Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 209: Toàn bộ giết chết (2)



– Ta, không, không, không có! Không phải ta nói, thật không phải ta nói!

Người võ giả kia sợ vãi tè rồi, run cầm cập lui về phía sau, gào khóc nói:

– Công tử, công tử cứu mạng, công tử cứu ta!

– Bao nhiêu năm không người nào dám ở trước mặt ta nói loại lời hung hăng này!

Năm ngón tay của Lý Vân Tiêu vồ lấy, nhất thời một luồng lực lượng hấp xả vô hình đem võ giả kia lôi lại đây. Người võ giả kia liều mạng hướng Trình Phi Xế chạy đi, tứ chi liều mạng vung vẩy, nhưng không thể tránh thoát.

Vẻ mặt Lý Vân Tiêu lạnh lùng, đột nhiên giơ chân lên, dùng đầu gối húc mạnh, phần lưng của võ giả kia nhất thời truyền đến tiếng gãy xương lanh lảnh, phun ra một ngụm máu tươi. Lý Vân Tiêu chậm rãi thả chân xuống, người võ giả kia trực tiếp ngã xuống đất, trong hai mắt tất cả đều là vẻ hoảng sợ cùng thống khổ, trong miệng còn đang không ngừng lẩm bẩm thì thầm:

– Cứu ta, công tử cứu ta!

Ầm!

Lý Vân Tiêu xuất kỳ bất ý, một cước mãnh liệt giẫm xuống đầu hắn, đầu người võ giả kia giống như dưa hấu nổ tung lên. Các loại đồ vật hồng bạch nhất thời gắn cùng một chỗ, tất cả mọi người đều là tâm thần chấn động, này quá chấn động lòng người!

Một loại cảm giác buồn nôn dồn dập dâng lên đầu, Đinh Linh Nhi càng là không nhịn được “Oa” một tiếng nôn mửa.

Tất cả mọi người không ai dám nói một tiếng, sắc mặt của Trình Phi Xế cũng tái xanh, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh. Hắn làm sao cũng nghĩ không thông, công tử một tiểu quốc, tại sao có thể có nhiều thủ hạ mạnh mẽ như vậy.

Sắc mặt của Huỳnh Dương Kiệt trắng bệch, nhìn thi thể không đầu ở dưới chân Lý Vân Tiêu, cả người run cầm cập, thật giống như đặt mình trong hầm băng vạn năm, hàn khí khắp nơi.

Lý Vân Tiêu cao cao giơ tay phải lên, sát khí trong ánh mắt vút qua, lạnh giọng nói:

– Vừa nãy ta đã nói rồi, mặt mũi của các ngươi không chỗ đặt, vậy thì đặt ở dưới chân ta đi.

Hắn từng chữ cao giọng quát lên:

– Mọi người nghe lệnh, giết toàn bộ, một cái không lưu!

Chi!

Đám người Trình Phi Xế tất cả đều giật nảy cả mình, ngơ ngác không thể tin tưởng, từng cái từng cái còn tưởng mình nghe lầm. Tuy rằng hãm sâu ở trong vòng vây của đối phương, nhưng vẫn như cũ là biểu hiện lãnh ngạo, thậm chí còn hơi có chút tức giận.

Dù sao bọn họ là đại thế gia cao quý của đế quốc, coi như là quốc vương của một quốc gia thấy cũng phải lễ nhượng ba phần. Ban đầu lấy Trình Phi Xế tính toán, đối phương nhất định sẽ bác bỏ mặt mũi của hắn, để bọn họ ảo não rời đi. Nội tâm cũng đã nghĩ kỹ sau khi trở về làm sao trả thù. Nhưng không nghĩ tới đối phương không nói câu nào, thậm chí cũng không nhìn mình một chút, liền trực tiếp hạ lệnh giết chết toàn bộ!

Chuyện này… đây cũng quá hoang đường đi? Lẽ nào hắn không biết mình là người nào sao? Lẽ nào hắn không sợ tru sát toàn gia sao? Hắn đúng là kẻ ngu si sao?

Ngay thời điểm hắn chấn động, lượng lớn võ giả dồn dập xung phong, tử khí màu đen nhất thời phô thiên cái địa hạ xuống, ở trên đường cái tràn ngập ra.

Hai vị Vũ Vương bên này đang muốn ra tay, lập tức bị Tiêu Khinh Vương tập trung, sợ đến không dám làm một cử động nhỏ nào. Hai người chỉ là nhất tinh Vũ Vương mà thôi, cùng Lý Thuần Dương liều mạng còn tạm được. Ở dưới uy thế của Tiêu Khinh Vương, đã là không thở nổi.

– Điên rồi, tiểu tử này thật sự điên rồi!

Trong đầu Trình Phi Xế chỉ có một ý niệm như vậy, hắn điên cuồng hô to lên.

– Ta là đích hệ tử tôn của Trình gia Hỏa Ô Đế Quốc, ngươi dám động ta? Ta muốn gặp Thành chủ của các ngươi, để cho Thành chủ của các ngươi tới gặp ta!

Tiếng nói của hắn tuy lớn, nhưng trong biển người đang điên cuồng chém giết lại không có một chút sức mạnh nào. Tất cả mọi người đều là một mặt lạnh lùng, thật giống như xem thằng hề, cười gằn không thôi.

Đinh Linh Nhi cùng Vu Dung cũng từ trong chấn động phục hồi tinh thần lại, nhìn thủ hạ bên người Trình Phi Xế như cải trắng ngã xuống, trên trán cũng hiện ra mồ hôi lạnh.

Đinh Linh Nhi vội vàng kéo lấy Lý Vân Tiêu, thất thanh nói:

– Mau dừng tay, mau dừng tay! Ngươi biết ngươi đang làm gì sao? Hắn là đích hệ tử tôn của Trình gia, một trong tứ đại thế gia a! Nếu giết hắn, không chỉ ngươi, tương tự cũng sẽ mang đến mối họa cho Thiên Thủy quốc!

Lý Vân Tiêu một mặt lạnh lùng, cười lạnh nói:

– Trình gia? Nếu bọn họ không thức thời, ta không ngại để bọn họ xoá tên khỏi Hỏa Ô Đế Quốc.

– A?

Đinh Linh Nhi nhất thời dại ra tại chỗ, bị lời này làm chấn động đến mức trong đầu một trận ong ong, khó có thể phản ứng lại.

– Để Trình gia xoá tên? Hắn coi mình là ai? Là Hoàng cấp Thuật Luyện Sư cấp sáu, hay là Thất Túc cảnh Vũ Hoàng cường giả?

Trình Phi Xế nhìn thủ hạ bên người hầu như tử thương không còn, từng cái từng cái võ giả dữ tợn hướng mình lao tới, nhất thời rơi vào triệt để khủng hoảng cùng tuyệt vọng, cả người co quắp ngã trên mặt đất, sợ sệt run rẩy lên, hắn liều mạng dập đầu cầu xin tha thứ:

– Lý Vân Tiêu, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ngươi tha cho ta đi, van cầu ngươi buông tha con chó như ta đi!

Sắc mặt Huỳnh Dương Kiệt trắng bệch, nhìn tên Vũ Quân duy nhất của mình bị Lý Trường Phong phách nát đầu, lại nhìn thấy Trình Phi Xế quỳ xuống xin tha, nhất thời sợ đến hồn phi phách tán, cũng vội quỳ ở sau lưng Trình Phi Xế, liều mạng dập đầu.

Hai người trong ngày thường đều là tồn tại cao cao tại thượng, chỉ có bọn họ tùy ý khống chế sinh tử của người khác, lúc nào bị người khống chế sinh tử qua? Lúc này mới biết nguyên lai bị người khống chế sinh tử, là sợ run tim mất mật, không dễ chịu như vậy.

Đinh Linh Nhi ngẩn ngơ, không nghĩ tới những thế gia công tử này dĩ nhiên không có cốt khí như vậy, không che giấu nổi lộ ra vẻ khinh bỉ, nhìn Lý Vân Tiêu nói:

– Buông tha bọn họ đi, hiện tại ngừng tay sự tình còn có thể khống chế.

Vu Dung cũng nghiêm nghị nói:

– Đúng, hiện tại dừng tay. Thiên Nguyên Thương Hội ta đồng ý cực lực ở giữa điều hòa, tất nhiên có thể làm chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ...

– Câm miệng!

Lý Vân Tiêu hét lớn một tiếng, lộ ra vẻ châm chọc, cười lạnh nói:

– Các ngươi coi mình là cái gì? Mới vừa rồi bị làm mất mặt còn chưa đủ thoải mái sao? Thiên Nguyên Thương Hội mà thôi, thật sự coi mình rất có mặt mũi sao? Ngoại trừ Vạn Bảo Lâu ta còn hơi có chút để bụng, cái khác ở trong mắt ta tất cả đều là chó má!

– Ngươi...

Vu Dung giận tím mặt, tức giận đến cổ đỏ chót, nhưng nhìn ánh mắt toàn trường lạnh băng băng quét tới, lại ẩn nhẫn không dám phát tác.

Đinh Linh Nhi cũng vạn phần buồn bực, nhưng vừa nãy xác thực rất mất mặt, hơn nữa ngay cả con cháu của Trình gia cũng không bán mặt mũi cho mình, lại có bản lãnh gì ở giữa điều giải? Nội tâm của nàng cảm thấy thất vọng mất mát, âm thầm bi thương lên.

– Chẳng lẽ Thiên Nguyên Thương Hội thật sự phải sa sút sao?

Oanh…

Một tiếng oanh to lớn vang lên, một tên Vũ Vương bên người Trình Phi Xế bị Tiêu Khinh Vương đánh bạo đầu, óc tung toé!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.