Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2027: Quần hào tụ (1)




Mộc Hữu Lãng nói:

– Đại ca, nơi đây lẽ nào chúng ta đã không quản, để nó không hề phòng thủ khoảng không tại đây?

Mộc Hữu Vân nói:

– Đô Thiên Tỏa Nguyên Đại Trận này đó là phòng ngự mạnh nhất, đương kim thiên hạ người có thể phá được trận này lác đác không có mấy, nếu thật có cường giả như vậy đến, chúng ta phái nhiều người hơn nữa cũng chỉ là bọ ngựa đấu xe, làm điều thừa.

– Đi thôi.

Mộc Hữu Vân đạm nhiên một tiếng, Thần Mộc Thế Gia mọi người nhất thời hóa thành một đạo quang mang, trực tiếp tiêu thất ở tại chỗ.

Trên bầu trời đột nhiên hiện ra một đạo hồ quang, chậm rãi thay đổi lớn, hóa ra thân ảnh của Lý Vân Tiêu, đứng yên ở trên trời cao trầm tư một chút, cũng hóa thành một đạo quang mang rời đi.

Ngày mai, chính ngọ.

Thần Mộc Thế Gia phủ đệ, Nghiễm Khai phương pháp, hội tứ phương hào kiệt.

Trong phủ một mảnh không khí nghiêm nghị, ở trên đất trống phương viên mười mấy trượng, không ngừng quang mang lóe ra xuống.

Người tới đều là hướng phía Mộc gia ba huynh đệ chào hỏi, vô cùng nhiệt tình, một bộ dáng sinh tử chi giao. Bắt chuyện qua đi, liền một bên tự mình tìm một cái ghế ngồi xuống, sau đó liền sắc mặt băng lãnh, nhìn bốn phía đứng lên.

Mộc gia ba huynh đệ cũng minh bạch, khách sáo chỉ là công phu mặt ngoài, tất cả mọi người là vì lợi ích thiết thân tới.

Linh Lôi Quả được mùa thu hoạch lớn đang nhận được nguy cơ trước đó chưa từng có, không chỉ có là thế lực khắp nơi rót vào tiến đến, lấy lực lượng của Thần Mộc Thế Gia căn bản bất lực. Hơn nữa hải tộc cũng hoành nhúng một tay, thế cục càng ngày càng phức tạp.

Sở dĩ Thần Mộc Thế Gia trực tiếp quảng phát cáo thiếp, triệu tập toàn bộ thế lực đến đây, đang hiệp định việc phân phối Linh Lôi Quả, đồng thời cũng nhằm vào hải tộc, có ý liên thủ xua đuổi dị tộc.

Lần này thịnh hội nếu là có vắng họp không có tới, vậy thì cùng với việc phân phối Linh Lôi Quả triệt để vô duyên.

Do đó thế lực khắp nơi, tất cả lớn nhỏ, đều phái người đến đây.

Còn có một chút Vũ Hoàng Vũ Tông thực lực đại biểu, cũng rất xa trốn ở góc phòng, mặc dù lên không được mặt bàn, nhưng là đại biểu cho một phương thế lực.

Một đạo quang mang từ bầu trời hạ xuống, hiển hóa ra một gã thanh niên nam tử mi thanh mục tú, chính là Mộ Dung Hằng Vũ.

Ánh mắt của hắn ở đây bên trong đảo qua, tựa hồ không biết người nào, chỉ là cùng Mộc Hữu Vân hơi gật đầu một cái, tự mình ở bên cạnh tìm một chiếc ghế ngồi xuống.

Sự xuất hiện của hắn dẫn tới không ít người chú ý, đều nghị luận suy đoán.

Mộc Hữu Phong hơi cúi người đến, ở bên tai một gã lão giả nói nhỏ, tựa hồ đang giải thích Mộ Dung Hằng Vũ lai lịch.

Lão giả kia chính là Giang Tu Chân, sắc mặt hơi đổi một chút, không khỏi quan sát thêm Mộ Dung Hằng Vũ vài lần.

Giang Tu Chân vốn là muốn trực tiếp từ Định Thiên Thành trở về, lại đột nhiên nhận được Vạn Bảo Lâu tổng bộ mệnh lệnh, yêu cầu tận khả năng tranh mua thêm Linh Lôi Quả, lúc này mới đi vòng đang tới Hải Mộc Trấn.

Mà Đào Hồng và Như nhi, vẫn như cũ cẩn thận hầu ở hai bên, trên mặt cười kiều mị.

Chán ghét thì chán ghét, nhưng ở dưới lợi ích và quyền lợi, vẫn phải là cố gắng vui cười, cẩn thận hầu hạ lấy lòng.

Đột nhiên một đạo quang mang hạ xuống, xuất hiện một nam một nữ, nam rộng rãi mặt nặng di, uy phong lẫm lẫm, nữ thân khoác hồng y, nếu như mây tía.

Hái người khí chất trên người thoáng cái hấp dẫn đông đảo chú ý, nguyên bản tiếng động lớn gây nơi sân thoáng cái trở nên an tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều hội tụ qua đó.

Mộc Hữu Vân cười tự thân nghênh đón, nói:

– Nguyên lai là Long gia Kỳ Quỷ và Phi Nghê hai vị thiếu chủ, đến hàn xá, khiến Thần Mộc Thế Gia vẻ vang cho kẻ hèn này.

Mọi người đều lộ ra vẻ giật mình, toàn bộ ngưng mắt nhìn sang rồi.

Thiên Lĩnh Long Gia thân là bảy đại siêu cấp thế lực, hơn nữa còn là một thế lực kỳ lạ nhất trong bảy đại siêu cấp thế lực.

Bởi vì hắn bên trong truyền thừa cũng không phải là phụ truyền tử, sư truyền đồ, mà là từng đời Chân Linh huyết mạch người chủ tụ tập nơi.

Ở Long gia chia làm nội môn và ngoại môn, nếu nói nội môn không thể nghi ngờ là người tự mình thức tỉnh chân linh huyết mạch.

Về phần ngoại môn, cũng không phải là người nào cũng đều có thể đi vào, phải là Chân Linh huyết mạch hậu đại, như vậy mới có thể ở bên trong ngoại môn có võ giả xuất hiện huyết mạch thức tỉnh.

Cho dù ngươi là Long gia gia chủ, nếu hậu nhân của ngươi không có thức tỉnh huyết mạch, cũng sẽ bị lập tức đưa ra ngoại môn.

Hơn nữa người của Long Gia cực ít ở trên đại lục đi lại, do đó thế nhân đối với bọn họ hiểu được cũng không nhiều, có thể nói là ngoại trừ Phệ Hồn Tông ra, là một phái thần bí nhất.

Kỳ Quỷ cười nói:

– Hữu Vân đại nhân có lời mời, há lại dám không đến.

Hắn vừa nói như vậy, xem như cho đủ Thần Mộc Thế Gia mặt mũi.

Trên mặt Mộc Hữu Vân cười nở hoa, tự mình đón chào, nắm tay của hai người đi vào trong, trong miệng không ngừng nói rằng:

– Tới tới, hai vị xin mời ngồi.

Thần Mộc Thế Gia dựa vào tài nguyên Linh Lôi Quả, đích xác kết giao không ít siêu cấp thế lực, Mộc Hữu Vân và Long gia hai vị thiếu chủ thân mật, khiến các thế lực khác đều đặc biệt đỏ mắt.

Trên tràng nhất thời các loại thanh âm vang lên lần nữa, đều là một ít như là “Ngưỡng mộ đã lâu Long gia thiếu chủ uy danh”, “Quả nhiên là nhân trung long phượng” …., câu lên một lượt tiền bộ gần như.

Kỳ Quỷ xoay chuyển ánh mắt, thoáng cái đã rơi vào trên người của Mộ Dung Hằng Vũ, lạnh lùng nói:

– Cái tên miệng pháo kia còn chưa tới sao? Ta trước đó từng cho người mời hắn tiểu tụ một chút, ai biết người kia chính là một tên hèn nhát mười phần, tại chỗ đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, không dám đến đây.

Mộ Dung Hằng Vũ cười lạnh nói:

– Người khác không đi, không phải là bởi vì sợ ngươi, mà là khinh thường ngươi, thế nào ngươi ngay cả điểm ấy tự mình hiểu lấy cũng không có?

Tất cả mọi người đều thoáng chút giật mình không nhỏ, lúc này mới bắt đầu một lần nữa quan sát Mộ Dung Hằng Vũ đứng lên, có can đảm như vậy châm chọc Long gia thiếu chủ, toàn bộ Thiên Vũ Đại Lục cũng sẽ không có mấy người.

– Ngươi…

Kỳ quỷ khí sắc mặt âm trầm, cả giận nói:

– Được, đợi tới khi việc Linh Lôi Quả chấm dứt, ta sẽ khiến hai người các ngươi trả giá thật lớn!

Trên quả đấm của hắn điện quang chớp động, hầu như đều sắp không khống chế được xuất thủ.

Mộc Hữu Vân biến sắc, hoà giải nói:

– Nhị vị chờ cùng ai đấu khí, có bất kỳ ân oán cá nhân đều để sau lại nói. Hôm nay ở địa bàn của Thần Mộc Thế Gia ta, còn xin bất luận kẻ nào đều cho chút mặt mũi.

Sắc mặt của mọi người lần thứ hai biến hóa, đều dùng ánh mắt cổ quái quan sát Mộ Dung Hằng Vũ. Mộc Hữu Vân coi như là cáo già nhất phương kiêu hùng, trong lúc xử lý dĩ nhiên không có thiên vị bất kỳ bên nào, có thể thấy được người trẻ tuổi trước mắt này ở trong lòng của Mộc Hữu Vân, phân lượng cùng với Thiên Lĩnh Long Gia như nhau.