Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 186: Hỏa chi nhạc chương



Con ngươi của Nguyên Hạo kịch liệt co rút lại, nội tâm khiếp sợ đến tột đỉnh! Không chỉ là vẻ mặt của Lý Vân Tiêu biến hóa, ở quanh người hắn bắt đầu phóng xạ ra từng vòng gợn sóng hồn lực càng ngày càng mạnh, rất nhanh đã xung kích đến cường độ Thuật Luyện Sư cấp một!

– Làm sao sẽ?

Nguyên Hạo cảm giác mình có chút ngồi không yên, nội tâm sóng to gió lớn liên tiếp, ở dưới thần thức cấp bốn của mình, hắn lại vẫn có thể giấu giếm thực lực!

Oanh…

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng điểm ra một chỉ, một đạo kình khí trực tiếp bắn ở trên bụi đá, bắn ra một chuỗi hỏa tinh, nhất thời hết thảy bột phấn trong nháy mắt bốc cháy lên, hỏa diễm dựng lên cao bằng nửa người.

– Hắn muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn thiêu đốt chơi?

Một bên Tôn Chính Tông cũng không biết thủ pháp kia, lòng tràn đầy nghi hoặc thầm nghĩ. Nhưng rất nhanh liền giật mình lồi nhãn cầu ra, Lý Vân Tiêu đã đem một phần tài liệu kia trực tiếp ném vào hết!

– Cũng không phân loại, không tinh luyện, không cần hỏa hầu, thậm chí đỉnh lô cũng không có? Cứ như vậy ném vào trong lửa thiêu?

Thời khắc này, thường thức của Tôn Chính Tông bắt đầu xuất hiện một ít vết rách, hắn đột nhiên lắc lắc đầu.

– Không nên phân tâm, không thể phân tâm! Tiểu tử này hoàn toàn là làm loạn, ý đồ chính là quấy rầy tâm thần của ta, ngàn vạn không thể bị lừa!

Hắn nhất thời nín thở ngưng thần, bắt đầu chuyên tâm luyện chế.

Hai tay của Lý Vân Tiêu nhanh chóng ngắt mấy cái quyết ấn, đánh vào trong lửa lớn rừng rực kia, nhất thời hỏa diễm lộn xộn ở dưới sự thao túng của hắn, bắt đầu thiên biến vạn hóa, hình thành từng đạo từng đạo đồ án, một hồi là Hỏa Long, một hồi là Phượng Hoàng, một hồi là núi cao, một hồi là cây nhỏ, có lúc còn hiện ra hình thái mỹ nữ trần truồng, xem mà tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm, triệt để hoá đá!

Nguyên Hạo hoàn toàn bối rối, dại ra tự lẩm bẩm.

– Này, này là Khống Hỏa Thuật…

Sắc mặt Vương Thần nghiêm túc, trầm giọng nói:

– Không sai, chính là năm đó Cổ Phi Dương đại nhân sáng tác Khống Hỏa Thuật… Hỏa Chi Nhạc Chương!

Nguyên Hạo cả kinh nói:

– Vậy hắn cùng lệnh sư…

Vương Thần khẽ lắc đầu, trong đôi mắt lộ ra vẻ không hiểu nói:

– Ta chưa từng nghe sư phụ nói hắn còn có một vị đồ đệ như thế, năm đó Cổ Phi Dương đại nhân truyền thừa Thuật Luyện chi đạo, ngoại trừ sư tôn ra, còn có Phò mã Quân Như Vân của Cổ Vũ Đế Quốc, chẳng lẽ người này là đồ đệ của Quân Như Vân sư bá?

Nguyên Hạo sững sờ, khẽ lắc đầu nói:

– Không nói Cổ Vũ Đế Quốc cách xa nơi này mấy trăm vạn dặm, nếu như hắn thực sự là đồ đệ của Quân Như Vân đại nhân, cũng sẽ không ở một địa phương nhỏ như Thiên Thủy quốc.

Vương Thần cũng nghĩ đến hai điểm này, càng ngày càng cảm thấy khó mà tin nổi cùng khó có thể lý giải được.

Ngọn lửa kia hóa thành các loại hình thái, phân biệt nung đốt nguyên liệu trên hư không, mỗi một cái đều khống chế cực kỳ vi diệu, tất cả đều vừa đúng, chẳng hạn như Thiên Hạt Thứ thì bị một con Hỏa Thiềm Thừ dùng miệng ngậm lấy, bị thiêu đỏ chót…. Toàn bộ quá trình luyện chế, hoàn toàn là một hình ảnh tuyệt mỹ!

– Là hắn, nhất định là hắn!

Lạc Vân Thường nhìn bức tranh này, khuôn mặt kích động đến đầy nước mắt. Lúc trước còn có chút không quá chắc chắn, khi Hỏa Chi Nhạc Chương Khống Hỏa Thuật này xuất hiện, nàng đã không có bất kỳ hoài nghi gì. Người phía sau Vân Tiêu, nhất định là vị đại nhân kia!

– Nguyên Hạo đại sư, ngươi xem tỷ thí lần này, ai có thể thắng?

Vương Thần nhìn hai người đã đến thời khắc Ngưng Đan, không nhịn được mở miệng hỏi.

Nguyên Hạo sững sờ, hơi có chút cười khổ nói:

– Ở trước khi Vân Tiêu chưa triển khai Hỏa Chi Nhạc Chương, ta căn bản chưa từng hoài nghi khẳng định là Chính Tông thắng, hiện tại lại nói không chừng.

Vương Thần khẽ cười nói:

– Ta xem hẳn là Tôn Chính Tông đại sư mới đúng. Tuy rằng thủ pháp của Lý Vân Tiêu lão luyện, nhưng dù sao chỉ có hồn lực một cấp, làm sao có thể ngưng luyện ra thất chuyển…

Lời nói của hắn đột nhiên nghẹn lại, thật giống như bị nhét vào một con cóc ghẻ, con ngươi muốn lồi ra, một mặt kinh hãi.

Sau khi Bồ Đề Đan của Lý Vân Tiêu tới tam chuyển, hồn lực quanh người hắn bỗng nhiên tăng vọt, vọt thẳng đến trình độ Thuật Luyện Sư cấp hai!

Nguyên Hạo cũng kinh sợ đến mức kéo khóe miệng, giật mình nói:

– Xảy ra chuyện gì? Từ khi bắt đầu tới giờ, hắn vẫn đang khống chế hồn lực? Trước tam chuyển dùng hồn lực một cấp, sau ngũ chuyển biến thành cấp hai, đợi lát nữa chẳng lẽ sẽ là cấp ba? Khống chế hồn lực chính xác như vậy, ngay cả ta cũng phát hiện không ra thực lực của hắn mạnh như thế nào! Cõi đời này có loại công pháp thần kỳ vậy sao?

Vương Thần mạnh mẽ nuốt ngụm nước miếng, tựa hồ đem một con cóc ghẻ nuốt vào, ngực cảm thấy cực kỳ không khỏe, mồ hôi lạnh tràn trề nói:

– Ta từng nghe sư tôn nói, một vị Thuật Luyện Sư cao minh, có thể đem hồn lực dùng ở mỗi một nơi cần, không sản sinh bất kỳ lãng phí. Vì lẽ đó Thuật Luyện Sư phổ thông chỉ có thể luyện chế một viên đan dược, nhưng những Thuật Luyện Sư hiểu được khống chế hồn lực hao tổn kia, ở dưới tình huống cùng cấp, chí ít có thể luyện ra ba viên!

Trong mắt Nguyên Hạo lộ ra khiếp sợ cùng vẻ ngóng trông, vội hỏi:

– Lệnh sư đại nhân nói không sai, ngươi xem sắc mặt Lý Vân Tiêu này, đã đến giai đoạn tứ chuyển, nhưng vẫn nhẹ như mây gió, thật giống như căn bản không coi là chuyện to tát gì. Mà Chính Tông tuy đã đến ngũ chuyển, lại tựa hồ như sắp không chống đỡ được!

Vương Thần cười khổ gật gật đầu, lời là không sai, nhưng loại thủ đoạn khống hồn cực sự cao minh này, coi như là sư tôn cũng chỉ là vừa tìm thấy đường, một thiếu niên mười lăm tuổi làm sao có khả năng sẽ hiểu, đồng thời làm được?

Giờ khắc này ngoại trừ Nguyên Hạo cùng Vương Thần đang thấp giọng trò chuyện ra, tất cả mọi người đều là một mặt khiếp sợ cùng dại ra.

Hai người tỷ thí làm cho người ta có cảm giác thị giác chấn động mãnh liệt, cả người Tôn Chính Tông mồ hôi lạnh tràn trề, sắc mặt tái nhợt, hơn nữa động tác thô kệch, thật giống như một cu li đang liều mạng chuyển gạch. Mà động tác của Lý Vân Tiêu lại tao nhã hào hiệp, từng đạo từng đạo linh quyết phảng phất như hồ điệp bay lượn trong hoa, ngọn lửa kia khắc ở trên gương mặt tuấn tú của hắn, lại vui tai vui mắt không nói ra được.

Một lát sau, đột nhiên ngực của Nguyên Hạo giống như bị búa tạ bắn trúng, thất thanh nói:

– Cấp ba, quả nhiên lên cấp ba!

Sau khi Bồ Đề Đan tiến vào ngũ chuyển, hồn lực gợn sóng trên người Lý Vân Tiêu càng thêm cường hãn, trực tiếp đạt đến cấp ba.

Trương Thanh Phàm cùng Hứa Hàn đều khiếp sợ liếc mắt nhìn nhau, hai người đều không che giấu nổi chấn động cùng vẻ mừng rỡ, dồn dập nín thở ngưng thần nhìn mỗi một động tác của Lý Vân Tiêu, loại ánh mắt sùng kính kia, thật giống như nhìn không phải một người, mà là con đường vô tận của Thuật Luyện.

Tần Dương nhìn dáng vẻ của hai vị đại sư, nhất thời trong lòng dị thường ngột ngạt, bắt đầu cảm giác được sự tình hết sức không ổn. Hắn cùng Cao Phong ở phía sau liếc mắt nhìn nhau, đều lộ ra vẻ lo âu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.