Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1568: Kinh hách (1)



– Phanh.

Hồ Lô Tiểu Kim Cương vừa mới bị ném ra phía ngoài liền bị Minh Luân đâm trúng, cổ bị chém hươn phân nửa, cả đầu rủ xuống một bên.

– Cái gì?

Cả Lý Vân Tiêu và Kỳ Thắng Phong đồng thời hét lên khiếp sợ, trong mắt đều tràn đầy vẻ kinh ngạc, tựa hồ không thể nào tin được.

Lần này rốt cục Kỳ Thắng Phong đã ý thức được tựa hồ so về huyền khí đối phương cũng không thua kém mình, uy lực của Minh Luân thế nào hắn là người biết rõ nhất, cho dù là huyền khí cửu giai cũng không ngăn nổi một kích của nó, thế mà Hồ Lô Tiểu Kim Cương kia chỉ bị đớt một góc.

Mà càng làm cho hắn kinh hãi là Hồ Lô Tiểu Kim Cương đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

– Ký Ức Nguyên Kim, Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết và cả Thiên Chiếu Khuyết Kim, không ngờ trong khôi lỗi kia lại có đủ cả ba vật đó.

Hàn ý trong mắt Kỳ Thắng Phong càng tăng, cắn chặt răng, hắn chỉ nhìn thoáng qua đã phân biệt được tài liệu luyện chế Hồ Lô Tiểu Kim Cương, thế nhưng hắn vẫn chưa nhận ra Hồ Lô Tiểu Kim Cương là nửa yêu nửa khí mà không phải la khôi lỗi.

– Phanh.

Cánh cửa đang ngăn Phong Hỏa Luân rốt cục cũng bị phá nắt, Phong Hỏa chi lực hóa thành gió lốc cuốn tới Kỳ Thắng Phong.

Đồng thời trên người Lý Vân Tiêu xuất hiện từng hàn quang điểm, lại lấy ra mười một chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, kiếm phù lâm không bay ra, cả thiên không đều hóa thành màu vàng, có xu thế trảm thiên liệt địa.

sắc mặt Kỳ Thắng Phong âm trầm vô cùng, lạnh giọng:

– Có thể bức ta vận dụng hai kiện huyền khí tuyệt đỉnh, quả nhiên ngươi là một đối thủ đáng sợ.

Vốn ban đầu hắn lấy tư thái mèo vờn chuột nhưng không ngờ càng chiến lại càng lâm vào khổ đấu.

Minh Luân trong tay hắn đột nhiên khẽ động, một đạo ánh sáng màu xanh lóe lên giữa không trung, lập tức chấn nát kiếm phù.

Mã Lương thần bút lâm không điểm xuống, vậy mà hiện ra một dải ngân hà, kéo dài qua Trường Không đổ xuống phía Phong Hỏa Luân.

– Ầm, ầm.

Phong Hỏa Luân đụng phải Ngân Hà chi lực, lập tức bị chấn nát hóa thành chân thân Ngạc Ngư.

Kỳ Thắng Phong hừ lạnh một tiếng sau đó lại giương Minh Luân lên, ánh sáng màu xanh hiện lên, sắc mặt Lý Vân Tiêu hoảng hốt, trong lòng nổi lên cảm giác nguy hiểm gần với tử vong.

Chỗ đáng sợ của Minh Luân không chỉ là không có gì không thể phá mà tốc độ trảm kích của nó cơ hồ giống như thuấn di, nếu không đoán trước quỹ tích của nó thì chắc chắn không thể nào né tránh.

Ngay lúc khẩn yếu quan đầu, Giới Thần Bi hiện lên ngay sau lưng hắn giúp hắn ngăn cản một kích của Minh Luân.

Giới Thần Bi xuất hiện, thế giới lực diễn biến, không gì không nuốt.

– Phanh.

thế giới lực vừa mới được Giới Thần Bi diễn biến ra đã bị ánh sáng màu xanh của Minh Luân chém đến, một lực phản chấn cực mạnh đẩy Lý Vân Tiêu lùi mạnh về phía sau.

sắc mặt Kỳ Thắng Phong đại biến, tức trước đến nay Minh Luân đều là một chiêu giết địch thế mà hôm nay đã ra tay hai lần đều không thành công, làm cho hắn cảm giác cực kỳ hoang đường.

Nội tâm Lý Vân Tiêu kinh hãi so với Kỳ Thắng Phong chỉ có hơn chứ không kém, trong tay Giới Thần Bia không chỉ có lưu quang tiêu thất, hơn nữa còn có một dấu vết nhàn nhạt ở phía trên.

Giới Thần Bia lại bị chém bị thương?

Trên trán hắn toát ra mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy cả người băng lãnh, Huyền Khí nghịch thiên như thế, nếu là lại đánh xuống một kích nữa, tự mình nên chống đỡ như thế nào?

Kỳ Thắng Phong cũng là nội tâm một trận phát khổ, thôi động Minh Luân kia cần lực lượng quá lớn, đã vận chuyển ba lần. Lấy tình huống thân thể của hắn hiện tại còn có thể mạnh mẽ thôi động hai lần, nhưng trong tay Lý Vân Tiêu kiện Huyền Khí vô danh kia ở dưới một chém của mình đúng là vẫn bình yên vô sự.

Phải biết rằng hỗn hợp Thiên Chiếu khuyết kim cùng Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết Hồ Lô Tiểu Kim Cương, cũng thiếu chút nữa bị chém rụng đầu.

Lần này để cho trong lòng Kỳ Thắng Phong thấp thỏm bất định, không dám ở mạo muội thôi động Minh Luân.

– Ầm ầm!

Ngay khi hai người không ngừng kiêng kỵ lẫn nhau, Ngạc Ngư trực tiếp đem Ngân Hà đánh vỡ, khắp bầu trời ngân quang lấp lánh lại tiêu thất, chỉ còn một chút đỏ và đen mà thôi.

Ngạc Ngư quái gầm thét vài tiếng, nhìn chằm chằm Kỳ Thắng Phong cũng không có mạo muội xông lên trước.

Hiện tại ba quái vật vây bắt Kỳ Thắng Phong, không một con nào là loại bình thường. Huyền Lôi Kinh Vân Hống chính một đường tiến giai đi lên, mấy lần biến dị bất khả tư nghị, mới thành tựu Cửu Giai chi lực như bây giờ. Hồ Lô Tiểu Kim Cương cùng Ngạc Ngư quái liền càng không cần phải nói, ba con quái vật toàn bộ Thiên Vũ giới đều tìm không được người thứ hai.

Kỳ Thắng Phong gương mặt ngưng trọng, ánh mắt ở trên ba con quái vật quan sát một vòng, lại chuyển qua trên người Lý Vân Tiêu, hắn thấy, Lý Vân Tiêu mới là quái vật lớn nhất.

– Ào ào

Đột nhiên không trung truyền đến tiếng va chạm thật nhỏ trong xiềng xích, Kỳ Thắng Phong một tay bấm quyết, ở quanh người hắn hiện ra hắc sắc khí thể nhàn nhạt. Một cái xiềng xích từ trong đó xuyên toa ra đây, từng vòng từ dưới lên trên vờn quanh ở bốn phía, giống như tinh vân.

Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co rút, xiềng xích này chính là ban đầu ở Hóa Long Trì dùng để khóa lại Đế Già Ma Nguyên, cũng chính là vật mà hắn vẫn muốn truy tìm.

Ma Nguyên tỏa giống như trường xà giãy dụa trên không trung, một mặt rơi vào trên bàn tay của Kỳ Thắng Phong. Trên mặt hắn hiện lên một mảnh lạnh lẽo, trong tay quyết ấn biến đổi. Xiềng xích trong nháy mắt tản ra, bao trùm phương viên trăm mét.

– Tỏa Nhãn Tinh Vân!

Trong miệng Kỳ Thắng Phong quát lên một tiếng, toàn bộ trời cao một đều “Ào ào” một mảnh, khắp bầu trời xiềng xích, một phân thành hai, hai chia làm ba, giống như mạng nhện tản ra.

Trong nháy mắt, liền kết thành một trận pháp cổ quái, đem cả người Lý Vân Tiêu vây khốn ở bên trong.

Kỳ Thắng Phong lạnh lùng nói:

– Ma Nguyên Tỏa này của ta ngay cả ma chủ Ma Nguyên chi lực còn có thể khóa lại, không có ma lực chống đỡ, ta xem ngươi làm sao thi triển Pháp Tướng chân thân!

Hắn chỉ quyết biến đổi, xiềng xích kết thành trận pháp lập tức “Ào ào ” thu nạp lên. Trong nháy mắt đem Lý Vân Tiêu gói thành cái bánh chưng lớn.

Trên Ma Nguyên Tỏa kia tựa hồ có một cỗ lực lượng, ma lực quanh thân Lý Vân Tiêu như thủy triều thối lui, khắp người hắc sắc Ma Văn từng cái tiêu thất, Pháp Tướng chân thân cũng theo đó khôi phục như thường.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm Ma Nguyên Tỏa, mặt trên ngoại trừ một mảnh đen nhánh ra, còn có một chút điểm trắng lấm tấm rải rác ở giữa, cũng không biết là chất liệu gì chế tạo, trói chặt các bộ phận ở trên người của hắn. Một cảm giác mát lạnh truyền đến, thấm vào ruột gan.

Kỳ Thắng Phong gương mặt lãnh sắc, lạnh giọng nói:

– Vốn dĩ ta là muốn thu ngươi làm đồ đệ, nhưng bây giờ đã buông tha quyết định này. Đem Thần Quyết giao ra đây, ta có thể cho ngươi cái chết thống khoái, ngươi sẽ không muốn ta bắt ngươi thi triển Luyện Hồn đi? Tuy rằng ngươi cũng có Cửu Giai Hồn Lực, nhưng hẳn là rất rõ ràng sự chênh lệch giữa ta và ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.