Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1799: Mục tiêu hải vực (2)



Nghiễm Nguyên cười nói:

– Điểm ấy cũng không cần ngươi lo lắng. trong tay Nghiễm Hiền có một khối hồng thạch, đợi ta giết hắn tự nhiên có thể bắt được tới tay, về phần tiếp theo khối nghê thạch ta ít nhiều có chút mặt mũi. Chỉ cần ngươi giúp ta đạt được, Sơn Hà Đỉnh tương lai có thể cho ngươi.

Bạc Vũ Kình hơi hơi trầm tư, nhân tiện nói:

– Được, thành giao!

– Ha ha, sảng khoái

Nghiễm Nguyên cười ha hả, Như Thị Ngã Văn ở trên mặt biển tựa hồ nhanh hơn vài phần, hướng phía cửu giai chiến hạm đuổi theo.

Toàn bộ trên cửu giai chiến hạm một mảnh quỷ dị vậy vắng vẻ, mọi người chia làm hai phái, rất xa giằng co, đại bộ phận mọi người ngồi xếp bằng xuống điều tức khôi phục nguyên khí.

Bắc Minh Kháng Thiên kể từ sau khi biết được thân phận Lý Vân Tiêu, vẫn mặt ủ mày chau, hai mắt giống như cá chết, không có chút quang thải nào.

Đặc biệt bây giờ nhìn trứ Lý Vân Tiêu ở trong chốc lát đã khôi phục, càng là nội tâm lo lắng, lại một mảnh mờ mịt, không biết nên làm thế nào cho phải.

Nếu là lúc này xuất thủ, đối phương một Tân Thần cũng đủ để chế trụ hắn, mà Lý Vân Tiêu trước đó triển lộ ra thực lực, càng là có thể đưa bọn họ bên này ngoại trừ hắn ra đều chém tuyệt.

Thậm chí dưới sự liên thủ của Lý Vân Tiêu và Tân Thần, mình có thể thất bại hay không đều là một dấu hỏi.

Vừa nghĩ tới thân phận của Lý Vân Tiêu, hắn nhất thời thân thể run rẩy một chút, cả người băng lãnh.

Lý Vân Tiêu mở hai tròng mắt, hài hước nhìn hắn một cái, cười nói:

– Bắc Minh thế gia Hàn Băng Chân Khí quả nhiên rất giỏi, dĩ Kháng Thiên trưởng lão thần thông chi lực, đều tu luyện cả người rét run, môi trắng bệch, thật lợi hại.

Bắc Minh Kháng Thiên mạnh mẽ cắn môi, trong mắt một mảnh hận ý.

Tân Thần kinh ngạc nói:

– Các ngươi không phải cùng nhau sao? Thế nào lão nhân này trăm phương ngàn kế muốn giết ngươi?

Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:

– Có quỷ mới biết đi, khả năng hắn trúng tà rồi.

Bắc Minh Kháng Thiên tức thiếu chút nữa thổ ra máu, gắt gao nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, sát ý nổi lên.

Liêu Dương Băng đột nhiên mở ra thủ lai, một ghi lại kim đồng hồ ở lòng bàn tay, ngưng mắt nhìn sau một lúc cả kinh nói:

– Vân thiếu, mục đích của chúng ta hình như cách nơi này không xa!

– Ân?

Lý Vân Tiêu cũng là kinh ngạc nói:

– Lại có chuyện xảo hợp như vậy?

Thủy Tiên hỏi nói:

– Các ngươi là muốn đi đâu?

Lý Vân Tiêu nói:

– Đông Hải vương cung di chỉ, không biết Thủy Tiên công chúa có từng biết?

Thủy Tiên suy ngẫm một trận, nói:

– Đông Hải vương cung di chuyển qua sao? Ta không biết nha.

Lý Vân Tiêu im lặng lắc phía dưới, hắn nguyên vốn còn muốn nhìn cô gái nhỏ này có biết hay không một ít tin tức, hiện tại xem ra hoàn toàn là ngây thơ không biết.

Thủy Tiên nói:

– Vậy ngươi bao giờ theo ta quay về hải chi sâm lâm?

Lý Vân Tiêu lại càng hoảng sợ, nói:

– Ta có khi nào nói muốn đi theo ngươi tới hải chi sâm lâm?

Thủy Tiên vội la lên:

– Ngươi không phải đã đáp ứng sẽ giúp ta làm một chuyện sao?

Lý Vân Tiêu nói:

– Lẽ nào lấy được hải chi sâm alam? Vạn nhất Hải Hoàng đại nhân lưu ta lại uống mấy trăm năm trà, vậy làm sao bây giờ?

Thủy Tiên ngạc nhiên nói:

– Làm sao biết chứ, phụ hoàng ta cực ít uống trà.

Lý Vân Tiêu đầu đầy mồ hôi, vội hỏi:

– Việc này sau này hãy nói, ta bây giờ còn có vài chuyện trọng yếu chờ xử lý.

Thủy Tiên vội la lên:

– Chuyện của ta cũng rất trọng yếu.

Nàng suy nghĩ một hồi, nói:

– Vậy ngươi trước tiên xử lý chuyện của mình đi, bất quá xử lý xong phải theo ta đi hải chi sâm lâm.

Lý Vân Tiêu liên tục gật đầu, nhưng trong lòng thì đang suy nghĩ, chờ ta khôi phục lại cửu tinh đỉnh phong Vũ Đế, có thể thắng phụ hoàng ngươi hậu nữa.

Bằng không mạo muội đi tới, bị Hải Hoàng nhận ra thân phận của mình, xem như không chết, vậy cũng phải uống mấy trăm năm trà.

Lúc này, một gã Bắc Minh thế gia đệ tử vội vã chạy tới, ở Bắc Minh Lai Phong bên tai nói nhỏ.

Bắc Minh Lai Phong biến sắc, vừa mừng vừa sợ, cũng là chiếm được tin tức, vội vàng hướng Bắc Minh Kháng Thiên báo cáo khứ.

Bắc Minh Kháng Thiên còn lại là hăng hái hoàn toàn không có liễu, phất phất tay, nói:

– Tất cả do ngươi làm chủ, không có việc gì đừng tới đã quấy rầy ta.

Bắc Minh Lai Phong sửng sốt một chút, sau đó nhìn phía Lý Vân Tiêu phương này, mở miệng nói:

– Lý Vân Tiêu, hiện tại có hai cái tin tức. Một là chúng ta đã tiến nhập hải vực mục tiêu, hai là trên chiến hạm nguyên thạch đã không đủ, ta mong muốn chư vị có thể đồng tâm hiệp lực, đem nguyên thạch đưa ra cùng vượt qua cửa ải khó khăn. Bằng không chiến hạm dừng lại, tất cả mọi người đều sẽ hao tổn ở trên biển rộng này.

Đám người Lý Vân Tiêu nhíu chân mày lại, liền ai nấy thấp đầu giả chết, có còn lại là quay mặt đi hát lẩm bẩm tiểu khúc.

Bắc Minh Lai Phong giận dữ, quát dẹp đường:

– Lý Vân Tiêu, lẽ nào các ngươi một điểm đoàn kết tinh thần cũng không có sao? Chiến hạm chở các ngươi lâu như vậy, hiện tại ra chút nguyên thạch cũng không chịu?

Lý Vân Tiêu trợn mắt nhìn hắn một cái, nói:

– Trước đó không phải nói rồi lấy chiến dưỡng chiến sao? Tìm tòi phụ cận hải vực có tài nguyên hoặc giả chủng tộc gì hay không, chiếm đoạt không phải là….

– Hừm, tranh đoạt? Nói dễ nghe nhỉ, vậy chuyện này sẽ giao cho ngươi!

Bắc Minh Lai Phong hừ lạnh một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng. Hắn đưa tới một gã đệ tử, ở bên tai kẻ đó nói nhỏ vài câu, tên đệ tử kia nhất thời gật đầu chạy xuống.

Sau một lúc, toàn bộ chiến hạm tốc độ nhất thời chậm lại, cuối cùng trực tiếp đứng ở trên biển rộng, vẫn không nhúc nhích.

Bắc Minh Lai Phong mở ra hai tay, nói:

– Không có nguyên thạch, tất cả mọi người không đi được

Tất cả mọi người đều nở nụ cười khổ, chiến hạm này từ đột phá Đông Hải phòng tuyến bắt đầu, đã xuất hiện vấn đề nguyên thạch báo nguy, tuy rằng cách làm của Bắc Minh Lai Phong có chút vô lại, nhưng đây chính là một vấn đề lớn phải giải quyết.

Lý Vân Tiêu cũng là không nói gì, xoay người hướng phía Thủy Tiên nói:

– Thủy Tiên công chúa, dùng chân thực chi nhãn của ngươi nhìn xem phụ cận nơi đây hải vực có thể có nguyên tinh tài nguyên?

Thủy Tiên gật đầu, trực tiếp bay lên trời không, bạch cẩm vô văn, không nhiễm hạt bụi nhỏ, khiến người xem một trận cảnh đẹp ý vui.

Trong tay nàng bắt một quyết ấn, trực tiếp thoáng cái ở mi tâm của mình, hai tròng mắt nhất thời hóa thành một mảnh kim sắc, hướng tới trong biển rộng ngưng mắt nhìn đi.

Ở trên một bộ bạch y của nàng, cũng thỉnh thoảng có ánh sáng màu vàng chớp động, cùng với chân thực chi nhãn cùng thuộc về một loại lực lượng, chính là nàng ba nhà huyết mạch chi lực.

Thủy Tiên nhìn thập phần tỉ mỉ, một lát sau liền hạ xuống, chỉ vào một cái hải vực xa xa nói:

– Bên dưới có một nguyên tinh mạch khoáng thấp kém.

Sau đó lại chỉ vào một hướng khác nói:

– Ở đây đi qua đại khái hơn ba mươi hải lý, có một B cấp chủng tộc, phỏng chừng tồn có không ít nguyên tinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.