Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1595: Hiến bảo (2)



Ngàn mét trên không trung, Luật Thực Nguyên ngồi xếp bằng, nắm Nguyên Đan trong tay bắt đầu điều tức khôi phục.

Chỉ cần Truyền Tống Trận bị hủy, Lý Vân Tiêu rời khỏi tòa thành trì này tất nhiên sẽ bị hắn phát hiện, cũng không cần quá lo lắng, có bản lĩnh thì hắn cứ ở trong thành cả đời đi.

Mà giờ khắc này Lý Vân Tiêu ở trong thành cũng đang nhìn lên bầu trời, thầm suy nghĩ nói: có bản lĩnh ngươi cứ ở trên không cả đời đi.

Truyền Tống Trận trong thành bị người lạ mắt phá hủy, lập tức đưa tới sóng to gió lớn.

Mấy thế lực lớn trong thành đều nhao nhao phái ra nhân thủ điều tra mọi nơi, nhưng tu vị cao nhất cũng chỉ là Võ Tôn đê giai mà thôi, sao có thể tìm được người chứ.

Lý Vân Tiêu thì lại tùy tiện tìm một khách sạn ở lại, việc cấp bách của hắn cũng là khôi phục nguyên lực.

Sau khi vào khách sạn, Lý Vân Tiêu liền trực tiếp tiến nhập trong Giới Thần Bi.

Giờ phút này Phó Cẩm Sơn bị hắn thu vào trong vẫn lộ vẻ mặt mờ mịt, chạy như bay trên mặt đất, không ngừng thăm dò hoàn cảnh chung quanh, muốn biết rõ ràng mình rốt cục đang ở nơi nào.

Hoài nghi lớn nhất của Phó Cẩm Sơn hiện giờ chính là mình trúng ảo thuật, nghĩ đến đẳng cấp thuật luyện của đối phương, mình ở trong ảo thuật cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng hơn mười ngày liên tiếp trôi qua, vẫn không có bất luận thay đổi gì, khiến trong lòng hắn cực kỳ hoang mang

Nếu ảo thuật này là được thi triển ở thành Phong Linh thì lâu như vậy không thể nào còn chưa bị người Luật gia, hắn đã bay hơn mười ngày, một chút dấu hiệu sinh linh cũng không thấy, trong lòng không khỏi dần tuyệt vọng.

Đột nhiên một đạo quang mang hội tụ đến người hắn, hiện ra chân thân ra, đúng là Lý Vân Tiêu đang lạnh lùng nhìn vào hắn.

Phó Cẩm Sơn lại càng hoảng sợ, vội vàng đề phòng, nhưng vẫn không nhịn được sợ run nói:

– Vân Tiêu đại nhân, ta cũng là bất đắc dĩ, ngươi đại nhân đại lượng, hãy bỏ qua ta đi.

– Bỏ qua cho ngươi sao?

Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, nói:

– Ta không rảnh nói chuyện với tên cặn bã như ngươi, sau khi giết ngươi ta còn phải tu luyện nữa. Hắn điểm xuống một ngón tay, lập tức một đạo kiếm quang lâm không chém tới, uy thế mạnh mẽ không gì sánh nổi.

Phó Cẩm Sơn hoảng hốt, một kiếm kia tuyệt đối là muốn khiến hắn phấn thân toái cốt, trong tuyệt vọng hắn lộ vẻ sầu thảm kêu lên:

– Đừng giết ta, ta có bảo vật hiến cho Vân Tiêu đại nhân đây.

Lòng hắn chìm vào vực sâu không đáy, kiếm quang đã chém đến trước mắt, cho dù Lý Vân Tiêu cố tình tha cho hắn cũng không cách nào xoay chuyển được nữa.

Hắn tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, đây cũng là hắn tự làm tự chịu thôi.

Nhưng đợi một hồi, lại không có bất cứ động tĩnh gì cả.

Phó Cẩm Sơn chậm rãi mở mắt ra, một mảnh thanh minh, đạo kiếm quang trước kia đã không biết tung tích, mà Lý Vân Tiêu đang ở cách đó không xa lạnh lùng nhìn hắn.

Lòng hắn kinh hãi dị thường, kiếm quang bá tuyệt vô song kia tuyệt đối là thật, mình đã cảm nhận được kiếm khí lăng lệ ác liệt kia, chưa bao giờ hắn thấy cách tử vong gần như thế, nhưng sao vẫn còn sống?

Hắn căn bản không thể tin được, kiểm tra bản thân mấy lần, mới phát hiện mình quả thật còn sống.

Cái khiến lòng hắn càng thêm thấp thỏm không yên, đối với thần thông của Lý Vân Tiêu sinh ra một loại sợ hãi thật lớn.

– Tạ, tạ ơn, tạ tạ ơn Vân tiêu đại nhân không giết.

Phó Cẩm Sơn run rẩy thiên ân vạn tạ, giống như một con chim non bị kinh hãi vậy.

Lý Vân Tiêu nhướng mày, lạnh giọng nói:

– Vừa rồi không giết ngươi, là vì ngươi nói có bảo vật dâng lên, chẳng lẽ là lừa gạt ta sao?

Phó Cẩm Sơn hoảng sợ phát hiện, mày Lý Vân Tiêu chỉ nhíu lại một chút mình đã cảm nhận được uy áp vô biên, giống như vạn dặm trời quang thoáng cái trở nên mây đen cuồn cuộn vậy, toàn thân khó chịu nói không nên lời.

Hắn kinh hãi, vội vàng nói:

– hật sự, thật sự, tuyệt vô hư ngôn.

Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:

– Ngươi rất biết chậm trễ thời gian của ta, nói thêm câu nói nhảm nữa sẽ chết ngay đấy.

Phó Cẩm Sơn sợ tới mức lạnh run, vội hỏi:

– Bảo vật theo lời chính là kiện huyền khí lúc trước ta muốn Vân Tiêu đại nhân giúp ta luyện chế, nó gọi là Ngũ Hành Đỗ Bạch Ngư

Sắc mặt Lý Vân Tiêu phát lạnh nói:

– Ngươi đùa bỡn ta?

Phó Cẩm Sơn lại càng hoảng sợ, chỉ cảm thấy một ý niệm trong đầu đối phương sẽ lập tức khiến mình tan thành mây khói, vội vàng nói:

– Chưa, chưa, thật sự không có, ta biết rõ trên thân Vân Tiêu đại nhân có rất nhiều trọng bảo, nhưng Ngũ Hành Đỗ Bạch Ngư kia tuyệt đối là một kiện bảo bối đáng để đại nhân để mặt

Lý Vân Tiêu khôi phục sắc mặt, lạnh lùng nói:

– Ngươi nói xem thử đáng giá thế nào, nếu như không thể nói động ta thì ta sẽ ném ngươi cho cá ăn ngay.

Hắn lăng không điểm tay, thân hình Ngạc Ngư hiển hiển trên không hai người, hơn nữa trở nên cực lớn, giống như đám mây thổi qua trên không vậy.

Phó Cẩm Sơn mắt choáng váng, thì ra cho cá ăn là cho cá sấu a. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng, lau mồ hôi vội vàng nói:

– Luyện phương của Ngũ Hành Đỗ Bạch Ngư Vân tiêu đại nhân cũng đã thấy, Ngũ Hành nhiều mặt, có thể công có thể thủ, không chỉ là một kiện huyền khí công kích, đồng thời cũng là một phương trận khí, không biết Vân Tiêu đại nhân có từng nghe qua nguyên tố kết giới chưa?

Lý Vân Tiêu quát:

– Nói nhảm, bảy đại chí cường nguyên tố kết giới, Phong, Vũ, Lôi, Điện, Vụ, Tuyết, Sương.

Năm đó Vương Tọa đã từng nghiên cứu qua kết hợp bảy đại kết giới chí cường này lại với nhau, kết quả không được biết. Hơn nữa năm đó lúc ở Thiên Thủy quốc,, Lý Vân Tiêu còn từ trên người đối thủ đạt được cách bố trí của Vũ chi kết giới nữa.

Phó Cẩm Sơn vội hỏi:

– Đúng vậy, Vân Tiêu đại nhân quả nhiên kiến thức bất phàm. Phong, Vũ, Lôi, Điện, Vụ, Tuyết, Sương, chính là bảy loại kết giới chí cường, bất quá bảy đại nguyên tố đều là từ năm đại nguyên tố bổn nguyên Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ diễn biến mà ra, trên đời đã có bảy loại kết giới chí cường, vậy Vân Tiêu đại nhân có từng nghĩ tới vẫn tồn tại Ngũ Hành bổn nguyên kết giới không?

Lý Vân Tiêu nhướng mày, nói:

– Ý người là nói huyền khí hình cá kia chính là dùng để bố trí Ngũ Hành bổn nguyên kết giới

– Ha ha, đương nhiên không phải.

Phó Cẩm Sơn nói, hồn nhiên quên mất hoàn cảnh của mình hiện giờ, cười ha hả, nói:

– Bổn nguyên kết giới phải có được bổn nguyên chi lực mới có thể bố trí xuống, thứ này đã không còn tồn thế nữa. Ngũ Hành Đỗ Bạch Ngư chính là mô phỏng năm nguyên tố chi lực, căng ra năm loại nguyên tố kết giới, tầng tầng điệp gia, diễn sinh với nhau, đến vô cùng vô tận, kiên không thể phá.

Lý Vân Tiêu nhìn hắn nói chuyện dương dương đắc ý, lạnh lùng nói:

– Ngươi cho ta là ngu ngốc? Luyện phương kia ta đã xem rõ ràng, làm gì có Ngũ Hành nguyên tố kết giới như ngươi nói?

Phó Cẩm Sơn lúc này mới thoáng phản ứng lại hoàn cảnh của mình hiện giờ, đồ mồ hôi không thôi, vội vàng nói:

– Đó là vì luyện chế Ngũ Hành Đỗ Bạch Ngư này cần ba bước, ta cho Vân Tiêu đại nhân xem chỉ là bước luyện khí đầu tiên mà thôi, bước thứ hai ngưng trận ta định tự lực mình làm, bởi vì tại hạ tuy bất tài, nhưng coi như cũng có chút hiểu biết về trận pháp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.