Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 156: Suy đoán kinh người (2)




Tiêu Khinh Vương cũng cân nhắc lên.

– Cổ Vũ Đế Quốc chính là một trong tam đại siêu cấp đế quốc, ở Tây Vực của Thiên Vũ đại lục. Nếu Quân Như Vân muốn bồi dưỡng Vân Tiêu, trực tiếp hạ một mệnh lệnh, đừng nói Thiên Thủy quốc chúng ta, coi như là Hỏa Ô đế quốc cũng không dám lên tiếng. Còn Hắc Thiết Thành, cách chúng ta ngàn vạn dặm, trừ khi đạt đến Vũ Đế cảnh giới, có thể Phá Toái Hư Không, bằng không cũng sẽ không chạy xa như vậy.

Trần Đại Sinh nghe xong mấy người phân tích, cả kinh nói:

– Nói như vậy, người sau lưng Vân Tiêu vô cùng có khả năng là Vũ Đế Hoa Thiên Thụ? Nói đùa sao? Một Vũ Đế cường giả?

Hắn khó có thể tin tưởng được, mấy người còn lại cũng suy đoán không ngớt, dù sao Vũ Đế đối với bọn hắn mà nói quá mức xa xôi, cao cao không thể với tới!

Tiêu Khinh Vương đột nhiên cười nói:

– Vân Thường, ngươi cảm thấy thế nào? Đối với Cổ Phi Dương hiểu rõ, người ở đây sợ là không người vượt qua ngươi?

Trên mặt Lạc Vân Thường hơi đỏ lên, lộ ra vẻ ngại ngùng. Ngày đó ở trên hoàng cung yến hội, tại chỗ nói ra người bản thân yêu là Cổ Phi Dương, hiện tại toàn quốc đều biết.

Trần Đại Sinh cũng vội hỏi:

– Lạc thống lĩnh, ngươi xem cao nhân phía sau Vân Tiêu, là ai có độ khả thi to lớn nhất?

Tâm tư của Lạc Vân Thường phảng phất trở về trên Hàng Tuyết Phong cô linh kia, hắn phảng phất như thần linh, coi thường muôn dân, giẫm phong vân mà đến, bên trong đất trời, hết thảy mỹ lệ, đều vẻn vẹn hóa thành một vệt bóng lưng cô tịch của hắn.

Lạc Vân Thường không biết nội tâm đang suy nghĩ gì, hai con mắt như sao, khóe miệng dĩ nhiên hiện lên một nụ cười, môi mỏng khẽ nói:

– Vì sao nhất định phải là năm người này?

Mấy người đều sững sờ, Trần Đại Sinh cũng ngạc nhiên nói:

– Ngoại trừ đệ tử của Cổ Phi Dương, còn có người khác biết Đại Phong Vân Chưởng?

– Đương nhiên!

Trên mặt Lạc Vân Thường lộ ra một tia kiên quyết, tựa hồ khẳng định cái gì.

– Tuy rằng ta chưa từng thấy năm vị đại nhân kia, nhưng ta dám khẳng định. Đại Phong Vân Chưởng của Lý Vân Tiêu nhất định không phải học từ năm người này!

Con ngươi của Tiêu Khinh Vương thu nhỏ lại, cả kinh nói:

– Là ai?

Trong tròng mắt Lạc Vân Thường đột nhiên có ánh sáng lấp lóe, như tinh như oánh, cuồn cuộn rung động, nàng nhẹ nhàng nở nụ cười, giống như gió xuân thổi ra.

– Đương nhiên, chính là bản thân Cổ Phi Dương đại nhân!

Chi!

Mấy người trong đại trướng nhất thời hít vào ngụm khí lạnh, mới vừa rồi còn cảm thấy như gió xuân ấm áp, hiện tại chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh bức người. Trần Đại Sinh thất thanh nói:

– Làm sao có thể? Cổ Phi Dương ở mười lăm năm trước liền ngã xuống tại Thiên Đãng sơn mạch, là sự tình mọi người đều biết!

Lạc Vân Thường nhẹ nhàng nở nụ cười, thời khắc này tựa hồ rất hài lòng, cặp mắt kia như ngôi sao, bóng người tuyệt thế giống như thần linh kia, lần thứ hai nổi lên trong lòng.

Lý Vân Tiêu một chưởng phong vân, cùng vị đại nhân ở mười lăm năm trước kia giống như đúc, không chỉ là khí thế, còn có thần thái!

Có thể dạy ra đệ tử như vậy, chỉ có vị đại nhân kia!

– Quả nhiên, trong đất trời này, tuyệt không ai có thể giết hắn!

Lạc Vân Thường nhẹ nhàng nở nụ cười, nhất thời một đường viền mơ hồ ở trong đầu hiện lên. Nàng nghĩ đến tất nhiên là mười lăm năm trước Cổ Phi Dương bị trọng thương, ngoại giới đều cho rằng hắn đã ngã xuống. Nhưng kỳ thực không phải vậy, hắn trọng thương, chẳng biết vì sao lưu lạc đến Thiên Thủy quốc, nhờ số trời run rủi liền trở thành sư phụ của Lý Vân Tiêu.

– Đúng, nhất định là như vậy!

Nàng nhẹ nhàng lau nước mắt, hài lòng cười nói:

– Nhất định là Cổ Phi Dương đại nhân, ta cảm giác được. Loại thần thái kinh thiên kia, loại khí thế bễ nghễ thiên hạ kia, ngoại trừ bản thân của hắn ra, thiên hạ này còn có ai có thể truyền thụ?

Phụ tử Trần Đại Sinh cùng Hàn Thiên Phương đều liều mạng lắc đầu, làm sao cũng không tin. Suy đoán này thực sự quá doạ người, quá khiếp sợ thiên hạ!

Tiêu Khinh Vương cũng kinh ngạc đến ngây người nói:

– Nếu theo ngươi nói, Phá Quân Vũ Đế Cổ Phi Dương không chỉ không chết, trái lại ẩn nấp ở trong Thiên Thủy quốc?

Lạc Vân Thường lộ ra dáng dấp say mê, vui vẻ nói:

– Khẳng định đúng.

Trần Đại Sinh khó có thể tiếp thu suy đoán này, cười khổ nói:

– Con đường võ đạo, Vũ Quân chỉ là mới vừa nhập môn mà thôi. Câu nói này nếu là Cổ Phi Dương đại nhân nói, Vũ Quân không phải là nhập môn, mà là cứt chó.

Sắc mặt của Tiêu Khinh Vương đột nhiên chìm xuống, tựa hồ nghĩ tới sự tình gì cực kỳ nghiêm trọng, vẻ mặt ở trong đại trướng quét qua, gằng từng chữ nói:

– Nếu suy đoán này là thật, đồng thời truyền ra ngoài, bị kẻ thù năm đó có thực lực trọng thương Cổ Phi Dương biết, đừng nói Thiên Thủy quốc chúng ta, coi như là toàn bộ Hỏa Ô đế quốc, chỉ sợ cũng sẽ biến thành tro bụi!

Tất cả mọi người đều biến sắc, này xác thực là suy đoán dị thường khủng bố.

Người có thể trọng thương Cổ Phi Dương, sợ là trong lúc nhấc tay cũng có thể diệt Hỏa Ô đế quốc, càng khỏi nói Thiên Thủy quốc là vương quốc phụ thuộc.

Trong đại trướng này hầu như tụ tập một phần ba vũ lực hàng đầu của Thiên Thủy quốc, sợ còn chưa đủ người ta thổi một hơi.

Tiêu Khinh Vương nói, bầu không khí trong đại trướng nhất thời trở nên hết sức ngột ngạt, người người đều cảm thấy một luồng áp lực cực lớn, có chút thở không nổi.

Trần Đại Sinh biến sắc, trầm giọng nói:

– Lần này đề tài chấm dứt ở đây! Tất cả mọi người đều không được thảo luận, bất luận phía sau Vân Tiêu là người phương nào, chỉ cần không hại hắn, chúng ta liền không cần quan tâm. Huống hồ lấy thực lực của người kia, bận tâm cũng vô dụng.

Lạc Vân Thường cũng cảm thấy mình lỡ lời, nội tâm mơ hồ có chút hối hận, ánh mắt cũng lạnh lẽo lên, ở trên người mỗi người điểm qua, lạnh giọng nói:

– Ta từ thô tục nói trước, mấy vị đang ngồi ở đây, nếu đem việc này truyền ra ngoài, ảnh hưởng đến vị đại nhân kia an nguy, Lạc Vân Thường ta dù tan xương nát thịt, cũng sẽ giết chết hắn!

Nàng đã vạn phần nhận định người sau lưng Lý Vân Tiêu chính là Cổ Phi Dương, giờ khắc này nội tâm cũng cực kỳ hối hận, tự trách mình sơ ý bất cẩn, loại suy đoán này mình nghĩ tới là được rồi, vì sao phải nói ra.

Trần Đại Sinh thận trọng nói:

– Lạc thống lĩnh yên tâm, ta, Hàn gia cùng Lý gia đều là sinh tử chi giao, so với anh em ruột còn thân hơn. Tiêu Khinh Vương cũng được đại ân của Vân Tiêu, đương nhiên sẽ không tiết lộ phong thanh.

Tiêu Khinh Vương nói:

– Chẳng trách y thuật của hắn cao như thế, ngay cả hàn khí đọng lại nhiều năm trên người ta cũng có biện pháp tiêu trừ. Vân Thường ngươi yên tâm đi, nơi này tất cả đều là người mình.

Lạc Vân Thường nhẹ nhàng gật đầu, nhưng nghĩ tới Cổ Phi Dương chưa chết, nội tâm là bất luận làm sao cũng bình tĩnh không được.

Đột nhiên, ngoài trướng có người báo:

– Đại soái, phía trước sắp đến Thủy Xương Thành, chúng ta là vào thành hay vòng qua?