Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 189: Ngụy cấp bốn (1)



́n. (1)

Hắn xưng hô với Lý Vân Tiêu cũng trong lúc vô tình biến thành “Đại sư”, nghe vào trong tai của Tôn Chính Tông, lại cảm thấy hết sức chói tai!

– Ha ha, lôi đình này ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra. Nói thật, đời ta vẫn là lần thứ nhất luyện chế đan dược cấp ba.

– Cái gì? Lần thứ nhất luyện chế!

Tất cả mọi người đều chấn động, dồn dập khó mà tin nổi. Ánh mắt của Nguyên Hạo càng là rơi vào trên người Trương Thanh Phàm, chỉ thấy Trương Thanh Phàm khẽ gật đầu làm chứng, hắn mới cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, này không thể nào tiếp thu được a.

Tôn Chính Tông cảm thấy trái tim của mình càng ngày càng không chịu nổi, không nhịn được thúc giục:

– Nguyên Hạo đại sư, kết quả làm sao? Ai thắng ai thua?

Nguyên Hạo cẩn thận so một hồi, trở nên trầm tư, rốt cục mở miệng nói:

– Vân Tiêu đại sư thắng!

– Cái gì?

Tôn Chính Tông cả kinh, lập tức giận tím mặt nói:

– Làm sao có khả năng! Ta chính là tám chuyển đỉnh cao, mạnh nhất dưới đan dược cấp bốn! Nguyên Hạo đại sư ngươi nhìn rõ ràng, coi như hắn là tám chuyển đỉnh cao, nhiều lắm cũng là thế hoà!

Thuật Luyện Sư ở đây đều cảm giác được viên thuốc kia của Lý Vân Tiêu tuyệt đối không phải cấp bốn, dáng vẻ cũng ở cấp tám đỉnh cao a.

Đối với Tôn Chính Tông chất vấn, Nguyên Hạo cũng không tức giận, mà là kiên trì giải thích:

– Bồ Đề Đan của ngươi là tám chuyển đỉnh cao không thể nghi ngờ, thế nhưng của Vân Tiêu đại sư là ngụy cấp bốn. Nói vậy ngươi cũng biết ngụy cấp bốn là làm sao hình thành a?

Tôn Chính Tông ngẩn ngơ, nhất thời thất thần kêu lên:

– Tuyệt đối không thể! Đan dược ngụy cấp bốn chính là thời điểm đang luyện chế đan dược cấp bốn không cẩn thận, lúc này mới bị bài xích ở ngoài cấp bốn! Tuy rằng không phải cấp bốn, nhưng cũng chỉ có Thuật Luyện Sư cấp bốn mới có thể luyện chế, àm hắn chỉ có trình độ cấp ba!

Ánh mắt của hắn đột nhiên phun ra lửa, cả giận nói:

– Nguyên Hạo đại sư, có phải ngươi cùng tiểu tử này một nhóm?

Nguyên Hạo biến sắc, phẫn nộ quát:

– Tôn Chính Tông, ngươi nói cái gì?

– Ha ha…

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Nguyên Hạo đại sư, ta nói rồi, hắn cuối cùng nhất định sẽ chơi xấu. Kính xin Nguyên Hạo đại sư phán quyết.

Nguyên Hạo hơi bình phục lại tâm tình, đem hai cái nhẫn trữ vật trực tiếp ném cho Lý Vân Tiêu nói:

– Đây là đồ vật cùng thắng lợi phẩm của Vân Tiêu đại sư.

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tôn Chính Tông, lạnh giọng nói:

– Có chơi có chịu, hiện tại đến phiên ngươi quỳ xuống dập đầu!

Lúc trước đối với hắn vẫn là khách khí, lần này nhất thời như núi lửa phun trào ra, Thuật Luyện Sư chính là nghề nghiệp cao quý nhất, há có thể khoan nhượng người khác chửi bới nói xấu như vậy, hơn nữa còn ở trước mặt gần một triệu người!

Nguyên vốn còn dự định thay hắn cầu tình, cùng Lý Vân Tiêu thương lượng một chút sự tình dập đầu chịu thua, dù sao đối với một tên Thuật Luyện Sư cao quý mà nói, chuyện này quả thật so với chết còn khó chịu hơn. Nhưng hiện tại, hắn càng xem càng không hợp mắt, nhất thời không có bất luận tình cảm gì.

Lần này Tôn Chính Tông là tự mình muốn chết!

Tôn Chính Tông nhìn Nguyên Hạo đem nhẫn chứa đồ của hắn ném cho Lý Vân Tiêu, nhất thời đau lòng kêu to, sau đó nghe nói để hắn quỳ xuống dập đầu, hơn nữa trên Nghênh quân đài, tất cả văn võ bá quan đều mắt lạnh nhìn mình, phía dưới còn có 800 ngàn tướng sĩ, nếu quỳ xuống, đời này còn có mặt mũi gặp người sao?

Cả người hắn nhất thời run cầm cập lên, trên mặt không có một chút màu máu nào.

– Mau mau quỳ xuống, mọi người đều đang đợi ngươi.

Nguyên Hạo lạnh giọng quát lên:

– Vì một mình ngươi làm lỡ nhiều thời giờ như thế, nếu không nhanh nữa, ta liền để Tô Tường giúp một chút ngươi.

Khuôn mặt Tôn Chính Tông trắng bệch, cắn chặt môi, cả người run lẩy bẩy.

Xèo, xèo!

Tô Tường nhẹ nhàng điểm một cái, hai tiếng xé gió xẹt qua, dồn dập đánh vào đầu gối Tôn Chính Tông, nhất thời tuôn ra hai tia tiên huyết.

Dưới chân của Tôn Chính Tông bị đau, “rầm” một tiếng liền quỳ xuống. Đột nhiên hắn cảm thấy đầu mình dường như chịu đến một nguồn sức mạnh dẫn dắt, mạnh mẽ đập vào mặt đất.

Chỉ thấy Lý Vân Tiêu năm ngón tay thành trảo, cách không ấn vào đầu của hắn, quát lên:

– Cái thứ nhất, để ngươi ở trước mặt ta hung hăng!

Đùng!

Trên đất trực tiếp bắn tung toé ra một đoàn máu, Tôn Chính Tông bị ép dập đầu, hắn sợ hãi phát hiện vô luận mình làm như thế nào, cũng không tránh thoát được lực lượng vô hình kia.

Ngay cả con ngươi của Tô Tường cũng thu nhỏ lại, thầm giật mình không nổi, tu vi võ đạo của thiếu niên này nhìn qua cũng không phải tam tinh Võ sư đơn giản như vậy a!

– Cái thứ hai, để ngươi vơ vét hơn nửa tài vật của Lý gia ta!

Đùng!

Lần này đập cho Nghênh quân đài chấn động một hồi, Tôn Chính Tông đã mặt đầy máu tươi, kỳ quái chính là còn không ngất đi.

– Cái thứ ba, để ngươi…

– Vân Tiêu!

Lý Thuần Dương ở một bên thực sự không nhìn nổi, hơn nữa hắn mơ hồ cảm nhận được trên người Lý Vân Tiêu tản mát ra sát khí, một lần cuối kia, sợ là Tôn Chính Tông ngay cả mệnh cũng không còn, hắn vội vàng ngăn lại:

– Quên đi, nếu không có hắn những năm này vào ở Lý gia chúng ta, sợ là Trần thúc của ngươi sớm đã chết rồi. Tha hắn đi!

Lý Vân Tiêu hơi do dự một chút, thầm nghĩ không cần phải vì loại người như vậy, mà tìm phiền phức cho mình, liền một cước đá bay hắn đi, hừ lạnh nói:

– Nếu muốn nhục người, phải có tâm lý bị người nhục. Hôm nay xem ở mặt mũi lão gia tử, tha cho ngươi một mạng. Tự ngươi lo lấy đi.

Tôn Chính Tông mặt đầy máu tươi co ở trong góc, như bùn nhão không nhúc nhích, trên trán từ lâu là máu thịt be bét, khuôn mặt khó phân biệt. Nội tâm càng như đao cắt, cả người triệt để thất thần nằm trên mặt đất, không có bất kỳ thần thái. Trải qua sự kiện hôm nay, đời này là không còn cách nào ngẩng đầu lên làm người.

Nguyên Hạo cũng lạnh giọng thóa mạ nói:

– Vân Tiêu đại sư không cần cùng loại tiểu nhân này nói nhiều, đầu tiên là nói xấu đại sư, sau đó cố ý xảo quyệt ra đề mục, cuối cùng thua chơi xấu, quả thực mất hết mặt mũi của Thuật Luyện Sư chúng ta!

Tường đổ mọi người đẩy, lòng người dễ thay đổi, đối với Tôn Chính Tông, tất cả mọi người là không ai đi liếc mắt nhìn, giống như một con chó nằm nhoài một góc.

Nguyên Hạo nhẹ nhàng từ trong giới chỉ lấy ra một vật, đi lên trước đưa cho Lý Vân Tiêu, khẽ cười nói:

– Hôm nay một lần thử thách, đã chứng minh Vân Tiêu đại sư là cấp ba hàng thật đúng giá. Ta chính là người chuyên phụ trách sát hạch của Hỏa Ô đế quốc Thuật Luyện Sư Công Hội, nơi này là huy chương cấp ba, kính xin Vân Tiêu đại sư nhận lấy.

Bên trong nằm một huy chương không phải vàng không phải ngọc, Lý Vân Tiêu thu lại, cười nói:

– Đa tạ Nguyên Hạo đại sư.

Trong mắt Nguyên Hạo cũng lướt qua vẻ vui mừng, nghiêm nghị nói:

– Vân Tiêu đại sư chính là nhân vật thiên tài nhất mà ta bình sinh nhìn thấy, thành tựu không thể đo lường. Hôm nay tại Thiên Thủy quốc này, có thể ban phát huy chương Thuật Luyện Sư cấp ba cho Vân Tiêu đại sư, chính là vinh hạnh của Nguyên Hạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.