Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1704: Thủy tiên (2)



Trong mắt của hắn hiện lên một tia dâm sắc, nhe răng cười nói:

– Hắc hắc, đương nhiên ta cũng không phải không thông tình đạt lý, nếu Thủy Tiên cô nương có thể cùng bản tôn thoải mái vài ngày, bản tôn cũng có thể suy nghĩ thật kỹ.

– Đáng chết dám khinh nhờn Thủy Tiên cô nương, tử tội!

Tên đại hán đầu thú sau lưng Thủy Tiên thân hình run lên, toàn bộ gương mặt đều biến sắc, phảng phất như vừa bị vũ nhục lớn lao vậy, một cổ lửa giận lao ra khỏi người hắn, sát ý dạt dào!

Một cổ hỏa diễm đen kịt tràn ra từ trên người đại hán, bao phủ toàn bộ thân hình hắn vào trong đó, thời gian dần qua chỉ có thể nhìn thấy một đôi ngươi đỏ bừng tràn ngập lửa giận.

Sắc mặt ba người khác đại biển, hoảng sợ nhao nhao lui ra phía sau mấy bước, lực lượng bạo phát ra từ trên người đại hán này lại không dưới ba người bọn họ, hơn nữa cũng là võ kỹ hỏa hệ.

Trong đôi mắt một mực không hề bận tâm của Thủy Tiên nổi lên một tia rung động, sâu trong mắt nhộn nhạo ra, một cổ lăng liệt chi khí rất nhỏ từ trên người tràn ra.

Nàng không nói một lời, nhưng đại hán đầu thú ở sau lưng đã từ khí tức biến hóa trên thân nàng đã hiểu rõ nên làm thế nào.

– Hắc bạch song thủ, đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, nếu không toàn lực ra tay thì ngươi không còn thấy được mặt trời ngày mai đâu.

Đại hán tuy rằng bị ngọn lửa bao lấy toàn thân, nhưng lãnh ý trong đôi mắt nhưng lại như hàn băng vạn năm khiến hai cái đầu Hắc bạch song thủ đồng thời hít một hơi lạnh, không đợi hắn làm ra phản ứng, đã thấy một cổ lực lượng vô hình hóa thành núi cao, lăng không đè xuống rồi.

“Aora Aora”

Hai cái đầu của Hắc bạch song thủ sợ loạn cả lên, hai tay không ngừng vung quyền, trên bầu trời đánh ra vô số tàn ảnh, muốn phá vỡ lực lượng uy áp kia.

Lại hoảng sợ phát hiện quyền uy chi lực của mình lại như bọ ngựa đấu xe, không thể rung chuyển uy áp chi lực kia, cái này khiến toàn thân hắn lập tức rét run, ngay cả uy áp vô hình của đối phương cũng không chống được, nếu đối phương động thủ, mình có thể giữ mạng không?

Hắn lúc này bị dọa ra thân mồ hôi lạnh, không dám che dấu nữa, hai cái đầu hít mạnh một hơi, sau đó nhổ lên bầu trời.

Hai cỗ hỏa diễm một đen một trắng xì ra, truy đuổi vờn quanh trên bầu trời, ngưng tụ thành một cái Thái Cực Đồ.

Thần sắc lạnh như băng muôn đời không thay đổi của Thủy Tiên tựa hồ nổi lên một tia biến hóa, ngẩng đầu lên nhìn về phía hỏa diễm đồ kia, ánh mắt lộ ra một tia hồ nghi.

Đồ này vừa ra, toàn bộ nhiệt độ trên bầu trời bỗng nhiên bay lên, Chi Qua và Hải tộc trên đầu có sừng dài đều biến sắc, vội vàng thối lui mấy chục thước.

Uy áp vô hình do đại hán đầu thú kia phóng ra cũng thoáng cái yếu bớt xuống, khiến hắc bạch song thủ trong lòng thầm thở ra một hơi.

Thủy Tiên dừng ở hắc bạch thái cực hỏa diễm một hồi, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, nói:

– Không phải.

Sát khí trong mắt đại hán đầu thú bỗng nhiên kéo lên, hai tay bấm ấn quyết trong ngọn lửa màu đen, uy áp chi lực kia lập tức ngưng tụ thành ngọn núi thật thể, cháy lấy hắc hỏa hừng hực, trực tiếp trấn áp xuống.

“Phanh”

Hắc bạch thái cực hỏa diễm đồ dưới lực lượng ngọn núi kia lập tức sụp đổ xuống, cả ngọn núi ầm ầm rơi xuống, trực tiếp đặt ở trên người hắc bạch song thủ, tuôn ra hào quang kinh người, từng vòng liệt diễm màu đen gào thét chấn khai, từng đạo tiếng kêu thảm thiết truyền đến, càng ngày càng yếu, cuối cùng biến mất.

Trên mặt đại hán đầu thú hiện lên một tia trào phúng, tay phải lăng không nắm lấy, ngọn núi kia nháy mắt hóa thành chưởng ấn bay về, trực tiếp bị hắn hút vào trong lòng bàn tay, nắm chặt nắm đấm thu trở về.

“… ”

Chi Qua và cường giả Hải tộc sừng dài đều hít một hơi lạnh, cả kinh liên tiếp lui về phía sau, vẻ mặt vẻ kinh ngạc.

Tuy rằng đều tu luyện thần thông hỏa hệ, hơn nữa trên bầu trời cũng vừa bị liệt diễm đảo qua, nhiệt độ cực cao, lại không ức chế nổi rét lạnh lan tràn trong lòng.

Cường giả Hải tộc sừng dài cắn răng nói:

– Thủy Tiên cô nương vì sao một lời không hợp đã động thủ giết người thế?

Hai người không còn ánh mắt thưởng thức và tham lam lúc trước nữa, đều lộ ra sợ hãi thật sâu.

Đại hán đầu thú cười lạnh nói:

– Bởi vì các ngươi không tự mình hiểu lấy, tiểu thư hẹn các ngươi đi ra, là phúc phận các ngươi tu luyện mấy đời, lại dám nói năng lỗ mãng, chết một vạn lần cũng không đủ.

Cường giả Hải tộc sừng dài mặt như màu đất, sợ hãi nói:

– Nói năng lỗ mãng chính là hắc bạch song thủ, hắn đã nhận được giáo huấn xứng đáng rồi, hai người chúng ta không biét có thể rời đi được chưa?

Đại hán đầu thú lạnh lùng nói:

– Đồ đê tiện trời sinh, chẳng lẽ cho các ngươi chút giáo huấn mới trở nên trung thực sao? Mục đích tiểu thư mời các ngươi tới đã quên rồi sao? Thi triển ra võ kỹ hỏa hệ, chỉ cần có thể khiến tiểu thư thoả mãn liền có thể đi, nếu không... Hắc hắc... Vừa rồi song thủ quái kia chính là kết cục đấy!

Chi Qua nói:

– Vừa rồi nếu thần thái có chỗ vô lễ, mong rằng Thủy Tiên tiểu thư thứ tội.

Hai tay của hắn không ngừng vẽ ra vài vòng trước người, mỗi một đạo hóa ra, liền có một đóa hỏa hoa đua nở, qua một lúc bên cạnh đều là vòng lửa, tất cả lớn nhỏ, một cái lồng lấy một cái

Trên mặt Chi Qua lộ vẻ tự hào, giải thích nói:

– Thần thông hỏa hệ của ta tên là...

Thanh âm Thủy Tiên nhàn nhạt vang lên, nói:

– Ta muốn xem không phải xiếc ảo thuật, có thể dừng được rồi.

Chi Qua sững sờ, không rõ dừng là ý gì, nhưng lại thấy trên mặt đại hán đầu thú lộ ra mỉa mai và dữ tợn, lập tức trong lòng trầm xuống, bối rối nói:

– Thủy Tiên tiểu thư, tha mạng ah.

Đại hán đầu thú hừ lạnh một tiếng, Hắc Viêm trên người đều hội tụ trên quyền phong, lăng không đánh tới

Toàn bộ không gian trực tiếp bị đánh cho biến hình, khoảng cách vài trăm mét giữa hai người lập tức xuyên thấu, Hắc Viêm thoáng cái đã nuốt Chi Qua vào, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.

Lúc này trên toàn bộ trời cao chỉ còn lại tên Hải tộc sừng dài kia thôi, sắc mặt của hắn đã sớm cực kỳ khó coi, toàn bộ vạt áo đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Đại hán đầu thú “Hắc hắc” cười cười, nói:

– Đến phiên ngươi.

Cường giả Hải tộc sừng dài lau, chùi đi mồ hôi lạnh trên trán, phản kháng nói:

– Nếu cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết, ta vì sao phải nghe mệnh lệnh của các ngươi?

Đại hán đầu thú khoát khoát tay, khinh miệt nói:

– Phải xem mạng của ngươi rồi, xem thử có phải là người các ngươi muốn tìm hay không, nếu không phải cũng chỉ có thể trách số mệnh ngươi không tốt thôi.

Cường giả Hải tộc sừng dài xanh mặt, cắn răng hỏi:

– Thủy Tiên tiểu thư rốt cuộc muốn tìm nhân vật thế nào?

Trên mặt Thủy Tiên lộ ra một tia không biết giải quyết thế nào, lắc đầu, nói:

– Ta cũng không biết, nhưng nhất định có thần thông hỏa hệ rất mạnh sẽ không sai đâu. Nếu thần thông hỏa hệ của ngươi không thể khiến ta thỏa mãn thì nhất định không phảilà người ta muốn tìm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.