Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 168: Câu bán khó bỏ



– Súc sinh, làm sao có khả năng!

Sắc mặt Lệ Văn Thạch biến đến mức dị thường dữ tợn, khuôn mặt cóc liên tục gào thét.

– Ngươi cái đồ bỏ đi này, làm sao có khả năng ngăn trở một đòn toàn lực của ta! Một trăm hai mươi phần trăm sức mạnh, nổ nát tên súc sinh này cho ta!

– Súc sinh?

Hai mắt Kế Mông đỏ chót, lạnh lẽo nở nụ cười.

– Nhìn ai mới thật sự là súc sinh, cóc ghẻ, chết đi cho ta!

Ầm!

Hai nguồn sức mạnh lần thứ hai xông tới, hai người đều là liều mạng, thề phải đem đối phương giết chết đến tan xương nát thịt.

Kèn kẹt!

Đột nhiên một thanh âm không hòa hài từ giữa hai người xuyên ra ngoài.

Con ngươi của Kế Mông co lại, Huyền Binh cấp hai của mình dĩ nhiên vào lúc này không chịu nổi áp lực, nứt ra từng đạo từng đạo lỗ hổng.

Trong mắt Lệ Văn Thạch mừng như điên, cười quái dị nói:

– Hê hê, xem ngươi chết như thế nào!

Coong!

Ở dưới Lệ Văn Thạch bất chấp lần thứ hai tăng lực, Huyền Binh cấp hai của Kế Mông rốt cục không chịu nổi áp lực nặng nề, toàn bộ phá nát ra, hóa thành vô số mảnh vỡ.

Con mắt Kế Mông co rụt lại, nhưng không có một chút bối rối nào, ngược lại trong mắt tất cả đều là điên cuồng. hắn cười lạnh, hai tay tạo thành chữ thập, mảnh vỡ Huyền Binh ở trên không trung chịu đến chân khí của hắn dẫn dắt, lại xoay tròn lên, hóa thành từng đạo từng đạo Cương Phong, lấy hắn làm trung tâm khuếch tán.

– Cái gì?

Lệ Văn Thạch đang định thừa thế xông lên giết chết Kế Mông, hai tay mới vừa chạm tới ngoại vi Cương Phong, liền bị mảnh vỡ Huyền Binh cắt chém, hắn khiếp sợ đến tột đỉnh.

– Vạn Đóa Đào Hoa Khai!

Kế Mông hét lớn một tiếng, song chưởng đẩy ngang mà ra, Cương Phong bốn phía tùy theo hóa thành một đạo kình khí vô cùng bá đạo, ầm ầm đánh về phía Lệ Văn Thạch, vô số mảnh vỡ Huyền Binh chen lẫn ở trong đó, càng hiện ra dị thường ác liệt.

– Chu Cáp Chân Thân, chặn!

Lệ Văn Thạch không kịp tránh lui, vội vàng dùng yêu khí hộ thể, tứ chi ôm làm một đoàn, ở dưới Cương Phong mãnh liệt bị chấn động lui ra mấy chục mét.

– Kế Mông, tiếp kiếm!

Lý Vân Tiêu ném Thái Âm Hàn Kiếm ra ngoài.

– Kiếm này là?

Xa xa đôi mắt đẹp của Tôn Tu Mỹ ngưng lại, kinh ngạc nói:

– Thái Âm Hàn Kiếm của Dịch sư huynh? Làm sao sẽ ở trong tay ngươi!

Lý Vân Tiêu quay đầu khẽ mỉm cười.

– Hắn đưa cho ta, có ý kiến sao?

Ánh mắt của Tôn Tu Mỹ chìm xuống, lạnh giọng nói:

– Điếc không sợ súng, ngươi cũng có tư cách nói chuyện với ta như vậy?

Tuy rằng nàng trong ngày thường đều là dáng dấp yểu điệu, nhưng cũng phải xem đối phương là người nào, hiện tại kia chỉ là một Võ sĩ mà thôi, ở trong mắt nàng cùng giun dế không hề khác nhau.

Lý Vân Tiêu dựng thẳng lên một ngón giữa, châm chọc nói:

– Không lời muốn nói, vậy thì câm miệng, tiện nhân!

Tôn Tu Mỹ biến sắc, cả giận nói:

– Tiểu súc sinh, ngươi nói cái gì! Ngươi có biết ta là ai hay không?

Lý Vân Tiêu xem thường nở nụ cười.

– Đương nhiên biết, tiện nhân mà thôi!

– Hay, hay! Thật là điếc không sợ súng!

Tôn Tu Mỹ tức giận đến bộ ngực chập trùng bất định, cả giận nói:

– Ngươi có tin hiện tại ta liền xuống làm thịt ngươi hay không?

Lý Vân Tiêu thiếu kiên nhẫn cười lạnh nói:

– Nói ngươi tiện ngươi còn không thừa nhận, rõ ràng xuống không được, còn muốn ở trước mặt ta tinh tướng! Ngươi dám động một hồi, quỳ thủy thuật của ngươi liền tan vỡ, Huyền Lôi Kinh Vân Hống là cái thứ nhất cắn chết ngươi! Được rồi, không cần dùng con ngươi trừng ta, lông mi giả của ngươi sắp rơi xuống kìa. Có gan giết ta thì xuống, không dám động thì thành thật một chút, đừng ở trước mặt thiếu gia nhảy nhót, miễn cho ta xem thường ngươi.

Tôn Tu Mỹ giận tím mặt, chờ sau khi Lý Vân Tiêu nói xong, nhất thời dại ra, nhất thời nghẹn lời không biết nói cái gì mới tốt.

Sau khi Kế Mông tiếp được Thái Âm Hàn Kiếm, nhất thời chạy như bay về phía Lệ Văn Thạch, sau đó là một trận cuồng chém, thanh kiếm này hắn dùng không thuận lợi, nhưng Huyền Binh cấp ba lợi khí không giảm, ở trong tay hắn chém xuống một kiếm, đều có một đạo không khí trực tiếp đọng lại thành băng, để Lệ Văn Thạch kinh hãi liên tục.

Tôn Tu Mỹ nín một trận, rốt cục không nhịn được nói:

– Tiểu tử, mới vừa rồi ngươi đối với hắn làm cái gì? Dĩ nhiên thực lực lập tức bạo tăng nhiều như vậy?

Ngữ khí của nàng cũng biến thành ôn hòa lên.

Lý Vân Tiêu không để ý tới nàng, hai mắt nhìn chằm chằm Kế Mông, lộ ra vẻ lo âu. Hắn biết giờ khắc này Kế Mông là thiêu đốt sinh mệnh để đánh đổi, đổi lấy sức mạnh!

Tôn Tu Mỹ bị mất mặt, tức giận trừng mắt, nhưng lại không làm gì được hắn. Nếu lao xuống đi đánh giết người này, Huyền Lôi Kinh Vân Hống bị thả ra, lần sau liền không dễ dàng nhốt lại như thế.

– Ha ha, ha ha!

Trong mắt Kế Mông bắt đầu lộ ra vẻ điên cuồng, cười to, kiếm kiếm chém ra, uy thế một chiêu vượt qua một chiêu. Lệ Văn Thạch không biết từ đâu lấy ra hai cái búa lớn, liều mạng chống đối, nhưng có vẻ hơi lực bất tòng tâm. Thái Âm Hàn Kiếm chém ở trên búa, rung ra đạo đạo hỏa quang, Kế Mông không hề có một chút cảm giác đau lòng nào, chỉ là chìm đắm trong cơn giết chóc điên cuồng, hoàn toàn bị sức mạnh chi phối.

Phốc!

Sau khi Lệ Văn Thạch chống đỡ một lúc, rốt cục lực bất tòng tâm. Phun ra ngoài một ngụm tâm huyết, trạng thái yêu ma cũng bắt đầu thoái hóa. Trong hai mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi, vội vàng một bên đánh một bên lùi lại.

– Ha ha, muốn chạy, chết đi!

Trong tròng mắt Kế Mông tất cả đều là vẻ điên cuồng, một kiếm vượt qua một kiếm chém xuống. Trong lòng Lệ Văn Thạch hoảng hốt, vội vàng hô:

– Sư muội nhanh tới cứu ta, ta không chống đỡ được nữa!

– Sư huynh!

Tôn Tu Mỹ kinh hô một tiếng, lại không kịp nhớ Huyền Lôi Kinh Vân Hống, từ trong Quỳ thủy phật quyển bứt ra, phi thân xuống.

Hống!

Huyền Lôi Kinh Vân Hống vừa thoát vây, nhất thời hóa thành một đoàn lôi vân, tập kích đi qua. Bị nhốt lâu như vậy, nội tâm cáu kỉnh cùng phẫn nộ trong nháy mắt bộc phát ra, toàn bộ núi rừng tối lại, phảng phất thiên địa lôi đình gào thét mà xuống.

– Sư huynh!

Tôn Tu Mỹ nhẹ nhàng rơi vào bên người Lệ Văn Thạch, tay phải thành chưởng, một đoàn hơi nước ở trong tay ngưng kết thành, đẩy ngang mà ra, ở trước mặt hai người cực tốc khuếch tán ra, hóa thành một tấm Thủy Kính bảo vệ hai người.

Thái Âm Hàn Kiếm của Kế Mông mạnh mẽ chém xuống, trực tiếp chém vào trong gương, lại như có không gian khác, làm hắn không thể nào chém xuống! Con ngươi hắn mở to, vội vàng rút kiếm về, Thủy Kính này chỉ chống đỡ mấy giây thời gian, liền hóa thành tầng tầng hơi nước, bốc hơi lên.

Nhưng cũng tranh thủ đến đầy đủ thời gian cho Tôn Tu Mỹ, nàng một tay nhấc lên Lệ Văn Thạch bị thương, cực tốc lui về phía sau.

Hống!

Tiếng sấm rung trời, Huyền Lôi Kinh Vân Hống hóa thành một tia chớp, cắt ra không gian, trong nháy mắt liền vọt tới trước mặt hai người, lôi đình hạ xuống!

Lệ Văn Thạch kinh hãi đến biến sắc, lôi điện chi lực mãnh liệt như thế, mặc dù hắn là Vũ Vương cường giả cũng cảm thấy sợ run tim mất mật!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.