Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1674: Một kích cuối cùng (2)



Cự Kiểm Thú bị đánh lui vài trăm mét, toàn bộ không gian cát bay đá chạy lập tức ổn định lại, lực lượng cuồng bạo dần dần tán đi, đẩy ra mây đen thấy trời nắng.

Tất cả mọi người kinh hồn táng đảm nhìn nhắp mọi nơi, lúc này mới phát hiện mình vẫn còn trong hỗn chiến lúc trước, không ít Hải tộc đang vây ở chung quanh mình, lập tức lại càng hoảng sợ, vội vàng bay đi.

Những cường giả Hải tộc kia cũng có tâm tình như vậy, hai phái người thoáng cái phân biệt rõ ràng, tách ra trên trời cao, đều tràn đầy sợ hãi nhìn vào nhau.

Nhưng ánh mắt mọi người rất nhanh đã tụ tập ở phía xa, nơi chùm tia sáng vừa rồi phóng tới, một chiếc chiến hạm to lớn khổng lồ đang lao nhanh tới.

Chiến hạm kia cực kỳ to lớn, giống như một tòa thành trì di động vậy. Chỉ từ vẻ ngoài đã mang đến cho người một loại cảm giác áp bách rất mạnh, phát ra tiếng oanh minh cực lớn, giống như lôi đình cuồn cuộn mà đến.

Chiến hạm bay trên trời cao, cũng không ngừng mang đến cho mọi người cảm giác hư ảo, giống như nhất thiểm nhất diệt, mắt thấy là giả, chứng kiến cũng không tồn tại.

Không ít cường giả Võ Đế đều chấn động, biết rõ đây là một loại trạng thái bảo hộ bản thân rất mạnh, gọi là Bước Nhảy Không Gian.

Bởi vì bản thể chiến hạm thập phần cực lớn, một khi bị công kích, căn bản là 100% trúng chiêu, cho nên có chút Thuật Luyện Sư cường đại đã sáng chế ra ngoài bí pháp này, có thể khiến chiến hạm trong quá trình tiến tới, thậm chí là trong quá trình dừng lại, dùng tần suất nhất định thực hiện Bước Nhảy Không Gian, như vậy liền có thể tránh được tuyệt đại đa số công kích, khiến thân hạm được bảo hộ với trình độ lớn nhất.

Sắc mặt Nhuận Tường lập tức liền xám trắng, hắn đã ở đại lục một thời gian lâu, lập tức liền nhận ra đẳng cấp chiến hạm trước mắt, hơn nữa chùm tia sáng kia còn đang bay nhanh ngưng tụ, chuẩn bị lấy đợt công kích tiếp theo

Mà Cự Kiểm Thú giờ khắc này tuy rằng cũng chưa bị tổn thương thực chất, nhưng khí tức đã không bằng với trước, đặc biệt là với tư cách người khống chế, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng mỗi khi Cự Kiểm Thú hô hấp, khí tức liền suy yếu đi vài phần.

Từ trình độ một kích vừa rồi mà xem, chiến hạm này chưa hẳn đã không làm gì được Cự Kiểm Thú, nếu như giằng co nữa sẽ rất nguy hiểm

Sắc mặt Nhuận Tường thay đổi mấy lần, có chút do dự.

Đồng tử Lý Vân Tiêu cũng thoáng cái hơi co lại, Nguyệt Đồng thoáng cái biến mất, khôi phục trạng thái thanh minh, lẳng lặng nhìn qua chiếm hạm chung cực cửu giai đang lao tới kia.

– Lui về biển cả.

Nhuận Tường phẫn hận nhìn qua Lý Vân Tiêu đang đứng chắp tay trên không trung, thần sắc một mảnh lạnh nhạt, rốt cục gian nan hạ quyết định lui binh

Chỉ là lần này toàn lực công kích cũng không thể chiếm lấy thành Bạch Xung, hơn nữa bại lộ mình có thể khống chế Thâm Hải Cự Thú, sợ rằng lần sau muốn công thành sẽ càng khó hơn nữa.

Hắn âm trầm nhìn thoáng qua thành Bạch Xung, thần tình trên mặt đột nhiên sửng sốt một chút, trước mắt một mảnh hoang vu phế tích, nào có nửa điểm giống thành trì chứ

Nhuận Tường ngốc chỉ chốc lát, không biết đây có tính là san bằng thành Bạch Xung không đây?

Trận chiến này là thắng hay bại?

Hắn cũng không rõ lắm, ôm theo tâm tình phiền muộn xoay người liền lui đi.

Chúng cường giả Hải tộc sau khi nhận lệnh liền phi tốc rút lui khỏi bầu trơi, như kiến vây quanh bên người Cự Kiểm Thú lui về biển cả.

Võ giả Nhân tộc tất cả đều mặt không biểu tình nhìn qua cường địch chạy đi, căn bản không ai dám đuổi, cũng không hề có ý nghĩ đó.

Tâm tình Qua Chính Tường cũng rất phức tạp, cường địch mặc dù đi, nhưng toàn bộ thành trì…

Hắn cũng triệt để chán nản rồi, không biết phải làm sao.

Trong lòng càng hối hận, tiếc nuối vạn phần, nếu từ sớm đã giao toàn quyền cho Lý Vân Tiêu xử trí, khốn địch nhân ở ngoài thành, vậy mặc dù Ngũ Hành kết giới tự bạo cũng vẫn còn đại trận hộ thành để thủ, quyết không đến mức tan thành mây khói như hiện giờ.

Chiến hạm cửu giai ầm ầm mà đến, thoáng cái đã ngừng lại ở chỗ cách đó không xa, tựa hồ cũng không định truy kích.

Mọi người còn chưa hưởng thụ tâm tình sống sót sau tai nạn liền đã bị chiến hạm kia hấp dẫn, mặc dù người đã thấy qua cự hạm như thế không nhiều lắm, nhưng không cần đầu óc cũng có thể đoán ra đó là thần vật ra sao

– Không biết là vị nào đại nhân đến cứu viện?

Nguyễn Tích Tuyền dẫn đầu cao giọng hỏ, nhìn chung tất cả mọi người đều mang vết thương chồng chất, duy chỉ có mình hắn là tốt nhất, không biết hắn sao có thể bảo hộ bản thân tốt như thế nữa.

Tiếng oanh minh trên chiến hạm càng ngày càng nhỏ, một chùm tia sáng từ đánh chiến hạm chiêu xuống dưới, mấy đạo nhân ảnh xuất hiện trong đó.

Dẫn đầu là một người áo trắng bồng bềnh, tướng mạo tuấn lãng, thần thái tự nhiên, mặt mỉm cười nhìn qua mọi người.

Nguyễn Tích Tuyền cả kinh, vội vàng nghênh tiếp, cung kính nói:

– Thì ra là Lai Phong công tử của Bắc Minh thế gia!

– Bắc Minh thế gia, dĩ nhiên là người Bắc Minh thế gia đến.

– Khó trách, có thể có được chiến hạm cửu giai, trên toàn bộ đại lục cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay a!

– Được cứu rồi, lần này mọi người được cứu rồi, không thể tưởng được Bắc Minh thế gia cũng xuất thủ.

– Chậc chậc, chiến hạm cửu giai, mặc dù là thế gia siêu cấp cũng là thứ như chí bảo, sẽ không dễ dàng lộ diện, hôm nay thật sự là mở rộng tầm mắt.

– Các ngươi cũng không biết a, Lai Phong công tử đã được định là người nối nghiệp của Bắc Minh thế gia rồi, bởi vậy mới có thân phận sử dụng cự hạm như thế.

Trên phế tích, tất cả người sống sót đều đang nhao nhao nghị luận, mọi người biểu lộ không đồng nhất, nhưng phần lớn vẫn là mừng rỡ.

Bắc Minh Lai Phong nhìn mọi người, cười mà không nói, chỉ chậm rãi chuyển ánh mắt tới chỗ Lý Vân Tiêu ở không xa.

Giờ phút này mặt nạ trên mặt Lý Vân Tiêu đã nghiền nát, gương mặt tuổi trẻ non nớt, lại có vẻ tang thương xuất hiện trước mặt Bắc Minh Lai Phong.

Bắc Minh Lai Phong dưới vạn chúng chú mục lộ ra vẻ hăng hái, chắp tay ở sau lưng, trong mắt hiện lên một tia tinh mang, lại cười nói:

– Vân thiếu, thật sự là nhân sinh há có thể không gặp lại a!

Lý Vân Tiêu đáp lại một nụ cười, khóe miệng có chút giơ lên, nói:

– Khốn cục hôm nay, may mắn có Lai Phong công tử đuổi tới kịp thời, nếu không hậu quả không thể lường được.

Hắn lần này là tán thưởng từ đáy lòng, nếu khu vực thành Bạch Xung không thể giữ vững vậy thì không chỉ tuyệt đại đa số võ giả ở đây đều sẽ vẫn lạc, hơn chiến trường Đông Vực cũng sẽ bị đục ra một lỗ hổng, cực kỳ bất lợi đối với Nhân tộc.

Chỉ là thấy bộ dáng dương dương đắc ý kia của Bắc Minh Lai Phong, hắn liền cảm thấy có chút buồn cười.

Nhưng lời này lọt vào tai Bắc Minh Lai Phong lại có cảm giác là lạ, thật giống như đại nhân đang khen ngợi tiểu hài tử tựa như. Loại tư tháia kia của Lý Vân Tiêu khiến trong lòng hắn cực kỳ khó chịu, đặc biệt là khóe miệng nhếch lên kia, phảng phất như ẩn chứa trào phúng vô tận vậy, sắc mặt hắn lập tức chìm xuống, như bao phủ sương lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.