Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 21: Tiểu Phong lâm (1)



Lam Phi tức giận nói:

– Còn phải chờ bảy ngày? Ta vừa nghĩ tới ngày đó chịu sỉ nhục, liền hận không thể lập tức lột da hắn! Đúng rồi, nhất định phải đánh nổ trứng của hắn!

– Hừ, điểm ấy thất bại cũng không nhịn được, còn hi vọng ngươi làm đại sự gì! Ta thật thay muội tử kia của ta gấp, ngươi cùng Lam Huyền so sánh, chênh lệch thực sự quá lớn!

Vương Phong ánh mắt lạnh lùng nói.

Sắc mặt Lam Phi tái xanh, móng tay trực tiếp chụp vào trong thịt, cắn răng nghiến lợi nói:

– Được rồi, liền nghe cậu, để hắn nhảy nhót bảy ngày! Có điều, trong bảy ngày này hắn cũng đừng nghĩ dễ chịu, ta tự có biện pháp để hắn thân bại danh liệt, đến thời điểm vẫn cần cậu phối hợp một chút.

Trong mắt Vương Phong loé ra một tia nghi hoặc.

– Ngươi có biện pháp gì tốt?

Trên mặt Lam Phi lộ ra một ý cười thâm độc, ở bên tai Vương Phong nói nhỏ mấy câu. Vương Phong sững sờ, lập tức cười to.

– Được! Cứ việc đi làm, nếu thành công, liền không cần chờ bảy ngày. Không hổ là nhi tử của muội muội ta, lúc trước là cậu xem nhẹ ngươi.

...

– Hả? Người nào lén lén lút lút?

Lý Vân Tiêu đang ở trong ký túc xá tu luyện Đại Diễn Thần Quyết đột nhiên hơi nhướng mày, thần thức của hắn không phải người bình thường có thể so sánh, lập tức nhận ra được ngoài túc xá của hắn có hai người cẩn thận từng li từng tí ẩn núp.

Hiện tại đã là đêm tối, chẳng lẽ là tiểu thâu?

Trong học viện thường thường có học viên gia đình phú quý bị ăn cắp, ngược lại cũng không phải sự tình mới mẻ gì, đặc biệt loại con em quyền quý có ký túc xá độc lập, càng là đối tượng mà tiểu thâu nhìn chằm chằm.

Lý Vân Tiêu trực tiếp đi ra ngoài, đẩy cửa ra, đột nhiên một phong thư tín hồng nhạt rớt xuống.

– Vân Tiêu thân khải!

Mặt trên bút họa tú lệ viết bốn chữ lớn, còn có mùi thơm nhàn nhạt truyền đến. Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày, xé phong thơ ra nhìn, dĩ nhiên là một phong thư tình. Mặt trên chỉ có bốn câu thơ:

– Nguyệt trên đầu cành liễu, người ước sau phong lâm. Tối nay lúc trăng tròn, nguyện cùng quân thề ước.

Kí tên là: La Lan Đóa.

Tiểu Phong Lâm chính là một Thánh Địa hẹn hò trong học viện, vị trí để bao nhiêu nam nữ si tình triền miên.

Hai mắt Lý Vân Tiêu híp lại, trong đầu lướt qua cái bóng kiêu ngạo kia, khẽ mỉm cười, thân ảnh lóe lên, liền hướng về Tiểu Phong Lâm bay đi.

Lý Vân Tiêu vừa đi, một lát sau liền có hai bóng người xuất hiện ở trước ký túc xá của hắn, một người trong đó nhẹ nhàng lấy ra một chiếc chìa khóa, mấy lần thử mở, liền mở cửa ra. Hai người lẻn đi vào, mấy phút sau liền trực tiếp đi ra, cẩn thận khoá cửa lại. Trong tay không hề có thứ gì, nhìn dáng dấp không giống như là tiểu thâu.

– Khà khà, đồ vật đều thả xong chưa? Lần này để phế vật kia chịu không nổi! Báo mối thù lần trước!

– Hừm, Phi thiếu thật là túc trí đa mưu, loại mưu kế này cũng có thể nghĩ ra được, hiện tại tiểu tử kia sợ là tinh trùng lên não, ý dâm ở trong hẹn hò.

– Hừ, cũng không tiểu ra soi mình một chút, La Lan Đóa cực kỳ kiêu ngạo, làm sao có khả năng coi trọng tên rác rưởi này.

– Đừng nói nữa, đi nhanh lên đi. Đêm nay chờ xem kịch vui!

Hai người như một làn khói lặng lẽ rời đi, bóng người của Lý Vân Tiêu trong nháy mắt xuất hiện tại cửa.

Hai người kia chính là hai người lần trước theo Lam Phi đồng thời đến, hắn một chút liền nhận ra được, lén lút lẻn vào ký túc xá của mình, cũng không biết vì chuyện gì.

Lý Vân Tiêu cười lạnh, đẩy cửa phòng của mình ra, rất nhanh ở dưới ổ chăn trong phòng ngủ, phát hiện một chút đồ vật khiến cho người cười khổ không ngừng.

Lượng lớn nội y cùng quần lót nữ tử, đủ mọi màu sắc, mùi thơm nức mũi, toàn bộ nhét ở trong chăn của hắn.

– Lam Phi ngươi cũng thật ti tiện.

Lý Vân Tiêu nhìn những đồ vật này, tự nhiên trong nháy mắt liền rõ ràng âm mưu của Lam Phi, lạnh lùng nói:

– Nếu muốn chơi âm, vậy ca liền chơi với ngươi một hồi!

Trong con ngươi của hắn lấp loé tinh mang, rất nhanh liền biến mất khỏi phòng.

Sau nửa canh giờ, liền thấy bóng người của Lý Vân Tiêu hướng về Tiểu Phong Lâm chạy như bay.

Tiểu Phong Lâm diện tích hơn trăm mẫu, là một nơi phong cảnh tuyệt hảo của Già Lam học viện. Ban ngày có không ít học viên tới tu luyện, buổi tối thì thành Thánh Địa mây mưa, đặc biệt là mùa mây đen gió lớn, khí trời mát mẻ này. Không phải tất cả mọi người đều ở trong ký túc xá độc lập, tuyệt đại đa số học viên đều là bốn người, thậm chí tám người một gian ký túc xá, vì lẽ đó Tiểu Phong Lâm thành Thánh Địa trong lòng bọn họ.

Lý Vân Tiêu vừa bước vào trong đó, thần thức bao trùm, liền phát hiện hơn ba mươi đôi nam nữ rầm rì, có chút làm ra động tác lớn thực sự không nhịn được, truyền đến các loại thanh âm tiêu hồn.

– A, cứu mạng, cứu mạng!

Một tiếng nhẹ kêu truyền đến, thanh âm không lớn, nhưng vừa vặn truyền vào trong tai Lý Vân Tiêu, dưới nguyệt quang, một nữ tử thanh xuân lụa mỏng che kín thân thể từ trong rừng chạy ra, trên mặt đều là vẻ sợ hãi. Quần áo đã bị xé rách, lộ ra da thịt trắng nõn, dưới ánh trăng chiếu rọi có vẻ càng cảm động, thêm vào nữ tử dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, khiến lòng người sinh trìu mến.

– Đứng lại cho ta! Ngươi cái kỹ nữ này, lão tử coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi!

Phía sau một tên công tử thân mang quần áo hoa lệ, mặt đầy tức giận cùng vẻ dữ tợn vọt ra, một tay hướng trên người nữ tử kia chộp tới.

– Học trưởng cứu ta!

Cô gái kia vừa thấy Lý Vân Tiêu, nhất thời phảng phất như nhìn thấy cứu tinh, trên mặt đều là vẻ đại hỉ, vội vàng chạy lên, muốn hướng về bên cạnh hắn tới gần.

Vèo!

Một thanh kiếm xẹt qua trời cao, đứng thẳng ở trong tay Lý Vân Tiêu, mũi kiếm nhắm thẳng vào yết hầu cô gái kia, thanh âm lạnh như băng từ trong miệng Lý Vân Tiêu truyền ra.

– Không muốn chết liền đứng lại!

Cô gái kia sững sờ, hiển nhiên là ra ngoài dự đoán, nhưng rất nhanh liền lo lắng nói:

– Học trưởng cứu ta, có người muốn, muốn, muốn bất lịch sự với ta.

Nước mắt như trân châu từ trên gương mặt nữ tử lăn xuống, khóc đến điềm đạm đáng yêu, mỹ nhân rơi lệ, càng làm người thương yêu.

– Van cầu ngươi, chỉ cần ngươi cứu ta một lần, ta, ta cái gì đều đáp ứng ngươi.

Bất kỳ một tên thiếu niên nào nhìn thấy tình cảnh như thế, đều sẽ không nhịn được anh hùng cứu mỹ nhân. Nhưng trên mặt Lý Vân Tiêu hờ hững như vạn cổ bất biến, ở dưới ánh trăng, không có một chút tâm tình chập chờn nào, hơi nhắm hai mắt, trường kiếm không thay đổi, vẫn như cũ chống yết hầu của nữ tử, tâm địa dĩ nhiên sắt đá như vậy!

– Tiểu tử, không muốn chết liền cút! Cô nàng này đã là người của bổn thiếu gia!

Tên nam tử phía sau kia truy đến, vồ tới trên vai nữ tử, dùng sức kéo một cái, “Xé ~” lụa mỏng bay xuống hơn nửa, bộ ngực mềm màu trắng lộ ra, câu người dục hỏa. Trên bả vai càng có một vết cào đỏ sẫm, nhìn thấy mà yêu!

– Học trưởng, van cầu ngươi, cứu ta!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.