc lên ra trận trận mồ hôi lạnh, nơi trung tâm trái tim truyền đến thống khổ cực lớn, khí tức cực thịnh lập tức ngã xuống, trên người Thiên Tư truyền đến một cổ khí tức trực tiếp đánh bay hắn ra xa, vẽ ra trên trời cao một vòng máu tươi

Đóa hoa màu xanh da trời trên trán Thiên Tư dần dần biến lớn, che khuất cả nửa mặt hắn, tản mát ra lực lượng vô cùng vô tận, nghịch chuyển Thiên Địa thời không, xuyên việt cổ kim hiện tại

“PHỐC”

Khương Sở Nhiên ổn định thân thể, vội vàng rút Cú Mang ra, cột máu bắn ra, lập tức bị hắn đánh vài chỉ quyết vào cơ thể cầm lại, dùng ncường độ hục thể của hắn mặc dù rái tim bị xuyên qua cũng sẽ không có chuyện gì, nhưng nguyên lực vào thời khắc vừa rồi đã hao hết bởi chiêu thức được ăn cả ngã về không kia, tăng thêm hiện giờ thân thể trọng thương, nên đã không còn lực chống lại Thiên Tư nữa.

– Vừa rồi đến cùng xảy ra chuyện gì? Ta rõ ràng đâm vào thân thể ngươi mà.

Sắc mặt Khương Sở Nhiên trắng bệch, lực phá hoại của ngân nhận kia rất mạnh, đại lượng còn sót lại trong người, ngăn cản nhục thể của hắn chữa trị, không chỉ nguyên lực đại tổn, hơn nữa cảnh giới võ đạo đỉnh cao cũng bắt đầu dao động, tựa hồ muốn tan vỡ mất.

– Tất cả đều đã xong

Thiên Tư chậm rãi ngẩng đầu lên, trong thanh âm cũng mang theo một tia mệt mỏi, tựa hồ một thoáng biến hóa vừa rồi cũng đã khiến hắn hao hết tinh lực vậy.

Đóa tinh hoa màu xanh da trời kia sau khi phóng xuất ra tinh thần lực mạnh mẽ cũng chầm chậm nhỏ đi, khôi phục đến trạng thái trước kia, giơ lên chiến thương, tiến tới một bước trực chỉ Khương Sở Nhiên.

Bên trong tế đàn, bộ dạng Lý Vân Tiêu giờ phút này thống khổ dị thường, hắn cưỡng ép vận chuyển nguyên lực trùng kích Võ Đế, cuối cùng đã khiến Thiên Địa quy tắc đánh xuống, không ngừng trùng kích lấy hân thể hắn, Bất Diệt Kim Thân cũng đã dần sụp đổ.

– Lý Vân Tiêu, ngươi muốn làm gì?

Ở trong tế đàn, Yêu Long tựa hồ đã nhận ra gì đó, đột nhiên cả kinh chất vấn.

Trên người Lý Vân Tiêu tuôn ra đại lượng máu tươi, tất cả đại khiếu huyệt dưới Thiên Địa quy tắc đều bị phá vỡ, bắt đầu sụp đổ xuống.

Lý Vân Tiêu cố nén thống khổ cực lớn đứng dậy khỏi mặt đất, trợn mắt muốn nứt, cắn chặt răng nói:

– Cái mỏ quạ đen của ngươi chưa bao giờ nói lời tốt cả, lần này thật sự bị ngươi nói trúng rồi, lão tử sắp bạo thể mà vong rồi

Yêu Long chấn động, nói:

– Ngươi đang nói bậy bạ gì đó, chịu đựng, nhất định phải chịu đựng ah, đừng quên, ngươi là Tuyệt Đại Võ Đế Cổ Phi Dương a

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.